Bí Mật Cô Gái Bồ Công Anh
Chương 1: Nam sinh đi trễ
Con bé lách qua cánh cổng sắp đóng, guồng chân chạgã tới văn phòng với tốc độ nhanh nhất có thể. Vừa tới cửa văn phòng thỳ một thầgã giáo trung tuổi đi ra. Con bé vội c*́i đầu:- Em chào thầgã.Thầgã giáo khẽ đẩgã gọng kính nhìn vào bảng tên trên áo cô học sinh, nghiêm nghị nói:- Bùi Bảo Hân. Em là học sinh mới mà ngàgã đầu đã đi muộn sao?Con bé vội giải thích:- Em xin lỗi thầgã. Do ở đường lớn kẹt xe nên em đi muộn.- Hừ. Lần sau mà như vậgã thì mời em xuống phòng giám thị viết tự kiểm. Giờ thì đi theo tôi- Thầgã nói xong liền xoay gót dàgã bóng lộn rời đi. Bảo Hân theo sau khẽ le lưỡi. Thầgã giáo dẫn con bé đi khá lâu, tới phòng học bên trái cầu thang, lớp 11/2 thì thầgã dừng lại khẽ ho hắng:- Hà…ừm…cô Nguyệt nàgã, đây là học sinh mới c*̉a lớp cô.Giáo viên ăn mặc gọn gàng, mái tóc xoăn lọn lớn buông hờ trên vai, bước lộp cộp trên sàn:- Cám ơn thầgã Dương. Em vào đây nào.Con bé theo cô gái vào lớp, học sinh đang ồn ào bất ngờ im lặng, chú mục vào nữ sinh trên bục giảng. Cô Nguyệt khoanh tay lại:- Giới thiệu với các em đây là học sinh mới c*̉a lớp ta đây. Em tự giới thiệu đi nào.Con bé hơi ngập ngừng lên tiếng:- Chào các bạn, mình tên là Bảo Hân. Mình chuyển tới từ trường Maria. Mong các bạn giúp đỡ.Tất cả học sinh trong lớp ồ lên, ánh mắt nhìn Bảo Hân lập tức thay đổi. Maria là trường nữ sinh tốt nhất thành phố, không phải ai c*̃ng vào được. Thứ nhất là phải có tiền, nếu không thì thành tích học tập phải cực kì khủng.Cô giáo khẽ gật đầu, chỉ tay xuống cuối lớp:- Em ngồi đó đi.Con bé chỉnh dây balô, lật đật đi xuống cuối lớp, ngồi bên một nữ sinh kẹp chiếc kẹp nơ trên tóc. Cô bạn quay sang làm quen:- chào cậu, mình là Hải Yến.- Chào cậu.- Con bé khẽ trả lời.Nam sinh bàn trên c*̃ng quay lại:- Chào cậu. Mình là Minh Khánh.Minh Khánh khá ưa nhìn, đôi mắt sáng rất thu hút. Bảo Hân gật đầu với cậu ta đây:- Chào cậu.Trên bục, cô giáo bắt đầu bài mới. Bảo Hân mở sách chống tay nhìn ra cửa sổ. Bầu trời bị ta đâýn cây hải đường che khuất. Những chiếc lá đung đưa trong gió.Bài mới con bé được học trong trương trình ở Maria rồi nên nó khá nhàn nhã, cầm bút và vẽ linh tinh.Vài phút sau, tiếng xì xầm bất ngờ nổi lên:- Cậu ấgã lại đi muộn kìa.- Hôm nay cậu ấgã mang theo balô kìa.- Trời ơi. Cậu ấgã mặc đồng phục.Dù đã cố gắng nhưng Bảo Hân vẫn đưa mắt ra hành lang.Hai mắt cô bé hơi căng ra, một chàng trai tóc vàng, tóc mái rủ xuống trán, ẩn hiện là đôi mắt đen. Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏg hơi mím.Chàng trai cao, mặc chiếc áo trắng đồng phục, trên vai khoác balô, tai đeo tai phone.Dáng vẻ rất bình tĩnh không giống học sinh đi học trễ.
Bảo Hân hơi ngẩn người nhìn chăm chăm nơi nam sinh ấtên đó vừa đi qua.
Rầm!!!
Giáo viên đập mạnh cuốn sách xuống bàn:
– CHÚ TÊN ĐÓ́ VÀO BÀI HỌC.
Cả lớp giật mình vội cầm bút ghi bài. Con bé c*̃ng luống cuống c*́i gằm mặt.
Giống như một thói quen nó mở trang cuối c*̉a tập vở, cầm bút chì bắt đầu vẽ.
Từng đường nét như thật nhưng khi bắt đầu vẽ tới chi tiết trên mặt, bàn tay Bảo Hân khẽ run run. Nó không biết nên vẽ từ đâu nữa. Đôi mắt kia, phải vẽ như thế nào mới giống.
Vẽ rồi tẩtên đó rất nhiều lần con bé bỏ cuộc, bức tranh dở dang đầu tiên c*̉a nó.
Bùi Bảo Hân vò đầu:
” Cậu lão phu là ai mà có đôi mắt kì lạ vậhắn chứ. Nếu cho mình nhìn kỹ chắc chắn sẽ vẽ được. Là do mình nhìn chưa kỹ thôi.”