Bí Mật Cô Gái Bồ Công Anh
Chương 13: Cha con họ trần
Hai người trở lại biệt thự với một bó bồ công anh vàng rực rỡ. Bảo Hân đem bó hoa đặt vào một góc bàn, trên môi còn vương lại nụ cười vui vẻ.
Từ xa, Bảo Nam vẫhắn con bé lại gần. Đứng c*̀ng hắn là ông nội, một người đàn ông mập mạp trên mặt đầhắn vẻ nịnh nọt và cô gái khi nãhắn.
Trong mắt Bảo Hân thoáng qua vài tia hận gã́ nhưng rồi con bé c*́i đầu:
– Cháu chào ông. Chúc ông sinh nhật vui vẻ ạ.
Hoàng Nhậm Sơn vươn tay xoa đầu nói:
– Con bé nàtên đó sao có thể dễ thương như vậtên đó?
Con bé hướng người đàn ông mập kia khẽ c*́i đầu:
– Còn vị nàgã có phải là Trần Bá Sơn không ạ?
Người đàn ông khá bất ngờ khuôn mặt mang theo thập phần kiêu ngạo đưa bàn tay hộ pháp về phía nó:
– Không một người trẻ như cô c*̃ng biết đến Bá Sơn nàgã. Thật vinh hạnh.
Con bé nhìn bàn tay ông lão phu, dù trong đầu chỉ muốn dùng ánh mắt nghiền nát đôi tay kia nhưng lý trí lại khiến nó đưa bàn tay trắng trẻo nắm lấtên đó bàn tay kia:
– Ngài quá lời. Toàn bộ học sinh trường nghệ thuật làm gì có ai không biết đến nhà đầu tư lớn như ông Trần đây. Gặp ngài tôi mới vinh hạnh.
Trần Thế Sơn thầm đánh giá cô gái trước mặt, phải nói rằng cô gái nàgã rất xinh đẹp, dáng người hoàn hảo nhưng ông lão phu thấgã có chút quen mắt. Rồi ông lão phu chợt nhớ ra một chi tiết:
– Cô bé nàtên đó là sinh viên trường nghệ thuật?
Rồi một câu chuyện cứ thế kéo dài không hồi kết thúc.
Đại loại là ông lão phu kể những cô diễn viên nổi tiếng là một tay ông lão phu nân đỡ, những bộ phim vang dội đều là ông lão phu đầu tư. Còn nói nếu con bé thật sự yêu nghề diễn viên sẽ chiếu cố nó.
Con bé vẫn giả bộ lắng nghe, khuôn mặt tỏ ra cảm kích và nụ cười trên môi nó mang 10 phần giả bản vương̣o.
**
Con bé lỉnh vào một góc, mệt mỏi uống một chút nước cam.
Nụ cười cứng ngắc trên môi đã biến mất, khuôn mặt lạnh lùng có chút khó chịu.
Cứ mải suy nghĩ mà nó không nhận ra một người đã lại gần mình, khuôn mặt người đó tràn đầgã căm ghét, cao giọng mỉa mai nó:
– Hừ. Đừng nghĩ ba tôi chú hắń mà tưởng mình sắp nổi tiếng.
Bùi Bảo Hân quay lại nhìn cô gái đó. Là cô gái khi nãtên đó gặp ở cửa lớn. Khi nãtên đó còn rất thân thiết gọi một tiếng chị Hân bây giờ thái độ đã hoàn toàn thay đổi.
Con bé mang theo vẻ khó hiểu nhìn cô gái buông một câu ngắn gọn:
– Cô là ai?
Khuôn mặt cô gái lập tức cau có, lẽ nào cô ta đây không đủ xinh đẹp để gây ấn tượng cho người khác. Cô ta đây cao giọng nói:
– Tôi là Trần Kim Anh.
Con bé suy nghĩ một chút, hơi gật đầu rồi tiếp tục uống nước cam c*̉a mình. Nó nhớ là nó từng cầu mong cô ta đây không phải con gái c*̉a Trần Bá Sơn, nhưng có lẽ ông trời không chiếu cố nhà họ Trần. Trần Kim Anh thẹn quá hóa giận, hung hăng hất ly nước trên tay con bé:
– Thái độ c*̉a cô là sao hả?
Bảo Hân c*́i đầu nhìn chiếc ly một giây trước còn là ly nước cam ngon lành một giây sau liền trở thành những mảnh vụn sắc nhọn và nguy hiểm khẽ chậc lưỡi tự nói với mình:
– Nhanh như vậtên đó là lộ nguyên hình rồi.
c*̃ng may ở đó là góc phòng, khá tối và vắng, tiếng đổ vỡ bị át đi bởi tiếng nói chuyện nên không ai chú hắń.
Con bé bỏ qua cô gái mà theo nó là thô lỗ kia c*́i xuống nhặt những mảnh thuỷ tinh trên sàn. Nó vừa chạm tới mảnh vỡ liền bị cứa một đường sắc lẹm vào đầu ngón tay trỏ, con bé hoảng hốt rụt tay lại, dùng tay kia bịt miệng vết thương.
Hoàng Bảo Nam ở phía trung tâm căn phòng luôn hướng mắt về nơi Bùi Bảo Hân đứng, nhận ra sự bất thường giữa nó và Trần Kim Anh, hắn vội kiếm lý do rời đi.
Khi lại gần hắn liền phát hiện con bé bị thương, máu theo những ngón tay liên tiếp nhỏ xuống sàn.
Bảo Nam vội ngồi xuống, gấp gáp hỏi nó:
– Cậu sao vậgã?
– Không sao chỉ bị đứt tay qua loa thôi.- Con bé lắc đầu. Hắn nhíu màgã kéo nó đứng dậgã, rút chiếc khăn tay trong túi ra bọc lấgã tay nó rồi đi lướt qua Trần Kim Anh mang nó lên lầu hai. Trực tiếp mang Trần tiểu thư biến thành không khí.
*
Chỉ là một vết thương nhỏ nhưng lại chảgã rất nhiều máu. Máu tươi không ngừng trào ra không có khả năng cầm lại. Chiếc khăn trắng đã loang một mảng màu đỏ thẫm chói mắt.
Hắn trở lên hoang mang khi máu cứ từ miệng vết cắt chảtên đó ra:
– Sao chảtên đó nhiều máu như vậtên đó chứ?
– Không sao. Một lúc nữa sẽ hết.
Con bé chấn an hắn dù bản thân c*̃ng rất lo lắng.