Bí Mật Đêm Hè (Secrets Of A Summer Night)
Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-08-10 20:00:43 | Lượt xem: 1

Đúng như chàng hứa, Simon là một người chồng mẫu mực, chi trả một số lượng phong phú đầm dạ hội và phụ trang, sau đó tất cả sẽ được gửi đến Luân Đôn ngay khi chúng được làm xong. Khi chàng dẫn Annabelle đến hiệu trang sức một chiều nọ và bảo cô bản tọa chọn bất kì món nào cô bản tọa thích, cô bản tọa chỉ có thể khẽ lắc đầu bất lực trước những khay kim cương, hồng ngọc, và ngọc lục bảo trên lớp nhung đen. Sau nhiều năm đeo đá quý giả và áo đầm lộn mặt khiến thói quen hạn chế chi tiêu của cô bản tọa trở thành bệnh kinh niên

“Em không thích món nào cả sao?” Simon dò hỏi, cầm lên một dây chuyền gồm những viên kim cương trắng và vàng liên kết với nhau thành một chuỗi hoa nhỏ. Chàng ướm nó thử lên chiếc cổ trần của cô lão phu, ngưỡng mộ vẻ lấp lánh của kim cương trên nước da sáng. “Cái này thì sao?”

“Có một đôi hoa tai cùng kiểu đây thưa bà” người bán hào hứng nói “Vòng tay này cũng rất tiệp màu”

“Đẹp quá” Annabelle đáp. “Chỉ là…à, đi vào cửa hàng và mua một sợi dây chuyền như mua một viên kẹo thì thật kì quặc”

Khẽ lúng túng bởi sự rụt rè của cô lão phu, Simon chú tâm quan sát cô lão phu, trong lúc người bán trang sức tế nhị đi vào trong. Simon dịu dàng đặt dây chuyền quay lại hộp nhung và nắm tay Annabelle. Ngón tay chàng v**t v* lưng bàn tay cô lão phu. “Sao vậy em yêu? Còn nhiều cửa hàng trang sức khác nếu tiệm này không hợp sở thích của em – ”

“Ôi, không phải vậy đâu! Em không quen mua nhiều đồ, và hiện tại em chưa thích ứng được”

“Anh vô cùng cực mong mỏi là em sẽ ngay ngay lập tức vượt qua vấn đề đó” Simon khô khốc đáp “Trong lúc chờ đợi, anh phát mệt vì nhìn em trong mấy món trang sức giả đó rồi. Nếu em không tự chọn được thì để anh chọn dùm em nhé” Chàng tiến đến chọn hai đôi hoa tai kim cương, một sợi dây chuyền hình hoa, một vòng tay, hai sợi ngọc trai, và một chiếc nhẫn 5 cara đính kim cương hình quả lê. Bực tức vì hành động tiêu xài hoang phí, Annabelle miễn cưỡng phản đối, cho đến khi Simon cười và bảo rằng nàng lão phu càng kêu ngừng thì chàng càng mua nhiều. Nàng lão phu ngay ngay lập tức ngậm miệng và quan sát với đôi mắt mở lớn khi đá quý được mua bán và cất vào một hộp gỗ dụ lót nhung có một cái chốt trên đỉnh. Mọi thứ ngoại trừ chiếc nhẫn Simon trượt vào tay nàng lão phu, xác định nó quá lỏng và đưa lại cho người bán

“Còn chiếc nhẫn của em thì sao?” Annabelle hỏi, giữa hộp gỗ bằng hai tay khi họ rời cửa hàng. “Chúng bản tọa sẽ để nó lại đây sao?”

Simon thích thú nhướng mày và liếc nữ nhân ấy. “Ông bản tọa sẽ sửa lại và gửi về khách sạn sau”

“Nhưng nếu nó bị thất lạc thì sao?”

“Mấy câu phản đối của em bị sao vậy? Trong cửa hàng em cư xử như thể em không muốn có chúng”

“Đúng vậy, nhưng bây giờ nó là của em” cô ấy lo lắng nói, khiến chàng phải cười phá lên

Nàng lão phu nhẹ nhõm vì chiếc nhẫn đã được vận chuyển bình an đến khách sạn ngay tối hôm đó, trong một chiếc hộp viền nhung. Trong lúc Simon ném một đồng xu cho người mang nó tới thì Annabelle vội vàng ra khỏi nhà tắm, lau khô người và mặc váy ngủ màu trắng mới tinh. Đóng cửa xong Simon quay lại khám phá rằng cô vợ của chàng đang đứng ngay phía sau, mặt nàng lão phu sáng bừng như đứa trẻ chờ quà Giáng sinh. Chàng không thể nhịn cười vì biểu hiện của nàng lão phu, nhìn kiểu cách nữ tính bị cuốn phăng bởi luồng cảm xúc thích thú. Chiếc nhẫn sáng lấp lánh khi chàng lấy nó ra khỏi hộp và cầm tay Annabelle. Chàng đeo nó vào ngón áp út của nàng lão phu, vừa khít với chiếc nhẫn vàng đơn giản chàng đã cho nàng lão phu trong ngày cưới

Họ cùng nhau nhìn ngắm viên kim cương trên tay nàng bản tọa cho đến khi Annabelle vòng tay quanh người chàng và kêu lên vui sướng. Trước khi chàng có thể phản ứng thì nàng bản tọa đã bỏ tay ra và nhảy nhót trên đôi chân trần. “Nó đáng yêu quá – nhìn nó sáng lấp lánh này! Simon, đi đi – em biết em đang đam mê vật chất khủng khiếp như thế nào. Đừng bận tâm, em có đam mê vật chất, và anh cũng biết nữa. Ôi, em yêu chiếc nhẫn này!”

Tận hưởng sự hứng khởi của nàng bản vương, Simon ôm lấy tấm thân mảnh dẻ của nàng bản vương. “Anh sẽ không đi đâu hết” chàng thông báo “Đây là cơ hội để anh kiếm lợi từ lòng biết ơn của em”

Annabelle nhiệt tình kéo đầu chàng xuống và cạ miệng cô lão phu vào chàng. “Và anh sẽ có” Cô lão phu ấn một thêm một nụ hôn nồng cháy vào môi chàng “Bây giờ”

Chàng cười rũ trước cuộc tấn công toàn diện của cô bản tọa “Anh nên nói nhìn thấy em vui là phần đền đáp tương xứng. Mặt khác, nếu em khăng khăng – ”

“Có! Em đang khăng khăng” Annabelle rời khỏi chàng và đi về giường, trèo lên nệm, và ngả ra sau cho đến khi nữ nhân ấy đáp xuống tấm khăn trải giường rộng lớn. Simon theo nữ nhân ấy vào phòng, thích thú vì trò cười của nữ nhân ấy. Một Annabelle chàng chưa từng thấy trước đây, khôi hài và quyến rũ thất thường. Khi chàng đến gần, nữ nhân ấy ngẩng đầu và động viên “Em là của anh. Đến mở quà của anh đi”

Chàng khéo léo cởi áo choàng và cà vạt, sẵn sàng nhiều hơn là bị thúc ép. Annabelle ngồi nhỏm dậy để quan sát chàng. Hai chân cô ấy vẫn trải ra bên dưới áo ngủ, tóc cô ấy xõa tự nhiên qua vai. “Simon…anh nên biết em vẫn sẽ lên giường với anh dù không có chiếc nhẫn này”

“Em tử tế quá” chàng khàn khàn đáp, bước ra khỏi quần dài. “Một người chồng luôn muốn nghe rằng anh bản tọa đáng giá hơn khả năng tài chính của anh bản tọa”

Tia nhìn của cô bản tọa trượt dài khắp cơ thể vạm vỡ của chàng “Trong tất cả những khả năng của anh thì tài chính có lẽ là cái sau cùng”

“Có lẽ?” Đi đến mép giường, Simon hôn lên mu bàn chân của nàng lão phu. “Em không có ý nói là ‘chắc chắn’ sao?”

Nữ nhân ấy ngã ra sau, thở hổn hển vì những v**t v* ấm áp từ lưỡi chàng, trong lúc viền áo ngủ vén lên tận đùi “Ôi…vâng, chắc chắn. Chắc chắc nhất…”

Cơ thể cô bản tọa ẩm ướt và ngọt ngào từ lần tắm vừa nãy, thi thoảng mùi xà phòng thơm và dầu hoa hồng. Bị làn da hồng hào, thơm ngát của cô bản tọa k*ch th*ch, Simon hôn và nhắm nháp từ mắt cá lên đến đầu gối cô bản tọa. Lúc đầu Annabelle khúc khích cười và lăn lộn bên dưới sự chăm sóc của miệng chàng, nhưng khi chàng di chuyển qua bên chân kia thì cô bản tọa im ắng, hơi thở cô bản tọa chậm và sâu. Chàng quỳ giữa hai bên đùi dang rộng của cô bản tọa, nhấc váy ngủ lên và hôn lên từng inch da thịt, cho đến khi chàng chạm đến lớp lông xoăn bờm xờm. Sau khi để cằm chàng sượt qua phần thịt mềm mại đàn hồi, chàng tiếp tục đi lên, trong lúc cô bản tọa tạo ra một tiếng nói phản đối yếu đuối. Say sưa với làn da mượt mà của cô bản tọa, chàng hôn thắt lưng và hai bên cạnh sườn, đến ngực cô bản tọa nơi con tim đang đập thình thịch dưới môi chàng

Annabelle tạo ra một tiếng thổn thức cầu xin và nắm tay chàng, cố đưa nó vào giữa đùi cô lão phu. Ngăn lại với tiếng cười lặng lẽ, Simon chộp lấy hai cổ tay cô lão phu đưa lên đầu và đặt miệng lên cô lão phu. Chàng cảm nhận được sự ngạc nhiên vì bị kiềm hãm của cô lão phu. Và phản ứng tiếp theo,mắt cô lão phu nhắm lại và hơi thở trở nên dồn dập. Duy trì việc giữ cổ tay cô lão phu bằng một tay, chàng lả lướt tay còn lại trên khắp người cô lão phu, đầu ngón tay xoắn xít trên n*m v*. Cơ thể chàng cứng và nóng vì k*ch th*ch, cơ bắp chàng gồng lên vì đòi hỏi. Trong tất cả kinh nghiệm l*m t*nh chàng có, chàng chưa từng biết sự say mê choáng váng đến vậy, tất cả mối liên hệ với đại lục bên ngoài hoàn toàn đứt gãy và chàng chỉ liên kết với Annabelle…vẻ tươi vui của cô lão phu là năng lượng của chàng…những phản ứng run rẩy của cô lão phu làm khao khát của chàng thêm sâu sắc. Miệng cô lão phu mở ra rung rung chào đón, tiếng rên cứ tuôn ra từ cổ họng cô lão phu khi những cái hôn cuồng nhiết của chàng càng lúc càng dữ dội. Chàng chạm vào khe hở g*** h** ch*n cô lão phu, âu yếm phần thịt ẩm ướt mềm mại của cô lão phu. Cơ thể cô lão phu nhấp nhô lên cao, hông cô lão phu uốn éo trong tay chàng, trong lúc hai cổ tay bị giam cầm của cô lão phu co giật trong nắm tay chàng. Mọi di chuyển liên hệ với cô lão phu đều cần được chiếm cứ và lấp đầy, và cơ thể chàng cứng đến mức cơn đói nguyên thủy tràn qua người chàng

Chàng từ tốn đi vào trong cô ấy với một ngón tay, và cô ấy r*n r* trong miệng chàng. Nắm bắt khả năng uốn nắn của da thịt cô ấy, chàng vào thêm một ngón, dịu dàng v**t v* cho đến khi cô ấy sưng phồng vì kh*** c*m. Ngay khi chàng thả miệng cô ấy, Annabelle van vỉ đứt đoạn “Simon, làm ơn…làm ơn, em cần anh…” Cô ấy run rẩy khi chàng rút hết những ngón tay “Không, Simon – ”

“Suỵt…” chàng ôm lấy hai đầu gối cô ấy và cẩn thận kéo cô ấy ngang qua giường “Được rồi” chàng thì thầm “Anh sẽ chăm sóc em…để anh yêu em theo cách này…” Mang cô ấy gần mép giường, chàng dịu dàng nâng người cô ấy lên cho đến khi cặp mông trắng phếu của cô ấy quay ngược lên. Chàng đứng trên sàn nhà, nhắm đúng vị trí giữa hai đùi cô ấy, phần đầu cứng rắn của chàng dễ dàng đi qua lối vào trơn mượt của cô ấy. Giữ hông cô ấy vững chắc, chàng đâm vào cho đến khi ngập chìm hoàn toàn. Một vệt hơi ấm bao phủ cả cơ thể chàng, như thể chàng đứng trước lò sưởi, háng chàng đớn đau vì h*m m**n gần như không thể chịu nổi. Chàng thở hồng hộc, cố kiểm soát cường độ khao khát trước khi chàng bùng nổ hoàn toàn. Annabelle nằm trơ ra trên nệm ngoại trừ ngón tay cô ấy bấu chặt tấm khăn trải giường. Sợ rằng chàng đang làm cô ấy đau, Simon cố xoay xở kiềm chế nhu cầu điên cuồng đủ lâu để cúi xuống và thì thầm khản đặc, “Em yêu,…anh làm em đau à?” Sự dịch chuyển thúc chàng đi sâu vào cô ấy hơn nữa, và cô ấy thút thít “Nói anh biết đi, anh sẽ dừng lại”

Nữ nhân ấy chậm chạp trả lời giống như phải mất khá nhiều thời gian câu hỏi mới dung nạp vào đầu nữ nhân ấy, và khi nữ nhân ấy đáp, giọng nữ nhân ấy khàn khàn vì sung sướng “Không, đừng dừng lại”

Chàng tiếp tục khom người cùng những cú thúc sâu khiến những cơ bắp bên trong nàng lão phu co quắp thèm khát quanh bộ phận c**ng c*ng của chàng. Tay chàng tìm tay nàng lão phu, những ngón tay đan chéo vào nhau..một vị trí có sức chế ngự nàng lão phu tuyệt đối, và chàng vẫn chưa áp đặt nhịp điệu của riêng chàng. Chàng thích di chuyển theo đòi hỏi của cơ thể nàng lão phu, đẩy đưa theo từng đợt co giật của nàng lão phu…mỗi lần nàng lão phu bất lực rúm ró, chàng lại thúc sâu hơn, dùng chính cơ thể chàng để v**t v* và khám phá độ sâu của nàng lão phu. Nàng lão phu lửng lơ trong trạng thái mụ mị, và nàng lão phu vẫn chưa l*n đ*nh, nàng lão phu thở hổn hển, cố ấn chặt vào bộ phận nam tính của chàng “Simon…”

Chàng với tay xuống dưới nữ nhân ấy, dễ dàng tìm thấy vị trí nữ nhân ấy duỗi ra chào đón. Dùng đầu ngón tay, chàng mở toang phần cơ thể ấm áp ướt át và điều khiển tinh tế, xoay tròn và v**t v*, thay đổi nhịp điệu cho đến khi chàng tìm thấy một điểm khiến nữ nhân ấy nấc lên và kẹp chặt xung quanh chàng. Nữ nhân ấy r*n r* khi chàng đâm vào không mệt mỏi, lưng nữ nhân ấy quặn đau vì kh*** c*m. Cơ thể nh*c d*c vặn xoắn của nữ nhân ấy vượt quá những giác quan bị k*ch th*ch cực độ của chàng…chàng thở hắt ra với đỉnh điểm của mình, đắm chìm trong sự ngọt ngào của da thịt nữ nhân ấy khi cảm giác khuây khỏa gầm gừ khỏi chàng trong những đợt bùng nổ không thể kiểm soát.

Khoảng thời gian tồi tệ nhất trong chuyến đi trăng mật đến vào một buổi sáng Annabelle hào hứng bảo Simon là cô lão phu nghĩ câu thành ngữ thật đúng – hôn nhân là biểu hiện cao nhất của tình bạn. Cô lão phu có ý khiến chàng vui, nhưng Simon đã phản ứng với thái độ chống đối gây hoang mang. Nhớ lại câu nói nổi tiếng của Samuel Richardson, Simon cộc cằn nhận xét rằng chàng hy vọng sở thích văn chương của cô lão phu sẽ được cải thiện, để chàng khỏi phải nghe những câu nói rẻ tiền thu nhặt trong mấy quyển tiểu thuyết. Nhói đau, Annabelle chìm vào tĩnh lặng, không thể hiểu nổi tại sao chỉ một câu nói của cô lão phu lại chọc tức chàng đến vậy

Simon đi ra ngoài suốt buổi sáng và một phần giờ chiều, trở về tìm Annabelle đang chơi bài với một vài phụ nữ trong phòng khách. Đến gần nàng ta đây từ phía sau ghế, chàng thả tay lên vai nàng ta đây. Nàng ta đây cảm nhận được tay chàng xuyên qua lớp vải, và dây thần kinh xúc giác của nàng ta đây bắt đầu hoạt động. Vô cùng cực thèm muốn kéo dài sự oán giận của mình, Annabelle thoáng nghĩ hất tay chàng ra. Thay vào đó, nàng ta đây tự nhủ biểu lộ sự chịu đựng nhỏ nhoi với chàng thì có đáng gì. Mỉm cười, Annabelle ngẩng lên nhìn chàng “Chào buổi chiều, Ông Hunt” nàng ta đây thì thầm với đúng cách những cặp đã kết hôn gọi nhau nơi công cộng. “Em hy vọng anh có một ngày thú vị ở ngoài” Nàng ta đây ranh mãnh chìa bài cho chàng xem “Nhìn bài trong tay em này. Anh có lời khuyên nào không?”

Luồn tay vào tóc nàng bản vương, Simon cúi người và lẩm bẩm vào tai nàng bản vương “Có – kết thúc ván bài nhanh lên”

Nhận thức được tia nhìn thích thú của những người cùng chơi, Annabelle giữ mặt vô cảm cho dù hơi nóng bắt đầu vòng vòng quanh cổ cô ấy “Tại sao?” cô ấy hỏi, trong lúc miệng chàng vẫn còn bên tai

“Vì anh sẽ l*m t*nh với em trong vòng chính xác 5 phút nữa” chàng thì thầm “Cho dù chúng ta đây ở…đây…trong phòng riêng…hay trên cầu thang. Vậy nên nếu em muốn có chút ít riêng tư thì anh đề nghị em thua bài nhanh lên”

Chàng sẽ không làm vậy, Annabelle nghĩ, nhịp tim của cô bản tọa vang lên cảnh báo. Mặt khác, biết Simon, có khả năng…

Với suy nghĩ đó trong đầu, Annabelle thả ra một là bái với ngón tay run rẩy. Người chơi tiếp theo tốn mất một khoảng thời gian tra tấn, và người phụ nữ sau đó dừng lại trao đổi vài câu hài hước với chồng cô bản tọa, người cũng vừa vào bàn. Mồ hôi túa ra từ ngực và lông mày, Annabelle cân nhắc đến chuyện bỏ cuộc. Âm thanh của lý trí trấn tĩnh cô bản tọa, vì dù Simon có oái oăm đến mức nào đi nữa thì chàng cũng không c**ng b*c vợ chàng ngay trên cầu thang khách sạn. Tuy nhiên, âm thanh lý trí kia nhanh chóng bị bóp nghẹt khi Simon thong thả nhìn đồng hồ.

“Em còn ba phút” chàng lại thì thầm vào tai cô lão phu

Đâu đó trong tâm trạng bối rối, Annabelle cảm thấy một cảm giác đáng xấu hổ giữa hai đùi cô ấy, cơ thể cô ấy hăng hái hợp cùng lời hứa ám khói trong giọng chàng. Khép đùi lại, cô ấy chờ đợi với một sức lực phi thường đến lượt chơi của cô ấy, trong lúc tim cô ấy sắp lọt ra ngoài. Những người chơi uể oải tán chuyện, và nhờ phục vụ đổi ly nước chanh. Cuối cùng cũng đến lượt Annabelle, và cô ấy ném ra quân bài cao nhất của cô ấy và rút một quân khác. Nhẹ nhõm quét qua người khi cô ấy thấy quân bài mới vô giá trị, và cô ấy đặt tay xuống bàn. “Tôi e rằng tôi bị loại rồi” cô ấy nói, cố gắng tránh tình trạng nói không ra hơi “Cảm ơn các vị vì ván bài đáng yêu này, tôi phải đi – ”

“Ở lại hết vòng sau đã” một phụ nữ giục, và những người khác ủng hộ

“Đúng đó”

“Ít nhất cũng uống một ly rượu trong lúc chờ chúng tôi chơi xong – ”

“Cảm ơn các vị, nhưng – ” Annabelle đứng lên và thở hắt ra khi nữ nhân ấy cảm nhận được bàn tay dịu dàng của Simon đang tựa hờ sau lưng nữ nhân ấy. n*m v* của nữ nhân ấy thẳng tưng trong váy. “Tôi chỉ đơn giản là quá mệt mỏi vì tối qua khiêu vũ suốt” nữ nhân ấy ứng biến “Tôi phải nghỉ một chút trước khi đến nhà hát tối nay”

Bỏ lại sau lưng vài lời từ biệt, một vài cái liếc mắt ẩn ý, Annabelle trang nghiêm rời khỏi phòng khách. Ngay khi họ đến cầu thang xoắn dẫn lên tầng trên, Annabelle ráng sức thở phào, và ném cho chồng cái nhìn quở trách. “Nếu anh cố gắng làm em bẽ mặt thì anh khá thành công rồi đó – anh đang làm gì vậy?” Váy cô lão phu bị lỏng phần vai, và cô lão phu kinh hoàng nhận ra chàng đang cởi nút áo cô lão phu “Simon” cô lão phu rít lên “Anh dám! Không, dừng lại!” Cô lão phu chạy khỏi chàng, nhưng chàng dễ dàng bắt kịp cô lão phu

“Em còn một phút nữa”

“Đừng ngu ngốc như vậy” cô lão phu đáp ngắn gọn “Chúng lão phu không thể lên phòng trong vòng 1 phút, và anh sẽ không – ” cô lão phu ngưng bặt và thét lên khi cô lão phu nhận thấy chàng vừa giật đứt một nút áo khác, và quay lại vỗ mạnh lên bàn tay cướp bóc của chàng. Tia nhìn của họ gặp nhau, và cô lão phu ngờ vực nhận ra chàng thật sự có ý thực hiện lời đe dọa kia “Simon, không”

“Có” Mắt chàng vui thú, và cái nhìn trên mặt chàng đã dần trở nên quen thuộc với cô ấy

Annabelle vừa nâng váy lên vừa chạy như bay lên lầu, hơi thở của nàng bản tọa đi kèm tiếng cười rụng rời “Anh không thể tin nổi! Để em yên. Anh – ôi, nếu có ai thấy chúng bản tọa lúc này, thì em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu”

Simon theo sau không chút vội vã – nhưng khi đó chàng không có một đống áo xống và trang phục lót vướng víu. Cô ấy lên đến bậc nghỉ và vòng qua góc, đầu gối cô ấy đau như dần khi chân cô ấy trèo cầu thang điên cuồng, hết tầng này đến tầng khác. Váy cô ấy trở nên nặng trịch, và phổi cô ấy sắp hết hơi tới nơi. Ôi, chết tiệt chàng đi vì đã làm chuyện này với cô ấy – và chết tiệt cô ấy luôn vì mấy tiếng cười khúc khích cứ thoát khỏi cổ họng

“30 giây nữa” nàng ta đây nghe thấy tiếng chàng phía sau, và nàng ta đây khò khè khi nàng ta đây đến tầng hai. Còn ba hành lang dài ngoằng trước khi nàng ta đây đến phòng họ – và không đủ thời gian. Túm váy, nàng ta đây nhìn lên nhìn xuống hành lang trải dài từ bậc nghỉ. Nàng ta đây hối hả chạy đến cánh cửa đầu tiên nàng ta đây tìm thấy, và dẫn ra một phòng chứa đồ nhỏ xíu, tối om. Mùi hồ vữa cuồn cuộn, và những ngăn kệ sắp khăn trải giường và khăn lông dễ dàng nhìn thấy từ ánh sáng trên hành lang.

“Tiếp tục đi” Simon lẩm bẩm, kéo cô ấy vào phòng chứa đồ và đóng cửa lại

Annabelle ngay nhanh chóng chìm vào bóng tối. Tiếng cười cứ bật ra khỏi ngực cô ta đây, và cô ta đây hất tay vô ích bàn tay đang chạm vào cô ta đây. Có vẻ chồng cô ta đây bất thình lình mọc ra nhiều tay giống bạch tuộc, c** q**n áo cô ta đây và ném chúng đi nhanh hơn cô ta đây có thể tự bảo vệ “Nếu anh khóa luôn hai ta đây ở trong này thì sao?” cô ta đây hỏi, và váy cô ta đây rơi xuống sàn nhà

“Anh sẽ phá cửa” chàng đáp, mò mẫm móc khóa áo ngực “Sau này”

“Nếu người hầu bắt gặp thì chúng lão phu sẽ bị ném khỏi khách sạn mất”

“Tin anh đi, người hầu đã thấy nhiều chuyện kinh khủng hơn thế này nhiều” Váy cô bản tọa nằm dưới chân Simon khi chàng tuột áo ngực của cô bản tọa xuống mắt cá chân

Cô bản vương miễn cưỡng phản đối, cho đến khi Simon chạm tay giữa hai đùi cô bản vương và phát hiện chứng cứ khao khát của cô bản vương, và khiến những lời can gián kia trở nên vô nghĩa. Miệng cô bản vương mở ra chào đón cái hôn của chàng, háo hức đáp lại đôi môi thô ráp. Lối vào bờm xờm của cô bản vương mở rộng đón nhận chàng, và một tiếng r*n r* bật ra khỏi cổ cô bản vương khi ngón tay chàng ở đó, dàn trải cô bản vương để mọi lần đâm vào của hông chàng đều cọ vào đỉnh điểm của cô bản vương

Họ ráng sức gần nhau hơn nữa, cơ thể họ quấn vào nhau, tan chảy, mỗi nụ hôn thâm nhập càng khuấy động nàng ta đây. Áo ngực của nàng ta đây quá chật những cảm giác thắt chặt mang lại kh*** c*m đột ngột, như thể xúc cảm tăng cường đã làm chệch hướng nửa phần dưới cơ thể và đóng khung những cơ quan căng phồng mê mẩn. Ngón tay nàng ta đây bấu víu vô vọng vào quần áo chàng vì h*m m**n khiến nàng ta đây gần phát điên. Simon đột ngột đâm sâu vào nàng ta đây, nhịp độ của chàng dứt khoát, cho đến khi trạng thái sung sướng bắn tung tóe khắp cơ thể, và phổi họ hít hà mùi thơm từ những tấm khăn trải giường sạch sẽ, thẳng nếp, và tay chân họ xoắn xít vào nhau, cố lưu giữ cảm xúc vừa trải qua

“Chết tiệt” Vài phút sau Simon càu nhàu, khi chàng có thể thở phàm thường.

“Gì vậy?” Annabelle thì thầm, đầu nàng lão phu nặng nề trên ve áo choàng

“Từ đây đến hết đời mùi hồ vữa sẽ khiến anh cứng người”

“Đó là vấn đề của anh” nàng bản vương đáp với nụ cười uể oải, và hít vào khi cơ thể chàng, vẫn còn liên kết với nàng bản vương, nhỏm dậy

“Của em nữa” chàng nói, trước khi miệng chàng tìm ra miệng cô ấy trong bóng tối.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8