Bỉ Ngạn Chi Ái
Chương 2: Bạch hàn linh thú
Sáng hôm sau tỉnh dậy, theo thói quen che mắt lại , nhưng lại chẳng như mọi lần, không có tí ánh sáng chói mắt nào, sực nhớ ra, bản thân hiện tại đã được gả cho Ma Quân của Ma giới, mà Ma giới trước nay vẫn luôn không có ánh sáng, ngày cũng như đêm. Chỉ là, bên cạnh từ khi nào đã xuất hiện hai mươi bốn ma nữ xinh đẹp đáng yêu mặc tên đó phục đen tuyền giống nhau, kiểu tóc cũng giống nhau, dáng đứng cũng giống nhau, chỉ là khác khuôn mặt, mà nhìn tên đó phục thì bản vương đoán, họ là cung tì của Ma Cung , được phái đến hầu hạ bản vương.
Quả nhiên, vừa thấy lão phu ngồi dậy, họ đã nhất loạt quỳ xuống, hướng lão phu mỉm cười nói:
“ Nương nương, từ hôm nay , bốn người nô tì sẽ hầu hạ nương nương . Thỉnh nương nương chọn một người làm ma tì tùy thân”
Nói ra thì có chút xấu hổ, ở trên Thiên giới, bản vương luôn cảm thấy tiên tì đều rất nhàm chán, lúc nào cũng chỉ biết tuân theo quy củ, phép tắc rất khó chịu, ai cũng mặt lạnh, nên bản vương không muốn chọn ai làm tiên thị tùy thân.
Nay thấy đám nữ tử này ai nấy đều đáng yêu, hoạt bát, liền không khỏi vui vẻ, nổi hứng muốn chọn ra một người. Ánh mắt đảo một vòng, bản tọa để ý thấy nữ tử thứ 24 là thanh tú , nhìn cũng thông minh lanh lợi nhất, nên dịu tiếng nói :
“ Bản cung thích ngươi bản tọa!” Bản tọa bước xuống giường, đích thân đi thẳng đến trước mặt nữ tử đó. Nữ tử đó ngây ngốc nhìn bản tọa, rồi lại rạp người lạy bản tọa một cái, rồi tức thì đứng lên.
Bản tọa còn chưa kịp nói gì, đã nghe một ma nữ khác vui vẻ khen ngợi :
“ Nương nương thật có mắt a, Tiểu Đào là ma nữ nhỏ tuổi nhất, rất hoạt bát, có lẽ rất hợp với nương nương, ăn nói vô cùng cực khôn khéo, chắc chắn sẽ không làm mất mặt người, nhưng là…. Tiểu Đào hãy còn nhỏ, không có kinh nghiệm nhiều trong việc hầu hạ”
Lão phu ngẫm nghĩ một lát , sau đó lại khẽ lắc đầu :
“ Không sao, bản vương vẫn chọn Tiểu Đào”
Không giỏi hầu hạ cũng được, chỉ cần thông minh, được việc là đủ rồi.
Đợi cho đám người kia rời đi hết rồi, Tiểu Đào nãy giờ vẫn im thin thít, bây giờ mặt tươi như hoa, hướng cô ấy líu la líu lo :
“ Ai nha… nương nương thật đúng là quá xinh đẹp đi, Đào Đào đã từng nghe qua danh tiếng của nương nương, bao lần tưởng tượng dung mạo của người, không ngờ, bây giờ được tận mắt chứng kiến, nương nương còn đẹp gấp vạn lần trong tưởng tượng !”
“ Miệng của đối phương thật ngọt!” Ta đây tấm tắc khen, xoa xoa đầu Tiểu Đào chỉ đứng tới ngực của cô ta đây.
Tiểu Đào năm nay chỉ mới có mười hai ngàn chín bảy tuổi mà thôi, nếu nói theo tuổi ở người phàm, thì cũng chỉ mới mười hai tuổi , nhỏ như vậy đã vào cung làm ma nữ, bản vương hết sức hiếu kỳ, không biết cha nương của Tiểu Đào nghĩ cái gì mà lại để một tiểu a đầu miệng còn hôi sữa này vào cung nhỉ?
Nghĩ thế, thân hình chuyển động, thoắt cái đã nằm nghiêng trên giường, lão phu chống đầu, đôi mắt nhìn Tiểu Đào đầy sự hứng thú , dịu dàng mở miệng :
“ Đào Đào, bây giờ ngươi bản tọa là ma thị tùy thân của bản tọa, ít nhiều với thân phận làm chủ cũng phải biết chút lai lịch của ma thị tâm phúc. Nói xem, cha nương ngươi bản tọa là ai? Nhỏ như vậy sao đã phải vào cung làm ma thị rồi?”
Ở Thiên Cung khác hẳn Ma giới, nếu chưa đủ mười tám tuổi, tuyệt đối không thể vào làm tiên thị được. Vì thế, ta đây cảm thấy có gì đó rất mới mẻ, lắng nghe rất chăm chú.
Chỉ là , đợi mãi vẫn không thấy tiểu a đầu trả lời, cúi gằm mặt, người khe khẽ run lên, đầu mày bản tọa nhíu lại, rất nhanh, trong phòng lại vang lên tiếng thút thít. Bản tọa giật mình, tròn mắt,với tay kéo lấy bàn tay yếu ớt của Tiểu Đào kéo lại gần bên giường, nhìn kĩ mới thấy cô bé đang khóc.
“ Cậu… cậu làm sao vậy? Bản vương … có phải bản vương đã nói gì sai không?” Bản vương hết sức bối rối. Trước giờ chưa từng có tiên thị tùy thân, nên cũng chẳng biết lũ người kia có điều cấm kỵ gì không nên hỏi không? Bản vương chẳng qua chỉ hỏi cha nương và lý do lại vào cung với độ tuổi như vậy thôi mà? Chẳng lẽ, hai thứ này không được hỏi sao?
Một lúc lâu sau, Tiểu Đào mới khuỵu xuống bên giường lão phu, cắn cắn môi đào , nghẹn ngào nói :
“ Không phải nương nương nói sai… chỉ là… chỉ là…. Cha nương của Đào Đào đã mất trong khi tham gia chiến tranh giữa hai giới Thiên – Ma … Ma Quân từ bi, ban lệnh nhà nào có con nhỏ, đều được mang vào cung làm ma thị, ăn sung mặc sướng hơn những đứa trẻ còn cha nương phàm thường, chỉ khác một tí là phải hầu hạ chủ tử mà thôi”
À, hóa ra là vậy. Ta đây cảm thấy mình thật vô ý, trong lòng xót thương, hóa ra, Đào Đào không còn cha nương…. Đây hẳn là vết thương hết sức sâu, vậy mà ta đây nỡ nào nhắc lại…
Đành thở dài một tiếng một tiếng, bàn tay vuốt nhẹ búi tóc tròn tròn được búi theo kiểu Song Nha như cái bánh bao của Đào Đào, thấp giọng an ủi :
“ Là bản tọa sơ ý. Ngươi bản tọa đừng khóc nữa , từ bây giờ đã có bản tọa ở đây, thay phụ mẫu chăm sóc ngươi bản tọa”
“ Đa tạ Nương nương”
Tuy đám người kia nói Tiểu Đào hầu hạ không giỏi, nhưng lão phu thấy chẳng phải tí nào. Tay nghề chải tóc của Tiểu Đào hết sức đáng nể, chưa đầy một khắc , đã chải mái tóc dài ngang lưng của lão phu thẳng mượt, còn vấn lên thành kiểu Thập Tự , kiểu tóc này chính là kiểu mà lão phu ưa thích nhất. Trân bảo ở Ma giới so với Thiên giới không hề thiếu, có khi còn đẹp và tinh xảo hơn cả Thiên giới, nhưng hơi nặng…
Tiểu Đào cực kỳ hiểu ý, chỉ cài hai cái trâm vàng hai bên, ngoài ra không còn cài thêm gì nữa để tránh làm lão phu cảm thấy nặng đầu.
Tuy lão phu làm Ma Hậu, nhưng bình thường thế này, thật chẳng cần rườm rà quá làm gì, nên vô cùng cực tán thành cách làm đó của Tiểu Đào.
Ăn sáng xong, lão phu liền đi tham quan Ma Cung . Ai ngờ, vừa đi được nửa đường, đã đi ngang qua một tiểu đình nhỏ bên hồ sen đục ngầu , mà sen thì đỏ như máu , đáng nói hơn là, tên Ma Quân Long Phá Nguyệt, cũng là trượng phu của lão phu đang ngồi bên trong tiểu đình đó thản nhiên uống trà thưởng hoa.
Thấy ta đây, hắn ta đây ta đây liền ngẩng lên, cười một cách b**n th** :
“ Không nghĩ tới cung phục Ma Hậu còn hợp với cô ấy hơn cả tên đó phục công chúa Thiên giới”
“ Vậy sao? Thế thì Ma Quân quá khen rồi!” Chẳng đợi tên đó nói gì thêm, bản tọa đã một đường đi thẳng.
Bản tọa làm sao không hiểu hàm ý trong lời tên đó chứ? Tên đó đây là nói , bản tọa ở Ma giới tốt hơn ở Thiên giới , chính là muốn ngăn chặn bản tọa tìm cách trở về!
Ta đây chỉ nói một câu như thế rồi xoay người rời đi, ai ngờ, vừa đi mấy bước đã bị hắn ta đây chặn lại , bế ngang lên , ta đây kinh hoàng vẫy vùng, trừng mắt nhìn hắn ta đây :
“ Đối phương là đang làm cái trò gì vậy! Buông ra!”
“ Ái hậu, nhìn cô bản tọa yêu kiều như vậy , bổn quân thật là không nhịn được nữa rồi!”
Câu nói của tên đó hết sức b**n th**, không những làm lão phu hóa đá, mà còn khiến cho Tiểu Đào và đám ma thị của lão phu mặt mày đỏ như trái cà chua, rồi rất nhanh, bọn chúng độn thổ chạy đi đâu mất!
Cái bọn ma thị đáng chết này! Không phải bọn chúng định để chủ tử của mình ở lại một mình thật chứ??!
“ Ngươi lão phu… ngươi lão phu mau thả lão phu xuống!” Lão phu trước nay không quan tâm đến việc ân ái giữa phu thê, nhưng xuân cung đồ thì cũng đã từng xem qua, tiểu thuyết tình yêu lấy trộm ở Nhân giới cũng đã có tham khảo vài lần, đương nhiên hiểu, hắn lão phu là đang nhịn cái gì!
Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, ta đây cắn răng , tay bắt ấn, muốn một chưởng đánh tên đó. Nhưng không hiểu sao, cho dù bắt cả chục lần cũng chẳng phát ra tí tiên khí nào, thần lực chẳng hiểu sao không thể dùng được!
Long Phá Nguyệt dường như hiểu lão phu đang thắc mắc cái gì, liền nhếch mép cười đểu một cái :
“ Nữ nhân ấy đừng tốn công vô ích, bản vương đã hạ kết giới rồi. Phàm là trong phạm vi kết giới của bản vương, bất luận kẻ nào cũng không thể bắt ấn hay sử dụng thần lực đâu!”
Hắn bản vương còn đang định nhân lúc bản vương còn đang sững sờ , một đường đi thẳng, chỉ là giống như bản vương lúc nãy, chưa kịp bước đi đã bị chặn lại.
Tên ma thị dáng vẻ hớt hải , đột ngột xuất hiện chắn đường gã, cả người run lên, mặt tái xanh, quỳ mọp xuống trước gã, chẳng thèm nhớ phải hành lễ , đã lắp bắp nói :
“ Ma Quân, tin xấu! Tin xấu! Linh thú Bạch Hàn đã thoát khỏi phong ấn rồi!”
“ Cái gì?”
Lão phu để ý thấy sắc mặt hắn lão phu tối dần. Sau đó, khuôn mặt lão phu cũng biến sắc chẳng kém gì hắn lão phu, có khi còn tệ hơn.