Bích Lạc Hoàng Tuyền
Chương 5: Không như ý nghĩ

Cập nhật lúc: 2026-07-15 17:30:44 | Lượt xem: 6

Tiên nam kia dường như không để ý gì đến cô bản vương, chỉ nhẹ nhàng lấy bông sen băng từ miệng con thỏ ngọc lên rồi bế con thỏ vào lòng 1 cách âu yếm. HẮN quay người lại bước lên bờ, lúc hắn đi qua vô tình đã gạt vai vào mấy nhánh hoa trên cành làm chúng lung lay, nhỏ mấy giọt nước xuống, động hồ đẹp đến mê loạn. Có lẽ do hắn vẫn cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn mình nên liền cố tình quay lại, ánh mắt tuy không bận tâm nhưng vẻ mặt lại tỏ ra không thoải mái.

“” Đối phương chán sống rồi? “”

Ngay giây phút lời nói lạnh toát của nam nhân vang lên đã khiến Tử Liêu như bị ai đó lấy kéo sắc cắt phăng sợi dây rung động, để nhường chỗ lại là cho sự sợ hãi. 2 tiếng nói hồi nãy và bây giờ hoàn toàn khác biệt, phải chăng vừa nãy nữ nhân ấy đã ảo tưởng? Bỗng nhiên nữ nhân ấy có cảm giác chẳng lành vì nghĩ đây là Thủy thần. Song song với ý nghĩ của nữ nhân ấy chính là gương mặt đã biến đổi sắc thái của tên đó Tử Liêu tỉnh mộng xuân rồi như muốn ngã xuống luôn dưới hồ. Người đối diện với nữ nhân ấy bây giờ như một bông hoa hồng trắng, đẹp 1 cách cuốn hút nhưng nhìn lại tang thương hết sức.

Nàng bản tọa run cầm cập 2 môi “” Nếu..nếu bản tọa đã chót mạo phạm thì..thì thật xin lỗi, bản tọa không biết ngài là ai, chỉ là bản tọa rất thích bông sen băng kia thôi, nó rất đẹp…””

BÙM…

“” AAAAAAAAAAAAAAAA “”

Câu nói của nữ nhân ấy vừa kết thúc, 1 tiếng nổ to vang lên, nước trong hồ sôi lên sùng sục bắn tung tóe khắp mọi nơi, thấm qua váy nữ nhân ấy, ngấm vào từng tấc da thịt của nữ nhân ấy, làm nữ nhân ấy bỏng rát đến mức không chịu được mà hét lên. Cả người nữ nhân ấy ngã ngửa ra sau, gương mặt đã tràn lan vẻ sợ hãi.

“” Cái gì mà đẹp với không đẹp? Hoa ở nơi này của ta đây có thể để đối phương tự tiện khen hay chê sao? “”

Tiên nam kia không biết vì lí do gì mà trở nên nổi giận với cô ấy vô cùng cực, cảm giác như hỏa thiêu đã ngùn ngụt trên đầu tên đó, Tử Liêu không thể nói gì và cũng không dám ho he, nhưng ánh mắt cô ấy đã dấy lên 1 cảm giác uất ức vô cùng cực, cô ấy cứ tưởng hôm nay còn kết giao được với 1 người bạn mới, nào ngờ ở đây ngoài tên Tiểu Mặc ra cũng chẳng ai thèm nói chuyện nghiêm túc như 1 người bạn với cô ấy. Hơn nữa chỉ là khen thôi, cô ấy không hiểu có gì mà phải tức giận đến như thế. Chẳng lẽ 1 lời khen của cô ấy có thể làm cho bông hoa kia tan biến? Nghĩ đến đây thì cô ấy không ngờ tên đó lại có thể đọc được suy nghĩ của cô ấy 1 cách thần kì.

“” Bạn sao? cậu đến nơi thủy cung này mà còn muốn kết bạn? Xem ra bản vương đã không dạy dỗ tốt người hướng dẫn của cậu! Còn dám ngang nhiên để cậu đi vào nơi này của bản vương như về nhà “”

Tiên nam dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn nữ nhân ấy, tay lại v**t v* con thỏ 1 cách âu yếm, như muốn ám chỉ nữ nhân ấy thậm chí còn không bằng 1 con vật, nữ nhân ấy chỉ đáng làm loại súc sinh.

“” Đồ ghê tớm, lão phu không quan tâm đối phương là ai? Sao đối phương lại có những hành động khinh miệt đồng loại đến như thế? “”

Nữ nhân ấy nghiến răng lại, 2 mắt đã tối sầm nhìn vào tiên nam, không 1 chút lưỡng lự e dè, không 1 chút khiêm nhường yếu đuối, 2 tay nữ nhân ấy nắm chặt lại thành nắm đấm, những ngón tay thon dài tạo cho người ta đây cảm giác xót xa khi chúng cứ bấu chặt lấy phần thịt bên trong. Thật không ngờ người coi nữ nhân ấy là súc sinh quả thực cũng bị nữ nhân ấy cho rằng là kẻ súc sinh, khi mà câu nói kia của nữ nhân ấy vang lên, 1 luồng gió mạnh đẩy người nữ nhân ấy đập vào tảng đá bên cạnh, máu trong miệng phun ra, phần lưng và bụng nữ nhân ấy đau đến thấu não. Rất nhanh sau đó trước mắt nữ nhân ấy hiện lên gương mặt đẹp như vẽ của tên đó, tên đó tặc lưỡi rất nhẹ nhìn nữ nhân ấy, sau đó lấy tay kia cầm 1 chiếc que nhỏ nâng mặt nữ nhân ấy lên, lại 1 biểu hiện khinh thường khiến nữ nhân ấy thấy muốn giết người ngay ngay lập tức.

“” Tử Liêu…bản vương đã đặt tên cho đối phương, bản vương đã mang đối phương về vì nghĩ đối phương đặc biệt, nhưng sao đối phương lại là đứa trẻ cứng đầu đến như thế? “”

Tử Liêu “”…””

“” Ngươi bản tọa rất đẹp, và bản tọa thì lại thích những cái đẹp…Nhưng bản tọa sẽ không ưa nhân cách cặn bã…””

CHÁT

1 cái tát thật đau được giáng xuống mặt Thủy thần, khiến gương mặt hắn sững lại trong 2 giây, rất nhanh lấy lại thần thái nhìn cô lão phu, lúc này chính Tử Liêu cũng không tin nổi mình đã phải ăn phải gan hùm mật gấu hay sao mà ngu ngốc đến như thế. Cô lão phu biết rất rõ hắn lão phu là Thủy thần ngay từ câu nói vừa nãy, nhưng cô lão phu vẫn không hề muốn khuất phục, mặc dù biết việc mình sắp làm như là lấy trứng chọi đá nhưng vẫn làm. Và quả nhiên như cô lão phu nghĩ, bàn tay cầm que đã chủ động vứt que đi, rồi cũng chủ động bóp chặt lấy cổ cô lão phu, Tử Liêu tức thì trợn tròn mắt, ngay lúc tay muốn đưa ra gỡ thì 1 nam nhân nữa tiến tới, dấu hiệu chính là tiếng nói rất nhẹ nhàng

“” Thủy thần…””

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8