Bích Linh Ma Ảnh
Chương 56: Thái Thông tương kế tựu kế

Cập nhật lúc: 2026-08-29 16:15:44 | Lượt xem: 1

Phong Lưu giáo chủ khẽ xê người qua một bên tránh khỏi.

Lúc này Thái Tông như điên cuồng, hai tay lại đảo lên không phất chưởng phá độc trùng.

Bằng! Bằng!

Chưởng phong Thái Tông đánh ra bùa độc trùng bay về một phía, nhưng sau đó, chúng lại qui tụ trở về gã như cũ. Đồng thời biến đổi thành nhiều thư màu sắc khác nhau, bay lượn mịt trời đất, khiến ai nấy cũng phải rùng mình lạnh người.

Thái Tông thấy thế đâm ra khinh hoảng, nhảy lui về, không dám ra tay nữa.

Phong Lưu giáo chủ nhếch mép lùng :

– Thái Thông, đối phương thấy sự lợi hại độc trùng của bản tọa chưa? Biết điều nên đứng yên đi.

Thái Tông tức tối không thốt ra lời. Mắt lão mở to nhìn Phong Lưu giáo chủ, hầm hừ nói :

– Ác phụ bản tọa không phải là người dễ uy h**p đâu.

Phong Lưu giáo chủ cười lạt :

– Cái gì mà không dễ.

Thái Thông quát :

– Trịnh Kiếm Hồng và Lý Minh Châu còn trong tay bản vương đố đối phương dám.

Phong Lưu giáo chủ thản nhiên đáp :

– Ta đây đã nói trước, nếu chúng nó có mệnh hệ nào thì đừng trách sao ta đây biến Thiếu Lâm tự thành biển máu đấy nhé. Ngươi ta đây mở mắt nhìn chúng môn đồ đang lăn lộn trên vũng máu kia rồi muốn gì thì cứ việc.

Bà ngừng một chút nói tiếp :

– Hơn nữa thư độc trùng này nếu không có thuốc hóa giải của lão phu thì đừng hòng tìm đâu ra. Hiện tại, chính bản thân đối phương lão phu muốn cho độc trùng đột nhập lúc nào cũng được cả. Liệu chừng ấy đối phương chạy khỏi số chết không?

Lời này khiến ai nghe thấy cũng đều thất sắc, lạnh rợn tóc gáy :

Phong Lưu giáo chủ nói tiếp :

– Thái Thông, ngươi lão phu quyết định đi.

Thái Thông đứng gầm mặt, chưa tìm được giải pháp nào khả dĩ trị được Phong Lưu giáo chủ, thì bà bản vương hạ thấp tiếng nói :

– Thái Tông, ta đây ra tay thế này là buộc lòng lắm đó. Thật ra, ta đây cũng không muốn cơ đồ Thiếu Lâm bị tiêu diệt. Ta đây chờ quyết định của ngươi ta đây đấy. Nói đi!

Liệt Đương đạo trưởng chen vào hỏi :

– Quý Giáo với Trịnh Kiếm Hồng và Lý Minh Châu có quan hệ?

Phong Lưu giáo chủ đáp :

– Lý Minh Châu là dưỡng tử của ta đây. Con Trịnh Kiểm Hồng là… là…

– Là bạn của Lý Minh Châu.

Liệt Đương đạo trưởng khẽ gật đầu nói :

– Nếu thế, chắc Giáo chủ đã biết qua nhân cách của Trịnh Kiếm Hồng chứ?

Phong Lưu giáo chủ đáp :

– Cố nhiên!

– Giáo chủ nghĩ thế nào về Trịnh Kiếm Hồng?

– Đạo trưởng không cần biết tới việc này.

– Tại sao?

– Thiết tưởng Đạo trưởng rõ tư cách của hắn lão phu hơn ai hết.

– Ta đây?

– Đúng! Nếu không, làm sao Đạo trưởng dám tuyên dương Trịnh Kiếm Hồng lên ngôi “Võ lâm Tôn chủ”.

– Việc này… này..

Liệt Đương đạo trưởng cảm thấy khó nói lời được.

Trang Hưu, Chưởng môn Chung Nam phái chen vào nói :

– Đúng! Nhưng lại khác rồi.

Phong Lưu giáo chủ cau mày hỏi :

– Khác cái gì?

Chưởng môn Chung Nam phái đáp :

– Hiện tại Trịnh Kiểm Hồng cấu kết với bọn Bích Linh Ma Ảnh hại Thái Chí đại sư nên chúng tôi họp nhau quyết định phế bỏ chức “Võ lâm Tôn chủ” của tên đó.

Phong Lưu giáo chủ sửng sốt :

– Ồ! Các vị đồng ý phế bỏ chức vị ấy?

– Đúng thế!

– Tội cấu kết với bọn người tà ma g**t ch*t Thái Trí đại sư?

– Vâng!

Phong Lưu giáo chủ mặt lộ vẻ buồn nói :

– Không đúng! Các vị lầm rồi…

Nói tới đó, bất giác nước mắt Phong Lưu giáo chủ tuôn chảy.

Vì lẽ, bà bản tọa nhớ đến chuyện xưa, cũng nhờ ơn Thái Trí nên bà bản tọa thoát chết.

Thái Thông liếc mắt thấy Phong Lưu giáo chủ khóc, lão vụt nhớ lại chuyện cũ, liền vịn cơ hội ấy, lão cất tiếng hỏi :

– Giáo chủ có nhớ việc bà nhớ Thái Trí năm xưa chăng?

Phong Lưu giáo chủ lau nước mắt đáp :

– Cố nhiên là nhớ!

Thái Thông nghiêm giọng nói :

– Lão tăng bắt Trịnh Kiếm Hồng cũng có ý định báo thù cho Thái Trí. Như vậy bà không phản đối việc lão tăng bắt tội Trịnh Kiếm Hồng chứ?

Phong Lưu giáo chủ đáp :

– Đúng gã phạm tội ra đâu phản đối. Nhưng đằng này gã không phải là thủ phạm giết Thái Trí đại sư.

Thái Thông nói :

– Chính mắt cô ấy Đỗ Thu Linh thấy Trịnh Kiếm Hồng giết Thái Trí.

Phong Lưu giáo chủ sửng sốt :

– Đỗ Thu Linh nói?

– Đúng vậy!

Phong Lưu giáo chủ đứng thừ người ra. Bà nghĩ Thái Thông vì quá đớn đau về cái chết của người đệ đệ mà có hành động kém suy nghĩ nhưng còn tám vị Chưởng môn kia, tại sao cũng cùng một ý định như Thái Thông.

Bà lão phu lẩm bẩm :

– Thật quái lạ!

Bà ngẩng đầu nhìn Trịnh Kiếm Hồng, thấy chàng vẫn thản nhiên, không chút lo âu, sợ sệt, khiến bà không hiểu đầu đuôi ai phải ai sai.

Thấy không ai nói, Trịnh Kiếm Hồng nói :

– Giáo chủ, Đỗ Thu Linh đã nói như thế. Nhưng có lý do khác thúc đẩy cô ấy nói không đúng sự thật.

Phong Lưu giáo chủ ngạc nhiên hỏi :

– Lý do gì thúc đẩy Đỗ Thu Linh nói không đúng sự thật?

Trịnh Kiếm Hồng nghiêm giọng đáp :

– Thái Thông đem “Kỳ Nam Bảo Hương” hạ độc, khiến tâm trí nàng ta đây rối loạn nói bậy bạ. Do đó lão quả quyết tại hạ hùa với Bích Linh Ma Ảnh g**t ch*t Thái Trí, để bắt tội.

Thái Thông bặm môi, trợn mắt hét :

– Mày đừng láo khoét.

Liệt Đương đạo trưởng bước tới nói :

– Giáo chủ, Trịnh Kiếm Hồng nói thế theo Giáo chủ nghĩ thế nào?

Phong Lưu giáo chủ đáp :

– Bản vương có vài ý kiến.

– Xin Đạo trưởng cho biết.

– Kêu Đỗ Thu Linh ra trước mặt mọi người thuật lại chuyện ấy thêm một lần nữa xem.

Liệt Đương đạo trưởng nói :

– Ý kiến Giáo chủ rất hay.

Thái Thông mặt mày tái xanh nói :

– Đạo hữu, người làm sao rồi?

Liệt Đương đạo trưởng đáp :

– Bần đạo không muốn có sự mờ ám trong vụ này. Vậy nhờ lão huynh cho đòi cô ấy Đỗ Thu Linh ra đây.

Thái Thông miễn cưỡng nói :

– Cũng được!

Đoạn lão hướng qua Thái Huệ bảo :

– Đối phương vào kêu Đỗ Thu Linh ra cho lão phu.

– Vâng!

Thái Huệ vừa nhún mình chạy đi, bất thần Thái Thông hướng qua Trịnh Kiếm Hồng điểm vào á huyệt chàng.

Liệt Đương đạo trưởng thấy thế bất bình nhưng không nói ra.

Phong Lưu giáo chủ không dằn được cơn tức giận hét lớn :

– Thái Thông, đối phương làm gì lạ vậy?

Thái Thông cười lạt :

– Lão phu sợ nó thấy Đỗ Thu Linh rồi nói nhiều chuyện không ích lợi.

Phong Lưu giáo chủ uất ức nói :

– Đối phương hành động không đáng là bậc trượng phu.

Thái Thông đỏ mặt :

– Giáo chủ hãy bình tĩnh. Việc này bà nghe một mình Đỗ Thu Linh nói là được rồi.

Phong Lưu giáo chủ cau mày nói :

– Trịnh Kiếm Hồng phải có ý kiến của nó chớ! Tại sao lại sợ nó nói. Hay là ngươi ta đây…

Thái Thông khoát tay :

– Giáo chủ đừng nói lôi thôi. Trịnh Kiếm Hồng biểu lộ bằng cách gật gật đầu hoặc là lắc lắc đầu là được.

– Không… Không thể…

Ngay lúc ấy, Thái Huệ đã dẫn Đỗ Thu Linh ra đứng trước mặt mọi người.

Đỗ Thu Linh liếc nhìn thấy Trịnh Kiếm Hồng và bên cạnh là Lý Minh Châu.

Nhưng cả hai người này, không ai nói chuyện gì vơi ai cả.

Nữ nhân ấy ngạc nhiên hỏi :

– Hồng huynh! Nàng bản vương này là ai?

– …

– Sao anh không trả lời?

Đột nhiên, Đỗ Thu Linh nhớ lại nhớ lại nói :

– Ồ! Có phải cô bản vương là Lý Minh Châu không anh?

Phong Lưu giáo chủ vọt miệng đáp :

– Vâng! Chính Lý Minh Châu đấy.

Đỗ Thu Linh cau mày lộ vẻ khó chịu nói :

– Nữ nhân ấy tại sao ở bên cạnh Trịnh Kiếm Hồng?

Phong Lưu giáo chủ thấy Đỗ Thu Linh có vẻ ghen tức, bà vo cùng ngạc nhiên.

– Này Đỗ thiếu nữ, lúc trước chúng tôi đối đãi với cô tử tế chớ?

Đỗ Thu Linh miễn cưỡng khẽ gật đầu :

– Đa tạ ơn Giáo chủ. Nhưng hôm nay sao Giáo chủ lại thả trùng độc vây Thiếu Lâm tự?

Phong Lưu giáo chủ đáp :

– Lão phu định cứu Trịnh Kiếm Hồng và dưỡng nữ của lão phu đó.

Thái Thông xen vào, nói :

– Đỗ thiếu nữ, lão tăng cho mời cô ra đây muốn cô trả lời vài câu chuyện.

Đỗ Thu Linh nhăn mặt :

– Lão muốn hỏi ta đây chuyện gì?

Thái Thông nói :

– Có phải Trịnh Kiếm Hồng cấu kết với Bích Linh Ma Ảnh đánh chết Thái Trí không?

Đỗ Thu Linh lắc lắc đầu đáp :

– Không có chuyện ấy!

Câu trả lời của nữ nhân ấy rất đơn giản nhưng có hiệu lực kinh khủng, khiến tám vị Chưởng môn biến sắc mặt.

Nhất là Liệt Đương đạo trưởng muốn nhảy dựng lên vì chấn kinh.

Phong Lưu giáo chủ quét mắt lạnh lùng nhìn Thái Thông và tám vị Chưởng môn cao giọng :

– Đại chưởng môn Thiếu Lâm cũng như tám vị Chưởng môn có mặt ở đây nghe rõ chứ? Tại sao lại đổ tội oan cho người bản tọa?

Thái Thông vẫn làm tỉnh nói :

– Đỗ Thu Linh và Trịnh Kiếm Hồng có mối quan hệ mật thiết với nhau. Hỏi thế, dĩ nhiên cô lão phu nói là không.

Phong Lưu giáo chủ mỉa mai :

– Để ta đây bảo nữ nhân ấy dẹp bỏ tình cảm riêng, lấy lý trí ra trả lời.

Phong Lưu giáo chủ đáp :

– Thì cậu cứ bảo cô lão phu đi.

Thái Thông hướng qua Đỗ Thu Linh nhìn đăm đăm vào mắt nữ nhân ấy nói :

– Đỗ thiếu nữ, tôi tin cô là người ăn ngay nói thẳng, vậy thiếu nữ nên nghĩ kỹ lại trả lời cho tôi biết: có hay không?

Đỗ Thu Linh không dám nhìn vào đôi mắt lão, vội gầm mặt xuống không đáp.

Thái Thông nghiêm giọng hỏi :

– Sự thật có hay không cô nói đi?

Đỗ Thu Linh đáp :

– Có!

– Cô nghe đây, tôi hỏi một lần nữa, sự thật có hay không?

– Có!

Mọi người đều im phăng phắc.

Trịnh Kiếm Hồng tuy nghe được mà nói không được, chàng tức tối cực kỳ, hai mắt chàng đảo lia lịa.

Phong Lưu giáo chủ nhìn Trịnh Kiếm Hồng rồi nhìn Đỗ Thu Linh, không biết nên tin ai là thật.

Đột nhiên bà bản vương bước tới một bước hỏi Thái Thông :

– Đỗ Thu Linh bị độc “Kỳ Nam Bảo Hương” ngươi lão phu đã giải độc cho cô lão phu chưa?

Thái Thông phá lên cười :

– Há! Há!… “Kỳ Nam Bảo Hương” chữa trị độc chớ không làm độc người bao giờ.

Tám người Chưởng môn cùng đồng thanh nói :

– Phải đó! Nó chỉ trị độc chớ không hại ai cả.

Phong Lưu giáo chủ lẩm bẩm :

– Quái lạ thật! Sao bản vương không nghe cảm nhận gì về Bảo Hương cả.

Và bà bản tọa nhớ lại Thiếu Lâm tự cũng từng hạ độc hại người, không lẽ “Kỳ Nam Bảo Hương” này…

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8