Biển Hóa Nương Dâu
Chương 10
Mấy ngày ở Tịnh quốc
cuối cùng cũng trôi qua tốt đẹp. Nghe nói Hoàng thượng nói chuyện với
Mặc tướng quân rất tốt, hiệp ước giao thương giữa hai nước cũng vì thế
mà được tiếp tục, dân cư hai bên vẫn được sống trong ấm no an bình.
Trình Vân Du hăng hái thu dọn đồ đạc của mình, đồng thời góp một tay sắp xếp những cống phẩm của triều đình.
Cuối cùng cô ấy cũng được về nhà. Nơi này tuy đúng là có đẹp, quanh năm hoa
nở, nhưng lại nhàm chán hết sức. Càng không có người cô ấy thân thiết,
không có cảm giác tự to tự tại như phủ tướng quân. Trên phim ảnh nói
không sai, nơi này không phải là chốn người thường có thể ở.
Mặc
Ngôn hiện đang phải diện kiến Tạ Kiệt, hoàng thượng Tịnh quốc. Tính mẩm
tầm khoảng hai giờ nữa tên đó trở lại nơi đây, khi ấy cũng chính là lúc
lũ người kia khởi hành.
Ở phía xa xa, Tạ Hạo Minh thân mặc quân trang, từng bước từng bước đi mạnh mẽ tiến về phía hậu điện.
”Vân Du” – Tên đó gọi to, còn không ngừng vẫy vẫy tay.
Bọn nha hoàn thấy hắn tiến tới liền ngay lập tức hành lễ “Vương gia cát tường”
”Đứng dậy đi”
Hai bàn tay to thô ráp của hắn bản vương đỡ lấy Trình Vân Du “Sau này muội không cần hành lễ với bản vương nữa”
Lời nói tựa như sấm sét, mười mấy con mắt tức thì đổ dồn vào cô ta đây.
”Nô tỳ không dám”
Trình Vân Du nhíu nhíu tay tên đó ra hiệu.
Thật hết nói nổi với tên này. Phen này thì toi cô ấy thật rồi, có bao nhiêu
cái miệng cũng không thể giải thích hết. Cô ấy thật muốn tìm một cái lỗ
chui xuống.
”Đi theo bản vương”
Tạ Hạo Minh đi trước, Trình Vân Du đi theo. Thẳng đến cái cây cổ thụ khổng lồ chỉ còn trơ trọi cành khô lũ người kia mới dừng lại.
”Cầm lấy” – Hằn giơ cánh tay của mình về phía nàng bản tọa, năm ngón tay thô ráp từ từ mở ra, để hé lộ một mảnh ngọc bội xinh xắn
Trình Vân Du cầm miếng ngọc lên xem một chút. Miếng ngọc được điêu khắc hình
hoa sen trắng, trông vừa tao nhã lại cực kỳ tinh xảo. Nghệ nhân làm ra
nó chắc hẳn phải là người tài giỏi.
”Đây là miếng ngọc mẫu truyền lại cho bản tọa, chưa bao giờ bản tọa dám để nó rời khỏi nửa bước.”
”Tại sao lại đưa muội?” – Nữ nhân ấy ngạc nhiên nhìn hắn -”Quý như thế này, muội không dám nhận đâu”
Tên đó xua tay, ý từ chối nhận lại miếng ngọc từ tay cô ấy.
”Bây giờ ta đây phải lên đường tiếp viện ở phía bắc, không thể hộ tống muội
được. Đường về Trần quốc xa xôi nguy ngập khôn lường. Khắp Tịnh quốc ai
ai cũng biết miếng ngọc bội này tượng trưng cho ta đây, khi nào gặp nguy
hiểm hãy lấy nó ra, sẽ có người giúp đỡ muội, ta đây cũng sẽ tức thì có
mặt.”
Trình Vân Du cầm lấy miếng ngọc, trong lòng không khỏi có chút cảm động.
Gia đình bận rộn, cha mẹ không có thời gian quan tâm đến nữ nhân ấy. Từ bé đến
lớn, việc gì nữ nhân ấy cũng làm một mình, Tiểu Du hiểu rằng nhân gian này vốn
dĩ không thể dựa vào ai. Thế mà bây giờ, lại có một người lo lắng cho sự an nguy của nữ nhân ấy, đem vật quý giá như thế này giao cho nữ nhân ấy.
”Muội sẽ giữ, nhưng chỉ là giữ giúp huynh thôi. Đến khi huynh trở lại Trần
quốc, muội sẽ trả cho huynh” – Nàng bản vương mỉm cười, tay cất miếng ngọc vào
trong túi đeo trên người.
”Cũng không còn sớm nữa, lão phu phải lên đường cho kịp giờ. Muội nhất định phải trở về bình an.”
Tạ Hạo Minh chạy vội đi. Tựa như ánh nắng mùa thu, chỉ thoảng qua, nhưng lại mang đến sự ấm áp đến nao lòng.
”Nhất định”
Trình Vân Du nói khe khẽ trong miệng, tay cô ấy vẫy vẫy trên không trung thay cho lời tạm biệt.
”Nhất định sẽ gặp lại”