Biển Hóa Nương Dâu
Chương 5
Trời như đã muốn sớm
chuyển sang đông. Từng đợt gió lạnh không ngừng gào thét trên những cây
cao trơ lá. Trên con đường mòn hoang vắng, một đoàn người ngựa chậm rãi
bước đi. Xe ngựa của Mặc Ngôn đi trước, tiếp theo là xe của Hạo Minh,
cuối cùng là xe chở lương thực cùng cống phẩm Trần quốc gửi tặng. Dọc
hai bên hàng xe ngựa, chính là tùy tùng theo hầu. Gương mặt mọi người đã mang chút mệt nhọc.
Trên chiếc xe ngựa thứ hai, Tạ Hạo Minh vén
bức rèm nhìn khung cảnh. Tên đó lại vô tình bắt gặp thấy cảnh tượng một cô
nương dung mạo như hoa, không ngừng xoa xoa hai bàn tay bé nhỏ lại vào
nhau. Cô gái ấy tên đó nhớ không lầm chính là Trình Vân Du, là nha hoàn
ngày hôm đó đã dùng ly thủy tinh đàn lên một khúc da diết lòng. Cô gái ngày hôm đó không sợ hề sợ hãi trước cường thế, lại thông minh, mạnh
mẽ, thật khiến cho người bản vương không thể nào quên.
Trình Vân Du ghét nhất là trời lạnh. Nhớ lại ngày trước, mỗi lần trời trở lạnh, nàng bản vương chỉ
muốn làm con sâu lười, vùi mình thật sâu vào chăn ấm. Nếu có việc cần
thiết phải ra đường, nàng bản vương đều sẽ mặc áo khoác thật dày, khiến bản thân
trông tròn tròn thật đáng yêu. Bây giờ ở phương trời này, đã làm nha hoàn,
lại còn bắt nàng bản vương phải đi bộ theo xe ngựa giữa trời giá rét, ông trời
thật không công bằng với nàng bản vương mà.
”Cô gái” – Người hầu của Tạ Hạo Minh đi đến bên cô, khẽ nói – “Vương gia có chỉ, mời cô gái lên xe ngựa”
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh. Có người giúp cô ấy tránh cái lạnh này, dĩ
nhiên cô ấy không được từ chối ý tốt của người ta đây rồi.
Tiểu Du
nhanh nhảu bước lên xe ngựa. Bên trong xe ngựa này, tuy không rộng lắm,
nhưng bày trí đơn giản, khiến cho người ngồi thoải mái. Quan trọng nhất
là xe ngựa có than sưởi, vô cùng cực vô cùng cực ấm áp. Tiểu Du chọn vị trí gần
than sưởi, liền thoải mái ngồi xuống, để hai bàn tay bé nhỏ lên hơ nóng.
”Hèm.”
Tạ Hạo Minh nhìn thấy động tác tự nhiên đơn thuần của cô ấy thì phì cười.
Ai đời nào, một thiếu nữ được nam tử mời lên xe ngựa liền tức thì chạy
lên. Không sợ bị người ngoài dị nghị cùng cười chê hay sao. Đúng là một
thiếu nữ hào sảng.
Tiểu Du nghe thấy tiếng cười liền giật mình. Chết rồi chết rồi! Nữ nhân ấy lại quên mất hành lễ nữa rồi.
”Vương gia cát tường”
Có trách, cũng phải trách thời đại này quá nhiều lễ nghi phiền toái, mà
cô ấy chỉ là một cô gái đến từ thế kỉ XXI, có đôi lúc quên mất.
”Không có gì. Lạnh lắm sao?” – Nói đoạn, gã đưa cho cô ấy một chiếc áo khoác.
Thoạt nhìn cũng có thể thấy đây là đồ mắc tiền, chỉ có công tử nhà quyền thế như gã mới có được
Trình Vân Du tức thì khẽ lắc đầu. Chiếc áo này chắc chắn không rẻ, tốt nhất là không nên nhận – “Không có”
Đối phương không có đáp lại lời của nàng bản vương, mà trực tiếp lấy áo cẩn thận choàng lên cho nàng bản vương.
”Bản vương nhớ hôm đó nữ nhân ấy rất dũng cảm. Bây giờ bị hổ ăn hết gan rồi sao”
”Nô tỳ không dám. Hôm đó là nô tỳ sai, là lỗi của nô tỳ khiến các vị mất nhã hứng, là do nô….”
”Thực xin lỗi” – Chưa kịp đợi Tiểu Du nói hết câu, Hạo Minh đã chen vào.
Xin… xin lỗi sao? Tên đó vừa nói xin lỗi có đúng không? Tai của lão phu không bị
lãng đó chứ? Không đâu, nhất định là lão phu nghe nhầm rồi, nghe nhầm rồi.
Trình Vân Du há mồm trợn mắt, biểu tình khoa trương đến nỗi không thể
nào khoa trương hơn.
Tạ Hạo Minh thấy cô ấy như vậy, trong tâm lại cảm thấy thoải mái không nói thành lời – “Không cần phải làm bộ dạng
như vậy, là bản tọa thật lòng xin lỗi cô ấy. Hôm ấy là bản tọa sai. Ép một cô gái vào đường cùng, không phải là việc nên làm của quân tử.”
Tên đó vừa nói vừa châm thêm than vào lò sưởi.
”Không phải ngày hôm đó bản tọa nhắm tới nàng bản tọa… Nói sao đây nhỉ. Bản tọa với tên Mặc
Ngôn kia, từ khi gặp nhau đã giống như nước với lửa, luôn so tài cao
thấp..”
”Nên hôm đó vương gia muốn nhân cơ hội để tỏ uy với
tướng quân có phải không” – Tiểu Du nén cười. Nam tử cũng đã hai mươi
mấy tuổi đầu mà vẫn như con nít, cứ thích hơn thua với nhau từng ly từng tí một.
Tạ Hạo Minh bị nói trúng thì mặt liền đỏ bừng. GÃ lấy
tay gãi gãi đầu – “Bị nàng bản tọa nói trúng rồi. Không ngờ hôm đó không dạy
được cho tên thằng nhóc kia một bài học mà trái lại bản thân lại trở thành
một tên tiểu nhân. Vân Du, thực xin lỗi.”
”Nô tỳ không dám”
”Bản tọa nhớ nàng bản tọa tên Trình Vân Du phải không?” – GÃ dịu dàng mà hỏi
Tiểu Du nhẹ nhàng khẽ gật đầu. Không ngờ tên đó vẫn còn nhớ tên nàng bản tọa.
”Ta đây tên Tạ Hạo Minh, rất hân hạnh được biết nàng ta đây. Ngày đó ta đây đã ngưỡng mộ
tài năng cùng giọng hát của nàng ta đây, hy vọng nàng ta đây không chê mà kết giao
tri kỷ với ta đây”
Kết giao bằng hữu với vương gia, lời mời rất hấp dẫn. Ít ra sau này, nếu như nàng bản tọa gặp chuyện chẳng lành, cũng sẽ có chỗ
mà dựa vào.
”Nô tỳ không dám. Nô tỳ chỉ là nha hoàn, sao có thể dám kết bạn với vương gia.”
Đúng rồi Vân Du, trong phim cổ trang các cô gái thường hay nói câu này.
Đại loại như ngoài mặt từ chối, nhưng trong lòng lại vui như mở cờ.
Chiêu này vừa bật đèn xanh cho đối phương, lại vừa giúp bản thân mình
trở nên thanh cao hơn. Trình Vân Du, cậu quả thật rất lợi hại.
”Không sao. Tính bản vương xưa nay thẳng thắn, bản vương đã nói kết giao bạn hữu với cô
nương thì trong tâm tư cũng muốn như vậy. Thiếu nữ không cần phải ngại.” – Tạ Hạo Minh nhìn Tiểu Du. Ánh mắt sâu tựa biển của tên đó khiến nữ nhân ấy
thấy không thoải mái – “Bản vương rất thích nghe tiếng hát của Vân Du, muội có
thể hát cho bản vương nghe một khúc được không”
Vân Du? Muội muội? Tên này cũng tiến quá nhanh rồi. – Trình Vân Du thầm nghĩ.
”Vâng”
Nữ nhân ấy mỉm cười đáp lời. Sau đó đôi môi anh đào hé mở, những giai điệu ngọt ngào bắt đầu vang lên.
”Dư vị của hương thơm từ nơi xa bay đến
Không nghe thấy lời thề đang cháy bỏng
Đợi khi mong ước đều hóa thành tro bụi mới lại nguyện cầu
Quá ít câu thề non hẹn biển
Còn quá sớm để nói thiên trường địa cửu
Càng chờ đợi thời gian càng dài đằng đẵng
….
”
Tiếng hát bay giữa không trung, xua tan đi cái giá lạnh của những ngày cuối
thu, xua tan đi cái mệt mỏi trên mặt mỗi người. Trình Vân Du thả hồn
mình theo từng câu hát, khiến cho giai điệu cũng trở nên da diết, in
thật sâu vào trong tâm trí người thưởng thức.
Bên trong xe ngựa đi đằng trước, Mặc Ngôn cũng chăm chú lắng nghe theo giọng ca ngọt ngào ấy.
”Xem ra bên ấy, Tạ vương gia không hề cô đơn rồi” – Trên gương mặt vốn lạnh
nhạt bất chợt xuất hiện một nụ cười thâm sâu khó lường rồi lại nhanh
chóng biến mất.