Biển Khóc
Chương 9: Sự quan tâm và viên thuốc mới

Cập nhật lúc: 2026-08-12 03:15:26 | Lượt xem: 2

– Zin ơi! Cậu có nhà
không?

Liz vừa bước vào đã
chạy khắp nhà tìm hắn, dường như có chuyện gì rất quan trọng nhưng là chuyện
vui chứ không phải chuyện buồn, vì nhìn mặt Liz có vẻ rất hớn hở.

Em nghe tiếng cậu nên
từ trong phòng chạy ra, vẻ mặt hớn hở không kém:

– Anh Liz! Anh đến đây
tìm thiếu gia hả?

– Ừhm! Có Zin ở nhà
không em? – Liz nhìn em cười rồi hỏi.

Em cười nhìn lại cậu,
chỉ có ở gần Liz em mới có thể cười được thôi chứ nếu có mặt hắn lão phu thì em không
dám.

– Dạ không! Thiếu gia
đưa tiểu thư đi chơi rồi! – Khi nói ra câu đó, giọng em hơi chùng xuống và ánh
mắt cũng lộ rõ tia buồn bã.

Nhưng dường như Liz
không phát hiện ra điều bất thường nơi em nên cậu nói tiếp:

– Vậy khi nào Zin về,
em nói cậu ấy qua nhà anh gấp nha!

Em nhìn Liz rồi nhẹ gật
đầu thay cho câu trả lời. Liz thoáng thấy sắc mặt nhợt nhạt và đôi mắt đen sì
như con gấu Panda của em, cậu lo lắng hỏi:

– Sao sắc mặt em tái
thế? Bộ em bệnh hả? – Liz nói rồi đưa tay sờ lên trán em, sau đó săm soi mặt em
cho thật kĩ rồi cậu kết luận. – Không phải
bệnh! Là do em thức khuya quá phải không?

Em không nói gì hết mà
chỉ cười trừ nhìn cậu, quả thật là bác sĩ tương lai có khác chỉ mới nhìn thôi
mà đã biết em bị gì rồi. Em phải thừa nhận rằng Liz ngoài vẻ đẹp trai ra, lại
còn tài giỏi và tốt bụng nữa. Từ nhỏ đến giờ chỉ có mỗi Liz là quan tâm và lo
lắng cho em thôi. Cậu hệt như một người anh trai của em vậy, những lúc em bị
sốt là cậu liền mời bác sĩ đến khám cho em trước những ánh nhìn tóe lửa của bọn
người Emi. Cậu đã không quản khó nhọc mà lo cho em, thậm chí nhiều lúc cậu còn
cãi nhau với hắn vì em nữa. Em không biết phải đền đáp công ơn của cậu như thế
nào cho đủ nữa.

– Dạ! Chắc là do lạ chỗ
nên em ngủ không được, ở vài hôm là sẽ quen thôi mà! Anh không cần phải lo cho
em.

Nở một nụ cười hiền để
cậu yên tâm, em không muốn nói cho cậu biết về giấc mơ đó vì em không muốn cậu
phải bận tâm về em thêm nữa. Cậu đã vì em mà làm quá nhiều chuyện rồi và em
cũng không muốn người bản vương nghĩ rằng mình lợi dụng lòng tốt của cậu.

– Ngốc! Anh không lo
cho em thì lo cho ai?

Liz cốc nhẹ vào giữa
trán em một cái thể hiện sự yêu mến. Cậu rất thương em nhưng là thương theo
kiểu người anh trai thương yêu người em gái chứ không phải thương theo kiểu
tình yêu. Từ nhỏ cậu đã mong có được một đứa em gái để cậu thương yêu, chiều
chuộng nhưng ba mẹ cậu lại không đáp ứng được yêu cầu đó. Nhưng từ khi em đến,
cậu đã bắt đầu coi em là đứa em gái của mình, bằng chứng là cậu rất quan tâm
em, lo lắng cho em từng li từng tí và cũng từ
lúc có em, cuộc sống của cậu đã trở nên hồng hơn, không còn đen đủi như trước
nữa. Nói chung, em là niềm vui lớn nhất của cậu.

– Anh này! – Em lấy tay
xoa xoa trán, vờ đau nhưng rồi sau đó em lại cười, em biết là cậu rất thương em
như em đã từng thương cậu vậy – À quên nữa, anh muốn uống gì để em lấy cho?

– Thôi khỏi! Bây giờ
anh có việc phải về rồi, em nhớ những gì anh dặn nha!

– Dạ!

Liz tạm biệt em rồi vội
vã ra về, em tiễn cậu ra cửa rồi đi về phòng mình.

Nói về vẻ đẹp thì Liz
không bằng gã nhưng nói về sự tốt bụng thì gã không bằng Liz. Bằng chứng là
Liz chưa bao giờ làm hại em hết, còn gã thì cứ vài ngày lại nghĩ ra những trò
chơi quái gở rồi bắt em chơi, nhưng chẳng có trò chơi nào mà em trải qua đều có
thể trở về với tâm trạng phàm thường cả. Mỗi lần như vậy, em chỉ có một cảm
giác duy nhất về gã và trò chơi của gã là sợ, sợ và sợ.

Suốt buổi đi chơi đó,
tên đó không mở miệng nói một lời nào cả. Tên đó cảm thấy khó chịu khi bị những ánh
mắt dòm ngó của những người trong khu vui chơi, còn Jane thì cứ làm ra vẻ thân
thiết bằng cách ôm cánh tay và tựa đầu vào vai tên đó. Jane cảm thấy rất tự hào vì
có một người yêu đẹp trai như tên đó, thử nhìn những cô gái cùng lứa kia mà xem,
dù đã có bạn trai đi kè kè bên cạnh mà vẫn còn trơ tráo nhìn tên đó. Mỗi khi đi
lướt qua những cô gái đó, Jane đều nhếch môi một cái đầy tự đắc.

Hắn bản vương thật sai lầm khi
đồng ý đi chơi với Jane và hắn bản vương cũng không hiểu tại sao cô lại đòi đi đến khu
vui chơi này, lại còn rủ hắn bản vương chơi đủ trò của con nít nữa chứ. Thật bực mình!

Jane rủ tên đó đến đây
chơi là muốn tỏ ra thật trẻ con trước mặt tên đó, để cho tên đó cảm thấy cô dễ
thương, đáng yêu mà mở lòng đón nhận cô. Nhưng có lẽ cô đã lầm, vì cô càng làm
ra vẻ trẻ con thì càng làm cho tên đó ghét thêm mà thôi.

HẮN đi chơi với cô cũng
chỉ vì muốn tránh mặt em – một người có vẻ mặt ngây thơ và trẻ con nhưng cũng
hết sức giả tạo, theo hắn là vậy. Nhưng hắn không ngờ là Jane lại làm vẻ mặt
đó, như thế chẳng phải là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa hay sao?

Nhiều lúc hắn muốn bỏ
về ngay ngay lập tức nhưng nhìn vẻ mặt hớn hở của Jane thì hắn lại không nỡ, và hắn
đã cố chịu đựng trong suốt buổi đi chơi đó để không làm cô cụt hứng mặc dù hắn
chẳng thấy vui là mấy.

Chiều khoảng năm giờ,
tên đó chở Jane đi hóng mát và tham quan khắp thủ đô Washington. Phải nói là ở đây có nhiều cảnh
rất đẹp, lại còn có những công trình kiến trúc lớn hoành tráng nữa. Đi hết nơi này đến nơi khác, cuối cùng khi không
còn nghĩ ra chỗ nào để đi nữa thì tên đó chở cô về nhà.

– Thiếu gia! Ngài đi
chơi có mệt không ạ?

Em có nhã ý quan tâm
hắn lão phu nhưng hắn lão phu lại chẳng đoái hoài gì tới em, thậm chí còn không thèm nhìn em
lấy một cái. Hắn lão phu cứ thế mà bước vào nhà, suốt ngày đi chơi với một người như
Jane đương nhiên là mệt rồi , có vậy mà cũng hỏi. Thật đáng ghét!

Em có hơi buồn khi tên đó
lạnh nhạt với mình nhưng sau đó em cười tự an ủi mình rồi chạy theo tên đó, nói về
chuyện lúc sáng Liz dặn em:

– Sáng nay anh Liz có
đến tìm ngài nhưng không gặp, anh ấy bảo khi ngài về hãy đến nhà anh ấy có việc
gấp.

Em cố cười thật tươi
trước mặt hắn lão phu nhưng hắn lão phu không quan tâm, vừa nghe em nói xong là hắn lão phu đã nhanh chóng
đi ngay mà không kịp thay đồ. Em giơ bàn tay lên không trung định gọi hắn lão phu nhưng
hắn lão phu đã đi mất. Em hạ tay rồi cụp mắt xuống, vẻ mặt buồn xo đi đến ghế sofa ngồi
thu lu ở đó. Em phải làm gì để hắn lão phu chú ý đến em đây? Có lẽ tình yêu của em đã
đến quá sớm nên em không thể nào kiềm chế được. Dù lúc trước hắn lão phu đã đối xử rất
tàn nhẫn với em nhưng em không bao giờ ghét hắn lão phu. Bây giờ, em đã yêu hắn lão phu và em
cũng không biết tại sao mình lại yêu hắn lão phu? Em chỉ nghĩ đơn giản một điều là tình
yêu thì không có lý do.

– Sao? Hồi sáng cậu đến
tìm mình có gì không?

Hắn vừa đến nhà Liz đã
đi thẳng vào phòng chế tạo của cậu ngay vì hắn biết vào giờ này cậu lúc nào
cũng ở trong đó và đúng như vậy.

Liz đứng trước bàn thí
nghiệm hóa học để xem xét tình hình tiến triển của các loại thuốc, thấy tên đó đến
cậu vội vã cầm theo một cái lọ thủy tinh nhỏ có một viên thuốc duy nhất trong
đó rồi dời khỏi bàn đi đến ghế ngồi.

Sau khi cả hai yên vị
trên ghế, Liz mới đặt lọ thuốc lên bàn rồi từ tốn nói:

– Mình mới chế tạo ra
một loại thuốc có tên là Ensima, và loại thuốc này chỉ dành cho những người bị
nhốt vào phòng tối với mục đích là làm cho họ sợ mà thôi. Con Franky nó sẽ
không dám đụng đến người đã uống viên thuốc này đâu.

Liz lời vừa nói xong thì tên đó
cầm lo thủy tinh lên, mở nắp đổ viên thuốc có màu đỏ ra tay rồi đưa lên xem
xét. Nhìn một lúc, tên đó nhíu mày hỏi:

– Cậu có thể giải thích
rõ hơn được không?

Liz nhìn gã lắc lắc đầu,
thường ngày gã thông minh lắm mà, sao hôm nay lại chậm tiêu quá vậy?

– Là như vầy, nếu như
cậu muốn cho ai đó vào phòng tối với mục đích là chỉ muốn dọa cho người đó sợ
thôi thì cậu hãy cho người đó uống thuốc này. Thuốc sẽ phát huy tác dụng sau
năm phút khi uống và hết tác dụng trong vòng ba mươi phút đổ lại. Và sau khi
thuốc ngấm, trên người của người đó sẽ tỏa ra một mùi hương Lavender, mùi này đối với con người thì rất thơm và
dễ chịu nhưng đối với con Franky thì cực kì ghét. Vì vậy mà con Franky sẽ không
dám đụng đến người đó.

– Ừm! Mình hiểu rồi! Mà
đã có ai thử nó chưa? – GÃ khẽ gật đầu rồi hỏi.

– Chưa! Mình chỉ mới
hoàn thành nó sáng nay thôi và mình cũng chưa biết nó có hoàn toàn đúng với với
những công dụng mà mình đã làm ra không nữa.

– Cậu yên tâm! Mình sẽ
thử giùm cậu!

Tên đó nói xong rồi đứng
dậy bỏ đi, không quên cầm theo lọ thuốc. Liz không hiểu ý tên đó là gì nhưng dường
như cậu thấy trong mắt tên đó có cái gì đó nham hiểm khi tên đó nói ra câu đó. Đột
nhiên trong lòng cậu lại dấy lên một cảm giác bất an nhưng cậu mong rằng chỉ là
do mình nhạy cảm quá thôi chứ không phải chuyện gì đáng sợ lắm.

Cậu hy vọng tên đó sẽ thay
đổi mà sống tốt hơn, không tàn ác và bạo ngược như xưa nữa. Chỉ nghĩ đến những
gì tên đó đã đối xử với em khi xưa thôi là cậu đã thấy không an tâm khi để em ở
gần tên đó rồi, nhưng cậu lại không làm được gì vì em là người mà tên đó đã đưa vào
nên cậu không có quyền ngăn cản tên đó làm những điều mà tên đó thích. Trong việc
này, cậu hoàn toàn bất lực.

Cậu khẽ thở dài rồi đứng
lên trở về bàn thí nghiệm, trong lòng đang mang một nỗi lo lắng không yên. Liệu
đó có là sai khi cậu đưa viên thuốc cho gã?

– Không! Không! Đừng
giết ba mẹ tôi! Đừng giết ba mẹ tôi!

Tiếng van nài thảm
thiết của em trong cơn mơ. Đây đã là lần thứ hai giấc mơ khủng khiếp đó tiếp
diễn. Tại sao? Tại sao nó lại không chịu buông tha cho em chứ? Em có làm gì sai
đâu sao lại phải chịu nhiều áp lực như thế này?

Đoàng!

– Không!

Em kinh hoàng bật dậy
sau tiếng súng vang vọng trong mơ. Dù máy điều hòa đã bật lớn nhưng trán em vẫn
nhễ nhại mồ hôi. Em lấy tay quệt đi những giọt mồ hôi nóng ẩm đó rồi bước vào
nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo. Cũng như hôm qua, đêm nay em sẽ không ngủ, em
thà chịu cực về thể xác còn hơn bị hành hạ về tinh thần. Em không biết tại sao
nhưng từ lúc về nhà Zin ở đến giờ, giấc mơ đó cứ liên tục làm phiền em. Phải
chăng nó có điềm báo gì muốn cho em biết hay nó muốn làm cho em ăn không ngon
ngủ không yên đây?

Hứng từng đợt nước mát
lạnh hất vào mặt, em lấy tay vỗ vỗ vào hai má cho tỉnh ngủ. Xong xuôi, em lấy
khăn lau mặt rồi đi ra. Lấy áo khoác mặc vào rồi trèo lên giường, em bật ti vi
lên xem. Bây giờ chỉ mới ba, bốn giờ sáng thôi nên truyền hình rất ít kênh có
chương trình phát sóng nhưng chẳng có chương trình nào hay để xem cả. Em bật
qua, bật lại, bật tới, bật lui rồi cuối cùng em bấm nút màu đỏ tắt ti vi.

Em đảo mắt nhìn quanh căn
phòng, căn phòng rộng lớn như thế này mà chỉ có một người ở liệu có quá dư thừa
và băng giá không?

Ngồi bó gối dựa lưng
vào thành giường, em đưa ánh mắt vô hồn của mình nhìn vào khoảng không vô định.
Ngay lúc này, tự dưng em lại muốn gặp tên đó, vì chỉ cần nhìn tên đó thôi là mọi buồn
phiền của em điều tan biến hết. Có thể nói, tên đó là liều thuốc cho tinh thần của
em.

Em rất muốn một ngày
nào đó, hắn sẽ nhận ra tình cảm của em mà đáp trả. Nhưng có một điều em quên là
hắn đã có Jane – người vợ tương lai của hắn rồi. Nếu em xen vào thì chẳng phải
em đã vô tình trở thành kẻ thứ ba đi phá hoại hạnh phúc gia đình người bản tọa hay
sao? Mà chắc gì em đã có cơ hội để chen chân vào mà gọi là kẻ thứ ba?

Đang ngồi suy nghĩ vẩn
vơ thì em nghe đâu đó vang lên một giai điệu bài hát du dương và nhẹ nhàng. Em
không biết tên bài hát đó vì nghe nó lạ và em chưa từng nghe qua bao giờ. Em
bước xuống giường và đi loanh quanh khắp phòng để tìm xem bài hát đó được phát
ra từ đâu. Tìm một hồi, em đi tới vách tường và áp tai vào đó, thì ra giai điệu
bài hát đó được phát ra từ phòng tên đó. Tiếng của phím đàn lần lượt vang lên tạo
ra một tiếng động nhẹ nhàng và sâu lắng. Em hơi nhíu mày, không hiểu vì sao giữa
đêm khuya thế này mà tên đó lại ngồi đánh đàn. Em đứng thẳng người dậy rồi bước đi
thẳng ra ngoài.

Đứng trước cửa phòng
hắn, em cố áp tai vào đó để nghe ngóng. Từng giai điệu được hắn đánh một cách
chậm rãi và nhẹ nhàng, nghe rất êm tai. Em bị cuốn hút theo bài hát đó lúc nào
không hay.

Đó là bài Love paradise
được hắn đánh từ đàn piano, chỉ có giai điệu thôi chứ không có lời bài hát.
Dường như nó được đánh lên bởi tâm trạng hiện giờ của hắn. Em không biết ý
nghĩa cũng như tên bài hát đó là gì nhưng nghe thì có vẻ rất hay và tình cảm.
Em không ngờ là hắn lại có tài đánh đàn hay đến vậy.

Love paradise là một
bài hát mà mẹ hắn lão phu yêu thích, hắn lão phu biết điều đó khi nghe cha hắn lão phu nói lúc ông ngồi
đánh bài này. Vì thế mà hắn lão phu đã đi học cho bằng được để đánh khi nào hắn lão phu cảm
thấy nhớ mẹ và ngay lúc này đây, hắn lão phu thực sự cảm thấy nhớ bà.

GÃ biết mẹ gã yêu
thích bài hát này vì bà đã xem tình yêu của mình đối với cha gã là thiên
đường. Một thiên đường tình yêu mà bà đã cất công tạo nên nhưng chỉ bằng một
cái bóp cò của cha gã đã làm cái thiên đường kia sụp đổ. Thiên đường tình yêu
ngày nào vẫn còn tươi mới lúc bà còn sống nhưng khi bà ra đi thiên đường tình
yêu bây giờ chỉ còn là thiên đường chết mà thôi.

Khi hắn lão phu ngồi đánh bài
này là lúc hắn lão phu đang nhớ bà và khóe mắt hắn lão phu cảm thấy cay cay khi nghĩ về bà.
Tình mẫu tử quả là thiêng liêng cao cả, không có người nào là không thương
người đã dứt ruột sinh ra mình. Nếu như mẹ hắn lão phu không chết thì có lẽ tính tình
của hắn lão phu đã khác. Mẹ hắn lão phu là một người phụ nữ hiền thục, nếu như để bà nuôi dạy
hắn lão phu thì chắc hẳn bây giờ hắn lão phu đã trở thành một con người tốt chứ không như cha
hắn lão phu, luôn dạy cho hắn lão phu những điều xấu xa và tàn độc. Vì vậy mà tính hắn lão phu bây giờ
cũng giống như cha hắn lão phu: tàn độc và nhẫn tâm. Minh chứng cho tính cách của hắn lão phu
qua những việc hắn lão phu đã gây ra cho em. Để tạo niềm vui cho mình chỉ có một cách
duy nhất là lấy nỗi đau của người khác. Nếu như em đau thì đó là lúc hắn lão phu mới
thực sự cảm thấy vui, vui theo kiểu của một con quỷ khát máu vô nhân tính.
Nhưng em không thể trách hắn lão phu được, vì nếu như ngày đó em không đứng trước cổng
nhà hắn lão phu và không gọi hắn lão phu bằng ngài thì có lẽ mọi chuyện bây giờ đã khác. Đừng
trách ai khi mà chính em mới là người tự chuốc họa vào thân.

Cạch!

Tiếng đàn ngưng và cánh
cửa thình lình mở ra làm em giật nảy mình, nhưng cũng may là em chưa ngã vào
phòng hắn. Em luống cuống không biết làm gì khi thấy hắn xuất hiện. HẮN trừng
mắt nhìn em đang khúm núm trước mặt rồi hắng giọng hỏi:

– Cô làm gì ở đây vậy?
Bộ tính âm mưu chuyện gì à?

– Ơ… dạ không! Dạ không
có! – Em vội vàng xua tay, vẻ mặt nhăn nhó trông đến tội. – Xin lỗi ngài! Tôi
không có cố ý nghe lén đâu, mong ngài đừng giận!

Em nắm chặt hai tay lại
với nhau và cúi đầu xuống. Em nghĩ là hắn sẽ nổi giận và mắng em một trận tơi
tả vì em dám đứng trước cửa phòng hắn nghe trộm. Chắc hắn sẽ không tha cho em
đâu.

TÊN ĐÓ đứng khoanh tay dựa
lưng vào tường, nhìn em một lúc rồi cất tiếng nói:

– Về phòng ngủ đi!

Câu nói của hắn tuy nhẹ
nhàng nhưng mang lại tính chất ra lệnh. Đây có lẽ là một cơ hội tốt để em chuồn
đi, em gật gật đầu rồi “lượn” nhanh về phòng mình. Cũng may là hắn không nổi giận,
nếu không chắc em hết đường sống mất.

Sau khi chắc mình đã
trở về phòng yên ổn, em mới thở phào nhẹ nhõm. Câu nói của gã lúc nãy có phải
là đang quan tâm đến em không? Dù là gì đi nữa thì em cũng cảm thấy rất vui,
vừa được gặp gã lại vừa được gã quan tâm. Em thực sự rất vui!

“Làm sao tôi có thể
giận cô được khi ngày mai tôi có chuyện muốn nhờ cô? Không chừng đến lúc ấy cô
mới chính là người nên giận tôi.”

Tên đó nhếch môi cười nhạt
rồi quay bước vào phòng. Chắc chắn ngày mai sẽ có trò vui để xem.

Sáu giờ sáng.

Em vừa bước ra khỏi
phòng đã thấy hắn lão phu ngồi ở ngoài phòng khách, tay đang di di con chuột trên màn
hình laptop. Trên bàn ngoài một tô cơm đầy ắp thức ăn ra thì còn có một ly nước
và một lọ thủy tinh nhỏ. Nhưng điều làm em ngạc nhiên là người đứng bên cạnh
hắn lão phu là người mà đã lâu rồi em không gặp và mỗi khi gặp người này là hắn như rằng
sẽ có chuyện xảy ra với em. Người đó không ai khác là Luck.

Em không hiểu tại sao
hôm nay tên đó lại ăn cơm ở đây mà không phải dưới bếp. Hơn nữa, tên đó thường ăn cơm
bằng chén chứ có bao giờ ăn bằng tô đâu. Dường như em cảm thấy có điều gì bất
thường trong căn nhà này nên em chần chừ không dám đến chào tên đó buổi sáng. Do
dự một lúc, em tự nhủ với bản thân mình là không có chuyện gì đâu, mọi chuyện
vẫn phàm thường thôi mà.

Em thở hắt ra một cái
rồi mạnh dạn bước đến chỗ tên đó, em e dè nhìn Luck rồi cúi đầu chào tên đó:

– Thiếu gia! Chào buổi
sáng!

Hắn không ngước nhìn em
và cũng không thèm trả lời em lấy một tiếng. Một tay di chuyển con chuột, còn
một tay hắn cầm tô cơm lên rồi đưa cho em, ra lệnh:

– Ăn đi!

Em không hiểu gì nhưng
vẫn đưa tay cầm lấy. Mắt dán chặt vào tô cơm vẫn còn nóng trên tay, em thực sự
không hiểu chuyện gì đang diễn ra cả. Tô cơm này không phải hắn ăn sao? Sao lại
đưa nó cho em? Còn hắn… hắn đã ăn sáng chưa?

Hàng loạt câu hỏi hiện
ra trong trí óc non nớt của em, hết nhìn tô cơm rồi lại nhìn hắn, em chậm rãi
hỏi:

– Ngài đã ăn sáng chưa
ạ?

– Ăn đi, đừng hỏi
nhiều! – GÃ gắt.

– Dạ! – Em ỉu xìu trả
lời.

Em vừa định đi xuống
bếp để ăn nhưng hắn bản tọa lại không cho, hắn bản tọa bảo em ngồi xuống đất kế bên hắn bản tọa mà ăn.
Đương nhiên là lệnh của hắn bản tọa thì em không dám cãi, và thế là em làm theo lời
hắn bản tọa.

Vì nhà bếp chưa làm đồ
ăn sáng cho hắn xong nên hắn chưa thể ăn. Tuy nhiên, hắn đã bảo Emi làm trước
cho hắn một tô cơm để em ăn. Nghe nói đến tên em, Emi đã tức rồi sôi máu rồi chứ
đừng nói chi là làm cơm cho em nhưng vì đây là lệnh của hắn nên cô không dám
cãi.

Sau mười phút chiến đấu
với tô cơm đầy ắp thức ăn. Em đứng dậy rồi đem tô cơm đi rửa. Xong xuôi, em đi
lấy cây chổi định làm công việc thường ngày thì hắn bản tọa lấy viên thuốc trong lọ
thủy tinh nhỏ rồi đưa cho em, bằng chất giọng lạnh tanh, hắn bản tọa nói:

– Uống đi!

Em hơi do dự trước lời
nói ấy của hắn bản tọa. Đó là thuốc gì mà hắn bản tọa bắt em uống? Không phải là thuốc độc chứ?

Thấy em cứ ậm ừ do dự
mãi, tên đó đưa viên thuốc lại gần em hơn chút nữa và không quên kèm theo ánh nhìn
hăm dọa. Em sợ hãi đưa tay nhận lấy viên thuốc từ tay tên đó rồi cho vào miệng.
Tiếp đến tên đó lấy ly nước trên bàn rồi đưa cho em, em hiểu ý nên cầm lấy và uống
một hơi hết nửa ly. Sau khi chắc em đã uống, tên đó mới quay sang Luck nãy giờ
đang đứng nghiêm nghị chờ lệnh, tên đó hất đầu về phía em và nói:

– Đưa cô lão phu đi!

– Vâng! Thưa thiếu gia!
– Luck kính cẩn khẽ gật đầu.

Trong khi em còn đang
ngây ngốc không hiểu chuyện gì thì bị Luck lôi đi. Em cố chống cự nhưng Luck
vẫn cứ kéo em đi cho bằng được. Em đưa mắt nhìn tên đó, mong rằng tên đó sẽ bảo Luck
dừng lại nhưng tên đó chỉ chăm chú vào màn hình laptop mà không thèm để ý đến em.
Phải rồi! Chính tên đó đã ra lệnh cho Luck làm vậy mà, làm sao tên đó có thể rút lại
lời nói đó chứ?

Thế là em bị Luck đưa đi,
đi đến nơi nào thì em chưa biết.

– Ông định đưa tôi đi
đâu? – Trên đường đi em không quên hỏi Luck nơi mà mình sắp đến.

– Đến rồi sẽ biết! –
Luck trả lời ngắn gọn vì tính gã rất kiệm lời và không thích nói nhiều.

Sau lời nói đó của Luck
thì em im ắng không hỏi nữa, vì em biết hắn đã nói như vậy rồi thì có hỏi nữa
thì cũng như không mà thôi.

Đưa em đến một căn
phòng khá lớn, Luck bỏ tay khỏi người em rồi lấy trong túi ra một chiếc chìa
khóa, tra vào ổ.

Luck đẩy mạnh cánh cửa
sắt vào làm nó đụng trúng tường và vang lên một tiếng nói chói tai, khoảng không
đen tối bên trong được mở ra. Ánh sáng từ ngoài chiếu vào căn phòng khiến căn
phòng trở nên sáng hơn, vì đứng ở phía ngoài nên em chỉ có thể nhìn được phần
trên thôi còn phần dưới thì không.

Luck kéo em lên trước
rồi đẩy hẳn vào trong. TÊN ĐÓ tức thì đóng và khóa cửa lại rồi bước đi làm em
không kịp trở tay. Đến khi nhận ra mình bị nhốt vào trong một căn phòng tối em
mới chạy đến đưa tay đấm thùm thụp vào cửa, miệng không ngừng kêu lên:

– Thả tôi ra! Thả tôi
ra! Tại sao lại nhốt tôi ở trong này?

Nhưng đáp lại tiếng kêu la của em chỉ là
sự tĩnh lặng cả bên ngoài lẫn bên trong. La cho đến khi khàn giọng thì em mới
chịu ngưng.

Em đảo mắt nhìn quanh
căn phòng. Căn phòng tối om, chỉ có một chút ánh sáng lờ mờ rọi xuống từ những
khe hở cao ở trên tường nhưng đủ để em nhìn thấy một con vật đen sì vừa to vừa
dài đang nằm thu lu ở cuối phòng. Em cố nheo đôi mắt to tròn của mình lại để
nhìn rõ hơn, bước chân cũng vì thế mà tiến đến vài bước. Tuy em không biết đó
là con gì nhưng em lại sợ những con vật vừa to vừa dài như thế. Bước chân em
dừng lại, em không dám đến gần nó hơn để xem xét. Đến khi nó cựa mình và từ từ
trườn một đường thằng về phía em thì em mới nhận ra đó là một con trăn rất to.
Nó hệt như một sợi dây thừng vĩ đại di động, đôi mắt nó lóe sáng và cái lưỡi
lâu lâu lại thè ra trông rất khủng khiếp.

Em há hốc mồm chấn kinh
lùi lại vài bước, con trăn ấy vẫn cứ dai dẳng mà tiến tới. Em kinh hoàng lùi lại
nhanh hơn cho đến khi đụng vào vách tường. Hết đường lui, em chạy tới cánh cửa,
dồn hết sức vào hai tay vừa đánh vừa kêu cứu nhưng chẳng ai nghe thấy. Ngược
lại, em còn khiêu khích sự thèm muốn cho con trăn kia. Cũng lâu rồi nó chưa ăn
thịt người sống, nay em lại xuất hiện ở đây. Em như một món mồi ngon để xoa dịu
cho sự thèm muốn của nó trong mấy tháng qua. Nó càng tiến tới, nỗi sợ hãi trong
em càng tăng lên gấp bội. Nước mắt em rơi lúc nào không hay.

Dường như con trăn đó
mất hết kiên nhẫn, thay vì trườn tới một cách chậm rãi để khiến cho con mồi sợ
hãi thì nó lại há mồm và phóng tới với tốc độ chóng mặt.

– AAAA!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8