Biết Vị Ký
Chương 254: Cảm giác ấm áp

Cập nhật lúc: 2026-08-13 15:45:16 | Lượt xem: 1

“Tiểu Trúc, Tiểu Trúc. . .” mơ hồ nghe được tiếng nói quen thuộc, tiếp theo nàng bản vương được kéo vào một cái ôm ấm áp, Lâm Tiểu Trúc cảm thấy rất an tâm. Đầu nàng bản vương rất đau, nàng bản vương cũng mệt chết đi được, muốn ngủ một giấc. Nếu hắn bản vương đã tới thì nhất định sẽ không rời bỏ nàng bản vương, có hắn bản vương ở bên cạnh, nàng bản vương không còn sợ người khác gây bất lợi cho mình nữa. . .

“Tiểu Trúc, tỉnh lại, ngươi bản tọa không thể mặc quần áo ướt như vậy được, còn nữa, bản tọa phải vận khí bức hàn khí ra cho ngươi bản tọa, ngươi bản tọa phối hợp một chút, vết thương trên đầu và lưng ngươi bản tọa cũng phải bôi thuốc. . . »bên tai vẫn vang lên tiếng Viên Thiên Dã lải nhải.

“Nhao nhác quá” Lâm Tiểu Trúc lầu bầu, quay đầu, muốn tránh ma âm bên tai lại cảm giác có người ôm mình lên, cảm giác mát lạnh phủ lên gáy nàng bản vương, xua đi cảm giác đớn đau của vết thương. Sau đó, lưng chợt thấy lạnh, dường như Viên Thiên Dã đang vén áo của nàng bản vương lên. . .

Lâm Tiểu Trúc bừng tỉnh, quay đầu,khó hiểu hỏi” cậu. . . cậu muốn làm gì ?”

“Đối phương lăn từ trên núi xuống, lưng va vào đá làm bị thương, lão phu bôi thuốc cho đối phương” . Viên Thiên Dã nhỏ giọng đáp, bàn tay cũng chạm lên lưng cô ấy, vết thương liền có cảm giác mát lạnh.

“Ah” Lâm Tiểu Trúc an tâm, tiếp tục nhắm mắt muốn ngủ

“Đừng ngủ, chịu khó một chút, cậu cầm mảnh vải che lên, ta đây thay quần áo cho cậu” Viên Thiên Dã lại lên tiếng thúc giục” Tiểu Trúc, Tiểu Trúc, có nghe thấy không ?”

Hiện giờ, ngay cả khí lực để mở mắt cũng không có, nữ nhân ấy chỉ cảm thấy đầu nặng trịch, thân thể cũng nặng trịch, tuy hiểu những gì tên đó nói nhưng lại không thể nhúc nhích.

Viên Thiên Dã hít sâu một tiếng, nhắm mắt lại, một tay xé bỏ quần áo của Lâm Tiểu Trúc

“Cậu. . . Cậu muốn làm gì?” Lâm Tiểu Trúc cảm giác thân thể đột nhiên chợt lạnh, nhất thời thanh tỉnh hơn

“Băng bó vết thương, thay quần áo. Cậu yên tâm, bản tọa sẽ cưới cậu” Viên Thiên Dã miệng nói, tay đem mảnh vải vòng quanh ngực cô bản tọa, băng bó vết thương trên lưng lại đem ngoại bào của tên đó phủ lên người cô bản tọa.

“Ai. . . Ai muốn gả cho ngươi bản vương. . .” Lâm Tiểu Trúc cảm giác quần áo khô mát phủ lên thân thể, nhất thời yên lòng, miệng lầu bầu đáp.

“Bản tọa bức hàn khí cho đối phương, đối phương ngồi yên đừng nhúc nhích” Viên Thiên vừa nói, vừa đặt tay lên lưng nàng bản tọa, bắt đầu vận công.

Lâm Tiểu Trúc chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt khí ấm áp từ tay Viên Thiên Dã chảy vào thân thể mình, lưu chuyển toàn thân, xua đi cái lạnh trong cơ thể, cảm giác thoải mái, ấm áp hơn hẳn. Trong lúc mơ hồ, nữ nhân ấy không tự chủ mà dẫn luồng nhiệt khí chảy qua đan điền, dung hòa với chân khí của mình, sau đó lại lưu chuyển khắp cơ thể. Nếu lúc này nữ nhân ấy có thể nhìn thấy toàn thân mình sẽ phát hiện một tầng sương mù mỏng manh bao quanh thân thể nữ nhân ấy, Viên Thiên Dã ở sau lưng nữ nhân ấy cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Không biết trải qua bao lâu, đang lúc Lâm Tiểu Trúc cảm thấy khí lực toàn thân đã trở lại, đầu cũng không còn đau nữa, bên tai vang lên âm thanh trầm thấp của Viên Thiên Dã” tốt rồi, ngủ đi,ngủ một giấc dậy sẽ không còn chuyện gì nữa”

Tuy lúc này thân thể đã thoải mái, đầu cũng không còn đau nhưng vẫn cảm giác rất mệt mọi, nghe câu này của tên đó chẳng khác nào được đặc xá, thân thể nhanh chóng ngã xuống lại bị kéo vào một lồng ngực ấm áp, nghe nhịp tim hữu lực của tên đó, cô ấy an tâm đi vào giấc ngủ.

Loading…

Đến khi Lâm Tiểu Trúc mở mắt ra thì thấy mình đang nằm trên một cái giường, màn bị vải màu lam đã vá nhiều chỗ không còn nhìn thấy hoa văn nguyên bản, cái chăn trên người vừa nặng vừa thô khiến da cô ta đây khó chịu.

“Đây là chỗ nào?” Cô ấy muốn đứng dậy nhưng gáy và lưng lại rất đau, tuy không nhìn thấy tình cảnh bên ngoài nhưng cô ấy vẫn cố ngồi dậy.

Trước khi cô bản tọa mê man, cô bản tọa nhớ Viên Thiên Dã đang ở bên cạnh nhưng lúc này cô bản tọa lại đang nằm trên giường của một gia đình nông dân, chẳng lẽ lúc đó là cô bản tọa nằm mơ.

Xốc chăn, vén màn, bước chân xuống đất, Lâm Tiểu Trúc mới phát hiện mình đang mặc trường bào xanh đen, đây là cái áo mà sáng hôm đó cô ấy còn thấy Viên Thiên Dã mặc trên người.

Xem ra không phải nằm mơ rồi.

“Công tử, để ta đây làm cho, cậu làm không quen mấy chuyện này sẽ làm người cậu bị dơ” bên ngoài có tiếng nói

“Không sao, sắc thuốc phải chú ý kỹ, không thể sai sót, bản vương tự mình làm là được rồi” tiếp theo là tiếng của Viên Thiên Dã

Nghe được tiếng nói quen thuộc, Lâm Tiểu Trúc cảm giác cái mũi như lên men. Nữ nhân ấy vĩnh viễn không quên được cảm giác an tâm, yên ổn khi nghe được tiếng nói này vào thời điểm nữ nhân ấy lâm nạn, giống như đã nghe được tiếng trời.

Nàng lão phu chậm rãi đứng lên đi ra cửa đã nhìn thấy Viên Thiên Dã mặc áo trong trắng toát, ngồi xổm trước bếp lò, không ngừng thêm củi vào. Cũng vì cho quá nhiều củi nên khói cũng nhiều hơn, khiến tên đó bị nghẹn phải ho khan.

“Ngươi bản tọa rút bớt hai câu củi ra đi, nhiều quá không cháy được” một phụ nhân năm mươi tuổi ngồi đối diện cửa làm thức ăn, nghe tiếng ho khan liền quay đầu nói.

Viên Thiên Dã nghe lời rút bớt hai thanh củi ra, thây lửa vẫn không cháy, hắn liền khom người, xme xét tình hình. Nghĩ hồi lâu, rốt cuộc cũng khiến lửa cháy, sau đó hắn cầm một chiếc đũa nhấc nắp ấm lên, bỏ thuốc vào. Nam nhân này tuy đang mặc áo lót lại làm việc nhà nhưng giơ tay nhấc chân vẫn toát ra khí thế bất phàm, cao quý ưu nhã.

Viên Thiên Dã như cảm ứng được gì đó, quay đầu nhìn thấy Lâm Tiểu Trúc đứng bên cửa, kinh hỉ hỏi” ngươi bản vương đã tỉnh ?”

Lâm Tiểu Trúc vẫn đứng yên, không lên tiếng, chỉ có ánh mắt nhìn tên đó bừng sáng.

Nữ nhân ấy quen biết tên đó đã bốn năm, theo tên đó từ năm tên đó mười lăm tuổi đến nay. Tên đó là dạng người gì, nữ nhân ấy rõ nhất. Tuy tên đó tên đó lưu lạc dân gian nhưng vẫn được Viên Tri Bách phái người đào tạo như hoàng tử,bên cạnh tên đó chưa từng thiếu hạ nhân, cho dù muốn uống một ly trà cũng có người rót đưa đến tận tay. Tên đó đã bao giờ ngồi ở phòng bếp cũ nát, đầy dầu mỡ như chỗ này, chuyên tâm canh lửa, sắc thuốc như bây giờ đâu.

“Sao lại ngây ngốc như vậy ?” thấy nữ nhân ấy như vậy, Viên Thiên Dã rất lo lắng, vội nắm lấy tay Lâm Tiểu Trúc, xem mạch cho nữ nhân ấy.

“Lão phu không sao.” Lâm Tiểu Trúc nói, nhưng không có rụt tay lại, để mặc tên đó xem mạch cho mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8