Biết Vị Ký
Chương 258: Phi long
Lâm Tiểu Trúc nhìn gã, âm thanh hòa hoãn hơn” lão phu biết đối phương muốn tốt cho lão phu, nhưng sau này chuyện liên quan tới lão phu, đối phương có thể thương lượng với lão phu trước rồi mới quyết định được không ? lão phu hi vọng có thể làm chủ chuyện của mình”
Ba ngày qua, Viên Thiên Dã chăm lo, quan tâm cho nữ nhân ấy từng miếng ăn giấc ngủ, nữ nhân ấy có thể cảm nhận được tấm lòng của hắn. Nhưng có những chuyện không thể nhường bộ. Hắn là một nam nhân cường thế, đã quen ra lệnh cho nên trong tình cảm, hắn cũng muốn vì nữ nhân ấy mà tạo một mảnh trời riêng, che mưa chắn gió cho nữ nhân ấy. Tuy nhiên nữ nhân ấy không muốn hắn làm vậy, nữ nhân ấy không muốn cả đời nấp dưới cánh chim của hắn rồi dần đánh mất bản thân mình. Con đường hai người sẽ đi cùng nhau còn rất dài, nên ngay từ đầu, nữ nhân ấy không muốn bị lệch phương hướng.
Nhìn ánh mắt ôn như nhưng kiên định của Lâm Tiểu Trúc, Viên Thiên Dã không còn thấy mất hứng nữa. Ở chung vài năm, gã hiểu tính nàng ta đây. Nàng ta đây không phải là đóa hoa nhỏ vẫn mong được núp dưới cây đại thụ. Cho dù khi còn làm nô bộc nàng ta đây vẫn thường bộc lộ chủ kiến của mình, đó cũng là điều mà gã thích ở nàng ta đây.
“Được” Viên Thiên Dã ôn nhu nhìn Lâm Tiểu Trúc, khẽ gật đầu.
Lâm Tiểu Trúc mỉm cười nhìn hắn lão phu, thừa lúc không ai chú ý, dùng tay áo che lấp, nắm lấy tay hắn lão phu một cái.
Mới đầu lũ người kia nói khá lớn tiếng,khiến Triệu lão bản đến đưa tiễn nghe được. Tên đó tiến lên phía trước, cười nói với Lâm Tiểu Trúc” Lâm thiếu nữ, chiếc xe kia của cậu thực sự quá cũ nát, ngồi không thoải mái. Viên công tử đã dặn dò bản tọa ở Dịch Châu thành làm một chiếc xe mới cho cậu. Cậu nhìn xem, chính là chiếc kia” nói xong tên đó đưa tay chỉ một chiếc xe ngựa mới toanh chậm rãi đi tới.
Lâm Tiểu Trúc quay đầu mỉm cười với Viên Thiên Dã rồi nói với Triệu lão bản” làm phiền Triệu lão bản lo lắng”
“Haha, nên làm. Lâm thiếu nữ dạy Triệu gia chúng bản vương cách làm món vịt nướng tốt như vậy, giúp Triệu gia chúng bản vương sắp tới sẽ hưng thịnh. Bây giờ làm chút việc nhỏ cho thiếu nữ, đâu đáng để nhắc tới” Triệu lão bản nhiệt tình cười nói.
Từ lúc nhìn thấy đoàn xe ngựa xa hoa và đám người Viên Nhị, Triệu lão bản đã âm thầm thấy may mắn vì mình không có chậm tiếp đãi đám người Viên Thiên Dã. Đoàn tùy tùng này vừa nhìn đã biết là võ công cao thâm, hơn nữa nói năng không phàm thường, tác phong lễ độ, so với kẻ có tiền khác thì khí phái hơn nhiều, mà mấy con tuấn mã kia dù có tiền cũng chưa chắc mua được, xe ngựa thì xa hoa, thảm bài trí bên trong còn đắt giá hơn tửu lâu nhà mình. Triệu lão bản nhìn thấy mà giật mình kinh hãi, cực kỳ hối hận vì mình sơ suất đã khiến nhà Hoàn Nhi có cơ hội đắc thủ, làm cho Lâm Tiểu Trúc phải chịu khổ một phen. Cho nên mấy ngày nay tên đó dùng hết nhân lực của Triệu gia cùng các mối quan hệ với quan phủ, phái người truy bắt cả nhà Hoàn Nhi, may mắn là thành công, tống lũ người kia vào ngục, tên đó cũng có thể ăn nói với Viên Thiên Dã.
Thấy Thẩm Tử Dực hờn dỗi như con nít, Lâm Tiểu Trúc có chút bất đắc dĩ nói” hôm nay lão phu không ngồi xe của ai hết, lão phu ngồi xe mới của mình” nói xong đi về xe mới của mình.
“Đến đây, Thẩm huynh, bản vương với cậu ngồi chung đi” Viên Thiên Dã nắm cánh bản vương Thẩm Tử Dực, nhiệt tình mời tên đó lên xe.
“Uy uy uy, bản vương không muốn ngồi cùng cậu” Thẩm Tử Dực giãy nãy nhưng vẫn bị Viên Thiên Dã kéo lên xe.
Viên Thập thấy trước sau đều đã chuẩn bị xong, quát to một tiếng” lên đường” . Viên Nhị cỡi ngựa dẫn đầu, đoàn xe chậm rãi tiến về phía trước.
Triệu lão bản cũng vội vàng lên xe nhà mình, đi theo sau, tiễn đám người kia hơn mười dặm đường, lại tiễn biệt một hồi mới đi về phía Dịch Châu thành. GÃ còn phải” chiếu cố” gia đình Hoàn Nhi, dù thế nào gã tin những gì gã làm, Viên công tử và Thẩm công tử nhất định sẽ biết.
Mấy ngày tiếp theo đi đường rất thuận lợi, tuy nhiên từ Bắc Yến quốc đến Nam Việt quốc không phải chỉ thẳng một đường về phía nam, mà có một dãy núi cắt ngang hai nước, phải vòng sang hướng nam đi đến vùng biên cảnh với Tây Lăng quốc. Ngay biên giới ba nước có một dãy núi tên Việt Lăng Lĩnh, rất hùng vĩ, càng lên cao càng lạnh, đường cũng khó đi hơn, đi hơn nửa ngày không hề gặp một bóng người nào. Hiện tại đang là giữa trưa mà chẳng thấy bóng người, ai nấy đều có chút lo lắng. Cũng may Viên Thiên Dã và Thẩm Tử Dực lại quen thuộc với con đường này, đã sớm có chuẩn bị, trên xe chất sẵn rau dưa và lương thực. Khi đến một chỗ bằng phẳng, cả đoàn dừng xe, hạ trại, Viên Nhị, Viên Tam và hai hộ vệ của Thẩm Tử Dực lên núi săn thú, còn những người khác thì đốt lửa nghỉ ngơi.
“Bản tọa đi nấu cơm” Lâm Tiểu Trúc thấy Viên Thập, Thẩm Quý lấy lương thực từ trong xe ra, liền đứng dậy.
Dọc đường đi, có khi không tìm được chỗ ngủ chân phải ăn cơm nơi hoang dã nhưng hai tên kén ăn như Viên Thiên Dã và Thẩm Tử Dực lại tình nguyện ăn thức ăn do Viên Thập và Thẩm Quý làm chứ không để cô ấy nấu cơm, có thể thấy rõ sự tôn trọng và tình cảm dành cho cô ấy. Lâm Tiểu Trúc cũng muốn xem thái độ của đám người kia đối với mình thế nào nên cũng không chủ động lên tiếng. Bây giờ đã có được kết quả mà cô ấy vô cùng cực hài lòng, cô ấy sẽ không làm mình như thiên kim tiểu thư chờ người hầu hạ, mà muốn nấu món gì đó ngon ngon coi như hồi đáp sự quan tâm của đám người kia.
“Không cần, không cần, Lâm thiếu nữ cứ nghỉ ngơi đi, chúng bản vương làm là được rồi” Viên Thập và Thẩm Quý nào dám để Lâm Tiểu Trúc làm việc ? ánh mắt hai vị công tử đang nhìn lũ người kia như muốn phóng dao a.
“Ngươi bản vương đi nghỉ ngơi đi, để đám người kia làm là được rồi” Viên Thiên Dã thấy Lâm Tiểu Trúc vẫn nhẫn nại, đi tới cạnh nói
“Đúng vậy, Tiểu Trúc, ngươi bản vương tới đây nghỉ ngơi đi” Thẩm Tử Dực ngồi cách đó không xa cũng lên tiếng, hắn bản vương đưa mắt nhìn lên núi, nói tiếp” không biết đám Viên Nhị có thể săn được phi long không, nếu săn được thì hôm nay chúng bản vương có lộc ăn rồi”
Loading…
“Phi Long?” Lâm Tiểu Trúc nhãn tình sáng lên, quay sang hỏi Viên Thiên Dã” phi long này có phải còn gọi là gà hoa vĩ trăn không ?”
Là một người thích ăn uống, kiếp trước nữ nhân ấy từng nghe nói tới phi long. Đó là một loại chim không di trú, sinh sống trong vùng rừng núi Hắc Long Giang, nghe nói hình thể rất giống chim bồ câu, dinh dưỡng phong phú, hương vị tuyệt hảo. Có câu” trên trời thịt rồng, dưới đất thịt lừa” là nói phi long này. Thịt Phi Long là món ăn quý và lạ trên phương trời, thời Minh Thanh dùng để tiến cống cho hoàng đế, nên còn gọi là cống điểu. Nhưng thời hiện đại, loại chim này đã được liệt vào động vật quý hiếm cần bảo hộ, nên không mấy ai có cơ hội được thưởng thức mỹ vị này.
Việt Lăng Lĩnh có Phi Long ?
Nhìn ánh mắt tỏa sáng cùng vẻ mặt chờ mong của Lâm Tiểu Trúc, Viên Thiên Dã rất muốn đưa tay nhéo cái mũi của nàng bản tọa nhưng đang ở trước mặt mọi người, vẫn nhịn xuống, cười nói” đúng, gọi là trăn gà, ngươi bản tọa đã ăn qua ?”
“Không có, ta đây chưa ăn qua nhưng có nghe nói tới” Lâm Tiểu Trúc kích động hẳn. Món ăn quý hiếm ở ngay trước mắt, cô ta đây sắp được ăn, sao có thể không kích động cho được.
Lúc này cô ấy không để ý tới việc giúp đỡ Viên Thập nấu ăn nữa, quay lại ngồi xuống trước đống lửa, nói” Viên Nhị lũ người kia thân thủ bất phàm, nhất định sẽ săn được phi long phải không ?”
“Nhất định có thể.” Viên Thiên Dã đáp. Quen biết nữ nhân ấy bốn năm, gã chưa từng thấy Lâm Tiểu Trúc chờ mong và kích động như vậy. Điều này làm cho gã có chút hối hận đã không dặn dò kỹ đám người Viên Nhị trước khi đám người kia lên núi
“Mùa đông mới là thời điểm tốt để săn phi long, lúc này thì khó nói ah” Thẩm Tử Dực lên tiếng. Mấy ngày nay gã đặc biệt thích chống đối Viên Thiên Dã. Viên Thiên Dã nói được, gã sẽ nói không, nhưng nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Lâm Tiểu Trúc, gã vội vàng nói” có điều Viên Nhị lũ người kia rất có bản lĩnh, chắc sẽ săn được, cậu yên tâm đi”
Lâm Tiểu Trúc đương nhiên biết chúng đang an ủi nàng bản tọa. Nếu phi long là loại trăn gà mà nàng bản tọa biết, món ngon lại hiếm như thế, chắc chắn các thợ săn sẽ không bỏ qua. Viên Nhị chúng không quen thuộc địa thế, lại không đúng mùa, muốn săn được thì nói dễ hơn làm.
Nghĩ đến đây, nàng ta đây cũng không trông mong gì nữa, nhưng nhìn đám Viên Thập nấu cơm, ánh mắt vẫn không tự chủ được mà thỉnh thoảng lại nhìn lên núi.
Viên Thiên Dã thấy nàng lão phu đứng ngồi không yên như vậy liền nói” hay cậu ráng chờ đi, lão phu mang Viên Thập đi săn phi long cho cậu”
“Không cần.” Lâm Tiểu Trúc vội giữ chặt hắn bản tọa” không được đi. Nếu Viên Nhị đám người kia không săn được, các ngươi bản tọa cũng chưa chắc săn được. Huống chi chỉ vì thỏa mãn sở thích ăn uống mà để các ngươi bản tọa vào núi mạo hiểm, ngươi bản tọa nghĩ bản tọa có thể yên tâm sao ?”
“Đúng vậy, đúng vậy, Viên Thiên Dã ngươi bản vương không cần đi” . Thẩm Tử Dực vì chuyện liên quan tới Lâm Tiểu Trúc nên mấy ngày qua vẫn luôn nhìn Viên Thiên Dã không vừa mắt. Nhưng dù sao cũng từng đồng sinh cộng tử, Viên Thiên Dã còn cứu mạng gã, tình nghĩa khó mà nói hết. Lúc này thấy Viên Thiên Dã đòi vào núi, vội vàng khuyên nhủ” thực ra muốn ăn thịt phi long cũng đâu khó, đi thêm mấy chục dặm về phía trước, trên núi sẽ có người, không chừng tới đó có thể ăn được thịt phi long a. Cho dù không có, chúng bản vương ở lại thêm mấy ngày, để Viên Nhị chúng vào núi lần nữa, chắc chắn sẽ săn được”
“Thực ra bản tọa cũng không nhất định phải ăn cho bằng được, chẳng qua chưa từng ăn nên tò mò thôi” Lâm Tiểu Trúc gắt gao nắm tay áo Viên Thiên Dã
“Được rồi, yên tâm đi, ta đây không đi .” Viên Thiên Dã biết nàng ta đây lo lắng nên không bền bỉ nữa.
Lúc này mọi người mới yên lòng.
Viên Thập vừa làm cơm xong, đám người Viên Nhị cũng đã xuống núi.
“Sao lại bị thương ?” Viên Thiên Dã thấy cánh tay một hộ vệ của Thẩm Tử Dực phải băng bó, trên lớp vải vẫn còn thấm máu, vội chạy lên kiểm tra thương thế của tên đó.
“Đừng nói nữa, hôm nay thực sự rất bực mình mà” Viên Tam tức giận nói” biết hai vị công tử đều thích ăn phi long, chúng lão phu ra sức tìm kiếm, không lâu đã nhìn thấy phi long ở phía trước, một tên liền đắc thủ, mọi người đang cao hứng, chuẩn bị đi lượm con mồi thì không biết từ đâu xuất hiện vài người, nói phi long kia là do đám người kia bắn chết. Thì ra khi chúng lão phu bắn tên, đám người kia cũng bắn nên trên mình hai con phi long đều có mũi tên của hai bên. Có điều tên đám người kia bắn trúng đầu nên cứ khăng khăng là do đám người kia bắn chết, còn nói đám người kia bắn tên trước chúng lão phu, chẳng chịu chừa cho chúng lão phu lấy một phần. Thẩm Đại Vệ nhất thời không nhịn được, đánh nhau với đám người kia, bị một người trong đám người kia đá trúng tảng đá nên mới bị thương”