Bliss
Chương 9
Mắt Hethe hẹp lại đầy hiểm nghèo chiếu lên cô dâu của chàng. Trong một chớp mắt, chàng nghĩ chàng đã nhìn thất một tia xấu hổ le lói trên khuôn mặt cô ta đây. Sự thật đó phần nào đã làm dịu đi cơn tức giận của chàng, nhưng sau đó nét mặt cô ta đây trở lại vẻ thách thức và cô ta đây nhìn chằm chặp vào chàng của như thể tình huống này hoàn toàn là lỗi của chàng. Đẩy cánh cửa đóng lại, chàng di chuyển về phía chiếc giường, tay chàng siết chặt lại đầy tức giận. Chàng chỉ mới đi được nửa đường băng ngang qua phòng trước khi mắt cô dâu của chàng mở lớn đầy báo động. Không hề báo trước, cô ta đây quăng tấm chăn lông đang che phủ cô ta đây sang một bên, một lần nữa quạt cái mùi thơm đó vào chàng.
“Sau tất cả, Ngài vẫn muốn thử một lần nữa ư, thưa ngài?” Cô lão phu rít lên.
Hethe thình lình dừng lại và bịt miệng, sau đó quay về phía cửa sổ. Chàng đã làm bẩn mất chiếc ấm trong phòng. Lần này chàng nôn nốt phần còn lại của bữa ăn tối đầu tiên chàng được phục vụ tại Tiernay ra khỏi cửa sổ, xuống cái sân bên dưới. Một tràng cười nghèn nghẹt phát ra từ chiếc giường phía sau chàng, và Hethe lặng lẽ thề rằng vợ chàng sẽ phải trả giá vì việc này. Phải. Nữ nhân ấy sẽ phải trả giá.
Hethe vẫn còn đang cúi người ngoài cửa sổ thì một tiếng gõ cửa vang lên một vài phút sau đó. Dạ dày chàng bây giờ trống rỗng, chàng đã không còn buồn nôn nữa. Chàng chỉ đơn giản là đang hít thở cái không khí trong lành, ngọt ngào mà vị trí cạnh cửa sổ này có thể cung cấp cho chàng. Miễn cưỡng đứng thẳng dậy, chàng quay người, hét lên “Vào đi”, sau đó theo dõi từ vị trí tương đối bình an cạnh cửa sổ của mình, khi cánh cửa bật mở và một đám người hầu tràn vào, mang theo bồn tắm và từng xô từng xô nước.
Hethe cẩn trọng theo dõi khi bồn tắm được đặt xuống và đổ nước vào trong. Thật sự rất tuyệt vời, cái cách mà họ nhanh nhẹn làm việc, chàng nghĩ với một sự ngạc nhiên. Những người hầu của vợ chàng dường như không thể kết thúc công việc của họ và rời đi đủ nhanh. Chàng đã không bỏ lỡ mỗi người trong số họ đã bước những bước lưỡng lự, hoặc đã co rúm như thế nào khi họ hít phải làn gió mang mùi hương ngọt ngào độc hại đang phảng phất trong không khí. Không hề chậm bước, mỗi người đều liếc cô chủ của mình, sau đó đến chàng. Chàng không nghi ngờ gì họ đã biết chuyện gì đã xảy ra, và Hethe trở nên dữ tợn hơn với mỗi giây phút bẽ bàng chàng phải trải qua. Nó dường như đã không còn là một cuộc chiến im ắng của ý trí nữa rồi. Chàng bắt đầu nghi ngờ rằng mỗi người trong lâu đài Tiernay đều đã biết về cuộc chiến mà cô chủ của họ đang tiến hành. Dường như những kẻ ngốc, không biết gì còn lại là người của chàng và ngài Templetun.
Hethe nghĩ chàng đáng lẽ phải biết ơn rằng họ, ít nhất, đã không hề bị đánh động bởi thực tế bẽ bàng chàng là một chú rể không được mong muốn. Nhưng chàng đã không hề cảm thấy đặc biệt biết ơn vào giây phút này.
Cô hầu gái của vợ chàng là người cuối cùng bước vào. Ducky. Một giỏ đầy những chai và lọ lỉnh kỉnh trên cánh tay cô. Hethe vẫy tay ra hiệu cho cô lại gần. Tóm lấy cái giỏ từ cô, chàng hướng một cái nhìn về phía cô hầu gái. Ducky không phải là một phụ nữ ngốc nghếch. Nhận thấy mệnh lệnh yên tĩnh của chàng, cô quẳng một cái nhìn lo lắng đầy xin lỗi cho cô chủ của mình rồi lướt ra khỏi phòng. Cô đóng cánh sau lưng mình và người hầu cuối cùng. Hethe và vợ chàng còn lại một mình.
Chàng ngay tức thì chiếu cái nhìn nổi giận của mình vào nàng lão phu. Hình như, nàng lão phu không thông minh như Ducky. Nếu không thế thì nàng lão phu đang cứng đầu một cách ngu ngốc. Nhướn một bên lông mày, nàng lão phu hỏi ngây thơ vô số tội, “Cái gì?”
“Vào trong bồn tắm,” chàng ra lệnh.
Cô lão phu ngập ngừng một chút. Sau đó, hình như quyết định không nên mạo hiểm một cuộc nổi loạn công khai, cô lão phu vụng về thu thập đống chăn lông quấn quanh mình như một chiếc áo dài và cẩn thận từ tốn bước xuống khỏi giường. Hất cằm lên, cô lão phu băng ngang qua phòng, đi thành hình vòng cung để cô lão phu có thể lướt qua ngay gần chàng.
Chàng gần như r*n r* khi chàng thấy mình như nổi lềnh bềnh trước cái mùi hương như thể một đám mây vô hình tụ lại xung quanh nàng ta đây. Dạ dày chàng nổi sóng đầy nổi giận. Nhắm chặt mắt, chàng tập trung vào những gì còn lại trong dạ dày của chàng. Hương thơm của nàng ta đây, át cả đống tỏi đã làm chàng nhộn nhạo kể từ lúc chàng tiêu thụ chúng, giờ tạo nên một sự kết hợp đầy khó chịu.
Cái mùi hương ghê tởm ấy nhạt đi. Hethe mở mắt để thấy đầy nhẹ nhõm khi mà bây giờ cô ta đây đã đứng trước bồn tắm. Thay vì thả đống chăn lông xuống và bước vào, cô ta đây chỉ đơn giản đứng đó bồn chồn. Chàng đã bối rối trước sự ngập ngừng của cô ta đây cho đến khi cô ta đây bắt đầu cởi bỏ đống chăn lông bao quanh, sau đó tạm dừng để liếc chàng qua vai cô ta đây đầy khổ đau. Chàng mới vỡ lẽ ra rằng cô ta đây miễn cưỡng phải c** đ* trước mặt chàng.
Thật sự chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả. Dù thực tế là họ đã kết hôn, họ gần như là những kẻ xa lạ. Chàng sẽ băn khoăn nếu nàng lão phu không thể hiện một chút dè dặt nào. Trong thực tế, nếu đây là một đêm tân hôn phàm thường, và nàng lão phu là một cô dâu trẻ, ngây thơ, bẽn lẽn, như bao cô dâu phàm thường khác, chàng có thể sẽ cho nàng lão phu sự riêng tư – ít nhất là cho đến khi nàng lão phu thay quần áo và đi tắm. Tuy nhiên, đây chẳng có gì là gần với một đêm tân hôn phàm thường cả, và tiểu thư Helen thì khác xa những cô dâu trẻ, ngây thơ, bẽn lẽn, phàm thường khác. Chỉ có Chúa trên cao mới biết cô nàng lão phu sẽ nghĩ ra cái khỉ gì khi chàng vừa mới quay lưng đi. Chàng sẽ không quay lưng đi đâu hết.
“Vào trong!” Chàng quát lên.
Mắt tiểu thư Helen hẹp lại chiếu lên chàng trong cơn nổi giận bất lực, sau đó cô bản tọa quay lưng, vai thẳng lên và thả rơi cái chăn lông. Miệng Hethe hơi cong lên thích thú trước làn da hồng hồng chàng thấy được khi cô bản tọa lao vào bồn tắm. Chàng đã lạc quan nghĩ rằng tấm chăn lông thậm chí còn chưa kịp rơi xuống thì cô bản tọa đã yên vị ở trong bồn nước, đầu gối co lên, tay vòng qua chúng một cách chắc chắn trong một tư thế mẫu mực nhất mà một người có thể xoay xở được khi ở trong bồn tắm.
Dù cô ấy nhanh như thế, chàng vẫn thấy được sự kích động thoáng qua của đôi chân cân đối của cô ấy và đằng sau chúng. Nếu dạ dày chàng không còn cuộn lên nữa, chàng không chắc chàng có thể đánh giá nó cao hơn không. Vì nó quả thật là thế, chàng đã chú ý rằng mông cô ấy cũng nảy nở như ngực cô ấy vậy. Điều đó khiến chàng hài lòng. Chàng kiên quyết thẳng người lên và bắt đầu xem xét cái giỏ Ducky cung cấp. Cô lão phu đã hết sức nghiêm túc tuân theo mệnh lệnh của chàng và mang tới bất cứ thứ gì có hương thơm dễ chịu. Những loại thảo mộc khô thường được sử dụng để nấu ăn nằm ẩn giữa những cánh hoa khô. Cũng có một vài loại dầu thơm và cồn thuốc khác nhau. Hethe mở một hoặc hai chai, khụt khịt ngửi mùi đầy nghi ngờ.
Hethe nghĩ chúng ngửi mùi cũng khá dễ chịu. Nhưng, bên cạnh vợ chàng, vào lúc này đến phân bò có lẽ cũng có mùi như thiên đường. Ý nghĩ đó khiến chàng dừng lại và liếc nhanh đầy tức giận đến tấm lưng cong, mảnh khảnh của cô ta đây. Điều mà, tất nhiên, chỉ phí thời gian thôi. Cô ta đây hoàn toàn không bị khuấy động một tí nào trước cái nhìn chằm chặp của chàng. Đầu hàng, chàng chuyển sự chú ý trở lại việc quyết định nên thử cái gì trước.
Cái mùi thối rữa độc hại của vợ chàng đưa ngang qua phòng tới chỗ chàng vì đống chăn lông đã không còn che đậy nó nữa. Chỉ một luồng gió cũng đủ khiến chàng quyết định rằng chàng sẽ sử dụng cái lọ chứa dầu thơm lớn nhất trước, và nếu nó vẫn còn chưa đủ, chàng sẽ đổ thêm những lọ khác. Thẳng người một cách kiên quyết, chàng hít một hơi thở sâu và nín thở khi chàng băng lên phía trước.
Dừng lại bên cạnh bồn tắm, Hethe lục tung cái giỏ, moi ra chiếc lọ to nhất. Chàng túm lấy nó, mở nắp, đổ vào nước tắm giữa cái lưng hồng hồng của vợ chàng và thành bồn. Cô ta đây ngọ ngoạy nhưng, nhưng không nói một tiếng, cũng không thèm nhìn xung quanh.
Hethe ngập ngừng một chút, sau đó thả cái lọ vào trong giỏ và cúi xuống để dùng tay khoả nước ra xung quanh, làm nước bắn tung toé lên lưng, lên vai, thậm chí cả lên đầu cô bản vương. Cô bản vương rít lên phản đối khi nước chảy xuống tóc và mặt, sau đó cô bản vương quay đầu để cằn nhằn với chàng qua vai cô bản vương.
Lờ đi cái nhìn trách móc, Hethe thẳng người dậy, ngập ngừng, sau đó mạo hiểm ngay tức thì hít một hơi. Một giọng nói ghê tởm gần như trượt qua môi chàng nhưng chàng nuốt nó lại. Một lọ dầu, tất nhiên, là chưa đủ. Hethe lấy chai kế tiếp, mở nó ra, và đổ xuống.
Vẫn tiếp tục nín giữ cái hơi thở hôi thối mới hít phải, chàng moi một lọ khác ra khỏi giỏ và ngay lập tức đổ nó. Cô vợ chàng bất đột ngột quay lại nhìn khi chàng đổ cái lọ thứ ba. Mắt nàng ta đây mở lớn trong kinh khiếp, sau đó nàng ta đây bắt đầu rít lên.
Hethe nghĩ rằng cô ta đây đang rít lên cái gì đó về việc trộn các các mùi hương và không được phép sử dụng tất cả chúng, nhưng chàng không chắc chắn lắm. Đầu chàng trở nên nhẹ bẫng – mặc dù chàng không biết liệu đó là vì việc chàng nín thở quá lâu hay việc chàng giữ cái mùi khủng khiếp của cô ta đây trong phổi. Dù trường hợp nào, chàng cũng không nhụt chí. Lờ đi những phản đối của cô ta đây, chàng tức thì đổ đến lọ cuối cùng vào bồn nước; sau đó, vụng về giữ tất cả các lọ rỗng bằng một tay, chàng dốc ngược cái giỏ và một cơn mưa cánh hoa và thảo mộc đậu trên tóc, trên vai cô ta đây và trong bồn nước. Cô ta đây ngừng ngay việc kêu la, sau đó tức thì cúi đầu để tránh những cánh hoa khô dính vào miệng, vào mắt.
Hethe lắc mạnh cái giỏ để đảm bảo tất cả những cánh hoa và thảo mộc đã được trút vào bồn tắm với nàng bản tọa, sau đó lảo đảo tránh ra xa khỏi chiếc bồn, thả các lọ rỗng lại vào giỏ. Sau khi đã đạt được một khoảng cách tương đối, chàng thả cái hơi thở độc hại đã bị giam trong phổi chàng ra và hít thử một hơi. Còn hơn cả kinh dị, bất chấp các nỗ lực của chàng, chẳng có một chút mùi nước hoa thơm tho nào trong không khí cả. Trên tất cả mọi thứ, mùi bây giờ còn tệ hơn trước. Và chàng phải đứng xa hơn lúc trước.
“Cái gì?” Chàng nín lặng đầy kinh khiếp. Đầu của cô vợ chàng quay lại, mắt nàng lão phu chiếu những tia giết người vào chàng khi nàng lão phu liếc đến đống hoa và thảo mộc khô đậu trên tóc nàng lão phu.
“Như tôi đã nói với ngài, thưa ngài. Người lão phu không bao giờ trộn nước hoa và thảo mộc một cách bừa bãi. Chúng không phải luôn là một sự pha trộn tốt.”
Hethe nhắm mắt lại với một tiếng rên. Chúng không những trộn với nhau không tốt, mà chúng dường như còn không trộn tốt với mùi của cô ấy. Ít nhất là không tốt đối với cái mùi của cây cỏ hôi bám víu lấy cô ấy. Nếu bất cứ điều gì, thêm thảo mộc, hoa và dầu thơm chỉ nhấn mạnh cái mùi ban đầu, phóng đại nó. Còn hơn cả bị đánh bại, chàng đã giúp đỡ cô ấy. Nhận thúc này khiến chàng còn hơn cả bực bội.
Một v*t c*ng đột ngột đập vào lưng chàng, kéo sự chú ý của Hethe lại thực tế là trong khi chàng suy nghĩ, chàng cũng vô thức bước giật lùi khỏi cô dâu của chàng. Lúc này chàng đang dứng dựa vào tường cạnh cửa sổ. Ngay cả ở đó, chàng cũng không thoát khỏi mùi hôi thối của nàng lão phu. Mắt chàng bắt đầu đau nhói và rơm rớm nước khi chúng bị tấn công bởi bầu không khí cay nồng ấy.
Hethe chửi thề dưới hơi thở của chàng. Như thể việc hợp thức hoá cuộc hôn nhân này giờ đây không còn là vấn đề nữa. Điều tích cực duy nhất về tình trạng này là cô dâu của chàng trông cũng đau đớn như chàng đã bị kể từ khi đặt chân đến Tiernay.
Phải, điều này chắc chắn đã bù đắp cho căn phòng kinh hoàng, lạnh buốt, bà hầu phòng cổ kính, bồn tắm lạnh ngắt, đống thức ăn kinh khủng, cốc rượu dở tệ, cái giường đầy bọ chét du ngoạn và hơi thở không thể chịu nổi của cô dâu của chàng. Không kể đến cái chương trình tí hon của cô ta đây để kéo chàng ngã xuống sông hôm nay. Và trong khi chàng đã có thể ít nhất là thoát ra khỏi cái giường và phòng đầy bọ chét của chàng, cô ta đây sẽ không thể thoát khỏi hơi thở bốc mùi của chính mình. Phải. Chàng đã lên cái kế hoạch này, nó đã có thể là một chiến lược sáng chói.
“Ồ, không!”
Trở về từ suy nghĩ của mình, Hethe liếc một cái nhìn sắc nhọn về phía cô vợ của chàng, chú ý một cách run rẩy rằng khuôn mặt cô lão phu đã chuyển sang màu đỏ rực. “Cái gì?”
“Những cánh hoa. Là chúng phải không?” Nữ nhân ấy hỏi một cách cấp bách.
Hethe nhìn nàng bản tọa mơ hồ một chút, sau đó nhận thấy rằng mắt nàng bản tọa trở nên sưng húp và chuyển thành màu đỏ – khá giống như chúng vào ngày họ đi picnic trên cánh đồng. Mắt chàng mở lớn đầy ngờ vực. Là trí tưởng tượng của chàng, hay chàng đã mơ hồ ngửi phải…? Nhìn xuống đống lọ trong giỏ chàng đang cầm, chàng nâng hết lọ này đến lọ khác lên để kiểm tra. Mùi thơm ở cái lọ lớn nhất khiến chàng dừng lại. Đây chính là cái lọ chàng đã đổ lần đầu tiên. Cái lọ chàng đã hoà lẫn với nước trước khi té lên đầu, lên vai nàng bản tọa. Mắt chàng di chuyển đến cô dâu đầy kinh dị. nàng bản tọa không hề chú ý. Nàng bản tọa đang nâng cánh tay lên khỏi mặt nước và nhìn kỹ nó với một dáng vẻ mất hết tinh thần. Thậm chí từ nơi chàng đứng, Hethe vẫn có thể nhìn thấy những vệt đỏ tấy bắt đầu hiện lên trên da nàng bản tọa.
“Phấn hoa!” Nữ nhân ấy thét lên, thình lình lao ra khỏi bồn nước như thể chúng là axit. Điều đó khiến cho chàng thấy việc xưng tấy không chỉ có ở cánh tay nữ nhân ấy. Mỗi inch cơ thể nữ nhân ấy chìm trong nước bây giờ đang xuất hiện những vệt tấy màu đỏ đậm. Oh, trời ơi, điều này chắc chắn đã đền bù cho tất cả những gì nữ nhân ấy đã làm hoặc cố gắng làm với chàng, chàng yếu ớt nghĩ khi nữ nhân ấy giơ cánh tay ra xa khỏi cơ thể và chầm chậm quay người đối mặt với chàng.
“Ngài quẳng đống hoa đấy vào với tôi?” Cô ấy kêu lên vẻ không tin được.
Không thể mở miệng, Hethe chỉ đơn thuần cầm cái lọ rỗng lên. Nó không phải là cánh hoa, chàng đảm bảo, nó là dầu thơm mà. Tiếng la hét đầy đau đớn của nàng lão phu gần như đánh bại chàng. Cảm giác tội lỗi đột nhiên bao bọc lấy chàng, Hethe bắt đầu nhẹ nhàng tiến về phía cửa ra vào. Chuyện này không tốt. Không tốt một chút nào. Không. Chàng không có ý để chuyện như thế này xảy ra. Điều này… Phải, nó thật là khủng khiếp, chàng quyết định khi chàng tiến đến cánh cửa và giật mó mở tung.
Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ biết rằng chàng có ý định chuồn, Helen ngừng kêu gào và xuyên những tia nhìn từ đôi mắt nàng bản vương vào chàng. “Ngài định đi đâu?”
“Đi?” Hethe giật mình một cách tội lỗi, sau đó ngập ngừng một chút, tay chàng dừng lại trên nắm cửa.
“Phải. Ngài không định bỏ mặc tôi như thế này phải không? “Nàng ta đây kêu lên đầy thống khổ cực cùng.
“Bỏ mặc em? Không, không.” Chàng bắt đầu quờ quạng cái chốt cửa khi cô ta đây tiến đến, mùi hương của cô ta đây dâng lên cuồn cuộn hướng về phía chàng như một đám mây độc hại.
“Không, tất nhiên là không rồi,” chàng long trọng đảm bảo với cô ấy, nhưng tình huống hài hước này và cái cách kế hoạch của cô ấy đem lại kết quả ngoài mong đợi đã gây ấn tượng sâu sắc với chàng một cách quá đỗi đột ngột và chàng thật khó mà giữ để nụ cười không xuất hiện trên khuôn mặt. Chàng biết môi chàng đang nhếch lên, và điều đó dường như càng khiến người phụ nữ trước mặt chàng tức điên lên.
“Không. Tôi nghĩ nên gọi cô hầu gái đến giúp em… và có lẽ cả dì em nữa.” Chàng lẩm bẩm, sau đó mở cửa và chuồn qua nó trong khi chàng còn có thể. Hethe chỉ vừa kịp đóng cửa trước khi một tiếng thét thất thanh đầy nản chí vang lên và cái gì đó bị ném vào cửa.
Nỗi ngạc nhiên của chàng tắt ngóm, thay thế vào đó là sự quan tâm rằng nữ nhân ấy không còn đứng trước mặt chàng nữa, tay dang ra, tóc và cơ thể dính đầy hoa khô và thảo mộc, chàng tức thì hướng đến cầu thang dẫn đến đại sảnh tìm kiếm hỗ trợ.
Helen đang lăn lộn trên giường, gãi như điên khi dì nàng ta đây và Ducky xuất hiện. Mặc dù sự có mặt của họ không làm nàng ta đây dừng lại. Nàng ta đây thậm chí còn không thèm nhìn xung quanh để xem đó là ai. Nàng ta đây chỉ đơn giản tiếp tục quằn quại trên đệm, gãi tất cả những chỗ nàng ta đây có thể với tay đến. Những chỗ nàng ta đây không thể với đến thì được chà xát bởi cái chăn lông xù xì và những cái trườn, quằn quại của nàng ta đây.
“Oh, dear God! Helen!” Dì cô bản vương lao tới bên cạnh và giữ chặt vai cô bản vương. Helen lúng túng và ngay ngay lập tức đẩy tay bà ra để tiếp tục gãi, ngay ngay lập tức khi luồng khí đầu tiên phả vào và bà đột ngột giật lùi đầy kinh dị. “Tên đó đã làm gì cháu?”
“Những chai dầu và hoa khô kết hợp với cây cỏ hôi không được tốt lắm.” Helen kêu lên giữa hai hơi thở hắt ra.
“Dì ngửi thấy mùi đó rồi,” Nell lầm bầm, dùng ngón cái và ngón trỏ bịt mũi. “Nhưng bị ngứa, Helen. Sao cháu lại bị ngứa?”
Helen cuộn tròn người lại để có thể gãi cẳng chân, bàn chân và giữa các ngón chân trước khi trả lời. “Có tinh dầu hoa ở một trong những lọ Ducky đưa cho tên đó bản vương!”
“Ồ, không.” Cô hầu gái kêu lên kinh hoàng khi Dì Nell quay lại nhìn cô. “Tôi không biết. tôi xin thề. Ông ấy nói rằng lấy tất cả mọi thứ có mùi thơm dễ chịu. Tôi lùng sục trong nhà bếp, sau đó đi đến bà lang già Joan và bảo bà ấy đưa cho tôi bất cứ thứ gì bà ấy có mà mùi dễ chịu. Tôi thậm chí còn không nghĩ đến việc kiểm tra những lọ đó.” Cô chuyển cái nhìn đầy tội lỗi đến cô chủ đang quằn quại. “Oh, thưa tiểu thư, tôi rất xin lỗi.”
Quá khổ sở để trả lời, Helen chỉ đơn giản tiếp tục trường và lăn lộn, biết rằng hai người bạn của nữ nhân ấy đang nhìn đầy tuyệt vọng. Sau đó, dì nữ nhân ấy quay lại Ducky và nói, “Đi tìm bà lão Joan. Giải thích những gì xảy ra. Bà ấy phải có thuốc xoa hoặc cái gì đó để chữa trị. Đưa bà ấy lại đây.”
Gật gật đầu, cô hầu gái hấp tập ra khỏi phòng. Dì Nell chờ cho đến khi cô ấy
Đi khỏi, sau đó chuyển sự quan tâm trở lại cô cháu gái. “Helen. Cháu phải cố gắng không gãi. Nó sẽ để lại sẹo. Nào.” Bà dịch lại đủ gần để nhẹ nhàng đặt tay lên vai Helen. Lần này, khi Helen vưon tới để hất tay bà ra, Nell tóm lấy tay cô ấy và giữ thật chặt. “Cháu phải dừng lại.”
“Không,” Helen r*n r*, cố gắng giật tay ra. “Nó ngứa như điên ấy”.
Miệng Nell mím chặt lại và bà im ắng một chút. Với Helen dường như bà dừng lại để nghe cái gì đó. Nữ nhân ấy hiểu những gì Nell nói, “Cháu đang thở khò khè, cháu gái. Cháu bị khó thở phải không? Khỉ thật! Dì nên bảo Ducky sai người mang lên một bồn tắm sạch. Chúng ta đây phải cố gắng rửa hết tinh dầu hoa ra khỏi cháu.” Thả tay Helen ra, bà quay đi và vội vàng ra khỏi phòng.
Helen tức thì bắt đầu gãi tiếp. Nữ nhân ấy biết nữ nhân ấy không nên, thậm chí nữ nhân ấy còn muốn dừng lại, nhưng nữ nhân ấy cảm thấy làn da mình như bị hàng trăm con nhện đang lúc nhúc, những cái chân bé xíu của chúng đang bò trên da thịt nữ nhân ấy.
Dường như dì nàng ta đây đã đi hàng tiếng đồng hồ, trong thực tế có lẽ chỉ là vài phút. Bà trở lại với một đám người hầu đang bê bồn tắm riêng của phu nhân Shambleau và những thùng nước tắm mới. Ducky khó khăn lắm mới chen đựoc vào, dẫn theo bà lão cô đã lấy những lọ dầu thơm.
Bà lang nhìn Helen một cái và lao đến giường để tóm lấy tay nàng ta đây, giữ chặt chúng. “Không,” bà kiên quyết nói khi Helen cố gắng chống cự. “Đừng để cô ấy gãi,” bà ra lệnh cho Ducky. Cô hầu gái lao đến thế chỗ của bà thầy lang, nhưng cần phải thêm cả sức mạnh của Nell mới có thể kiềm chế được Helen đủ để bà thầy lang được tự do bắt đầu pha chế các loại thuốc cao, thuốc mỡ của bà
“Cố gắng không được loại bỏ mùi hôi,” Helen hằn học ra lệnh, ngọ ngoạy để chiếc chăn lông có thể gãi vào lưng vì nàng bản tọa không thể sử dụng tay được.
Joan chiếu một tia nhìn bực tức vào cô ta đây, nhưng Nell là người cuối cùng cất tiếng nói: “Cháu chắc chắn không nghĩ rằng tên đó ta đây sẽ cố gắng hợp thức hoá cuộc hôn nhận này bây giờ chứ?” Bà kêu lên với vẻ không thể tin nổi.
Ý nghĩ của Helen lúc đó không gì khác ngoài trả thù. Cô ấy rất có khả năng đã g**t ch*t khứu giác của mình. Cô ấy có thể nói bằng phản ứng của những người khác rằng cái mùi đó vẫn còn mạnh lắm, và khi cô ấy nằm đó, tuyệt vọng nhằm giảm đi cái cơn ngứa khắp người thật ra không hề giảm đi tẹo nào, cô ấy đã nghĩ rằng nếu cô ấy và chồng dành nhiều thời gian bên nhau hơn. Nếu tìm hiểu về nhau nhiều hơn. Cô ấy sẽ bám lấy chàng như cây trường xuân bám chặt vào tường vậy, cô ấy dứt khoát quyết định.
“Hãy cố gắng không loại bỏ mùi hôi,” nữ nhân ấy rít lên khi nhận thấy họ vẫn đang chờ câu trả lời của nữ nhân ấy.
Khẽ lắc đầu, bà lão Joan quẳng đống thảo mộc bà đang trộn và bắt đầu một cái mới.
*****
Hethe rón rén xuống đại sảnh, gần như cảm nhận đường đi trong bóng tối. Mặt trời vẫn chưa mọc, mặc dù chàng đã ngó thấy cái vệt màu hồng cam phía chân trời từ cửa sổ của căn phòng bé tẹo, lạnh ngắt chàng đã được phân. Thật không phải là một đêm thoải mái. Chàng đã tránh thật xa cái giường để tránh lũ bọ chét và một lần nữa ngủ co quắp trên chiếc ghế gãy cạnh cái lò sưởi lạnh ngắt. Mặc dù vậy, nó còn tốt hơn việc ngủ trong căn phòng mà cô dâu của chàng đã đầu độc bằng cỏ hôi và đống hoa hoét ấy. Lạy Chúa, chỉ ý nghĩ bây giờ phải quay lại đó cũng khiến chàng nhăn mặt. Nhưng có việc cần phải được tiến hành. Ngài Templetun đã đi nghỉ ngay nhanh chóng sau khi ông và những người khác đưa chàng vào giường cô dâu. Ít nhất, ông già cũng đã không ở dưới nhà khi Hethe đi xuống tìm phu nhân Shambleau và cô hầu gái của vợ chàng. Templetun hình như cũng xoay xở ngủ qua luôn sự náo động sau nghi thức đêm tân hôn. Trong trường hợp đó, ông già không biết một chút gì về việc xảy ra tối hôm qua và Hethe hi vọng có thể giữ ông tiếp tục như thế. Điều đó có nghĩa là vị cố vấn của nhà vua sẽ tiến tới và yêu cầu bằng chứng của việc hợp thức hoá cuộc hôn nhân này, Hethe sẽ cung cấp nó. Chàng nghi ngờ cô dâu của chàng ở trong tình trạng có thể làm việc đó. Sau tất cả mọi việc, nàng bản vương đã có một đêm vất vả.
Chắc chắn chàng sẽ phải trả một cái giá cắt cổ nếu vị cố vắn của nhà vua không được cung cấp bằng chứng và Hethe thì đã trễ nải một cách tệ hại rồi. Vì vậy, khi vệt sáng đầu tiên nhô lên phía chân trời, chàng xé một mảnh vải lanh đặt trên chiếc ga trải giường, cách xa nơi mà lũ bọ chét dạo chơi hết mức có thể, rũ mạnh nó, sau đó buộc nó quanh mặt để che mũi và miệng. Sau đó, chàng rạch một vết nhỏ trên cánh tay, bôi máu lên giữa chiếc ga trải giường, và kéo nó ra khỏi giường chàng. Giờ đây chàng rón rén đi xuống đại sảnh của lâu đài Tiernay, tiến đến phòng của vợ chàng. Chàng nên rũ nó mạnh hơn, chàng nhận ra khi một cơn ngứa thình lình nhói lên phía dưới cánh tay chàng, ngay nơi mà tấm ga trải giường được cuốn lại. Tấm ga vẫn bị lũ bọ chét tung hoành.
Đẩy nhanh tốc độ một chút, chàng nhẹ nhõm khi cảm thấy bức tường dẫn đến một cánh cửa khác. Dừng lại một chút, chàng hít một hơi thật sâu, sau đó từ từ mở cửa và chuồn vào phòng. Trong khi cái hành lang không của sổ vẫn còn tối thui, mặt trời đã mọc lên tức thì trong suốt cuộc hành trình chậm chạp của Hethe và phòng ngủ của vợ chàng đã ngập trong cái ánh sáng vàng cam rực rỡ. Miễn cưỡng tiến một bước ra xa khỏi cánh cửa, Hethe ngó vào chiếc giường và người phụ nữ đang ngủ trong đó. Ánh sáng không thực sự ca ngợi tình trạng hiện tại của nữ nhân ấy. Nó chỉ làm nổi bật những vết đỏ dầy, sưng tấy che phủ làn da đã một thời không tì vết của nữ nhân ấy.
Cảm giác tội lỗi tràn qua Hethe. Chàng thật sự không muốn chuyện sảy ra như thế này. Chàng đã mất bình tĩnh và hành động cẩu thả, thậm chí còn không thèm suy nghĩ trước khi đổ những chai dầu và những thứ tượng tự vào bồn tắm cùng với cô ấy. Chàng biết nhiều hơn thế. Hành động một cách thiếu suy nghĩ có thể gây ra nguy ngập khủng khiếp. Nó thường khiến đàn ông bị giết, và hình như khiến phụ nữ bị phát ban.
Chàng đang cau mặt trước thực tế đó thì tiếng gõ cửa vang lên, khiến chàng giật mình. Đột ngột quay đầu lại, chàng bắt đầu hướng về phía cửa chỉ để dừng lại ở nửa đường. Chàng khó có thể trả lời trong tình trạng như thế này. Chàng với tay, kéo tấm vải lanh ra khỏi mặt, quắc mắc và chuồn tới gần cửa khi cái mùi hôi thối đó sộc vào chàng. Cố gắng không nôn oẹ, chàng thả tấm ga trải giường để kéo áo qua khỏi đầu, sau đó thả nó sang một bên. Nhặt lại tấm ga trải giường, chàng đứng sao cho chặn hết tầm nhìn từ cánh cửa và mở hé nó chỉ để quẳng tấm ga trải giường ra cho bất cứ ai đã gõ cửa.
“Đấy. Đi đi. Chúng tôi vẫn đang ngủ,” chàng rít lên, và sau cái nhìn trần tục của vị linh mục, vẻ mặt giật mình của Templetun, và vẻ bị sốc của phu nhân Shambleau, chàng kéo cánh cửa đóng lại.
“Chuyện gì thế?” Câu hỏi ngái ngủ phát ra từ chếc giường kéo cái nhìn của Hethe lại, và chàng quay lại, thở hắt ra trước cô dâu của mình. Oh… ánh sáng này thực sự không làm cô ấy hãnh diện tí nào cả. Không, thưa ngài. Cô ấy lúc này đang ngồi dậy, kéo tấm chăn bằng vải lanh lên ngực và nheo đôi mắt xưng phồng, đỏ ngàu vào chàng. Có vẻ chắc chắn rằng cô ấy chẳng nhìn thấy cái khỉ gì cả. Điều đó có vẻ là hay nhất, vì nếu cô ấy có thể nhìn cô ấy lúc này trông ra sao… Well, cô ấy có thể hét tốc cả mái nhà ấy chứ.
“Không có gì. Ngủ tiếp đi,” Chàng thì thầm với giọng khàn khàn, sau đó quay lại, giật cánh cửa mở bung ra và chuồn ra ngoài. Ngài Templetun, phu nhân Shambleau và vị linh mục đã đi xuống hành lang hướng về đại sảnh, mang theo tấm ga trải giường với họ. Dường như họ đều hài lòng, chàng nhẹ nhõm nhận ra. Ít nhất, ngài Templetun và vị linh mục hài lòng. Phu nhân Shambleau đã liếc lại qua vai khi bà thấy cánh cửa lại mở ra và dò xét Hethe đầy ngờ vực.
“Ngài đang làm gì đấy?” Giọng Helen cũng đầy ngờ vực vang lên phía sau chàng. Vẻ ngái ngủ đã hoàn toàn biến mất khi nàng bản vương nhận ra âm thanh của chồng mình.
Thở dài một tiếng, Hethe từ từ đóng cánh cửa và bắt đầu quay lại phía giường, chỉ để dừng lại bởi mùi hôi thối. Nhặt tấm vải lanh chàng đã dùng để lọc mùi hôi từ sàn nhà, chàng tức thì buộc nó lại xung quanh mặt, sau đó cũng hết sức tức thì chộp lấy cái áo và mặc vào. Chàng tiến một bước nữa về phía chiếc giường nhưng lại dừng lại lần nữa. Hình như mặt nạ của chàng chỉ có hiệu quả từ xa.
“Ai ở ngoài cửa đấy?”
“Là ngài Templetun,dì cô lão phu và linh mục,” Hethe miễn cưỡng trả lời.
“Ngài quẳng cái gì vào họ vậy?” Cô lão phu hỏi, lườm chàng dữ dội hơn, thẳng ngay chính diện. Mắt cô lão phu sưng phù lên nhìn như đang díp tịt lại, và chàng tự hỏi cô lão phu nhìn thấy được bao nhiêu, nếu cô lão phu có thể nhìn thấy được.
“Cái ga trải giường có dính máu,” chàng nhẹ nhàng giải thích. “Tôi nhận thấy rằng họ sẽ muốn thấy nó vào sáng nay, vì vậy tôi lẻn vào đây để đưa nó cho họ,” chàng tuyên bố. Chàng đợi một lời khen từ nữ nhân ấy về sự chu đáo của chàng, nhưng chàng đáng lẽ phải hiểu biết hơn.
“Ngài đã làm gì?” Nàng bản vương phóng ra khỏi giường, vòng qua nó, nhảy bổ vào chàng chỉ trong chớp mắt, hình như quá điên tiết để nhớ rằng nàng bản vương chẳng hề có một mảnh vải che thân nào cả. Thật không may, nó không phải là một cảnh tượng đẹp đẽ gì. Lạy Chúa, chàng chưa bao giờ nhìn thấy một làn da nào lốm đốm như thế, chàng nghĩ khi lùi lại, không phải vì sợ một cuộc tấn công thân thể, mà để tránh cuộc tấn công bởi mùi hương dữ dội của nàng bản vương.
“Tôi muốn cứu em khỏi phải xấu hổ,” chàng nói một cách ngay tức thì, chân di chuyển còn nhanh hơn cả miệng khi chàng trườn về phía cửa ra vào.
“Cứu tôi khỏi phải xấu hổ?” Cô ấy quát lên, cô ấy ngập ngừng tiến lên một chút – còn hơn cả sự nhẹ nhõm của chàng. “Việc ngài làm đã bẫy tôi vào cuộc hôn nhân này! Họ sẽ không huỷ bỏ nó nếu họ nghĩ rằng nó đã được hợp thức hoá. “
Hethe cảm thấy chàng như hoá đá. Chàng đã nghi ngờ rằng đây chính là mục đích đằng sau hành động của cô dâu của chàng đêm qua, nhưng nghi ngờ và biết chắc là hai vấn đề hoàn toàn khác. Niềm kiêu hãnh của người đàn ông có thể chỉ chấp nhận nhiều như thế thôi.
Buộc mình phải bình tĩnh, chàng cố gắng để nói lý lẽ với nàng bản tọa. “Chúng bản tọa đều bị mắc bẫy vào chớp mắt nhà vua quyết định chúng bản tọa nên cưới nhau. Tất cả những gì tôi đã làm là…”
“Chúng bản vương?” Đầu nàng bản vương ngẩng lên, và nàng bản vương cười cụt ngủn. “Cứ như thể ngài không hài lòng vì việc này vậy! Ha! Ngài nhận được Tiernay, một sự sản giàu có, thịnh vượng!”
Mắt Hethe hẹp lại, chàng nổi giận một cách tức thì. “Phải”, chàng đồng ý. “Tôi nhận được Tiernay. Thật không may, nó đi kèm với cô! Một cô ả mình nổi đầy phát ban, bẩn thỉu, hôi hám, kẻ không có nổi trí khôn để biết khi nào thì nên biết ơn.”
Một tiếng thở hổn hển sững sờ buột ra khỏi miệng cô ta đây, miệng cô ta đây mở ra rồi đóng lại giống như con cá vậy. Cô ta đây ngậm miệng lại một giây sau đó, và chàng có thể thấy cô ta đây đang định thổi ra một hoặc hai lời mệt thị đáp trả chàng, nhưng chàng đã đón đầu cô ta đây bằng cách thêm vào, “Và nếu em đang cố gắng quyến rũ tôi vào giường, em sẽ làm tốt hơn nếu mặc thêm quần áo. Tôi sợ rằng ánh sáng này chẳng giúp gì được cho em đâu.”
Vợ chàng liếc xuống mình, mắt mở to khi nữ nhân ấy nhận ra nữ nhân ấy đã đứng đó, trần như nhộng như ngày nữ nhân ấy được sinh ra. Sau đó, nữ nhân ấy kêu ré lên, chạy lại giường. Hethe chộp lấy cơ hội để rời khỏi chiến trường, ngay nhanh chóng chuồn ra khỏi phòng và kéo cánh cửa đóng sầm lại. Chàng khá chắc rằng chàng đã thắng lượt này, nhưng nó chỉ cho chàng một chút niềm vui. Chàng không cảm thấy rằng chàng đã thực sự chiến đấu công bằng, khi chàng đã lôi chứng phát ban của nữ nhân ấy ra châm chọc.
Và chàng cũng đã không hoàn toàn trung thực. Trong khi chứng phát ban đã làm giảm đi phần nào vẻ ngoài của nàng bản tọa, nó đã không dấu đi các đường cong kh*** g** của nàng bản tọa, hoặc b* ng*c vểnh cao của nàng bản tọa. Quả là đồ ngu nếu chàng không háo hức một chút nào. Nếu không phải vì mùi hôi của nàng bản tọa, dù phát ban hay không, chàng sẽ rất bị cám dỗ để quay trở lại biến cuộc hợp thức hoá giả vờ kia thành thật.
Khỉ thật! Một cuộc chiến thật sự còn dễ hơn nhiều cái cuộc chiến dữ dội giữa chàng và cô dâu của chàng. Ít nhất trong cuộc chiến thật sự chàng sẽ không nhức nhối muốn l*m t*nh với cừu địch.