Bồ Đề Kiếp
Chương 117: Bản tọa đổi ý!

Cập nhật lúc: 2026-08-16 06:15:15 | Lượt xem: 2

Editor : Vũ Linh

Nhìn tiểu bồ đề bị nhốt dưới kia bản vương không khỏi không sốt ruột. Nhưng lúc này bản vương không có phép lực, thậm chí đồ hộ thân cũng chả có, cứu tên đó kiểu gì đây?

Bản vương nhìn nhìn Nam Cung, tên đó bật cười, “Nàng bản vương muốn cứu Phật tử kia?”

Bản tọa gật gật gật đầu.

Nam Cung dựa người vào bên cửa sổ, thản nhiên nói, “Không dễ đâu. Phật tử kia sẽ thuộc về người nào có pháp lực cao nhất. Đợi xem đó là ai đã, sau đó lão phu mới có thể đoạt tên đó về giúp cô lão phu”.

Tuy biện pháp này có chút lỗ mạng nhưng lại rất thực dụng. Bản vương chỉ đành cúi đầu xem tiếp.

Mấy chuyện tỷ thí này hồi còn ở nhân gian bản tọa cũng chả có hứng thú, nhìn lâu lại thấy buồn ngủ.

Không biết ngủ được bao lâu, ta đây nghe thấy bên tai có tiếng gọi, “Linh Nhược, Linh Nhược! Tỉnh thôi”.

Lúc này bản vương mới nhớ ra chuyện cứu Phật tử kia, liền xoa xoa mắt đứng lên, lúc này mới phát hiện mình đang dựa vào trong ngực Nam Cung mà ngủ. Bản vương cúi đầu xuống xem tình hình, thấy có không ít người nhìn lên phía chúng bản vương, bản vương không khỏi nóng bừng mặt lên, vội rời sang phía bên kia cửa sổ.

Nhìn Nam Cung cười ha hả một trận, ta đây lắp bắp nói, “Này…Lúc này đã…đã đánh đến đâu rồi?”

Nam Cung thản nhiên chuyển mắt nhìn lão phu, “Tên kia cũng lợi hại, chắc là tên đó thật sự muốn đoạt được Phật tử kia”.

Bản vương khẽ gật đầu, rất nhanh đã quên mất ngượng ngùng vừa rồi mà chạy tới bên cạnh Nam Cung nhìn. Quả nhiên như lời Nam Cung nói, trên đài đang có một công tử khôi ngô tuấn tú pháp lực cao cường đang cùng một người khác tỷ thí. Sau một lúc công tử này đã thắng. Mắt thấy người bên dưới đã sắp giao Phật tử vào tay công tử đó, bản vương đang định xuống dưới lầu đoạt lấy, lúc này lại nghe nam tử vừa đấu nói, “Người này không phải người ở chỗ chúng bản vương. Pháp lực trên người tên đó rất khác”.

Hắn bản vương vừa nói xong đã thu hút không ít ánh mắt nhìn vào, tất cả đều đang đặt lên người vị công tử tuấn tú kia. Tuy công tử này pháp lực cao cường nhưng cũng không thể đấu lại với nhiều người như vậy. Chớp mắt đã có chút chột dạ bất an. Hắn bản vương kéo Phật tử kia phi thân lên trốn chạy. Mọi người đều đuổi theo.

Ta đây nhìn Nam Cung, hắn ta đây tức thì hiểu liền ôm ta đây ý phi thân đuổi theo.

Đuổi theo chưa được bao lâu thì chúng ta đây đã tới trước mặt công tử kia, tên đó dừng lại, giữ chặt Phật tử bên người, cảnh giác nhìn chúng ta đây. Trong mắt bỗng hiện lên một tia sửng sốt, sau đó lại trở lại thế cảnh giác.

Nam Cung cười cười, “Vị công tử này, chúng lão phu làm giao dịch đi. Đối phương giao Phật tử này lại cho chúng lão phu, lão phu cam đoan đối phương có thể bình yên rời khỏi Hoang vu chi cảnh, thế sao?”

Công tử nhìn Phật tử rồi lại nhìn lão phu, do dự một lúc rồi lại khẽ lắc đầu, “Không được, Phật tử này lão phu không giao cho các cậu được”.

Bản vương nhíu mi, “Cậu giữ Phật tử này làm gì?”

“Lão phu….”

Công tử còn đang muốn nói gì đó thì một người khác bỗng xuất hiện bên cạnh tên đó, nhàn nhạt nhìn lão phu. Là Xuyên Huyền!

Xuyên Huyền nói, “Mới biết được Phật tử này rơi vào đây nên chúng bản tọa muốn tới đưa hắn bản tọa về”.

Lão phu nhìn thấy Xuyên Huyền, trong lòng bỗng nhói đau. vội lui về phía sau người Nam Cung.

Nam Cung cười cười, vừa nắm chặt tay lão phu vừa nói với hai người trước mặt, “Hai người vốn là người của thiên giới, tới đây sao không cho ngưới đến báo cho chúng lão phu biết trước. Người không biết lại tưởng chúng lão phu đãi khách không chu toàn”.

Xuyên Huyền nhàn nhạt trả lời, “Lần này đến có chút vội vàng, là chúng bản tọa đường đột rồi”.

Bản tọa kéo kéo Nam Cung, ý bảo hắn rời đi nhanh một chút, hắn vỗ vỗ tay bản tọa trấn an. “Thiên tôn nói quá lời rồi. Có điều gai vị tới đúng lúc lắm. Vài ngày tới bản tọa và Linh Nhược thành thân, hai vị nếu đã tới đây chi bằng nán lại thêm ít ngày, cùng tham dự hỉ yến của chúng bản tọa, thêm phần náo nhiệt mới vui”.

Bản vương ngẩn người, lại nhìn về phía Nam cung, không biết tên đó chỉ đang cố ý nói cho Xuyên Huyền nghe hay là thật sự có dự định này nữa.

Nam cung quay lại cười ôn nhu với bản tọa, khiến người bản tọa không rõ hắn bản tọa nghĩ gì.

Xuyên Huyền lạnh lùng lên tiếng, “Chúng ta đây đương nhiên muốn tới dự, có điều chưa chuẩn bị lễ mọn gì, cứ vậy ở lại có vẻ không được thích hợp cho lắm. Chúng ta đây vẫn nên quay về chuẩn bị mới được. Không biết ngày thành thân của hai người là khi nào?”

Ta đây càng cảm thấy khó chịu, cúi đầu trốn đằng sau Nam Cung.

Nam Cung tựa hồ đã đoán được Xuyên Huyền sẽ hỏi như thế, liền bình thản đáp, “Nửa tháng sau”.

Xuyên Huyền đáp lại một tiếng, còn nói thêm cái gì đó, nhưng bản vương nào còn tâm tình mà nghe nữa. Lúc lấy lại tinh thần thì Nam Cung đã gọi bản vương được mấy tiếng rồi. Lúc ngẩng đầu lên cũng không thấy Xuyên Huyền đâu nữa.

“Nam Cung, cậu vừa nói…nói việc hôn ước…”

“Có phải bản vương cố ý nói cho Xuyên Huyền nghe thôi đúng không?” Nam Cung cười cười, “Cô bản vương đoán xem”.

GÃ than nhẹ một tiếng, xoa xoa đầu bản tọa, “Phải, là bản tọa thay đổi chủ ý, nửa tháng sau chúng bản tọa sẽ tổ chức hôn lễ”.

Bản vương cả kinh lùi về phía sau hai bước, không biết vì sao. Dù biết Nam Cung sẽ không làm tổn thương bản vương, cũng biết cuối cùng rồi bản vương sẽ gả cho gã, nhưng giờ phút này bản vương lại muốn chạy trốn.

Không kịp suy nghĩ nhiều, ta đây nhanh chóng xoay người chạy đi. Nam Cung vội giữ ta đây lại.

“Linh Nhược! Cô bản vương đã đáp ứng sẽ gả cho bản vương!”

Nam Cung giữ chặt cánh tay bản vương, gắt gao nhìn bản vương.

Bản vương cảm thấy sợ hãi, muốn giãy ra nhưng không được. Liều mạng lắc lắc đầu, “Nam Cung, cậu cũng đã đáp ứng bản vương, sau một trăm ngày mới…”

“Nhưng giờ lão phu đổi ý rồi!”

Ta đây không biết nên nói gì nữa, bỗng cảm thấy người giống như vô lực. Trầm mặc một lúc, lại nhớ tới mấy lời Xuyên Huyền vưad nói, lại cảm thấy có chút buồn cười. Xuyên Huyền tới đây chúc mừng chúng ta đây, ta đây sao lại còn cố giữ chấp niệm làm gì. Nam Cung đổi ý, kỳ thật cũng là chuyện tốt. Như vậy ta đây có thể sớm quên Xuyên Huyền, sớm có được những ngày vui vẻ, cho dù quên đi thì sao nào.

“Ừm, bản tọa về với ngươi bản tọa”.

Nam Cung đưa lão phu quay về tẩm cung. Về tới nơi tên đó liền tức thì phân phó người đi chuyện bị hôn lễ. Đưa ra rất nhiều yêu cầu, lão phu nghe thấy tên đó nói muốn tổ chức thật long trọng. Lão phu ngồi bên cạnh im ắng.

“Linh Nhược…” TÊN ĐÓ nắm tay bản vương, có vẻ lo lắng.

Lão phu cười khẽ lắc đầu, “Không cần lo lắng, lão phu không có việc gì, chỉ cần về sau cậu đối tốt với lão phu là được”.

Nam Cung khẽ gật đầu, “Nàng ta đây yên tâm”.

Bản vương rủ mắt, kéo tay hắn bản vương, “Nam Cung, chừng nào thì…thì thi phép…”

Nam Cung cũng biết vì sao bản tọa hỏi thế, thở dài một tiếng đáp, “Nếu nữ nhân ấy không quên được, đợi vài ngày nữa, nữ nhân ấy cứ nói với bản tọa là được”.

Lão phu nén nước mắt gật khẽ gật đầu với hắn lão phu. Nam Cung lau nước mắt cho lão phu, sau đó yên lặng rời đi. Lão phu nằm lì trên giường cả một ngày,

Mấy ngày tiếp theo bản tọa đều nghe thấy bên ngoài có tiếng chuyển động. Là người tới chuẩn bị hỉ yến. Trong Hoang vu chi cảnh, xưa nay có rất ít việc mừng, huống chi trong kết giới tầng thứ ba này, chưa từng có chuyện nào để chúc mừng cả. Lần này Nam Cung hạ lệnh mở tiệc chiêu đãi người của các giới, tựa như không một ai là không biết chuyện này. Vì thế Hoang vu chi cảnh không còn giống Hoang vu chi cảnh nữa, tất cả mọi người đều ở trong tâm trạng mừng rỡ, chưa bao giờ náo nhiệt như lúc này.

Qua khoảng mười ngày sau ta đây vẫn chưa nhìn thấy mặt Nam Cung. Ta đây biết hắn ta đây muốn cho ta đây thời gian để đưa ra sự lựa chọn, rốt cuộc có muốn quên Xuyên Huyền hay không, hoặc muốn cứ vậy, mang theo ký ức về Xuyên Huyền chung sống kiểu lạt mềm buộc chặt với Nam Cung.

Nhóm nha hoàn hôm nay tới giúp bản vương thử giá gã, trên tay mỗi cô bản vương cầm một bộ, bản vương nhìn lại có chút phiền.

Nha hoàn dẫn đầu đi lên nói với bản vương, “Cô gái nhìn thử một lượt rồi chọn ra bộ mình thích nhất là được”.

Lão phu khẽ thở dài, nghĩ đến chuyện phải thử thôi cũng đã thấy phiền, đành phải tùy tiện chọn một bộ. Sau đó các nha hoàn khác đều lui đi. Thế nhưng nha hoàn ở lại không hề giúp lão phu thử giá gã. Lão phu thấy rất quái dị, lạ thấy cô ấy như có điều muốn nói, lão phu bèn hỏi cô ấy có chuyện gì.

“Linh Nhược, mới một thời gian không gặp cậu, cậu đã có người khác rồi”.

Ta đây ngẩn người, âm thành này là của Linh Hề mà! Sao tên đó có thể xuất hiện ở đây được? Lại còn cải trang thành nha hoàn của ta đây nữa chứ?! Ta đây không khỏi cảnh giác ngay lập tức đứng lên, vội lùi về phía sau nhìn tên đó.

Linh Hề khẽ thở dài, cười khổ lắc lắc đầu, “Đối phương không cần phải khẩn trương như thế, bản vương cũng chỉ đến đây để nhìn đối phương thôi”.

Bản vương nhíu mi, “Nếu cậu thực sự chỉ muốn tới gặp bản vương sao lại phải dùng cách này?”

Linh Hề tiến lên vài bước, trợn tròn mắt nhìn lão phu, “Lão phu còn đang có tình cảm với cậu đấy nhé! Không ngờ cậu vô tâm vô phế, lúc trước còn lợi dụng lão phu, bây giờ bỏ Xuyên Huyền, lại còn muốn gả cho Nam Cung Ngự Thiên nữa!”

“Rốt cuộc cậu muốn làm gì?” Ta đây tựa vào bàn, thầm nghĩ phải tìm cách chạy đi mới được, nếu không được thì phải kêu hô vài tiếng.

Lúc này Linh Hề ngồi xuống ghế, vừa tức giận vừa bất đắc dĩ nhìn ta đây, lúc sau mới nói, “Linh Nhược, đối phương thật sự nhanh như thế đã quên Xuyên Huyền rồi à?”

Lão phu không khỏi cười khổ, “Chuyện này liên quan gì đến đối phương. Rốt cuộc đối phương tới đây có chuyện gì?”

“Cậu chỉ cần nói cho ta đây biết, cậu có thật sự muốn gả cho Nam Cung Ngự Thiên không, nếu không muốn ta đây có thể đưa cậu rời đi”.

Bản vương ngẩn người, không ngờ tên đó cũng tới đây bắt bản vương chọn lựa.

“Đối phương trở về đi”. Lão phu buông lỏng cảnh giác, “Nếu lão phu đã đáp ứng Không Giới rồi, lão phu tất nhiên sẽ gả cho Nam Cung. Đối phương cũng không cần lo lắng. Đây đều là do lão phu muốn, Nam Cung đối với lão phu tốt lắm, sau này gả cho hắn nhất định sẽ hạnh phúc”.

Linh Hề vẫn không chịu tin, đột nhiên tiến tới kéo lão phu, “Linh Nhược!”

Lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa của nha hoàn, bản tọa ngay lập tức đáp lại rồi quay ra nói với Linh Hề, “Ngươi bản tọa nếu đã để bản tọa tự lựa chọn, vậy không cần nói nhiều nữa. Mau thi phép đổi xiêm tên đó cho bản tọa, đừng để người bản tọa hoài nghi”.

Linh Hề yên tĩnh, cuối cùng thở dài một tiếng rồi làm phép đổi xiêm tên đó cho lão phu. Vừa thay xong mấy người bên ngoài liền ập cửa vào, còn có Nam Cung đang lo lắng vội đi tới trước mặt lão phu.

“Sao thay hắn phục lâu vậy?”

Bản tọa cười cười, “Giá gã cậu chọn quá rườm rà, ban đầu bản tọa còn không chịu để nha hoàn giúp bản tọa thay vào, cũng may nữ nhân ấy nhanh tay, trước khi cậu đột ngột xông vào đã giúp bản tọa mặc xong rồi”.

Nam Cung nhẹ thở ra, cũng cười theo nói, “Tóm lại nàng bản vương là nương tử của bản vương, có cái gì là đường đột cơ chứ?!” Nói xong hắn lại phân phó nưhngx người khác đi ra.

Lão phu thấy tên đó như vậy, cũng biết là tên đó đang muốn hỏi xem lão phu lựa chọn thế nào. Đợi tên đó ngồi xuống, lão phu liền thằng lưng trịnh trọng nói với tên đó, “Nam Cung, lão phu nghĩ xong rồi, hôm nay cậu liền thi phép giúp lão phu luôn đi”.

Nam Cung ngẩn người, lại nhìn ta đây hồi lâu, định nói gì đó nhưng lại thôi. Cuối cùng gật gật đầu đồng ý.

——— —————— —————— —————— ————————-

Hôm nay lên đồng cảm xúc =]] quyết định edit 3 chương. Up xong chương này lại làm tiếp

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8