Bồ Đề Kiếp
Chương 123: Ngoại truyện 5
Editor : Vũ Linh
Linh Nhược đứng trong phòng nhìn đông ngó tây mọi thứ xung quanh, Xuyên Huyền đứng bên cạnh cười khẽ.
Linh Nhược ngừng lại, bất mãn nhìn Xuyên Huyền, “Đối phương cười cái gì?! Đây là lần đầu tiên bản vương tới nhân gian, đây lại là hoàng cung, đương nhiên không tránh khỏi hiếu kỳ”.
Xuyên Huyền nắm tay nữ nhân ấy, làm động tác “suỵt”, “Đứa nhỏ này, những lời này không thể tùy tiện nói ra như thế, nhân gian có câu “Tai vách mạch rừng”, nếu để người bản tọa nghe được nữ nhân ấy nói vậy, không bắt nữ nhân ấy lại thì sẽ đem bán nữ nhân ấy đi đó!”
Linh Nhược nghe thấy thế mới vội vàng cảnh giác, che miệng lại rồi định chạy ra ngoài xem xét, Xuyên Huyền lại giữ tay cô ấy lại.
“Aiz…Ngươi lão phu làm gì thế?”
Xuyên Huyền nhìn Linh Nhược, tay bắt đầu làm phép, bỗng có tiếng người bên ngoài rời đi.
Linh Nhược ngạc nhiên, nhìn Xuyên Huyền, “Người đó…”
Xuyên Huyền nhẹ xoa đầu cô bản tọa, “Yên tâm, người đó cái gì cũng chưa nghe thấy”.
Linh Nhược biết là hắn đã xóa trí nhớ của người đó rồi, lúc này mới yên tâm. Không còn hứng trí đi xem xung quanh nữa, nữ nhân ấy ngồi rầu rĩ một chỗ không nói câu nào.
“Nếu cô ấy thích mấy thứ này, trên thiên giới đều có, hơn nữa còn đẹp hơn nhiều so với ở nhân gian”. Xuyên Huyền ngồi xuống bên cạnh cô ấy, “Bây giờ ở nhân gian, cho dù là hoàng cung thì cũng không có chỗ nào hay để xem đâu”.
Linh Nhược nhíu mi nhìn Xuyên Huyền, “Lão phu cũng không phải là muốn đến mức ấy. Chỉ là thấy chán quá nên muốn tìm việc gì đó để tiêu khiển thôi”.
“Vậy ta đây sẽ đưa nữ nhân ấy đi dạo quanh sân hít thở không khí. Tuy không được bằng thiên giới nhưng cũng có nhiều cái thú vị”.
Linh Nhược vội khẽ gật đầu, hai người liền ra khỏi phòng.
Mặc dù không biết cảnh tượng ở trên thiên giới theo lời Xuyên Huyền nói là như thế nào, nhưng nữ nhân ấy thấy cảnh ở đây cũng đã đẹp lắm rồi. Dù ngoài kia đang lâm vào cảnh lầm than nhưng bây giờ đang trong khoảng tháng ba, tháng tư, muôn hoa đua nở, mùi hoa ngập tràn sân viện. Linh Nhược chỉ trước giờ chỉ biết đến những ngày tĩnh lặng ở trên Ly Hận Thiên, nay lại gặp được cảnh này liền không khỏi hoạt bát hẳn lên.
“Tiểu Linh Nhược, đừng chạy xa quá”. Xuyên Huyền đi phía sau nàng bản vương, thấy nàng bản vương đang cao hứng cũng không muốn cản trở nhiều, chỉ dặn dò vài câu.
Lúc này Linh Nhược còn tâm trí nào mà để ý được nhiều, chốc lát đã chạy ra xa, đang chơi vui vẻ thì đụng phải một đoàn người. Do chạy vội nên nữ nhân ấy không cẩn thận đã ngã vào người một nam tử.
Linh Nhược hoảng sợ, vội xoay người nói xin lỗi. Nhưng người bên cạnh nam tử này ngay lập tức lạnh tiếng nói, “Quá làm càn! Thấy Tam Vương gia không quỳ xuống hành lễ, lại cả gan đụng vào người Tam vương gia. Cậu đâu, đem nha hoàn này ra ngoài chém đầu!”
Linh Nhược ngẩn người. Đúng lúc này nam tử bị đụng lại giơ tay ngăn lại. TÊN ĐÓ nhìn Linh Nhược, híp mắt hỏi, “Cậu không phải là người trong cung. Cậu là ai?”
“Bản vương là Linh Nhược…”
Xuyên Huyền cũng đuổi kịp tới nơi, kéo Linh Nhược ra phía sau mình nói với Tam vương gia, “Tam vương gia, chúng ta đây đều là được công chúa Hướng quốc mời vào cung. Mới vừa rồi nương tử của ta đây do buồn chán nên muốn ra ngoài đi lại một chút, không ngờ lần đầu tiến cung không cẩn thận lại đụng phải Tam vương gia, mong Tam vương gia thứ tội”.
Tam vương gia khẽ gật đầu cười cười, lại nhìn Linh Nhược đang ở phía sau Xuyên Huyền nói, “Hóa ra là nương tử của ngươi bản vương…”
Linh Nhược mù mịt nhìn lại Tam vương gia, sau đó lại càng lủi về phía sau Xuyên Huyền tránh mặt. Không ngờ Tam vương gia lại nói, “Các ngươi bản tọa cũng biết tự ý đi lại trong cung là có tội gì, đụng phải bổn vương là có tội gì”. Hắn bản tọa lạnh giọng cười, nhìn Xuyên Huyền nói, “Hai tội này, đủ để tru di cửu tộc. Có điều…” Nói xong hắn bản tọa lại nhìn Linh Nhược, “Bổn vương có lòng nhân hậu, các ngươi bản tọa cũng không phải cố ý nên bản tọa sẽ tha cho một trong hai người. Tự chọn đi, ai sẽ đứng ra nhận tội đây?”
Linh Nhược nhìn Xuyên Huyền, lại kéo kéo ống tay áo tên đó, có chút luống cuống muốn rời khỏi đây. Lúc này Xuyên Huyền cũng lạnh giọng cười nhạt, tên đó biết ý của tên Tam vương gia này là gì. Nếu làm trái ý tên đó e là sẽ có phiền toái. Tên đó nhẹ thở dài một tiếng, có chút bất đắc dĩ vuốt đầu Linh Nhược.
“Đứa nhỏ này, đã dặn cô ta đây nhiều lần là không được chạy loạn, lúc này gặp chuyện vi phu lại phải ra mặt giải quyết rồi”.
Linh Nhược còn chưa hiểu ý của Xuyên Huyền là gì thì tên đó đã mang Linh Nhược đi, sau đó vung tay áo một cái hai người đã về tới phòng.
Lúc này Linh Nhược mới hoàn hồn, lại vội nhìn ra ngoài, ngoài viện không có một bóng người. Nữ nhân ấy chạy về phía Xuyên Huyền nhận lỗi với gã.
“Đối phương có phải đã xóa trí nhớ của đám người kia không? Có phải sẽ không có việc gì nữa đúng không?”
Xuyên Huyền thản nhiên uống trà, nhẹ cười liếc cô ấy một cái nhưng không trả lời.
Linh Nhược lung lay tay hắn, bày ra dáng vẻ tội nghiệp ngồi xổm bên người hắn.
“Bản vương…Bản vương thật sự vừa rồi không chạy loạn…”
Xuyên Huyền lúc này mới buông ly trà ra nhìn cô ấy, thấy cô ấy như vậy liền buồn cười nói, “Cô ấy bày ra vẻ đáng thương thế để làm gì. Vừa rồi người tên Vương gia kia muốn chém đầu là bản vương cơ mà”.
Linh Nhược tê rần, vội lắc lắc đầu, “Ngươi bản tọa không có việc gì đâu!”
Xuyên Huyền ngẩn người, cảm thấy lời này của nàng bản vương vừa đáng yêu lại buồn cười, không đành lòng liền đỡ nàng bản vương ngồi lên bên cạnh mình.
“Bản tọa không trách cô bản tọa, chỉ là lo cô bản tọa xa khỏi người bản tọa sẽ gặp hiểm nghèo thôi”.
Linh Nhược không biết nói gì, cảm thấy không được tự nhiên. Xuyên Huyền không nhịn được bèn trêu, “Bộ dạng này của cô bản tọa thật giống với tiểu nương tử ở nhân gian”.
Linh Nhược ngẩn người, lại hừ hừ nói, “Cậu vừa rồi…vừa rồi sao lại nói như thế chứ!?”
“Lão phu nói cái gì?”
“Đối phương lại đi nói…nói bản vương là…Dù sao đối phương không nên nói như thế!”
Xuyên Huyền càng cảm thấy nàng bản vương đáng yêu, “À, nàng bản vương là nương tử của bản vương sao?”
Linh Nhược im ắng gật gật đầu.
Xuyên Huyền cười cười nói, “Nàng bản vương vừa gật gật đầu thừa nhận đấy nhé!”
Linh Nhược giật mình, cuống đến độ nhảy dựng cả lên, “Ngươi bản tọa… Không cho phép ngươi bản tọa nói những lời hoang đường như thế nữa”.
Xuyên Huyền tròn mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy đang ửng hồng thì càng thấy vui vẻ.
Bỗng có một tiếng cười truyền đến từ bên ngoài, sau đó có người đẩy cửa tiến vào, “Xem ra bên này đang rất náo nhiệt. Bảo sao Nam Cung lại cứ khăng khăng phải qua đây xem”.
Hóa ra là vị công chúa kia và Nam Cung Ngự Thiên.
Sắc mặt ửng hồng của Linh Nhược vẫn chưa tan, thấy hai người tiến vào liền vội cúi đầu không nói gì.
Nam Cung Ngự Thiên thấy sắc mặt của Xuyên Huyền và Linh Nhược cũng lờ mờ đoán được vừa xảy ra chuyện gì, trong lòng không khỏi cảm thấy mất mát nhưng không biểu hiện ra ngoài, chỉ phe phấy quạt nói, “Có phải chúng bản vương tới không đúng lúc rồi?”
Xuyên Huyền không đứng dậy, lười nhác dựa người vào một bên ghế nói, “Có chút không đúng lúc”.
Công chua Hướng quốc vội nói, “Vậy chi bằng chúng bản vương trở về đi”.
Nam Cung Ngự Thiên cười cười, thản nhiên ngồi xuống nhìn Xuyên Huyền, “Lão phu lại thấy chúng lão phu tới rất đúng lúc”.
Linh Nhược đứng một bên nghe mà ù ù cạc cạc không hiểu ý của hai người. Nam Cung Ngự Thiên liền gọi nữ nhân ấy, “Linh Nhược, nữ nhân ấy đứng như vậy làm gì? Vừa rồi gã khi dễ nữ nhân ấy à? Nếu đúng như thế nữ nhân ấy sang bên phòng phía đông ở đi. Bên cạnh phòng lão phu cũng là phòng trống, nữ nhân ấy ở đó thấy buồn chán cũng có thể gọi lão phu”. GÃ liếc mắt về phía Xuyên Huyền, “GÃ quen ở một mình rồi. Lão phu lại không quen”.
Linh Nhược yên tĩnh nhìn Xuyên Huyền. Xuyên Huyền cười nhạt, thầm nghĩ nếu tiểu cô nương cô bản vương muốn sang đó ở với Nam Cung bản vương thật sự sẽ tức giận, lại đau lòng.
Linh Nhược bị Xuyên Huyền liếc một cái liền thu vội tâm tư, lắc lắc đầu nói, “Không có không có, tên đó không có khi dễ bản tọa…”
Nam Cung Ngự Thiên biết rõ nhưng vẫn muốn hỏi, “Vậy các đối phương vừa rồi cãi nhau cái gì?”
Linh Nhược không biết nói sao cho phải, đành ấp úng nhìn về phía Xuyên Huyền.
Xuyên Huyền cười nói, “Đang nói đến hôn sự sau này, đứa nhỏ này da mặt mỏng, bản vương trêu cô ấy vài câu cô ấy đã loạn hết cả lên”.
Công chúa đứng một bên đã hiểu ý tứ của tên đó, vội hỏi Xuyên Huyền, “Bản tọa đã nói mà, các đối phương nhất định là một đôi. Lúc trước bản tọa sắp xếp chỗ ở như thế này là đúng rồi”. Nói xong còn không quên hỏi chuyện hai người quen biết như thế nào, khi nào hai người thành thân.
Linh Nhược vội nói, “Ngươi bản vương đừng nghe hắn nói bậy! Chúng bản vương căn bản không phải như thế đâu…”
Công chúa này cũng chả tin, chỉ cười nói, “Da mặt cậu cũng thật mỏng, chuyện này có gì đâu mà phải thẹn thùng, không bằng bây giờ chọn ngày thành thân luôn đi. Lão phu nhất định sẽ tham gia, cũng sẽ chuẩn bị cho hai cậu đại lễ”.
Linh Nhược không cãi lại nữa, càng giải thích càng không xong, đành đứng một bên sốt ruột mãi không thôi.
Xuyên Huyền hiển nhiên cũng không định làm rõ chuyện này, ngược lại còn theo ý công chua mà nói, “Ừm…Chúng ta đây cũng không phải người bổn quốc, đương nhiên phải về nhà rồi mới bàn bạc chuyện này được”.
Linh Nhược hừ hừ, vẻ mặt ủy khuất, nước mắt không nhịn được liền rơi xuống. Xuyên Huyền đau lòng, không muốn trêu cô ta đây nữa, liền đứng lên an ủi cô ta đây. Nhưng lúc này Linh Nhược không phản ứng lại tên đó nữa, thấy tên đó tới còn tránh đi.
Vị công chúa kia liền đi đến bên người Linh Nhược, “Đối phương đừng õng ẹo như thế, bây giờ rất hiếm nam tử nào được như vị công tử này. Vị công tử này không những không giấu diếm, lại còn một lòng muốn lấy đối phương, đối phương phải cao hứng mới phải chứ”. Công chúa nói xong lại thở dài một tiếng, “Thế gian này hiếm có được một người có tình như thế, không ngờ bản vương lại có duyên gặp hai người”.
Linh Nhược trừng mắt nhìn Xuyên Huyền, cả giận nói, “Ai nói bản vương muốn gả cho tên đó!? Nếu cậu thấy tên đó có lòng như thế thì đi mà gả cho tên đó đi!”
Nói xong nữ nhân ấy chạy ra ngoài, nhưng lại bị công chúa giữ lại.
“Là cậu nói đấy nhé! Bản vương thấy hắn bản vương có ý với cậu, nhưng không muốn cưỡng cầu cậu. Có điều cậu đã nói thế, bổn công chúa sẽ thu hắn bản vương về làm trai lơ. Cậu không hối hận đấy chứ?”
Linh Nhược vừa kinh hãi vừa nức nở nói, “Trai…trai lơ là cái gì?”
Công chúa cười rộ lên, giải thích cho nữ nhân ấy, “Trai lơ chính là nam sủng đó! Bản vương hỏi đối phương lần nữa, nếu thật sự nguyện ý bản vương sẽ hạ lệnh. Đối phương chắc chắn không?”
Linh Nhược nhìn Xuyên Huyền, tuy biết tên đó có phép lực, đương nhiên sẽ không để mình thật sự trở thành nam sủng của công chúa này, nhưng không nhìn được vẫn lắc lắc lắc đầu.
Xuyên Huyền thấy cô ta đây như thế, tâm như chìm vào nước mát, mà Nam Cung đứng một bên lại cảm thấy như rơi vào vực sâu.