Bồ Đề Kiếp
Chương 58: Vết thương ngoài ý muốn
Bản tọa cùng Lạc Trần ở bên này nói chuyện, còn ở bên kia tiếng đao kiếm vẫn vang lên không dứt. Một lát sau bỗng nhiên có người gọi to tên Lạc Trần.
Chúng bản vương quay đầu nhìn theo hướng đó thì thấy Huyền Minh gọi: “Lạc Trần, ngươi bản vương tới đây tỷ thí cùng bọn chúng!”
Lạc Trần liền phi thân lên đài. Đối thủ của hắn bản tọa là một học trò áo đỏ khoảng hai mươi tuổi. Bản tọa liền chạy qua xem Lạc Trần đấu võ.
Bộ dáng của Lạc Trần vẫn phiêu nhiên nhẹ nhàng, tuy hắn phục của tên đó màu vàng nhưng vẫn toát lên vẻ vân đạm phong kinh, khiến cho người ta đây có chút cảm giác tên đó giống như vua của thiên hạ. Tên đó nắm chặt nhuyễn kiếm, lấy lui làm tiến phá tan vô số chiêu thức của đối phương, đến khi đối phương đuối sức tên đó liền tấn công. Ta đây thầm cổ vũ trong lòng. Lạc Trần hướng kiếm gần đến người đó, không hiểu sao tên kia chỉ xoay người một cái đã ngay nhanh chóng né được, sau đó nhanh như chớp xuất hiện phía sau Lạc Trần. Ta đây bỗng cảm thấy một cỗ luồng khí lạnh rất mãnh liệt tỏa ra từ trên người tên môn đồ áo đỏ kia, tên đó không chỉ có ý đánh bại Lạc Trần mà còn muốn giết Lạc Trần.
Lúc này ta đây cũng không suy nghĩ được nhiều, liền ra tay ngăn kiếm của tên môn sinh áo đỏ, sau đó đứng chắn trước mặt Lạc Trần, trừng mắt nhìn tên kia.
“Ngươi bản tọa sao lại dám nảy sinh sát khí như thế hả?!” Bản tọa gào lên với tên đó.
GÃ chỉ khẽ hừ một tiếng, “Linh Nhược thiếu nữ đang nói cái gì vậy? Chúng bản vương đều là môn sinh mới gia nhập, bản vương sao giết được gã chứ?”
“Nói bậy, luồng khí lạnh nặng như thế, ta đây còn có thể cảm nhận được! Đối phương thật quá đáng!”
Hắn bản vương hung hãn nhíu mày nhìn bản vương, “Linh Nhược thiếu nữ đừng ngậm máu phun người! Nếu đối phương muốn cùng bản vương tỷ thí, bản vương rất sẵn sàng “tiếp” đối phương!”
Dứt lời hắn ta đây không thèm để ý xung quanh có nhiều người như vậy, trực tiếp hướng kiếm thẳng về phía chúng ta đây.
Bản tọa chỉ có thể cố gắng phòng vệ. Mới luyện tập được có một ngày nên làm sao có thể đạt được đến mức xuất quỷ nhập thần mà chọi lại sát chiêu của tên đó. Vì thế bản tọa kết ấn trên tay định thi pháp. May thay Lạc Trần nắm tay bản tọa kéo xuống phía sau, đứng chắn trước mặt bản tọa tiếp chiêu. Nhưng Lạc Trần vừa phải bảo vệ bản tọa, vừa phải đỡ chiêu của tên kia, thật sự rất khó khăn nên chỉ được một lát đã bị thương.
“Mau dừng tay!” Bản vương quýnh lên, thấy tên kia tung ra vô số chiêu trí mạng, bản vương liền bất chấp vội che chắn trước mặt Lạc Trần, dù sao bản vương cũng không chết được, nhưng Lạc Trần thì có thể.
May thay kiếm của tên môn đồ áo đỏ vẫn chưa đâm trúng ngực của ta đây. Xung quanh xôn xao hết cả lên, ngay cả các lão tiền bối ngổi hai bên bên cũng kinh sợ kêu lên.
Bản tọa ngã vào trong lòng Lạc Trần, không dám thi pháp chữa thương, sau đó vì đau quá mà ngất đi.
Không biết hôn mê được bao lâu, lúc tỉnh lại thì đã thấy bản tọa đang ở trong phòng mình, người ngồi bên cạnh bản tọa không phải là Lạc Trần mà là Nam Cung Ngự Thiên.
“Tỉnh rồi?” Nam Cung Ngự Thiên dựa vào bên giường nhìn bản vương cười, “Còn tưởng đối phương phải ngủ li bì ba ngày ba đêm chứ!”
Bản tọa cau mày, “Lạc Trần đâu?”
Nam Cung nhíu mi, “Vừa tỉnh lại đã nghĩ ngay đến tên đó?! Ngươi bản tọa yên tâm, tên đó chỉ bị thương nhẹ, mấy ngày sau sẽ khỏi lại thôi. Nhưng ngươi bản tọa…nhát kiếm đó suýt thì đâm vào tim ngươi bản tọa rồi!” Nói xong tên đó bỗng ghé sát người bản tọa, “Đồ nhi ngoan, ngươi bản tọa không định bỏ lại sư tôn ở đây bơ vơ một mình đấy chứ!?”
Lão phu hừ một tiếng, miệng vết thương vẫn còn đau.
“Cậu bơ vơ hay không thì liên quan gì đến ta đây!? Ai bảo cậu sớm không đi muộn không đi, lại đi vào đúng lúc đó, khiến ta đây bị người ta đây đả thương thành như vậy! Còn nữa, môn sinh Càn Khôn giáo các cậu sao lại có thể không tuân thủ luật như thế chứ!? Rõ ràng trước lúc thi đấu đã nói không được đả thương người, tên môn sinh áo đỏ kia lại dám nổi luồng khí lạnh, đã thế còn không chịu thừa nhận! Không thừa nhận thì thôi lại còn dám ở trước mặt các lão tiền bối dùng sát chiêu. Các cậu là tà giáo có phải không hả?”
Nam Cung cười thích chí, một lúc lâu sau mới vút qua nói, “Chúng bản vương cũng không thể tính là tà giáo được. Tên môn đồ hôm qua đúng là quá phận quá rồi. Giết người khác thì thôi đi, lại còn dám đả thương người của bản vương!“. Hắn bản vương than nhẹ rồi nhéo má bản vương, “Đồ nhi ngoan, thầy sẽ báo thù cho ngươi bản vương“.