Bồ Đề Kiếp
Chương 70: Ẩn tu khổ luyện
Ngày hôm sau, bản tọa lại đem hộp gỗ ra nghiên cứu một hồi nhưng cũng chả tìm hiểu được thêm cái gì vì bản tọa không mở được nắp hộp ra.
Chuyện hôm qua xảy ra khiến bản tọa cảm thấy, Nam Cung đối với bản tọa không giống so với ngày trước, còn cụ thể không giống chỗ nào thì bản tọa cũng không chỉ rõ ra được, đại loại là bây giờ hắn bản tọa tốt với bản tọa hơn, chân thành với bản tọa hơn.
Nam Cung nói hắn lão phu đã chọc giận giáo chủ cho nên thời gian gần đây hắn lão phu sẽ rất bận bịu. Lúc bận bịu hắn lão phu sẽ hành hạ lão phu, bắt lão phu luyện công phu cả ngày. Bộ pháp “Sương động” lão phu vẫn chưa luyện xong, Nam Cung lại bày ra dáng vẻ nghiêm khắc, thỉnh thoảng lại tới kiểm tra lão phu. Nếu phát hiện lão phu luyện sai chỗ nào hắn lão phu sẽ dùng đá nhỏ ném vào người lão phu.
Mãi đến buổi tối mới thoát được hắn bản vương, bản vương định làm một giấc thật ngon. Bỗng nhớ tới Lạc Trần, tên Tô Tuyết có phải bây giờ đang thừa cơ làm gì Lạc Trần không?
Ta đây vội đứng dậy, ẩn thân tới chỗ Lạc Trần.
Vừa mới ra khỏi cửa phòng đã có một tiếng nói ập tới.
“Tiểu đồ nhi, đã trễ như vậy mà còn đi đâu? Không phải đi ra ngoài ngắm trăng đấy chứ?”
Ta đây ngớ ra, quay đầu lại nhìn Nam Cung đang ở phía sau cười khúc khích. Nhưng rõ ràng ta đây đang ẩn thân mà, gã sẽ không thể nhìn thấy ta đây được. Chắc gã ta đây bị mộng du rồi.
“Đối phương tưởng là thầy không nhìn thấy đối phương sao?”
Ta đây hoảng sợ, chợt thấy vạt áo phía sau bị giữ lại. Lúc này ta đây mới biết là tên đó thật sự có thể nhìn thấy ta đây.
Bản vương bất đắc dĩ quay sang cười gượng với hắn bản vương, “Sư…thầy“.
Nam Cung híp mắt, “Muộn như vậy rồi, lại còn lén la lén lút, ngươi bản tọa đang trốn đi gặp tình lang đấy hử?”
Ta đây giật mình, vội lắc khẽ lắc đầu, “Không phải không phải…Ta đây…Ta đây đi ngắm trăng, muốn đi dạo quanh quanh một chút“.
“Ồ! Vậy sao phải ẩn thân?”
“Lão phu…” Lão phu cúi thấp đầu, sau đó ngẩng lên nói thẳng với tên đó, “Lão phu đi tìm Lạc Trần đấy! Ngươi lão phu rõ ràng biết cả rồi mà vẫn cứ hỏi khó lão phu!”
Nam Cung khẽ thở dài, cuối cùng buông ta đây ra.
“Đây cũng có phải là chuyện khó khăn gì đâu. Đối phương cứ đi đi, thầy ở đây đợi đối phương về“.
Dứt lời, tên đó liền tiến vào phòng bản tọa, còn không quên nói, “Cậu cứ yên tâm, ngoài bản tọa ra thì người khác không nhìn thấy cậu đâu“.
Lão phu nhíu mi, không suy nghĩ nhiều nữa mà vội chạy đi.
Trong phòng Lạc Trần đã tắt đèn, bản vương lặng lẽ tới bên giường hắn bản vương. Hắn bản vương ngủ rồi, vẻ mặt rất bình yên, bản vương không định phá quấy giấc ngủ của hắn bản vương.
“Tiểu Linh Nhược, là đối phương sao?”
Ta đây vội gật gật đầu, nói khẽ, “Là ta đây. Ta đây không phải đã đánh thức đối phương dậy chứ?”
Lạc Trần ngồi dậy, vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh, bản tọa liền hiện thân bước qua đó ngồi.
“Tiểu Linh Nhược, mấy ngày vừa rồi cậu không tới thăm ta đây“.
Lạc Trần ngồi rất gần bản tọa, vài sợi tóc của hắn bản tọa cọ nhẹ trên cổ của bản tọa.
Bản tọa không thể nhịn được cười cười nói, “Mấy ngày nay đều bận, hơn nữa bản tọa nghĩ cậu cũng không rảnh“.
“Ừm…”
“Được rồi”, ta đây thở hắt, “Tô Tuyết bây giờ cũng không còn cách nào quấn lấy ngươi ta đây nữa“.
Lạc Trần bỗng nắm chặt tay ta đây, “Tiểu Linh Nhược, chúng ta đây còn có thể ở cạnh nhau bao lâu nữa?”
Ta đây ngẩn ra,“ Sao cậu lại hỏi như thế?”
Lão phu cũng không biết lão phu còn có thể ở bên gã bao lâu nữa, dường như còn quên mất chuyện chính của Lạc Trần, cũng quên mất chúng lão phu sẽ có ngày li biệt.
Nhất thời không biết nói gì, ta đây chỉ cảm nhận được độ ấm trên tay Lạc Trần.
“Tiểu Linh Nhược, mấy ngày nay bản vương luôn đợi đối phương. Bản vương sợ lúc bản vương rời khỏi Thừa Dương Cung, chúng bản vương sẽ không gặp lại nhau nữa“.
“Rời khỏi Thừa Dương Cung? Tại sao đối phương phải rời khỏi đây?”
“Giáo chủ đã thu nhận bản tọa làm đồ đệ, nên về sau bản tọa không ở lại đây nữa. Phải tới luyện công ở Bạch Lộc Cung, tĩnh tu khổ luyện. Tĩnh tu rồi, không biết bao lâu nữa mới có thể gặp lại cậu“.
“Vậy đối phương cứ an tâm luyện tập đi, ta đây ẩn thân trốn vào đó thăm đối phương là được“.
Lạc Trần nhẹ khẽ lắc đầu, “Không thể, Tiểu Linh Nhược, đối phương cho rằng chức Đại tế ti của Nam Cung là hữu danh vô thực sao? Bạch Lộc Cung không giống với những chỗ khác, rất nhiều pháp thuật đã bị phá giải khi đi vào đó, huống hồ thực lực của đối phương cũng không cao“.
“Như thế cũng không sao…Chúng lão phu chỉ không gặp có vài năm thôi mà…”
“Đối phương cứ yên tâm, thật ra cũng không đến mức mấy năm, nhưng ước chừng cũng phải mất nửa năm. Đối phương ở đây cũng chăm chỉ luyện võ công cho thật tốt vào. Đến lúc chúng bản vương gặp lại nhau, nếu võ công đối phương vẫn kém, bản vương nhất định sẽ phạt đối phương“.
“Phạt thì phạt, ta đây sợ chắc!” Ta đây cười với tên đó.
Nô đùa một lúc, lão phu lại đem chuyện về Nam Cung nói với hắn lão phu. Lạc Trần có vẻ lo lắng, dặn đi dặn lại là lão phu phải cách xa Nam Cung một chút.
Lão phu tuy là nhận lời, nhưng dù sao cũng chỉ có lão phu mới làm giảm được chú thuật trên người Nam Cung, tất nhiên là vẫn phải ở cạnh hắn rồi.
“Nếu ngươi lão phu không có cách nào tránh được tên đó, lão phu sẽ xin giáo chủ không để Nam Cung đến gần ngươi lão phu nữa“.
“Không cần đâu!” Ta đây vội xua tay, “Ta đây không sao, chuyện này còn khiến cậu phải phiền lòng thì mặt mũi Tiểu Phật tử ta đây để đâu nữa. Yên tâm đi, tự ta đây sẽ có chừng mực, không để hắn ta đây gây tổn thương gì cho ta đây đâu!” Nói xong ta đây kéo chăn cho hắn ta đây, “Được rồi, được rồi, trước lúc cậu ẩn tu ta đây sẽ tới nhìn cậu, cậu phải luyện công thật tốt để hoàn thành được nhiệm vụ. Chỗ Nam Cung ta đây sẽ tìm hiểu thêm, xem hắn ta đây rốt cuộc là ai. Ở nhân gian này ta đây lại phải lo chuyện bao đồng rồi. Thôi, cậu nghỉ ngơi đi!”
Dứt lời lão phu cũng không nán lại nữa, mau mau chóng chóng chạy đi.
Về phòng thì thấy Nam Cung vẫn ngồi đó chờ bản tọa. Hắn bản tọa không đốt đèn, cứ lẳng lặng ngồi trong bóng tối, dọa bản tọa giật cả mình.
“Buổi đêm cậu ở trong phòng ta đây, còn không phát ra tiếng động nữa chứ! Muốn hù chết ta đây à?” Ta đây đi đốt đèn lên, lúc này nhìn lại mới thấy gã đang hơi cười cười.
“Người thường mới bị hù chết, đối phương sợ cái gì chứ!” HẮN chống đầu nhìn bản tọa, “Đối phương đi suốt một thời gian, khiến thầy phải khổ sở đợi ở đây…”
Ta đây nhíu mi, sao hắn ta đây giống oán phụ thế nhỉ…
“Lão phu cũng có bắt cậu chờ đâu, sao không về phòng mà ngủ đi?!” Lão phu ngồi vào một bên, xoay đầu nhìn tên đó.
“Thôi vậy“. Hắn bản vương đứng dậy, mang hộp gỗ bản vương đã giấu đi đưa tới trước mặt bản vương, “Đối phương giấu kĩ thật, sư phụ tìm một lúc lâu mới thấy, sau này đối phương nhớ mang hộp gỗ này bên người đấy!”
Nói xong, ngón tay tên đó động một cái hộp gỗ đã mở ra.
“Cậu tự tới xem đi, xem xem bên trong có đồ gì làm hại cậu không?”
Lão phu qua đó nhìn, thấy bên trong chỉ có một lá bùa và một viên bảo thạch màu xanh lam. Ài…Tuy lão phu không biết đây là bùa gì, nhưng lão phu cảm nhận được đây không phải là tà vật gì cả. Hơn nữa bảo thạch còn tràn đầy linh khí thuần khiết, tuy không mạnh nhưng cũng khiến cho người lão phu cảm thấy thoải mái.
“Hóa ra là mấy thứ này…” Ta đây nhíu mày hỏi hắn ta đây, “Vậy sao ngươi ta đây không nói sớm?”
Nam Cung cười cười, “Mở hòm này ra thật phí phạm công lực. Ta đây bị lãng phí không ít pháp lực rồi. Nếu không phải ngươi ta đây sống chết muốn xem thì ta đây cũng sẽ không mở nó ra đâu“.
Nói xong hắn ta đây đóng nắp hộp lại rồi đưa cho ta đây.
“Cầm đi, Lạc Trần sẽ tĩnh tu, hắn cũng không bảo hộ cho đối phương được nữa“.
Ta đây ngạc nhiên, “Sao đối phương biết?”
Nam Cung cười, “Đương nhiên là biết, cho nên lão phu mới nán lại đây đợi đối phương, chỉ sợ đối phương nghe xong tin này sẽ bị thương tâm quá độ, đêm dài lại ngồi khóc một mình“.
Ta đây hừ hừ, “Ta đây còn lâu mới khóc. Nhưng tên đó ẩn tu, ta đây sẽ không gặp được tên đó nữa“.
“Hay là cậu đi tĩnh tu cùng ta đây đi. Chúng ta đây cùng luyện một năm, xem xem Tiểu Phật tử cậu có thể luyện thành cao thủ võ lâm không“.
Nói xong tên đó liền ra ngoài.
Ngày hôm sau Nam Cung từ sớm đã gọi bản tọa dậy, bản tọa vừa ngó ra ngoài, thấy trời vẫn chưa sáng, liền nằm trên giường lầm bầm.
Nam Cung nhẹ nói, “Tiểu đồ nhi, từ nay về sau cứ đến giờ này thì chúng bản tọa sẽ rời giường. Luyện công buổi sớm là tốt nhất, nếu cậu không chịu dậy…Thầy cũng chưa thử đánh mông ai, cậu muốn là người đầu tiên không?”
Bản tọa nghe xong vội bật dậy.
“Thầy chờ cậu, cho cậu chút thời gian uống trà“.
Ta đây cũng không dám trì hoãn nữa, vội vàng mặc hắn phục rồi ra ngoài.
Nam Cung đang ăn sáng ở trong căn nhà trên hồ nước. Bản tọa chạy qua đó.
Nào ngờ tên đó liếc cũng không thèm liếc ta đây một cái, thản nhiên nói, “Hôm nay phạt không cho cậu ăn sáng, đứng một bên nhìn sư phụ ăn“.
Ta đây khẽ cắn môi. Không ăn thì không ăn, hai ngàn năm nay ta đây cũng không ăn không uống, một bữa sáng đã là gì chứ!
Nhưng…đồ ăn sáng hôm nay không hiểu sao lại đặc biệt thơm, tên đó lại ăn chậm, thật đúng là tra tấn ta đây mà.
Ăn được một lúc tên đó mới dừng lại lau miệng, sau đó chỉ ra bờ hồ, “Qua đó tiếp tục luyện “Sương động” đi, tí nữa lão phu sẽ quay lại kiểm tra, nếu thấy cậu mắc lỗi, sẽ lại bị “ăn” đá lên người đấy!”
Bản tọa không dám cãi lại, chỉ đành phi thân qua đó chăm chỉ luyện tập.
Có lẽ do Nam Cung nghiêm khắc dạy dỗ nên bản tọa cũng dần dần luyện tốt.
Một lúc sau tên đó bỗng ném đá về phía lão phu, lão phu vội vàng tránh đi.
“Không được tránh, thử đánh nát chúng đi!”
Hiểu ra hắn bản tọa muốn làm gì, bản tọa liền dùng bộ pháp học được bắt đầu tập với đá.
Đến trưa ta đây mới được nghỉ ngơi thì tin tức lại truyền tới, nói là hôm nay Lạc Trần sẽ bắt đầu tĩnh tu.