Bồ Đề Kiếp
Chương 73: Nhốt vào phòng tối
Không hiểu vì sao quyền thế của Lạc Trần ở Càn Khôn giáo lại giống hắn như giáo chủ, trong khoảng thời gian giáo chủ không có mặt, tất cả mọi người đều nghe lệnh của Lạc Trần. Ngay cả Nam Cung cũng thế, tuy không đến mức tuân theo từng mệnh lệnh nhưng cũng không chống cự gì cả.
Quái dị nhất là Lạc Trần dường như có chút nhắm vào Nam Cung, thỉnh thoảng còn sai hắn đi xuống núi làm việc, tốt xấu gì hắn cũng là Đại tế ti…
Hai tháng cứ thế trôi qua, ta đây không nhịn được nữa, thừa dịp Nam Cung vẫn ở dưới núi chưa về, ta đây liền tự mình chạy đến tìm Lạc Trần tranh luận với hắn một phen.
Lúc này đã gần nửa đêm, lão phu phi thân vào Bạch Lộc Cung, vốn đang thi pháp ẩn thân, ai ngờ vừa mới tiến vào tẩm cung của Lạc Trần liền bị hiện thân.
“Lạc Trần!”
Bản vương cũng không nghĩ được nhiều, liền ngay lập tức đẩy cửa xông vào. Trong phòng không chỉ có một mình Lạc Trần, mà còn có một người khác, đó là Tô Tuyết. Tô Tuyết đang ngồi bên cạnh Lạc Trần, còn đang…hôn lên mặt Lạc Trần nữa.
“Vô liêm sỉ! Còn ra thể thống gì nữa! Cậu đúng là quá phận quá rồi!” Lão phu nhất thời tức giận liền tuôn ra một tràng mắng chửi, nói xong rồi cũng không biết nói gì thêm nữa, chỉ có thể sững người nhìn chúng như thế.
Lạc Trần nhẹ nhíu mày, đứng dậy thản nhiên nhìn về phía bản vương, “Đối phương tới đây làm cái gì? Bạch Lộc Cung là nơi để cho học trò bình thường như đối phương có thể đi vào sao? Đối phương cũng tự xông vào đây đấy! Thân là đồ đệ của Đại tế ti, quả nhiên to gan lớn mật, xem ra ngày thường đối phương bị tên đó chiều hư rồi!”
Bản vương thấy tên đó nhắc đến Nam Cung lại càng thêm tức giận, “Phải, là tên đó chiều hư bản vương đó! Nhưng phàm thường bản vương cũng không quấy rầy, làm phiền đến người khác, ngươi bản vương có tư cách gì mà quản bản vương!?”
Lạc Trần hơi híp mắt, “Vậy đối phương tới đây làm gì? Muốn phá môn quy, chọc giận bản vương, phải không?”
Bản tọa cắn chặt răng, cũng không muốn cãi nhau với hắn nữa, làm vậy cũng chỉ khiến hắn càng nhằm vào Nam Cung thôi. Thời gian gần đây Nam Cung không thể thường xuyên ở cạnh bản tọa, bản tọa cũng không có cách nào nghĩ ra được biện pháp giải chú thuật cho hắn.
Vì thế ta đây im ắng cúi thấp đầu, sau đó quỳ xuống trước mặt Lạc Trần. Tuy cúi đầu nhưng ta đây vẫn thấy được Lạc Trần đang lui về sau mấy bước.
“Lạc Trần…ca ca, Linh Nhược tại đây gọi ngươi bản tọa một tiếng “ca ca”, dù sao chúng bản tọa cũng là đồng môn. Nếu như ngươi bản tọa không muốn nhắc lại chuyện tình cảm quá khứ, thì hiện giờ chúng bản tọa vẫn còn tình cảm đồng môn mà. Đại tế ti là sư phụ của bản tọa, Linh Nhược xin ngươi bản tọa đừng làm khó sư phụ bản tọa nữa. Thân thể của hắn không tốt, thân phận lại đặc biệt. Ngươi bản tọa cứ giao toàn nhiệm vụ hiểm nghèo cho hắn, Linh Nhược thực sự lo lắng….”
“Cậu đến để cầu xin cho thầy của mình sao? Vậy cậu có từng nghĩ qua, hắn bản vương không làm thì người khác cũng phải làm, chẳng lẽ tính mạng những người đó không bị nguy ngập sao? Hắn bản vương là Đại tế ti, dù sao năng lực cũng cao hơn những người khác, phần thắng nắm trong tay cũng sẽ nhiều hơn. Huống chi cậu cũng biết thân phận của hắn bản vương đặc biệt, cho dù có gặp nguy ngập, hắn bản vương tất sẽ có biện pháp thoát thân, còn những người khác chỉ có cách ngồi chờ chết. Cho nên cậu đang lo lắng đến vấn đề an nguy tính mạng, hay là đang lo cho hắn bản vương?”
Bản vương mê muội nhíu mày, hai vấn đề này có gì khác nhau chứ? Nam Cung không phải cũng là một mạng người sao?
“Không nói được câu nào sao? Bởi vì ngươi bản vương là vì hắn bản vương mà tới cầu xin bản vương, cho nên thẹn trong lòng, có phải không?”
“Ta đây…” Ta đây ngẩng đầu, định giải thích rõ ràng với hắn ta đây, nhưng thấy Tô Tuyết vẫn đang ở đây nên không muốn nói tiếp nữa.
Lạc Trần cũng thấy được sự trầm mặc của bản tọa, liền quay lại nhìn Tô Tuyết một cái, “Cậu ra ngoài đi, nếu còn tái phạm, bản tọa cũng sẽ không tha cho cậu“.
Tô Tuyết “Vâng” một tiếng rồi bước ra. Lúc đi qua người ta đây, nữ nhân ấy ta đây còn cười khiêu khích một cái.
Sau khi Tô Tuyết đi rồi, lão phu vẫn không dám đứng lên.
“Lạc Trần…” Bản tọa nghĩ một chút, vẫn nên thay đổi cách gọi, “Sư ca”
Lạc Trần than nhẹ, kéo bản vương ngồi lên ghế, còn mình thì vẫn đứng một bên, nhìn bản vương chằm chằm một lúc lâu.
“Đầu gối còn đau không?” Tên đó ôn nhu nói, giọng điệu phảng phất rất giống Lạc Trần trước đây.
Lão phu vội khẽ lắc đầu, trong lòng ấm ức cố kìm nước mắt. Sau đó mới chầm chậm ngẩng đầu lên nói với hắn, “Ngươi lão phu đừng phái Nam Cung đi nữa có được không? Lão phu thật sự lo cho hắn…”
Lạc Trần mím môi, mãi không mở miệng. Sau cùng tên đó lại than nhẹ một tiếng rồingồi xuống bên cạnh lão phu.
“Linh Nhược, đối phương từng nói với bản vương, hắn tiếp cận đối phương là vì muốn đối phương phá bỏ chú thuật trên người hắn. Vậy sao vẫn còn muốn ở gần hắn? Đối phương không lo là hắn sẽ lợi dụng đối phương, sẽ làm tổn thương tới đối phương sao?”
Bản vương lắc lắc đầu, “Bản vương là Phật tử, nếu có thể cứu được một mạng người, đó là sự hy sinh có ích…”
Lạc Trần gắt gao nhíu mày, nhất thời không biết nói cái gì cho phải.
Sau đó tên đó lại hỏi bản vương, “Vậy cậu cũng từng nói, sẽ giúp bản vương và Tương Tư đến được với nhau, bây giờ vì Nam Cung mà cậu thay đổi nhiệm vụ sao?”
Không biết vì sao khi nghe tên đó nhắc đến chuyện về Tương Tư, lòng lão phu lại cảm thấy nhói đau.
“Hai chuyện này cũng không liên quan đến nhau. Hơn nữa chuyện của Nam Cung cũng không đến mức ảnh hưởng đến tính mạng của bản vương, nên bản vương muốn tìm cách gỡ bỏ chú thuật cho hắn. Khi hắn khá hơn rồi thì tộc Nam Cung cũng không phải chịu áp bức nữa“.
“Cậu muốn giúp tên đó?”
Bản vương khẽ gật đầu, quay lại nhìn Lạc Trần thì thấy ánh mắt tên đó lạnh như băng.
“Không được, ngươi bản vương đã quên là ngươi bản vương đang làm việc cho ai sao? Không có gã, giáo chủ sẽ gặp rất nhiều bất tiện, cho nên bản vương không thể để ngươi bản vương cởi bỏ chú thuật trên người gã được!”
“Lạc Trần!” Ta đây không biết phải làm sao, “Ngươi ta đây sao lại thành ra như thế này? Trước kia ngươi ta đây đâu có thế!”
Lạc Trần nhìn bản vương cười khẽ, “Tiểu Linh Nhược, bản vương đã nói rồi, ai rồi cũng sẽ thay đổi. Không còn sớm nữa, ngươi bản vương mau về đi! Nếu nán lại đây lâu sẽ bị người khác hoài nghi, ngày mai lại có người dị nghị quan hệ giữa chúng bản vương, e là sư phụ của ngươi bản vương biết được sẽ khó chịu đó…”
“Lạc Trần, bản vương nhất định sẽ tìm hiểu cách cởi bỏ chú thuật trên người Nam Cung, còn có nguyên nhân khiến ngươi bản vương bị biến thành như thế này nữa. Bản vương sẽ khiến ngươi bản vương trở lại như trước!”
Dứt lời, lão phu xoay người bước đi.
Bản tọa đờ đẫn trong Ngự Thiên Các hai ngày, tìm đọc rất nhiều cuốn sách liên quan đến tộc Nam Cung, còn tìm hiểu cả các loại thuật pháp ở nhân gian. Từ khi biết chuyện của Nam Cung, bản tọa thường vội vàng tìm tòi nghĩ biện pháp để giúp tên đó. Đúng như lời tên đó nói, ngày ngày bận rộn, hết luyện công phu rồi đọc sách, bản tọa dần dần không nghĩ đến Lạc Trần nữa. Nhưng thỉnh thoảng lại nhớ tới tên đó, lòng bản tọa lại như nổi mưa bão, không cách nào cứu chữa.
Nam Cung rốt cuộc cũng trở về, biết tin bản vương liền vội chạy đi đón tên đó. Thật không ngờ lần này trở về, tên đó lại bị thương một cánh tay.
Một đám người đều ở cổng đón Nam Cung, thấy bộ dạng thảm hại của Đại tế ti, mọi người đều không tự giác mà nhìn nhau.
Nam Cung vẫn thờ ơ như cũ, thấy lão phu liền kêu một tiếng.
“Đối phương….” Bản tọa nhìn băng gạc đang quấn tay hắn bản tọa, trong lòng có chút khó chịu, không nhịn được sờ sờ tay hắn bản tọa, “Có đau không?”
Nam Cung khẽ lắc đầu, “Không đáng ngại, không cần lo lắng“.
Bỗng từ phía sau truyền đến tiếng động hành lễ của các môn đồ, lão phu xoay người lại nhìn, quả nhiên là Lạc Trần tới.
“Đại tế ti hôm nay đã chiến thắng trở về, chúng ta đây nhất định phải mở tiệc chúc mừng một phen. Có điều đối phương đang bị thương, trước tiên cứ về nghỉ ngơi trước đi. Đợi đến khi vết thương khỏi tên đó, Lạc Trần sẽ mở tiệc đáp tạ“.
Lời này của Lạc Trần có chút kiêu căng, ngay cả ta đây cũng nghe được giọng hắn ta đây có vài phần địch ý chứ đừng nói tới Nam Cung. Nhưng Nam Cung cũng không phải là người dễ bị bắt nạt, hắn ta đây đi tới trước mặt Lạc Trần, miễn cưỡng cười.
“Đa tạ Lạc Trần công tử, không nhất định phải mở tiệc rượu đâu. Dạo này bổn tọa có thói quen ở những chỗ thanh tĩnh, rượu thì Lạc Trần công tử cứ giữ lại về sau dùng dần đi“.
Nói xong, Nam Cung liền quay lại nhìn bản tọa, vươn một tay ra gọi, “Tiểu đồ nhi, chúng bản tọa về thôi“.
Bản vương gật khẽ gật đầu, hơi nhíu mi nhìn Lạc Trần, sau đó liền chạy lên đỡ Nam Cung rời đi,
“Khoan đã!” Lạc Trần bỗng gọi chúng ta đây lại.
Nam Cung dừng bước, híp mắt nhìn tên đó, “Còn có chuyện gì sao?”
Lạc Trần nhìn về phía bản tọa, “Tiểu nha đầu kia này còn phải ở lại có chút chuyện“.
“Lạc Trần công tử không phải là coi trọng tiểu nha đầu kia này chứ?” Nam Cung cười cười, còn bản tọa chỉ cảm thấy bối rối, sau đó lại nghe Nam Cung nói tiếp, “Bổn tọa biết lúc đầu là tiểu nha đầu kia này theo đối phương tới Càn Khôn giáo, nên quan hệ các đối phương cũng thân thiết. Nhưng bây giờ nữ nhân ấy ấy đã là môn đồ của bổn tọa. Chiếu theo quy củ của Càn Khôn giáo, chúng bản tọa đều phải quản lý môn đồ của chính mình, người khác không được nhúng tay vào. Bản tọa muốn dẫn nữ nhân ấy về Ngự Thiên Viên. Không phải là đối phương sắp xếp sao?”
Lạc Trần cũng cười, “Vốn dĩ không phải do lão phu sắp xếp“.
Tên đó từng bước lại gần, khiến bản tọa không khỏi sợ hãi lui về sau mấy bước.
“Nhưng tiểu cô nương này đêm hôm trước tự mình xông vào Bạch Lộc Cung. Vậy Đại tế ti nói xem, bản vương có hay không có quyền dạy dỗ cô bản vương một phen?”
Bản vương bực mình cãi, “Bản vương không có!”
Lạc Trần trừng mắt nhìn lão phu một cái rồi mới nói tiếp, “Chẳng lẽ lão phu còn đổ oan cho đối phương? Các môn sinh gác cổng đều nhìn thấy đó!” Nói xong hắn lão phu nhìn về phía một môn sinh, tên môn sinh đó liền tiến lên làm chứng.
Ta đây ngẩn người, lại nhìn về phía Nam Cung.
Nam Cung nhàn nhạt cười, “Đứa nhỏ này tâm tính đơn thuần, mong công tử đừng phạt nặng. Ngươi lão phu có thể phạt, nhưng không được làm tổn hại dù chỉ là một sợi lông trên người cô lão phu“.
Lạc Trần gật nhẹ đầu, “Đại tế ti cứ yên tâm“.
Sau đó, Nam Cung nhéo nhéo tay lão phu, còn không quên trừng mắt mấy cái rồi mới giao lão phu cho Lạc Trần. Sau đó tên đó xoay người tự đi về.
Ta đây hừ hừ, thầm nghĩ Nam Cung đúng là không có nghĩa khí gì cả, thật sự đem ta đây giao cho Lạc Trần giữ. Rõ ràng tên đó biết bây giờ ta đây không muốn gặp tên nhãi Lạc Trần này nhất mà.
Lạc Trần cũng không nán lại nữa, lạnh lùng buông một câu, “Theo lão phu về Bạch Lộc Cung“.
Bản vương đương nhiên không dám chống lại lời hắn bản vương, liền ủ rũ đi cùng hắn bản vương vào tẩm cung.
Đợi các môn sinh xung quanh đều ra ngoài, lão phu liền không nhịn được tức giận nói, “Lão phu rõ ràng không có xông vào đây! Ngươi lão phu rốt cuộc muốn làm gì hả?”
Lạc Trần thản nhiên ngồi một bên uống trà, “Vậy ba ngày trước đối phương có xông vào đây không?”
Bản vương ngớ người, ba ngày trước….
“Nếu là ba ngày trước thì vì sao đến tận bây giờ cậu mới phạt bản vương?”
Lạc Trần không nói gì, bỗng dùng tay đập nát ly trà rồi bật người dậy.
“Đúng là làm càn! Chẳng những không nghe bản vương dạy bảo, cãi lại lời bản vương, còn dám dùng ly trà đả thương bản vương!” Lạc Trần lạnh lùng nhìn bản vương. Bản vương bị tên đó nhìn đến mất hồn mất vía, bỗng thấy tên đó gọi mấy môn đồ tiến vào.
“Đem Linh Nhược nhốt vào phòng tối! Không có lệnh của bản vương ai cũng không được vào thăm nàng bản vương!”
Mấy môn sinh tuân lệnh, tức thì đem bản tọa kéo xuống. Bản tọa ngạc nhiên quá chỉ có thể nhìn chằm chằm vào Lạc Trần, thậm chí còn quên luôn việc giãy dụa…