Bồ Đề Kiếp
Chương 8: Vạn vật đều linh tính

Cập nhật lúc: 2026-08-15 22:45:31 | Lượt xem: 4

Sau đêm yến, Lạc Trần một mình trên một chiếc xe ngựa hồi phủ. TÊN ĐÓ gọi bản vương vài tiếng, nhưng
trong lòng bản vương vẫn đang khó chịu với tên đó, liền giận dỗi không đáp lại.

Mãi đến khi về phòng, Lạc Trần đem lão phu ra đặt ở một bên, nhìn lão phu than thở.
Lúc sau hắn thay đồ chuẩn bị ngủ, mới lại gọi lão phu lần nữa.

“Tiểu Linh Nhược… Đối phương đang giận à?”

Lão phu hừ hừ, không phản ứng.

Lạc Trần cũng không bực, cầm lấy bản vương rồi dựa vào giường, tiếp đó nói: “Tuy
đối phương nói bản vương với Tiết tiểu thư có một đoạn nhân duyên, nhưng bản vương đối với
nữ nhân ấy ấy không hề có cảm giác gì, đối phương thân là Phật tử, cũng biết không
nên ép buộc người bản vương mà“.

Bản tọa nghĩ cũng đúng, chúng nhất định rồi sẽ nên duyên, dù sao nếu không phải chúng lưỡng tình tương duyệt (ý
chỉ cả hai cùng thích nhau) thì bản tọa cũng không nên ép buộc.


thế bản vương cũng không biết nói gì với tên đó nữa, may mà tên đó cũng không để
bụng. Tên đó đem bản vương nắm trong lòng bàn tay, rồi đột nhiên hướng sang bên
cạnh ném đi. Bản vương cả kinh, ngay lập tức hóa hình người, liền trong trạng thái
mông ngã trên mặt đất.

“Đối phương….” Bản tọa một tay chỉ vào Lạc Trần,
một tay xoa xoa mông, “Tuy là bản tọa không đúng, đối phương cũng không thể ném bản tọa xuống mặt đất nhé“.

Lạc Trần chống người nhìn ta đây cười: “Hóa ra Phật tử các cậu cũng biết đau, ai bảo cậu không nói cho ta đây biết“.

“Cái này mà còn phải nói sao? Vạn vật đều có linh tính, có linh tính chính
là có cảm giác biết không hả?” Ta đây tức tối đứng lên, chen lên giường mềm
mà ngồi.

Lạc Trần vẫn cười, gật gật gật đầu: “Vậy trước kia ngươi bản tọa cũng đâu có hỏi bản tọa, sao biết là bản tọa có thích Tiết tiểu thư chứ?”

Bản vương nhíu mày, bị hắn bản vương hỏi ngược lại liền yên tĩnh một lúc, rồi mới thấp tiếng nói: “Chuyện này đối phương vừa mới nói cho bản vương biết rồi đấy thôi. Bản vương cũng đã rõ rồi, làm cái gì mà còn trả thù bản vương như vậy?”

Lạc Trần lơ đễnh, nhún vai nói: “Lão phu thấy đối phương không nói lời nào, tưởng đối phương còn đang
giận chứ. Hơn nữa cả đêm đối phương một chút phản ứng cũng không có, khiến lão phu rất buồn. Nhưng đối phương chỉ bị đau da thịt một chút thôi mà“.

Bản tọa nói không lại hắn bản tọa, liền lười múa mép khua môi với hắn bản tọa.

Chỉ là Lạc Trần thấy lão phu như thế liền chau mày lại, quan sát lão phu một hồi:
”Thế nào rồi? Bị đau lắm sao?” Lạc Trần nói xong liền kéo lão phu lại chỗ
hắn lão phu, “Đến đây lão phu xem nào”

Bản vương giật mình vội tránh sang một bên “Cậu….cậu….cậu…. không biết là nam nữ thụ thụ bất thân sao? Xem cái gì mà xem?”

Lạc Trần cười: “Hóa ra người nhà Phật còn phân biệt nam nữ nữa, lần đầu lão phu nghe thấy đấy“.

Hắn lão phu nói thế cũng đúng, lão phu lơ mơ đứng lên, kỳ thật Phật tử chúng lão phu không có phân biệt gì, nhưng khi hóa hình người thì mỗi người cũng có một bộ
dạng riêng, nói đến cũng kỳ, làm sao lão phu lại có hình dáng của nữ nhân
chứ?

“Còn đau không?” Lạc Trần mệt mỏi dựa vào giường nhìn bản vương.

Bản tọa lắc lắc đầu: “Hết đau từ lâu rồi”

“Vậy sao mặt cậu nghiêm trọng thế?”

“Còn không phải tại đối phương sao?”

Lạc Trần không đáp lại, trong chớp mắt đã kéo bản vương qua, làm bản vương ngã nhào vào lòng tên đó. Bản vương đang muốn lên tiếng thì bị tên đó che miệng.

Lạc Trần thấp tiếng động bên tai bản vương: “Mau biến về chân thân”

Lão phu sửng sốt, lúc này mới nhận ra là có người đến, liền biến về nguyên hình.

Lạc Trần bỏ ta đây vào trong túi hương, chợt nghe bên ngoài có người gọi: “Trần ca ca…”

Ta đây lầm bầm hai tiếng, rồi chạy ra khỏi túi hương nhìn Lạc Trần,

Lạc Trần khoác áo đi ra, dựa vào cửa đáp: “Hóa ra là Tiết tiểu thư, đêm khuya đến đây là có chuyện gì không?”

Hóa ra là Tương Tư! Lão phu lăn đến bên mép giường nhìn chúng, dựng lỗ tai lên nghe.

Chỉ thấy Tương Tư nhìn vào bên trong, cười nói: “Bản tọa mới nghe được bên trong có tiếng động, còn tưởng Trần ca ca chưa ngủ…. Bản tọa có phải đã quấy rầy
giấc ngủ của cậu rồi không?”

Lạc Trần nhàn nhạt quay lại nhìn:
”Ta đây cũng vừa mới ngủ thôi, hôm nay hơi mệt nên ngủ sớm một chút. Chắc
vừa rồi ta đây bị bóng đè, may mà ngươi ta đây đến đây đánh thức ta đây“.

Ta đây không khỏi buồn cười, thì ra Lạc Trần nói dối lại có thể như mây bay nước chảy, mặt không đỏ tim không thẹn.

Lúc này Tương Tư lại thấp giọng, trên mặt e lệ nói: “Bản tọa muốn nói với ngươi bản tọa vài lời…”

Lạc Trần gật gật đầu, liền mời nàng bản tọa vào.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8