Bồ Đề Kiếp
Chương 93: Xem bệnh
Editor: Vũ Linh
Phùng Cơ và Chiết Lan bắt đầu đánh nhau, bản vương ở một bên thật sự cảm thấy lo lắng nhưng cũng không có cách nhúng tay vào.
Vì thế bản vương nói thầm với Xuyên Huyền, “Xuyên Huyền…Phải làm sao đây?”
Xuyên Huyền không nói gì, bỗng phượng hoàng từ hoa tai xuất hiện, tiếp đó tách hai người đang đánh nhau ra. Chúng rốt cuộc cũng dừng lại.
Phùng Cơ hừ hừ, “Thôi bỏ đi, hôm nay bản tọa không đánh nhau với cậu”. Nói xong, cô bản tọa đi đến bên cạnh bản tọa, “Tiểu Phật tử, cậu tìm bản tọa có chuyện gì?”
“Bản tọa muốn tìm một người tên là Ngụy Hành Giả”.
Phùng Cơ vỗ vai bản tọa, “Thế thì đơn giản rồi, vừa khéo Quân thượng cho bản tọa một bảo bối, đối phương có giữ đồ vật gì của người đó không? Bản tọa có thể giúp đối phương tìm”.
Bản vương lắc lắc đầu, bản vương còn chưa gặp mặt Ngụy Hành Giả đó thì nói gì đến chuyện giữ đồ gì của lão chứ.
Cũng may Chiết Lan cẩn thận, hắn bản tọa đưa đồ vật gì đó đến trước mặt Phùng Cơ.
“Ngươi lão phu dùng thử cái này xem”.
Phùng Cơ mất nửa này mới hừ một tiếng rồi nhận lấy đồ trong tay gã, sau đó lấy ra vật hình tròn gì đó rồi thi phép.
Ta đây im ắng đợi một lát, tiếp đó nghe Phùng Cơ hô lên, “A! Tìm được rồi!”
Bản tọa vội qua đó xem, đương nhiên là cũng chả xem được cái gì.
“Đúng là hắn lão phu đang ở Chi giới quỷ quái…” Phùng Cơ không khỏi khẽ thở dài, “Thật đúng là oan gia ngõ hẹp. Tiểu Phật tử, ngươi lão phu xác định muốn đi?”
Bản vương gật gật gật đầu, “Đương nhiên”.
“Được rồi, bản vương sẽ đưa ngươi bản vương đi”.
“Ừm”.
Đúng lúc này Chiết Lan lại nói, “Việc này không cần ngươi bản vương nhúng tay vào, bản vương sẽ bảo vệ nàng bản vương ấy”.
Phùng Cơ nhếch mép, “Đối phương? Lúc trước không biết là ai bỏ cô bản tọa lại đây rồi trốn chạy. Bảo vệ cô bản tọa? Không bằng nói đối phương đi tìm người kia hộ cô bản tọa còn đáng tin hơn”.
Chiết Lan không nói gì, ta đây thấy lũ người kia cãi qua cãi lại cũng không phải là cách, đành thở dài một tiếng, “Các ngươi ta đây đừng cãi nhau nữa, có chuyện gì thì nói sau được không? Trước hết phải tìm được Ngụy Hành Giả kia đã…”
Phùng Cơ lại lạnh lùng hừ, cũng không thèm nhìn mặt Chiết Lan, lôi tay bản vương kéo đi.
Vừa mới vào trong Chi giới quỷ quái, mắt của ta đây nhanh chóng khôi phục lại, khiến ta đây không khỏi mừng rỡ một trận. Rất nhanh có người xuất hiện trước mặt chúng ta đây, cung kính quỳ một gối xuống, “Các vị, Quân thượng cho mời”.
Bản tọa nhìn Phùng Cơ, thấy vẻ mặt cô bản tọa có vẻ đồng ý, liền tức thì đi theo người này.
Lúc vào trong cung của Linh Hề, bản vương thấy tên đó đang thong thả đi lại trong vườn, hình như đang đợi chúng bản vương tới.
“Linh Hề!”
Nghe thấy bản tọa gọi, tên đó vội chạy qua kéo tay bản tọa.
“Sao đối phương đi nhiều ngày thế hả? Ta đây còn định cho người đi đưa đối phương về nữa đấy!”
Lão phu cười gượng, nghe hắn lão phu nói cứ như chúng lão phu là bạn cũ lâu ngày không gặp vậy.
“Mau tới đây, bản tọa bảo người chuẩn bị thức ăn ngon cho đối phương rồi, chỉ chờ đối phương tới ăn thôi”. Linh Hề cũng không hề nhìn đến Phùng Cơ và Chiết Lan mà đưa bản tọa vào trong đình.
Phùng Cơ tiến lên đi cùng bản tọa, nhíu mi nói, “Ê, xem ra Tiểu Phật tử cậu vận khí không tệ đâu nhé! Có thể khiến Quân thượng đối đãi với cậu như thế, còn không thèm để hai chúng bản tọa vào mắt”.
Trong lòng bản vương thầm than, đành phải quay sang nói với Linh Hề, “Linh Hề, bản vương đang có việc gấp muốn nhờ đối phương giúp”.
Linh Hề nghiêng đầu, cười cười, “Bản tọa cũng đoán đối phương tới đây là có việc nhờ”. Nói xong, hắn bản tọa lại nghịch ly trà trong tay, “Chi bằng đối phương cứ uống ly trà này trước đã, chuyện khác chúng bản tọa để sau nói”.
Ta đây mặc dù không muốn cự tuyệt hắn ta đây nhưng thật sự đang sốt ruột lắm rồi, ta đây kéo tay hắn ta đây, “Chuyện này thực sự gấp, ta đây phải trở về sớm, ngươi ta đây nghe ta đây nói…”
“Cậu muốn tìm người?”
Linh Hề không đợi ta đây nói xong đã phán ngay một câu. Xem ra gã cũng biết mục đích tới đây lần này của ta đây.
Ta đây gật gật gật đầu, “Ta đây cần linh thảo của người đó để cứu một người”.
Linh Hề khẽ cười ra tiếng, nhướng mày lên nhìn bản vương, “Sao cậu suốt ngày muốn cứu người thế hả? Cũng không biết lúc cậu gặp chuyện không may ai sẽ đi cứu cậu đây?”
Bản vương nghe hắn bản vương nói thế, có chút bất đắc dĩ quay đầu đi.
“Thôi được rồi, ngưuơi cứ uống hết ly trà này đã, ta đây biết người ngươi ta đây cần tìm đang ở đâu, ta đây sẽ đưa ngươi ta đây tới đó”.
Ta đây khẽ gật đầu, nhận lấy ly trà trong tay gã, tức thì một hơi uống cạn.
“Uống xong rồi, chúng bản tọa đi thôi”.
Linh Hề ngẩn người rồi cười rộ lên, “Ngươi bản tọa thật là…”
Nói xong, tên đó rề rà đứng lên, dẫn lão phu ra bên ngoài.
“Người đó tính tình có chút cổ quái…” Tên đó dừng lại, quay đầu nói với Phùng Cơ và Chiết Lan đang ở đằng sau, “Các ngươi ta đây cứ ở đây đi, nhiều người đi sẽ khiến tên đó nghi ngờ”.
Ta đây không khỏi nhíu mi, xem ra Ngụy Hành Giả này đúng là người khó đối phó, ngay cả Linh Hề cũng phải cẩn thận mà làm việc.
Dứt lời, hắn bản vương khoa chân múa tay trước mặt bản vương một hồi, tên đó phục trên người bản vương nhanh chóng thay đổi. Bản vương liền trở thành một tiểu hài nhi nghèo khổ. Mà quay lại nhìn Linh Hề cũng thấy bộ dạng hắn bản vương không khác bản vương là mấy. Chúng bản vương cùng đi với nhau, trông chả khác gì một tỷ đệ ăn mày.
“Người đó lợi hại lắm sao? Ngay cả đối phương cũng phải giả dạng thành thế này…”
Linh Hề khẽ thở dài, “Thật ra cũng chả phải lợi hại lắm, có điều thứ ngươi bản vương muốn chỉ có gã mới có, chúng bản vương cũng không còn cách nào…”
Lão phu chỗ hiểu chỗ không gật khẽ gật đầu, tóm lại bây giờ cũng chỉ có thể đi tới đâu tính tới đó thôi.
Linh Hề dẫn bản tọa tới một chỗ hơi vắng vẻ cô quạnh, nhìn lên phía trước thì thấy có một hàng dài xếp ở đó.
“Người đó ở chỗ này à?”
Linh Hề quay đầu lại ra hiệu mắt với lão phu, lão phu còn chưa kịp phản ứng thì gã đã bổ nhào vào ngực lão phu mà r*n r*, “Tỷ tỷ, Hề Nhi khổ quá…”
Lúc này bản vương mới nhận ra tên đó đang định làm gì, vì thế bản vương vội đỡ tên đó, vừa đi vừa nói, “Hề Nhi ngoan, đừng sợ, tỷ tỷ đưa đệ đi khám thầy thuốc”.
Linh Hề cười nhẹ với ta đây rồi lại trở về bộ dáng có bệnh.
Ta đây đỡ Linh Hề ra phía sau, bỗng thấy có một ông lão đang ngồi khám bệnh ở đó, hóa ra Ngụy Hành Giả là một ông lão…Bề ngoài hơi giống với sư phụ của Thanh Niệm, có điều dáng vẻ gầy gò lại sắc bén hơn rất nhiều. Cái lưng còn khom khom, khuôn mặt thì nhọn nhọn, thoạt nhìn thập phần quái dị.
“Tỷ tỷ! Tỷ tỷ! Hề Nhi…”
Lão phu đang đánh giá Ngụy Hành Giả thì Linh Hề đột nhiên kêu to, sau đó nằm vật ra đất.
“Tỷ tỷ…”
Không phải lão phu có ý gì đây, nhưng Linh Hề giả vờ giả vịt giống thật đấy, hắn lão phu ngay cả nước mắt cũng không keo kiệt mà tuôn ra.
“Tỷ tỷ, Hề Nhi sợ là không thể cùng tỷ tỷ nữa…Tỷ tỷ, sau này ngàn vạn lần phải tự chăm sóc tốt bản thân mình…”
Bản vương bị tên đó hù đến ngẩn cả người, trong mắt bản vương hoàn toàn là biểu tình bi ai cùng khiếp sợ.
Cũng may là chiêu này dùng được, lão Ngụy Hành Giả đã tiến tới đây rồi.
“Đừng gấp, để lão phu xem xem…”
Lão nói xong liền ngồi xổm xuống bên người Linh Hề, tay sờ sờ mó mó trên người tên đó.
Sờ mó hồi lâu, trên mặt Ngụy Hành Giả xuất hiện biểu tình phong phú quỷ dị, ban đầu là phàm thường, sau đó hơi nhíu mi, sau đó lại vui sướng.
“Hay hay hay!” Lão vỗ tay cười ha hả, sau đó trực tiếp ôm chặt Linh Hề bước đi, vừa đi vừa nói với những người đang ngồi ở đó, “Lão phu hôm nay không tiện xem bệnh cho các vị, mọi người hôm khác đến đi!”
Nói rồi lão liền bước đi như bay, ta đây vội vàng đuổi theo phía sau.
Ngụy Hành Giả đúng là không hổ với cái danh của mình, dáng vẻ nhỏ nhỏ gầy gầy, không thấy đâu tướng mạo của một chân nhân từ lão. Lão đem Linh Hề vào trong một viện, đặt tên đó nằm xuống ổn định rồi lại chạy ra sân. Lúc này lão phu mới đuổi kịp vào trong viện, nếu không phải lão phu đuổi nhanh thì e là đã làm mất dấu lão rồi.
“Tiểu tiểu cô nương, trông chừng đệ đệ của đối phương đi, lão phu phải đi tìm linh thảo đã”.
Lão phu khẽ gật đầu, chưa kịp hoàn hồn thì đã không thấy bóng dáng tên đó đâu nữa.
Đi vào trong phòng, Linh Hề đã ngồi dậy sẵn chờ bản vương.
“Nói nhanh lên, người đối phương muốn cứu bị làm sao?”
Bản vương tới gần hắn bản vương, “Hắn bản vương xông vào Tàn Hồn Đạo, hiện giờ thương thế rất nặng, đe dọa tới tính mạng”.
Linh Hề nghiêng đầu hỏi ta đây, “Thần tiên?”
Ta đây khẽ lắc đầu, “Coi như nửa tiên nửa người đi”.
Linh Hề giật mình, “Là phàm nhân sao?”
“Cũng không phải…”
Bản vương đang định giải thích thêm thì Linh Hề đã tức thì nằm xuống, vẻ mặt lại trắng bệnh như cũ.
“Tiểu tiểu cô nương, đi đun nước đi!”
Bản tọa cả kinh, hóa ra Ngụy Hành Giả đã trở về, tốc độ hái thuốc của lão nhanh thật đấy, mới nói có mấy câu mà đã trở lại rồi…
Không còn cách nào khác, bản tọa đành phải khẽ gật đầu đi ra ngoài. Bỗng lúc này Ngụy Hành Giả kéo tay bản tọa, lực đạo không mạnh nhưng cũng khiến bản tọa không thể giãy ra.
Bản tọa quay đầu nhìn, lão lườm bản tọa, “Tiểu bé gái, bệnh của ngươi bản tọa cũng không nhẹ…”
“Lão phu…Lão phu không sao…”
Ngụy Hành Giả cười cười, lắc lắc đầu nói, “Bệnh của đối phương còn thú vị hơn bệnh của đệ đệ đối phương nữa. Nếu hôm nay đã có duyên, không bằng ta đây chữa khỏi cho cả hai đối phương luôn”.
Bản tọa ngẩn người, bản tọa có bị mắc bệnh gì đâu.
“Lão phu không cần. Lão phu không bị bệnh, ngài vẫn là mau thương xót mà cứu lấy đệ đệ của lão phu đi. Tên đó sợ là không phòng vệ nổi nữa…”
Lão khoát tay bảo, “Không cần sốt ruột, chốc nữa tên đó sẽ không có chuyện gì nữa. Nhưng còn ngươi bản tọa, bệnh đã ăn đến tận xương tủy rồi, ngươi bản tọa để bản tọa chữa đi nhé!”
Bản vương vẫn lắc lắc đầu, “Vậy ngài chữa khỏi cho đệ đệ của bản vương trước đã!”
Lão hơi nhíu mắt, khẽ thở dài rồi buông lão phu ra, “Tiểu nha đầu kia đối phương, thật không biết nói gì cho phải nữa, đối phương quá mức coi trọng đệ đệ của mình mà. Được rồi, lão phu đi trị liệu cho hắn lão phu”.
Lão phu nhẹ nhàng thở ra, nhìn lão đi lấy dược cho Linh Hề lại không khỏi thấp thỏm. Thủ thuật che mắt của Linh Hề không biết có qua mặt được lão không. Lão phu thấy lão nhân này tuy đã già nhưng tâm không già chút nào, hơn nữa còn rất thông minh cổ quái, khiến người lão phu không đoán ra.
Không bao lâu, Ngụy Hành Giả bảo ta đây ra ngoài. Ta đây đứng ngoài nghe tiếng đi đi lại lại của lão ở bên trong, lúc sau lão lại gọi ta đây vào. Lúc này sắc mặt của Linh Hề đã bình thường trở lại.
“Đối phương yên tâm, tên đó đã không có việc gì rồi”. Ngụy Hành Giả cười cười, lại đưa một bọc đồ cho tam “Đây là dược dành cho ba ngày sau, mỗi ngày đun một gói cho tên đó, đảm bảo ba ngày sau tên đó hoàn toàn khỏe lại”.
Linh Hề qua chỗ bản vương, chúng bản vương tạ ơn Ngụy Hành Giả rồi nói áo từ.
Nhưng lão bỗng ngăn lại, “Tiểu bé gái, đối phương thật sự không để bản vương xem bệnh cho đối phương à?”