Bộ Khoái Tướng Công Thăng Chức Ký
Chương 68: Dùng lý lay động lòng người
Lần này Lạc Lạc thật sự đâm lao phải theo lao rồi, Từ Kiêu Đình trước tiên tỏ ra yếu kém, giả bộ cần giúp đỡ, tiếp đó là quăng mồi, biết cô ấy là loại người không chịu nổi sự nhàn rỗi, cho nên dùng chuyện vào khảo trường để thúc đẩy cô ấy.
Còn lấy lợi dụ dỗ, để cho nữ nhân ấy biết có thể từ Từ Kiêu Đình hắn lão phu lấy được thông tin quý giá của triều đình, rất có lợi cho Mai Vô Quá. Cuối cùng dùng lý do liên đới, nói nếu như Từ tam thiếu gia bị bắt, Từ đại nhân sẽ gặp phiền toái, Từ đại nhân gặp phiền toái, Mai Vô Quá và Lạc Lạc cũng có thể sẽ bị dính líu, vì vậy buổi tối hẹn nữ nhân ấy ra ngoài cùng nhau kiểm tra phòng của Từ tam thiếu gia.
Trước tiên Từ Kiêu Đình chuốc thuốc mê Tiểu Thúy, sau đó mới đưa Lạc Lạc ra ngoài. Một lần nữa Lạc Lạc cảm thấy hết sức nguy ngập, nếu như người này không phải là Từ Kiêu Đình mà là một tên hái hoa tặc khó đoán lòng, như vậy Lạc Lạc sẽ thật bi thảm, xem ra bản thân vẫn nên có chút công phu mới bảo đảm không nguy ngập.
“Nghĩ gì thế, mau tìm.” Từ Kiêu Đình chọc trán Lạc Lạc, đánh tỉnh tiểu nhân nhi đang ngẩn ngơ.
“Lão phu đang nghĩ lão phu lại mắc bẫy của đối phương, trước kia sao không phát hiện đối phương là loại người mưu mô như vậy.” Lạc Lạc tức giận mắng. Cô lão phu chỉ cảm giác mình càng lún càng sâu, nếu như cái gì cũng không biết sẽ tốt biết bao. Trước kia vẫn còn chú ý, hiện tại đã gả cho người càng phải tuân thủ nghiêm ngặt phụ đức*, tuy mình là người hiện đại, những hành vi này không có gì là quá đáng, nhưng đây là cổ đại, ít nhiều cũng nên để tâm tới những điều này. Bất quá hết cách rồi, nếu đã đồng ý với tên đó thì phải giúp đến cùng. Mặc dù Từ Kiêu Đình là chắt của tỷ muội Thái Hoàng Thái hậu, nhưng gần vua như gần hổ, nếu không làm Hoàng thượng hài lòng cũng sẽ gặp nguy ngập. Mà cô lão phu lại không muốn Từ Kiêu Đình gặp nguy ngập.
(Phụ đức: đức hạnh con gái đã có chồng.)
“Là bản vương mắc bẫy nàng bản vương…” Trong bóng tối, Từ Kiêu Đình tức giận dùng khẩu hình miệng, nhưng không dám nói ra, trong mắt tràn đầy nhu tình. Một chút độc dược, muốn từ bỏ lại bỏ không nổi, có vài người, muốn tránh cũng không tránh được, tên đó biết không nên gặp lại nàng bản vương, tên đó biết không nên h*m m**n nàng bản vương, nhưng chính là tên đó không chịu nổi suy nghĩ muốn ở cạnh bên nàng bản vương, cho dù chỉ nói chuyện.
“Là lão phu mắc bẫy của đối phương…” Một nam tử râu quai nón mặc sam ngắn hết sức nhếch nhác nhìn người trước mặt đang nhàn nhã uống trà, một mặt không ngừng: “Cho dù trúng chiêu của đối phương, cũng đừng mơ tưởng bắt được lão phu dễ dàng như vậy.”
“Thật tốt quá, vẫn là sư bá hiểu rõ ta đây, ta đây sợ nhất không có gì thú vị, ngươi ta đây cũng đừng dễ dàng để ta đây bắt được. Khát nước rồi, ngồi xuống uống chút trà nào.” Mai Vô Quá cợt nhả nhìn người đối diện, chỉ thấy vành mắt hắn thâm đen, một bên ống quần xắn lên, từng mảng vết thương lộ da thịt vẫn đang ứa ra máu đen.
“Cậu muốn quang minh chính đại so chiêu, vậy sao còn cùng những tên tay sai kia lấy nhiều đánh ít.” Tên râu nón đảo một vòng xung quanh núi rừng, nhủ bụng nơi này không biết có bao nhiêu người của Lục Phiến Môn ẩn núp, ngàn vạn lần không thể khinh miệt.
“Gì cơ? Sư phụ nói thử, quang minh chính đại là như thế nào? Lấy nhiều đánh ít như thế nào? Cách chơi như thế nào?” Mai Vô Quá khoanh tay, nghiền ngẫm cười. Tên râu quai nón này chính là cá lọt lưới của phái Quan Thương, là vị sư thúc nhất cấp trong phái, năm đó đã khiến Mai Vô Quá chịu không biết bao nhiêu khổ sở.
Mai Vô Quá nhìn gã cười, thầm nghĩ sau khi bản thân đánh gã bị thương bèn bám theo gã thật lâu, chính là muốn xem thử gã có chỗ ẩn thân không hay còn dư đảng khác. Không nghĩ đến tìm tới gian phòng tiệm trà này, ngay ngay lập tức gã trốn vào phòng kín dưới lòng đất, Mai Vô Quá đột ngột nổi lên ý nghĩ xấu xa liền vui chơi tiệc tùng mười ngày ở bên ngoài, còn cố làm ra vẻ bí ẩn, để kẻ bên trong lầm tưởng rằng bên ngoài đang có mấy chục người của Lục Phiến Môn đang canh giữ, bức bối không ngừng cho đến tận lúc kẻ bên trong hết sạch lương thực, lại không có thuốc thang không chịu nổi sức cùng lực tận mới bò ra.
“Quang minh chính đại chính là ngươi bản tọa và bản tọa một đối một, thắng bại không oán. Lấy ít thằng nhiều sẽ để người của ngươi bản tọa rời khỏi đây, cho gia thoải mái, hai mươi năm sau vẫn là một hảo hán.” Tên râu quai nón thẳng thắn nói, chân không ngừng run, không rõ là do sợ hãi hay bị mất máu quá nhiều.
“Hai mươi năm sau còn là một hảo hán! Ngươi ta đây cho rằng ngươi ta đây còn có thể đầu thai sao?” Đột nhiên Mai Vô Quá cười nhạt, nâng kiếm liền đâm. Tên râu quai nón tự biết thể lực không tốt, tìm cơ hội liều mạng chạy ra ngoài. Khóe miệng Mai Vô Quá nhếch lên xem thường, lắc thân mình đuổi theo, chỉ chốc lát sau, bằng khinh công cao siêu của tên đó đã theo sát tên râu quai nón, cũng không gấp gáp ra tay, chỉ dạo chơi hai bên, vô cùng cực hứng thú đùa giỡn với tên đó.
Rốt cuộc là công phu của tên râu quai nón tài giỏi, hay là Mai Vô Quá có lòng bỏ qua cho, chỉ thấy hắn lão phu lắc người một cái liền tức thì chui vào một mảnh rừng rậm. Mai Vô Quá theo sát phía sau, tiếng chuông xa xa vọng đến, sương mù lượn lờ, quả thật là một cảnh tượng xuất trần thoát tục.
Cuối rừng rậm là vách núi dựng đứng, dưới vách núi là một tòa am ni cô, cánh cửa khép chặt. Mai Vô Quá dừng một chút, nghĩ thầm không bắt gặp tên râu quai nón đi hướng khác, chắc chắn là vào am ni cô này.
Mai Vô Quá nhìn xung quanh, đang tính tiến lên đập cửa, lại suy nghĩ một chút lui về phía sau đứng thẳng, tung người nhảy vào viện. Bên trong viện một mảnh tiêu điều, cỏ dại mọc cao quá tường, gạch vuông vỡ nát bám đầy rêu xanh.
Mai Vô Quá tìm kiếm, đi thẳng qua hai dãy phòng ở mới nhìn thấy một lão ni cô đang lấy nước bên cạnh giếng. Mai Vô Quá suy nghĩ một lát rồi tiến đến, đặt kiếm lên trên bánh xe giếng, quan sát hỏi: “Có nhìn thấy một tên râu quai nón bị thương đi vào đây không, hắn bản vương là đào phạm*, nếu như biết mà không báo sẽ bị hỏi tội cùng nhau!” Mai Vô Quá cảm thấy tên râu quai nón có thể xe nhẹ chạy đường quen* trốn vào viện tử này, có thể là cũng chính người bên trong am ni cô này cấu kết, do đó tiến tới ra oai phủ đầu.
(Đào phạm: phạm nhân bỏ trốn.
Xe nhẹ chạy đường quen: ví với sự tình quen thuộc lại dễ dàng.)
Lão ni cô kia vẫn bình tĩnh như thường, yên lặng tiếp tục kéo bánh xe giếng, vừa kéo vừa nhìn về phía Mai Vô Quá, vừa nhìn tới đột nhiên tay nới lỏng, nhìn chằm chằm vào Mai Vô Quá, đôi môi run rẩy không cất thành tiếng.
Mai Vô Quá không hiểu, nhủ thầm vừa rồi lão ni cô này không phải vẻ mặt rất trấn định sao, rõ ràng không hề sợ mình, nhưng lúc này tại sao lại nói không nên lời.
“Đừng giở trò gian trá, mau giao người ra đây, bằng không lão phu sẽ san bằng cái yêu am* này của cậu.” Mai Vô Quá trừng mắt, cố làm vẻ hung ác.
(Yêu am: am của yêu quái.)
“Tiểu thư, tiểu thư…” Lão ni cô lệ rơi đầy mặt, lảo đảo định bổ nhào lên người Mai Vô Quá.
Mai Vô Quá nhanh nhạy lui về sau một bước, xách kiếm chỉa về phía lão ni cô nói: “Tiểu thư cái gì! Đừng có giả thần giả quỷ, mở to cặp mắt già của cậu ra, lão tử là nam nhân!”
Lão ni cô liều mạng lao về phía trước, cuối cùng Mai Vô Quá đành thu hồi kiếm, không dám thương tổn đến bà ấy.
“Tiểu tạp chủng! Ngươi bản tọa có gan thì vào đi, xem bên trong có ai!” Tên râu quai nón một đạp đá văng cửa, đi ra từ một thiền phòng phía sau.
Mai Vô Quá chợt cảm thấy khắp nơi trong am này lộ ra quỷ dị, khắp nơi cất giấu bí mật, không khỏi cảnh giác, không quan tâm chuyện khác tức thì xuất kiếm hướng tới tên râu quai nón.
Tên râu quai nón thấy tên đó không thèm để tâm tới lời hắn nói, không biết làm gì khác đành lui về phòng. Mai Vô Quá suy đoán tên này cố ý muốn mình vào căn phòng này, nhất định là có bẫy, vì vậy đứng ở miệng cửa quát to: “Phái Quan Thương súc sinh mau lăn ra ngoài cho bản tọa! Bằng không bản tọa sẽ san bằng cái am ni cô này, cho cậu về sau đến cái ổ ẩn thân cũng không có! Nhanh lăn ra ngoài!”
Mai Vô Quá quát xong, lúc này mới chú ý tiếng gõ mõ bên trong nhà ngừng một chút, sau đó lại tiếp tục, dửng dưng, hờ hững. Giương mắt nhìn, tên râu quai nón đứng sau lưng một ni cô gầy gò, cảnh giác nhìn Mai Vô Quá. Mặc dù bóng lưng của ni cô này gầy gò nhưng ưỡn thẳng tắp.
Chẳng biết vì sao, bỗng nhiên Mai Vô Quá sinh ra một loại cảm giác bất lực, giống như bản thân đang đứng trước mặt phật chủ vậy, trong lòng có bao nhiêu lời tục tĩu cũng không tài nào mắng chửi được.
“Tiểu thư, tất cả đều là lão phu không đúng, lúc nhỏ còn mua cho cậu kẹo đường, cầu xin cậu cứu lấy lão phu.” Tên râu quai nón thấy Mai Vô Quá chỉ chặn ở cửa mà không tiến vào, không thể làm gì khác hơn là quỳ xuống cầu ni cô gầy gò kia giúp đỡ.
Tiếng gõ mõ của ni cô kia không ngừng, thậm chí ngay cả một chút ngắt quãng cũng không có, tên râu quai nón tức giận, một tay nắm lấy cổ nàng bản vương xoay ngược người lại, mặt hướng về phía Mai Vô Quá nói: “Tốt nhất đối phương nên nhìn rõ xem đây là ai! Tiểu tạp chủng, chẳng lẽ đối phương muốn bản vương giết bà ấy!”
Thân thể Mai Vô Quá chao đảo, như bị hóa giải thuật định thân, chỉ thấy ni cô gầy gò này khẽ mở mắt, nhìn mặt đất không nói điều gì. Tướng mạo của nữ nhân ấy và mình giống hệt nhau, không trách được lão ni cô vừa nãy lỡ miệng gọi mình là ‘tiểu thư’. Nữ nhân ấy, chẳng lẽ chính là mẹ của mình, mặc dù khi đó bản thân còn nhỏ, nhưng mơ hồ nhớ lại mẹ của tên đó chính là có cái khí chất lạnh nhạt này.
Ngực Mai Vô Quá như bị ngàn cân đè ép, cố gắng chắp ghép những mảnh vụn ký ức, một cách vô thức lệ nóng ngập đầy, có lẽ gặp lại sinh mẫu mà kích động, có lẽ là niềm oán hận trong lòng trào dâng. Nữ nhân quyết tuyệt* kia, lại có thể bỏ rơi đứa bé của chính mình, càng không một lần quay đầu đi xuống núi.
(Quyết tuyệt: Cắt đứt liên hệ một cách dứt khoát.)
“Ngươi lão phu tự chết trước mắt lão phu, lão phu sẽ thả bà ấy, nếu không lão phu sẽ cùng nương ngươi lão phu đồng quy vu tận*, máu tươi trước mắt ngươi lão phu!” Tên râu quai nón bất chấp nói, tự biết bản thân chỉ còn con đường chết, cố gắng vũng vẫy liều chết.
(Đồng quy vu tận: cùng đến chỗ chết.)
Thu hồi suy nghĩ, Mai Vô Quá xem thường cười một tiếng: “Các cậu đừng đóng kịch nữa, ai biết bà ấy có phải thân nương của ta đây hay không, thân nương sẽ bỏ hài nhi của chính mình đi xa sao? Ta đây không tin. Ta đây không có nương, không cần nương cũng có thể trưởng thành.”
“Tên súc sinh, đối phương…” Tên râu quai nón không chú ý, cái cổ gầy gò của ni cô kia hướng thẳng về phía trước.
Tên râu quai nón ngẩn người, gấp rút thu đao, Mai Vô Quá nhân cơ hội cũng ném trường kiếm trong tay ra, đâm thẳng vào cánh tay phải của tên râu quai nón, máu tươi đầy đất, tên râu quai nón bịt cánh tay vẫn muốn vùng vẫy chút hơi tàn, liền bị Mai Vô Quá một cước giẫm dưới chân.
Mai Vô Quá lạnh lùng cười một tiếng, mang theo nước mắt cũng không nhìn ni cô gầy go, chỉ đá tên râu quai nón vào trong sân, tên kia co giật hai cái rồi ngất lịm.
Mai Vô Quá đưa lưng về phía ni cô gầy gò đang đứng ở trong phòng, nhất thời không khí ngưng trệ, ni cô gầy gò bình tĩnh nhặt mõ lên tiếp tục gõ, coi như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, ngay cả một vệt máu nhợt nhạt giữa cái cổ kia cũng không để ý.
Mai Vô Quá chỉ sợ phát ra tiếng động, lặng lẽ rơi lệ, không một chút nghẹn ngào. Nhưng mà dưới vẻ bề ngoài kiên cường đó, thường là một trái tim vô cùng cực nhỏ nhoi.
“Vì sao bà lại bỏ rơi bản tọa, thật sự bà hận bản tọa đến thế sao?” Mai Vô Quá xông tới bên cạnh ni cô kia, giật lấy cái mõ trong tay bà lia vào tường, phát ra tiếng động dọa người.
“Bà hận ta đây, thì tại sao còn sinh ra ta đây? Tại sao!” Mai Vô Quá im ắng rơi lệ, điên cuồng gầm thét.
Ni cô gầy gò nhắm đôi mắt chảy ra hai hàng lệ trong suốt, như cũ im hơi lặng tiếng, càng không nhìn Mai Vô Quá d+dle=qu!!ydon lấy một cái.
“Nương, nương nói cho con biết, người có nỗi khổ tâm, có người uy h**p người phải không, người đang lo sợ điều gì? Nương nói cho con biết, con trai của người hiện tại đã là người của Lục Phiến Môn, chúng lão phu không cần sợ ai nữa rồi!” Mai Vô Quá hoảng loạn nói.
Ni cô kia hồi phục lại tâm tình, rốt cuộc khẽ mở miệng: “Nương ngươi ta đây đã chết, ngươi ta đây hãy cố gắng sống thật tốt.”
“Người là hận cha con, cũng hận con, cho nên sinh ra con để gánh chịu hết hành hạ của đám người kia, dùng cách này để trả thù, đúng không.” Mai Vô Quá đứng lên lảo đảo lui về sau hai bước, tay run rẩy xách theo kiếm, tim tên đó cũng run rẩy theo.
“Nếu bà hận bản tọa như vậy, sao không g**t ch*t bản tọa đi, mọi chuyện xong hết, cha bản tọa nợ bà, bản tọa tới để trả.” Mai Vô Quá đặt kiếm canh ni cô gầy gò, nghẹn ngào nói: “Nếu vẫn chưa hết giận, có thể chặt đứt chân đứt tay bản tọa, để bản tọa sống không bằng chết.”