Bộ Khoái Tướng Công Thăng Chức Ký
Chương 73: Điệu hổ ly sơn

Cập nhật lúc: 2026-07-20 04:00:22 | Lượt xem: 7

(Nhử hổ xa rừng.)

Mai Vô Quá trở lại phủ, thấy Lạc Lạc đã sớm mặc đồ ngủ, chần chừ một chút liền tính rời đi, Lạc Lạc cảm thấy kỳ quái, kéo gã lại hỏi không ngừng, dứt khoát không ăn không uống uy h**p ép hỏi hồi lâu, mới hỏi được thì ra có người muốn gọi mình đi. Lạc Lạc biết sự tình trọng đại, huống hồ đi nhiều một chút đối với phụ nữ có thai cũng tốt, vì vậy gấp rút đứng dậy thay gã phục, vội muốn đi cùng Mai Vô Quá.

“Bảo bối, uất ức muội rồi.” Trong lòng Mai Vô Quá hết sức hận chủ đình Vương, lại cảm thấy có lỗi với Lạc Lạc.

“Chuyện này có gì mà uất ức, đốc chủ Đông xưởng đại danh đỉnh đỉnh, muội thật sự muốn gặp một lần.” Lời Lạc Lạc nói không giả dối, trong phương trời hiện đại mới nghe ngóng được đôi câu vài lời về Đông xưởng, làm bản thân tràn ngập tò mò đối với đoạn lịch sử này cùng với nhân vật bên trong nó.

Lúc trước bởi vì Mai Vô Quá sẽ trở về muộn, nên Lạc Lạc nhàn rỗi không có gì làm mới lên giường nghỉ ngơi, hiện tại đối với nàng bản vương mà nói, chính là thời điểm lên đèn rực rỡ, vì vậy mừng rỡ phấn khởi theo sát Mai Vô Quá ra cửa.

Lúc hai người trở lại chủ đình Vương phủ, bữa tiệc đã bắt đầu, hai tiểu nha hoàn tiến lại chia nhau dẫn Lạc Lạc và Mai Vô Quá ngồi vào vị trí của mình, cũng báo cho Mai Vô Quá rằng hiện tại Hạ đốc chủ đang có chuyện, báo một lát nũa sẽ gặp mặt phu nhân của gã.

Nhìn Lạc Lạc mang theo nha hoàn cận thân đi sau nha hoàn dẫn đường, Mai Vô Quá trầm mặc ngồi vào chỗ.

Lạc Lạc theo tiểu nha hoàn qua một cái nguyệt môn, Từ Kiêu Đình và Lý Thừa Khoan từ bên kia đi tới. Lý Thừa Khoan quen làm đèn lồng rồi, nói đôi câu khách khí với Lạc Lạc, liền dùng ánh mắt bảo nha hoàn của mình lui xuống.

“Làm gì vậy? Lén lén lút lút gây chú ý người khác.” Lạc Lạc có chút lo lắng.

“Không sao, bản vương đều đuổi đi hết, ôi, bằng hữu nhiều năm, muốn gặp mặt trò chuyện cũng thật khó.” Lý Thừa Khoan nói.

“Đây là, thuốc cha bản vương phối, an thần hộ thai, nàng bản vương cầm theo.” Từ Kiêu Đình lộ nét cô đơn trên mặt, đặt một túi thơm màu hồng cánh sen lên tay Lạc Lạc.

“Không được, lão phu, lão phu rất khỏe, vẫn là…” Lạc Lạc sợ người khác chế nhạo, trên mặt không yên, lui về phía sau một bước.

“Lương gã như từ mẫu, cha bản vương cũng từng xem bệnh cho nàng bản vương, một chút tâm ý của ông ấy, nàng bản vương đừng từ chối.” Từ Kiêu Đình biết nàng bản vương sẽ không chịu nhận đồ mình đưa, cho nên mang cha mình ra nói.

“Đúng đấy, Từ tiên sinh hắn thuật cao minh, tặng thì ngươi lão phu cứ cầm lấy, Từ tiên sinh tặng nhất định phải nhận, giải thích rõ ngươi lão phu cần vật này, người xem bệnh cho nương tử của lão phu, quả thật linh nghiệm.” Lý Thừa Khoan không biết tình ý hai người, chỉ nói Lạc Lạc câu nệ. “Ngày xưa tự do tự tại như vậy, tại sao thành thân xong trở nên thật dài dòng.”

“Như thế thì, thay bản tọa cám ơn Từ bá phụ.” Lạc Lạc nhìn thấy một tia cô đơn trong mắt Từ Kiêu Đình, không đành lòng nhìn lại, vội vàng cúi đầu.

“Bản tọa muốn đi xem thân thể nương tử bản tọa có thoải mái không, sau đó còn phải ra chúc tổ phụ nữa.” Lý Thừa Khoan thúc giục Từ Kiêu Đình: “Có đi hay không, bản tọa đi đây này.”

“Cái người này mới cưới nương tử chính đầu* mấy ngày, không nên để ý tới một thiếp thất như thế, chỉ sợ khiến phu nhân đối phương thương tâm thôi.” Trong lòng Từ Kiêu Đình khó chịu, tìm lý do xem thường Lý Thừa Khoan, thiếp thất mang thai này chính là nữ nhi Lý tri phủ Lý Thu Sương.

(Nương tử chính đầu: vợ chính thức.)

“Cái gì mà phu nhân thiếp thất, bản vương tự biết có thích hay không, cả đời này có thể có bao người trong lòng, không mau thương một chút, về sau đối phương sẽ phải hối hận.” Lý Thừa Khoan không phục nói: “Bản vương cũng là do thiếp thất sinh ra, Lý Thừa Ích cũng là thiếp thất sinh, cũng đều là tôn nhi của tổ phụ.”

“Được rồi, hai người các ngươi bản vương đừng tranh cãi nữa, còn muốn cãi vã thì đến chỗ nào khác mà làm.” Lạc Lạc đứng quá lâu khiến eo có chút mỏi nhừ, vừa đỡ vừa nói.

“Được được, không tranh cãi, nàng ta đây mau ngồi vào bàn đi, cẩn thận thân thể.” Từ Kiêu Đình để ý tới vẻ mệt mỏi của nàng ta đây, định đưa tay ra đỡ, cuối cùng đành rụt trở về.

Nha hoàn đỡ Lạc Lạc đi phía trước. Lạc Lạc cầm túi thơm trong tay, một cỗ hương thơm tràn ra vây quanh cả người, thầm thì nói với người bình tâm ngưng thần. Từ Kiêu Đình ở phía sau, chăm chú nhìn bóng lưng của cô ấy, cảm thấy trong ngực có chút đau thương bóp nghẹt.

Lạc Lạc được an bài ở bàn dãy thứ hai phía đông, bàn này đều là phụ nữ có thai, đoán là chuẩn bị thức ăn cho gia quyến có thai, cho nên cũng không phân địa vị cao thấp, phu gia* từ quan nhị phẩm tới ngũ phẩm đều có. Vừa mới ngồi xuống, bỗng thấy Lý Thu Sương từ bên ngoài bình phong được nha hoàn đỡ đi vào.

(Phu gia: gia đình, chồng.)

Phụ nữ có thai nhà Vương phủ đều muốn tới chúc thọ, Lạc Lạc cũng không không cảm thấy rằng chủ đình Vương làm người khác khó dễ. Lý Thu Sương vẫn thanh nhã xinh đẹp như cũ, nhìn thấy Lạc Lạc liền chạy thẳng tới, tìm chỗ bên cạnh ngồi xuống, quá đỗi nhiệt tình kéo tay của cô lão phu nói: “Muội tới rồi, lát nữa hàn huyên cùng tỷ, tỷ thật sự buồn chán.”

“Phu quân cậu quan tâm cậu như thế, người còn buồn chán gì nữa, hiếm thấy hắn bản tọa quan tâm cậu vậy, bản tọa thực hâm mộ.” Lạc Lạc cười qua loa.

Lý Thu Sương cười, nhưng nhìn ra được nụ cười đó của nàng bản tọa không phải xuất phát từ đáy lòng.

Phân đoạn trọng yếu qua đi, Lý Thu Sương cực nhiệt tình lôi kéo Lạc Lạc quay về viện của cô ấy, trước mặt mọi người không được bước nhanh, vì vậy trong lòng có chút khó chịu.

Thân thể Lý Thu Sương yếu ớt, đi chưa được mấy bước đã đứng không vững, mới vừa vào phòng ngủ liền ngồi trên ghế, miệng nói không ngừng nghỉ, không ngừng nói chuyện về nhà cửa hài tử với Lạc Lạc.

Lạc Lạc gồng mình ứng phó, thầm nghĩ lúc nữa Mai Vô Quá rời đi, sẽ tìm đến giải cứu mình, bản thân thực sự không muốn ở lại thêm nữa.

Hai người cứ kẻ đưa người hứng hồi lâu.

“A? Cái gì thơm vậy, tỷ ngửi cảm thấy trên người thoải mái hơn rất nhiều.” Ngoài miệng [d;d]le/q@uy?do~n Lý Thu Sương hỏi, tay lại nắm nắm tay áo Lạc Lạc.

“Một túi thơm, là…” Lạc Lạc lôi túi thơm trong tay áo ra, đặt trong tay không buông.

“Mùi hương này thật sự rất tốt, tỷ cảm thấy thân thể thoải mái không ít, nếu muội muội chịu cho…” Lời Lý Thu Sương còn chưa dứt đã bị Lạc Lạc cắt ngang.

“Đây là để an thai, mấy ngày này lão phu cảm thấy mệt mỏi, có nó cũng cảm thấy tốt hơn nhiều, lão phu sẽ hỏi toa thuốc này, sau đó cho đối phương, đối phương mang đi phối dược liệu làm thành túi thơm là được.” Lạc Lạc thầm nghĩ nữ nhân này hẳn là muốn túi thơm, nhưng đây là của Từ Kiêu Đình tặng cho, không thể cho nữ nhân ấy, cho nên cứ phải nói trước.

Lý Thu Sương dừng một chút, trên mặt hiện nét lúng túng, suy nghĩ một hồi, vẫn là muốn có túi thơm bằng được. Vừa xong phu quân mình Lý Thừa Khoan tới thăm mình, trong lúc vô tình có kể về chuyện Từ Kiêu Đình tặng cho Lạc Lạc một túi thơm, tin tức này giống như một cục đá gợn lên từng đợt sóng trong lòng bản thân, làm thế nào cũng không bình tĩnh nổi.

Không thể chiếm được người của tên đó, bên cạnh có thể có đồ vật gì của tên đó cũng tốt, liên tưởng đến đây không thể làm gì khác hơn đành nói: “Vậy muội muội cho tỷ mượn ngửi, tỷ thực thích mùi thơm này.”

Lúc này Lạc Lạc cũng không thể cự tuyệt nữa, đến mượn cũng không cho thì thật quá hẹp hòi rồi, vì vậy đưa túi thơm cho cô lão phu, thầm nghĩ thật ra nữ nhân này có ý với Từ Kiêu Đình, chỉ là đã có ý, ngay lúc đầu nên cố gắng tranh thủ một chút, tội gì phải oan oan ức ức theo ý của thân phụ mà gả cho Lý Thừa Khoan, đến cuối cùng trong lòng lại chứa nam nhân khác, chuyện này đối với ai cũng đều không tốt, cho nên trong lòng càng thêm không thích cô lão phu.

Lý Thu Sương nắm túi thơm trong tay, ngón tay v**t v* bông hoa cúc nhỏ thêu trên vải lụa, trong lòng một trận chua xót.

“Muội muội, muội chờ tỷ một chút, tỷ tặng muội món lễ vật.” Lý Thu Sương nói xong không đợi Lạc Lạc lên tiếng, đã tự mình trở vào phòng.

Lạc Lạc chỉ biết rằng nàng bản tọa thật sự đi lấy lễ vật, ai ngờ qua hồi lâu vẫn chưa thấy Lý Thu Sương trở ra, vội đứng lên muốn ngó nghiêng xem một chút, lại thấy một tiểu nha hoàn đi ra, trên tay cầm một vòng tay phỉ thúy ngọc bích: “Mai phu nhân, đây là của phu nhân nhà bản tọa cho ngài, phu nhân nhà bản tọa đột nhiên buồn ngủ, đã ngủ mất rồi. Nói là nếu như ngài mệt mỏi, hãy trở về trước, ngày khác sẽ tới nhà nói chuyện.”

Lạc Lạc dở khóc dở cười, thầm nghĩ đây là trực tiếp cướp túi thơm rồi, bởi vì nể mặt mũi Lý Thừa Khoan, lại không muốn làm bung bét hết ra, thầm nghĩ chỉ là một túi thơm, cô bản tọa đã muốn thì cho vậy. Nếu như sợ trong lòng Từ Kiêu Đình không thoải mái, ngày mai sẽ nói đánh rơi mất, nhờ tên đó làm một cái khác, vì vậy trên mặt không vui nói: “Vòng tay thì không cần, phiền ngươi bản tọa chuyển lời cho phu nhân nhà ngươi bản tọa, mọi sự đều có duyên phận, không thể cưỡng cầu, cần phải biết yêu tiếc hạnh phúc, quý trọng người trước mắt.”

Lạc Lạc nói xong liền cùng nha hoàn rời đi, tìm Mai Vô Quá, cũng gặp Hạ đốc chủ kia, lúc này mới rời chủ đình Vương phủ về nhà.

“Xem ra chuyến này không phí công, sợ rằng bình thuốc ngửi này ngàn vàng khó có được, lần tới ta đây sẽ gặp tên đó nhiều một chút, gặp vài lần là nhà phất lên ngay.” Lạc Lạc cầm món đồ Hạ Minh ban thưởng, tựa vào lòng Mai Vô Quá nói.

“Muội là cái đồ yêu tinh ham tiền, vật này không bán được.” Mai Vô Quá khẽ thở dài một hơi nói.

“Vậy phải làm gì?” Lạc Lạc bò dậy hỏi.

“Hắn bản vương là người của Hoàng thượng, cũng đại diện cho tâm ý của Hoàng thượng, hôm nay bản vương nhận đồ của hắn bản vương, coi như nói rõ sẽ giúp đỡ hoàng thượng.” Mai Vô Quá suy nghĩ một chút nói: “Bất quá đã như thế, chủ đình Vương thuận tiện hoàn toàn bỏ qua huynh. Lục Phiến Môn là địa bàn của hắn bản vương, chỉ sợ sẽ không để huynh lưu lại quá lâu.”

“Vậy hiện tại phải làm sao?” Lạc Lạc có chút khẩn trương.

Mai Vô Quá mở tờ giấy trong tay, là từ bên trong bình thuốc ngửi rơi ra, phía trên chỉ có ba chữ ‘nhục trung thứ*’.

(Nhục trung thứ: cái gai trong thịt.)

Mai Vô Quá đọc xong khẽ mỉm cười: “Đây là muốn huynh làm cái gai trong thịt của chủ đình Vương, tiếp tục bán mạng cho Hoàng thượng tại nơi đây.”

“Nếu Hoàng Thượng ủng hộ huynh, vậy huynh cứ làm, chỉ cần cẩn thận một chút.” Thân thể Lạc Lạc nặng nề, đầu óc cũng không minh mẫn, nếu là phàm thường tự khắc sẽ nhận ra sự quái dị trong Mai Vô Quá, nhưng hiện tại đã mê man ngủ mất rồi.

Ngoài miệng Mai Vô Quá nhận lời để Lạc Lạc không phải lo lắng, trong lòng cũng đang đoán xem làm thế nào nắm được điểm yếu của chủ đình Vương để cho Hoàng thượng có cớ ra tay. Bản thân cũng muốn toàn mạng rời khỏi, thế nhưng lần này chẳng dễ dàng như vậy, bởi vì lúc này chủ đình Vương muốn tránh bản thân trở thành cái đinh trong mắt cái gai trong thịt, còn nếu như chính mình không hành động cũng sẽ bó tay chịu trói. Mặt khác, nếu mình đều không giúp cả hai phe, bên kia Hoàng thượng cũng sẽ không chịu bỏ qua cho mình, dù sao, trong mắt gã, mình là người không biết thời thế. Nhưng coi như giúp Hoàng thượng, nếu chuyện không thuận lợi hoặc làm thất bại, Hoàng đế cũng sẽ bỏ chân bảo vệ xe, đến lúc đó mình lại trở thành người cô độc.

Hôm sau, Mai Vô Quá nhận được lệnh tiến về phía phái Bán Sơn, trước tiên bắt dư đảng phái Quan Thương. Mai Vô Quá cảm thấy chuyến này lòng có chút lo lắng, giao phó Lạc Lạc cho Từ đại nhân, xin tên đó nhất định bảo vệ cô ấy cẩn thận, đồng thời cũng nói rất nhiều lời với Lý Thừa Khoan, hy vọng tên đó có thể che chở Lạc Lạc, lúc này mới lo lắng không yên lên đường.

Có hai người hai phe che chở Lạc Lạc, Mai Vô Quá ngược lại yên tâm, bất luận bên nào cũng không thể tổn thương nữ tử yếu đuối này được, nàng lão phu không có bối cảnh cũng không có giá trị lợi dụng, đoán rằng những người kia cũng sẽ không tốn công sức đi đối phó nàng lão phu, nàng lão phu chắc chắn an ổn cả đời.

Lạc Lạc đứng ở miệng cửa nhìn bóng lưng Mai Vô Quá rời xa, cảm thấy trong lòng trống rỗng đột nhiên hoảng sợ. Trước khi đi Mai Vô Quá nói nhiều nhất một tháng sẽ trở về, khuyên cô ấy yên lòng, chỉ là chuyện nhỏ. Lạc Lạc nghe lời tên đó, nên không còn khẩn trương nữa, nhưng chẳng biết tại sao trong lòng vẫn có chút không yên.

Ngồi ngơ ngác thẳng tới trưa, dùng qua bữa trưa thì thấy hắn sai vặt thở hồng hộc chạy tới, quỳ ở ngoài rèm khóc nói: “Phu nhân, phu nhân không xong rồi, rất nhiều quan binh, rất nhiều…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8