Bỏ Rơi Vương Gia
Chương 2
Mới đầu Uyển Chỉ U còn cho rằng hôn sự của mình cùng Long Đồ Bích chẳng qua là câu nói đùa của hoàng thượng nhiều năm trước, nếu như Long Đồ Bích phản đối kịch liệt, hôn sự này liền có thể dễ dàng hủy bỏ, dù sao, tuy nàng bản vương xuất thân là tiểu thư nhà quan, nhưng gia tộc cũng không hiểm hách, lại thâm sâu cứ trốn tránh nhiều năm như vậy, đức hạnh lại chưa tới cỡ nổi bật.
Trước mặt người ngoài nữ nhân ấy tung nhiều tin đồn như vậy, thậm chí ngay cả Long Đồ Bích cũng bị mắc lừa, chỉ cần hoàng thượng dễ dàng tin ba, bốn phần, liền sẽ không nhận nữ nhân ấy làm cháu dâu hoàng thất, sau này làm quốc mẫu.
Nhưng, tại sao hoàng thượng cùng hoàng hậu tựa như rất quyết tâm, không thể không đem cô lão phu gả cho Long Đồ Bích? Cô lão phu cũng không phải là một mỹ nhân, cũng không phải là con gái của tướng quân cầm bình quyền trong tay, càng không có gia tài bạc vạn có thể làm cho quốc khố lớn mạnh, rốt cuộc hoàng thượng coi trọng điểm nào ở cô lão phu?
Cô ấy sững sờ chừng mấy ngày trong Thông Thiên Cung, cũng không nhìn ra được trên khuôn mặt nhỏ nhắn có điểm bất đồng gì so với người khác.
Cha a, ban đầu tại sao cậu lại chết sớm như vậy? Nêu người còn sống, nữ nhi cũng sẽ biết người cùng hoàng thượng tính toán cái gì a?
Nữ nhân ấy than thở với bóng dáng của mình, tiện tay vứt lên hai đồng tiền
Đồng tiền rơi trên mặt đất, hai đồng đều là mặt trái hướng thượng.
Hạ hạ que, dấu hiệu báo trước như vậy.
Uyển Chỉ U thuận tay quét một chút cát vào bên cạnh, định đem đồng tiền chôn dưới đất, nhắm mắt làm ngơ.
Sau lưng chợt chuyền đến tiếng bước chân dồn đập, tiếng Nghênh Mai thở hồng hộc, nét mặt kinh hoàng chạy vào, kêu to: “ Tiểu thư, không tốt, xảy ra chuyện lớn!”
Cô ấy lười biếng quay đầu lại “ Làm sao? Chẳng lẽ Nguyệt Dương quốc cùng Long Cương quốc chiến tranh sao?”
“ Không phải, là hoàng hậu, hoàng hậu nương nương qua đời!”
Uyển Chỉ U ngạc nhiên, cho rằng mình nghe lầm, thân thể không khống chế được đứng lên, vòng tay trên tay đụng phải một khối ngọc bội treo trên gã phục, phát ra tiếng va chạm dễ nghe.
Cô sợ run mà giơ tay lên, nhìn vòng tay rực rỡ chói mắt trên cổ tay, đột nhiên có chút hoảng sợ.
Đây chính là cảnh còn người mất sao? Mấy ngày trước hoàng hậu nương nương còn tưng cùng nàng ta đây trò chuyện thân mật, vậy mà bây giờ lại qua đời? Nghĩ lại, quẻ bói vừa rồi, vốn là tiện tay bói ra, thì ra là chỉ hoàng hậu ……… “ Giúp ta đây chuẩn bị một bộ tên đó phục màu trắng, ta đây muốn vào cung.” Bàn về cấp bậc, nàng ta đây là nữ qua tam phẩm, bàn về họ hàng, chính miệng hoàng hậu đã từng hứa coi nàng ta đây như người trong nhà, dù về công hay về tư, nàng ta đây đều phải vào cung phúng viếng.
Vào lúc này Nghênh Mai lại do dự một chút, nhỏ giọng nhắc nhở: “ Nhưng tiểu thư, nếu vào cung người sẽ có thể gặp Ngọc vương gia?”
Nga, thật đúng là vấn đề phiền toái đây. Lúc này Long Đồ Bích nhất định sẽ ở trong cung giúp đỡ công viêc mai táng hoàng hậu, mà hiện tại nếu nàng bản vương vào cung tất sẽ vừa vặn đụng mặt hắn bản vương, tránh còn sợ không có nơi để tránh, tại sao mình liền hồ đồ mà tự lật bài?
Cô bản vương cắn đầu ngón tay suy nghĩ kỹ một hồi, rốt cuộc cũng có quyết định: “ Buổi tối chúng bản vương hãy đi, ra ngoài từ cửa sau của cung là tốt rồi”
Theo cung quy, không phải ngừơi trong cũng sẽ không cho phép qua đêm trong cung, mặc dù Long Đồ Bích là người hoàng tộc, dù sao cũng có phủ đệ ở ngoài, cũng sẽ không ở lại qua đêm trong cung. Chỉ cần vận khí tốt, tính toán thời gian thích hợp, sau khi Long Đồ Bích ra khỏi cung cô ấy liên nhanh đi vào phúng viếng một lát rồi nhanh chóng ra ngoài, kết thúc tâm ý, người cũng trốn ra, phiền toái cũng sẽ không có.
Uyển Chỉ U tính toán tốt, thở nhẹ một hơi.
Cửa cung giờ hợi sẽ đóng lại, khoảng cách tới giơ hợi còn hai khắc, Uyển Chỉ U lặng lẽ tới ngoài cửa cung.
Cô lão phu một thân tuyết trắng, lấy ra ngọc bài đại biểu thân phận, bính lính giữ cửa tức thì để cô lão phu đi qua, còn rất tốt tâm nhắc nhở —— “ Ở trong cung cũng không thể ở lại quá lâu, một khi cửa cung đã đóng, người ở bên trong không ra được là chuyện nhỏ, bị nghi là thích khách thì thật oan uổng”
“ Đa tạ tiểu ca”
Uyển Chỉ U nhỏ nhoi hơi cười, nhưng nụ cười kia lại làm cho tên lính lo sợ, nghi hoặc không dứt “ Cô gái kia tốt như vậy, nhìn qua rất hiểu biết, làm sao lại bị đồn đãi nhiều chuyện xấu như vậy?” Tên đó không nhịn được cùng người bên cạnh nhỏ giọng thì thầm.
“ Biết người biết mặt nhưng không biết lòng” Một tên đó vệ binh khác thèm thuồng nhìn bóng dáng uyển chuyển của Uyển Chỉ U, cũng không khỏi cảm khái “ Bàn về tướng mạo, cùng Ngọc vương gia của chúng bản vương cũng coi như là một đôi, đáng tiếc…….”
Chợt Uyển Chỉ u quay đầu lại, hỏi “ Ngọc vương gia vẫn còn ở trong cung sao”
Hai tên lính cho là cô bản vương nghe được được lời nói của mình, giật nảy mình, vội vàng trả lời “ Ngọc vương gia mới ra cửa cung một khắc trước.”
Nữ nhân ấy hoàn toàn yên tâm, theo sự giúp đỡ của thái giám, đi vào bên trong Đạp Nguyệt điện .
Di hài hoàng hậu được đặt vào giữa quan tài bằng ngọc, Uyển CHi U nhìn tông ngọc kia, ở trong lòng không khỏi khẽ thở dài một tiếng.
Cho dù khi còn sống bà ấy có đẹp, chói lọi, sau khi chết cũng ở trong quan tài lạnh như băng này. May mắn chính là, bà đã gả cho đối phương nam nhân cả đời quý trọng mình, bất ly bất khí. Nhìn quan tài ngọc này, tất nhiên là đã sớm chuẩn bị, nói cách khác, đối với sự rời đi của bà hoàng thượng sớm đã chuẩn bị tâm tư. Đối với một người sẽ chết, còn có thể duy trì tình yêu cùng sự kiên nhân kéo dài như vậy, là một chuyện không dễ dàng biết bào a.
Uyển Chỉ U dập đầu mấy cái ở trước quan tài, thái giám bên tong dẫn cô lão phu ra cung. Đi tới nửa đường, tẩm cung của hoàng thượng bên kia chợt loạn, có người đã chạy tới, một tay chỉ vào thái giám dẫn đường cho cô lão phu, lo lắng nói: “ Mau, bệ hạ bất tỉnh, ngươi lão phu nhanh đi tìm thái tên đó tới.”
“ Nga, hảo, ta đây phải đi đây!” Thái giám kia xin lỗi Uyển Chi U: “ Uyển cô gái, không thể làm gì khác hơn là phiền chính người ra cung, đường ra cung………”
“ Ta đây biết” Nữ nhân ấy liền vội vàng khẽ gật đầu, lại ân cần hỏi: “ Bệ hạ không sao chứ.”
“ Xưa nay thân thể bệ hạ vẫn khỏe mạnh, nương nương đột nhiên qua đời là đả kích quá lớn đối với bệ hạ. Cô gái yên tâm, sẽ không có đại sự.” Thái giám trấn an cô bản vương mấy câu, sau đó vội vã chay đi tìm thái tên đó.
Uyển Chỉ U đứng tại chỗ do dự trong chốc lát, không biết có nên đi thăm bệ hạ không, hay vẫn nên hồi Thiên Tinh Cung như vậy? Nghĩ tới nghĩ lui, dù sao cô ấy cũng không phải đại phu, lúc này đi thăm bệnh không khác gì thêm phiền, vì vậy cô ấy cất bước hường ngoài cung đi.
Trong cung lúc này loạn thành một đống, cô bản vương vẫn thấy có không ít người vội vàng chạy tới chạy lui, không tự chủ được mà bước nhanh hơn.
Vòng qua một con đường hoa, đi về phái trước chinh là cửa cung, lúc này, đột ngột nữ nhân ấy nghe được có một âm thanh nam tử truyền đến ——” Đối phương, tới đây”
Khoảng cách âm thanh này rất gần, giống như hướng về phía cô ta đây nói, Uyển Chỉ U không khỏi dừng bước, hồ nghi nhìn chung quanh, quả nhiên phát hiện dưới gốc cây hoa quế có một bóng dáng cao gầy, một thân áo bào gấm màu bạc lóng lánh làm cho trong lòng cô ta đây nhất thời thầm kêu không ổn, bước chân không nhịn được lại bước về phía cửa cung mấy bước.
Cô ấy cắn răng một cái, nhắm mắt đi tới, cúi đầu hơi quỳ gối “ Ngọc vương gia, có cái gì phân phó?”
Người này chính là Long Đồ Bích. Mới đầu hắn ta đây thấy bóng dáng của nàng ta đây là một mầu trắng, chỉ nghĩ nàng ta đây đổi quần ao cung nữ màu trắng, chờ sau khi nàng ta đây đến gần, mới phát hiện nàng ta đây cũng không phải là người trong cung, cung nữ có phục sức (trang phục, trang sức) cùng kiểu tóc riêng, nhưng nàng ta đây đều khác biệt, không giống.
“ Ngươi bản vương là ai?” tên đó cảnh giác hỏi.
“ Lão phu….. lão phu tới bái tiễn nương nương, thời điểm không còn sớm, muốn xuất cung…….” nữ nhân ấy lặng lẽ đem ngọc bài thay mặt cho thân phận của mình từ trên hông lấy xuống, năm trong lòng bàn tay.
Long Đồ bịch chợt đưa một tay ra, nâng mặt cô ta đây lên, tròng mắt đen sang lấp lánh như sao cứ như vậy mà kỹ càng, sắc bén nhìn vào ánh mắt mùa thu của cô ta đây.
Đây mới là lần đầu tiên gặp nhau a!
Trái tim Uyển Chỉ U đập thình thịch, thật sợ tiếng tim đập của mình sẽ bị hắn nghe được, bởi vì trong mắt của hắn nhìn thần sắc của nàng ta đây có chút cổ quái. Chẳng lẽ bị hắn nhìn thấu cái gì?
Long Đồ Bích đích xác là đầy bụng hồ nghi. Hôm nay thân tộc ( họ hàng thân thuộc) cùng gia quyến hoàng thất đến không ít, người đến người đi, tên đó cũng không thấy mọi người.
Cô bé này đơn đọc một mình tới hay đi cùng người nhà? Thế nào đã trễ thấy còn một mình đi ở đường nhỏ trên cung?
Lúc trước tên đó vốn ra khỏi cung, nhưng bởi vì nhớ tới vẫn đề phòng giữ kinh thành trong thời gian gian tới phải bẩm rõ cùng hoàng thượng, lại cố ý trở lại. Không nghĩ tới mới vừa vào cung, nhưng lại nghe nói hoàng thượng ngất xỉu
Theo như lẽ thường, tên đó trước nên tức thì đi thăm, nhưng tên đó tự nhận mình không phải là thái tên đó, giờ phút này cũng chỉ có thể nói chút lời an ủi hời hợt, không nói chính xác còn quấy rầy thúc phụ nghỉ ngơi, cho nên tên đó đang do dự có nên về phủ trước hay không.ngày mai trở lại, trong lúc vô tình đụng phải bạch tên đó nữ tử này.
Hắn lão phu vẫn luôn ỷ trí nhớ mình cực tốt, binh lính bảy, tám năm trước đã từ cùng hắn lão phu ở trên chiến trường kề vai chiến đấu, hiện tại gặp lại, hắn lão phu như có thế kêu tên đối phương, càng không cần phải nói đến những yên tiệc hoàng thất, hoặc du xuân, du hồ, những thứ kia luôn xoay quanh bên cạnh hắn lão phu, làm cho hắn lão phu chịu không nổi đám oanh oanh yến yến phiền toái kia.
Hẳn cô ấy phải là thiên kim tiểu thư nhà nào đi? Nhưng là khuôn mặt khuôn mặt nhỏ nhắn, thanh lệ, uyển chuyển, trắng trong thuần khiết như vậy, tên đó thế nào một chút ấn tượng cũng không có? Cô gái có một đôi mắt đen nhánh trong suốt, mắt lúc lóe lên bất định đang cùng tên đó nhìn thẳng, lại đang vòng vo một cái, sau lại dũng cảm cùng tên đó nhìn nhau lần nữa
Ánh mắt như vậy, nếu như gã gặp qua tuyệt sẽ nhớ.
Không nhịn được, ngữ điệu của tên đó ôn nhu một chút “ Ngươi bản vương là tiểu thư nhà nào?”
“ Bản tọa…… bản tọa họ Hồ” Uyển Chỉ U nói dối ” Bác bản tọa là Ngự sử Lưu phu nhân, bản tọa mới tới thăm người thân.”
“ Ngự sử Lưu phu nhân?” GÃ nheo mắt lại “ Hôm nay ban ngay Lưu phu nhân không phải đã tới rồi sao?”
Lúc ấy Lưu phu nhân còn mang một đôi nữ nhi bên mình, con mắt của hai nữ nhi kia còn dụ dỗ gã, luôn luôn lởn vởn trên người gã làm gã rất chán ghét. GÃ thế nào không nhớ rõ Lưu phu nhân có một người cháu gái cùng người khác bất đồng như vậy?
Cô ấy vội vàng che lấp “ Ban ngày bác bản vương đã tới, lúc ấy bản vương chưa cùng đi. Sau bác lại nói, chuyện lớn như vậy, bản vương cũng muốn thể hiện một phần tâm ý, cho nên dượng để cho bản vương mang theo gia đinh, đưa bản vương đi vào. Nếu như đã ổn thỏa, bản vương đây liền rời đi, xin vương gia cho phép.”
Nữ nhân ấy biết lời nói dối của mình có trăm ngàn sơ hở, chỉ cầu nguyền vào giờ khắc này ông trời làm Long Đồ Bích hồ đồ một chút, không nên làm khó nữ nhân ấy, hơn nữa…….. Bàn tay của tên đó luôn luôn đặt trên cằm nữ nhân ấy không dời đi, cảm xúc ấm áp mạnh mẽ kia càng làm cho nữ nhân ấy tâm hoảng ý loạn.
Đại khái trời cao thương cảm cô ấy, Long Đồ Bích giống như là tạm thời tin tưởng lời của cô ấy, khẽ mỉm cười: “ Thì ra là như vây. Đêm đã khuya, ngươi lão phu nên trở về.”
“ Kia, dân nữ cáo lui” Nàng bản tọa hành lễ lui về phía sau mấy bước, muốn nhân cơ hội thoát khỏi tay tên đó.
Không nghĩ tới mới vừa quay người lại, lại bị tên đó ở phía sau kéo cổ tay. Cái tay ở giữa đang cầm ngọc bài đại biểu thân phận của cô ấy, lòng của cô ấy nhanh chóng nhảy lên.
“ Vương gia…….. có có gì phân phó?” Cô lão phu lo sợ hỏi, hoàn toàn không dám quay đầu lại.
“ Bản vương xem, bản vương nên đưa đối phương trở về” Ngữ điệu tên đó ôn nhu, không đợi sợ tấm lòng bị Uyển Chỉ U cự tuyệt, cư nhiên không chút nào tình nghi, tự mình kéo cổ tay của cô bản vương, hướng bên ngoài cung đi.
“ Vương gia, sao có thể vậy? Thân thể vương gia nghìn vàng, dân nữ chẳng qua là một thảo dân, không dám vọng tưởng kết thân với những người cao hơn mình, đường về nhà, bản tọa tự biết……..?” Uyển Chỉ U luôn miệng vừa nói vừa chán nản từ chối, muốn nhanh lên một chút từ bên cạnh hắn tránh ra.
Nhưng tâm ý Long Đồ Bích tựa hồ vô cùng cực cương quyết, tên đó cười nói: “ Cũng không cần phải khách khí với bổn vương. Lưu đại nhân cùng lão phu là bạn tốt, người nhà của tên đó cũng chính là người nhà của bổn vương, sắc trời đã trễ thế này, bổn vương để cậu một người trở về phủ, khó tránh khỏi sẽ có nguy ngập.”
Tên đó kéo cô ta đây ra khỏi cửa cung, vừa vặn tên lính vừa kiểm tra lệnh bài Uyển Chỉ U vẫn còn ở đó, vừa thấy Long Đồ Bích đi ra, trước cười nói “ Vương giá ngài làm xong chuyện rồi?” Ánh mắt thoáng nhìn về phía sau, tên lính kia cũng ngây ngẩn cả người, vừa muốn mở mồm gọi tên Uyển Chỉ U, cô ta đây vội vàng thoáng chốc, ý bảo tên đó không cần nhiều lời. Mặc dù tên lính không hiểu lắm, nhưng cũng ngừng miệng.
Long Đồ Bích đứng ở cửa cung nhìn chung quanh “ Di, không phải cậu cùng gia đinh đến sao? Xe ngựa nhà cậu thế nào lại không có ở đây?”
Uyển Chỉ U ho khan hai tiếng: “ Bản tọa nói hắn không cần chờ bản tọa, muốn trở về thì tự mình trở về, xem bóng đêm kinh thành một chút”
TÊN ĐÓ cười một tiếng: “ Thật là trẻ con, từ nơi này tới phủ đệ Lưu đại nhân cần hải đi hơn một thời gian, đôi chân đối phương nhỏ như vậy chỉ sợ đi đến nửa đường đã phồng chân. Gia đinh kia cũng thật thất trách, cho nên liền nghe đối phương an bài”
Xe ngựa của Long Đồ Bích đang chờ ở gần cửa cung, vừa thấy chủ tử ra ngoài, phu xe tức thì đem xe ngựa chạy đến gần. Long Đồ Bích tự mình mở cửa xe, làm động tác “ xin mời” với Uyển Chỉ U.
Thấy thế, Uyển Chỉ U lúng túng cười khổ, nhìn chung quanh, nghĩ thầm lúc này đừng mong có cái gì cứu binh có thể từ trên không trung rơi xuống, không thể làm gi khác hơn là bất đắc dĩ nhấc váy, chân thành đi lên xe.
Cô ấy vốn tưởng rằng, Long Đồ Bích biết nam nữ khác biệt, nhưng hắn ta đây hiển nhiên tuyệt không cấm kỵ, mở cửa xe cùng nhau ngồi vào. Cũng may buồng xe ngựa đủ rộng rãi, hai người mặt đối mặt ngồi một bên, chính giữa còn có một cái bàn, thân thể sẽ không đụng chạm lẫn nhau.
Nhưng khoảng cách gần như vậy, oan gia trốn tránh, e sợ không nhìn thẳng, cả người Uyển Chỉ U không được tự nhiên.
“ Hồ cô gái là người nơi nào?” Long Đồ Bích chậm rãi mà mở lời.
“ Ừ…… Huyện Tiêu Sơn.” Thỉnh thoảng ánh mắt của nàng lão phu lại hướng về phía cửa sổ xe liếc một cái, trong lòng tính toán, cũng không thể để Long Đồ Bích thật đưa mình đến Lưu phủ đi ? Chẳng phải nhanh chóng sẽ lộ hết sao ?
“Huyện Tiêu Sơn” Tên đó suy tư ‘’ Bảy, tắm năm trước lão phu mang binh đi đánh giặc, đã từng đi ngang qua nới đó, huyện lệnh huyện Tiêu Sơn vẫn là Miêu Như Biến sao ?”
Nàng ta đây cười cười “ Tuy ta đây là người huyện Tiêu Sơn nhưng từ nhỏ liền theo cha mẹ rời quê hương, cha mẹ ta đây đều không phải là người ngồi yên, mang theo ta đây quanh năm giao du, cho nên đối với chuyện quê hương ta đây biết không nhiều lắm.”
“ Nga’’ tên đó cũng không cố hỏi đề tài này, cười cười hỏi : “Lưu đại nhân nổi danh là người keo kiệt, nghe nói người thân của tên đó, tên đó cũng rất ít khí tiếp đãi, sao lại thu nhận cô gái đến ở trong phủ ?”
“ Ừ…….. Năm ngoái cha mẹ ta đây đều lần lượt qua đời, bác thương hại ta đây bơ vơ một người, cho nên cầu xin dượng cho ta đây ở đó một thời gian” Uyển Chỉ U miễn cưỡng ứng phó. Long Đồ Bích là cố ý xét hỏi cô ta đây, hay chẳng qua chỉ là tò mò mà thôi ?
Hỏi thêm nữa, nữ nhân ấy thật sẽ bị lộ tẩy.
Tên đó nghe vậy gật gật đầu một cái, yên lặng một hồi, đưa mắt nhìn trên cổ tay của nàng lão phu, nghi ngờ hỏi “Vòng tay này…… là vât gia truyền của gia đình cô gái ?”
Uyển Chỉ U cũng hít một hơi, trong lòng tự chửi mình ngu, tại sao hết lần này đến lần khác lại muốn mang chiếc vòng tay này theo ? Đây là hoàng thượng tặng hoàng hậu, là bảo vật hoàng gia, vạn nhất Long Đồ Bích nhận ra được…….. Cô ấy còn đang suy nghĩ muốn bịa như thế nào để tránh thoát kiếp nạn này, thình lình bên người có trận gió mát thổi qua, cổ tay của cô ấy bị người bên cạnh bắt được, cô ấy hoảng sợ khi thấy Long Đồ Bích đã ngồi vào bên cạnh.
TÊN ĐÓ cầm cổ tay của nàng bản vương, xem kỹ chiếc vòng tay, tự lẩm bẩm “Vòng tay dân gian có khắc long phượng ? Thật ngạc nhiên.”
Chuyện cho tới bây giờ, cô ấy chỉ có thể nói dối nhiều hơn. Cô ấy ha ha cười một tiếng “ Đây là bảo vật gia truyền nhà bản vương, nghe nói là bởi vì tổ tiên nhà bản vương cùng cao tổ có chút sâu xa, vòng tay này là tổ tiên cưng chiều tặng cho con gái, sau vẫn truyền xuống.
“Nga” Long Đồ Bích ung dung, nhàn nhạt như cũ đáp lại lời nói dối của cô ấy, nếu là lừa gạt người bình thường cũng thôi nhưng muốn lừa gạt Long Đồ Bích trừ phi ông trời giúp cô ấy ném đồ xuống đập đầu hắn, làm hắn bất tỉnh.
Len lén dò xét vẻ mặt ưu nhã, thoải mãi mà lộ ra một cỗ trầm lặng của Long Đồ Bích, con ngươi bản vương sâu kín lóe lên ngọn lửa giống như có thể làm cháy pháo đài nói dối mà nữ nhân ấy khổ tâm xây dựng.
Hắn lão phu, thật tin tưởng lời của nữ nhân ấy sao ? Còn cố ý mang nữ nhân ấy lên xe, chỉ vì ép nữ nhân ấy lộ ra dấu vết.
Lòng cuả cô ta đây càng nghĩ càng rối rắm, bản năng đưa tay dùng sức kéo, rút tay tên đó ra. Mà Long Đồ Bích nhìn cô ta đây, vẫn như cũ thanh thanh nhàn nhạt cười, biểu hiện sâu xa không lùi mà tiến tới. Hai cánh tay chống đỡ, đem cô ta đây giam giữ ở giữa tấm ván cùng lồng ngực của mình.
“Hồ thiếu nữ, cậu cũng nghe nói qua bổn vương đi ?”
Ánh mắt của tên đó cách nàng ta đây rất gần, gần đến nỗi nàng ta đây không dám hơi thở. Nàng ta đây không biết bước kế tiếp tên đó muốn làm gì, chỉ có thể đề phòng lúng túng cười khổ khẽ gật đầu, thậm chí ngay cả nói cũng không dám nói, phảng phất chỉ cần nàng ta đây vừa lên tiếng, ngay cả hơi thở cũng bị tên đó nắm trong tay.
“Gần đây bổn vương đối với mỹ nữ như cậu rất có hứng thú” HẮN giơ lên một cánh tay, không phải để cô ta đây tự do mà là để chạm vào hai má trắng nõn trong veo mà lạnh lùng của cô ta đây. “Cậu ở tạm Lưu phủ, ăn nhờ ở đậu, không bằng theo bổn vương đi, bổn vương sẽ cho cậu danh phận, cho cậu vinh hoa phú quý, như thế nào ?”
Uyển Chỉ U kinh hãi, cô lão phu cắn chặt môi, hơn nửa ngày mới ấp a ấp úng nhẹ nhàng từ chối “Vương gia, không cần cười chê, lão phu……… dân nữ như thế nào xứng đôi……..”
“Xứng hay không là do bổn vương định đoạt.” Ánh mắt của tên đó vốn trong suốt thâm thúy nhất thời trở nên tà mị, cổ quái, cơ hồ muốn áp lên đôi môi giống cánh hoa tường vi của nữ nhân ấy .
Bỗng nhiên xe ngựa xóc nảy một phen, tay tên đó không tự chủ được mà buông ra, Uyển Chỉ U thừa cơ di chuyển ra phía trước cửa xe, liền dùng lực đẩy cửa ra, hô một tiếng “Dừng xe”
Phu xe cho rằng đã xảy ra chuyện gì, vội vàng ghìm chặt dây cương.
Uyển Chỉ U khẩn trương nhảy xuống xe ngựa, cũng không chờ hắn lão phu mở miệng nói, tức thì xuyên qua đường phố, ẩn thân đi vào giữa đường phố.
Phu xe ngẩn người, xoay người lại hỏi “Vương gia, hiện tại……..”
“Đi đến phủ Lưu ngự sử” Long Đồ Bích lạnh lùng phân phó.
“Hiện tại. Đêm đã khuya….” Phu xe cho rằng chính mình nghe nhầm mệnh lệnh hoặc chủ tử nhớ lầm thời gian.
Long Đồ Bích lạnh lùng nói “Bổn vương muốn gặp người, dù là ngày hay đêm cũng phải gặp mặt. Cậu sợ gia đinh không mở cửa cho bổn vương sao.”
“Vâng” Phu xe mắng chính mình lắm miệng, lau mồ hồi lạnh, vội vàng đóng cửa xe, thúc ngựa chạy đi.
Bên trong xe, khóe môi Long Đồ Bích nhếch lên một tia cười lạnh lùng.
Vừa rồi lai lịch của tiểu cô nương kia cực kì khả nghi, tuy nhiên hắn bản vương không nguyện ý tin tưởng, đã có thận phận một ngươi bản vương trong lòng hắn bản vương cùng cô gái này có điểm trùng nhau.
Khi cô ấy mới mở miệng, tên đó cảm thấy giọng nói của cô ấy rất quen tai, tuy nhiên ngôn ngữ cùng giọng điệu không giống nhau, nhưng kỳ thật âm sắc mỗi người đều có đặc sắc riêng, hẳn là tên đó không nghe lầm.
Bất quá, nữ nhân kia hắn ta đây không phải đã gặp qua, cùng cô gái trước mặt này hoàn toàn không giống nhau a, này nên giải thích như thế nào ?
Cho dù gã nghe lầm, nhận sai người, nhưng vì cái gì miệng cô gái này đầy lời nói dối ?
Lúc đầu hắn cho rằng nàng bản vương có thể là một trong những thích khách mà địch quốc phái tới Long Cương quốc, cố ý lẩn vào trong đám người đến phúng viếng, có ý đồ bất lợi với hoàng thượng.
Song khi hắn bản vương nhìn thấy chiếc vòng tay trên tay nữ nhân ấy, đối với suy nghĩ nữ nhân ấy là thích khách trực tiếp xóa đi
GÃ đương nhiên nhận ra chiếc vòng tay vàng (Ngư: bản vương bỏ chữ vàng đi gọi là chiếc vòng tay cho thuận nhé) này, trước đây khi còn sống thái hậu đã từng đeo qua, lúc gã còn bé cũng đã từng dự lễ đại hôn của hoàng đế, chính mắt gã thấy thái hậu đem chiếc vòng tay này tặng cho hoàng hậu. Mà hoàng hậu cũng vài lần đem chiếc vòng tay này cho gã xem. Ám chỉ sau này sẽ đem chiếc vòng tay này làm tín vật của Long Cương hoàng tộc, do gã tìm được “ người thích hợp” để truyền xuống .
“Người thích hợp” kia, tên đó tin hoàng hậu muốn chỉ thê tử tương lai của mình, cũng là vị hoàng hậu kế tiếp.
THời điểm hoàng hậu cùng hoàng thượng nhận định hoàng hậu của tên đó là Uyển Chỉ U, cho nên, chiếc vòng tay này đeo trên cổ tay người nào, không phải không nói cũng biết sao?
Đúng là, nữ nhân phong lưu ph*ng đ*ng này, làm sao có thể là nữ nhân ấy ? Nữ nhân ấy có một lòng trắng trong thuần khiết, mỹ nhan không nhiễm bụi trần, giống như hoa sen mới nở rộ, đôi mắt trong sáng, linh động cho dù ở trong đêm vẫn rạng rỡ phát sáng.
Mà nếu Uyển Chỉ U thấy tên đó sẽ nhận ra tên đó, cũng không có cái loại biểu hiện vừa rồi a ? Nàng lão phu không nên né tránh như vậy, hết lần này đến lần khác lời nói dối đều cố che đi thân phận của chính mình. Chẳng lẽ…… nàng lão phu không muốn gả cho tên đó ? Đối với việc sau này làm hoàng hậu một chút hứng thú cũng không có ?
Càng làm cho Long Đồ Bích khó hiểu hơn, có phần cảm thấy thất bại, nếu cô bản vương thật là cái sắc nữ yêu thích nam sắc, tổng sẽ không nên một chút phản ứng với tên đó cũng không có đi ? Nhìn bộ dạng vừa rồi của cô bản vương, phòng tránh sự thăm dò như rắn rết của tên đó, trốn chạy nhanh hơn cả thỏ.
Quá quái dị.
Cho nến hắn trước nên đi nghiệm chứng thân phận chân thật của nàng bản tọa, sau đó……. sẽ yên lặng đứng phía sau xem nàng bản tọa dở thủ đoạn gì ?
Càng quái dị hơn là, nếu thật sự nàng bản tọa là UYển Chỉ U, kia từ giờ trở đi hắn bản tọa cảm thấy có hứng thú với nữ nhân này.
Tuy nhiên, hứng thú này, tuyệt đối không phải xuất phát từ yêu.