Bỏ Rơi Vương Gia
Chương 4
Từ lúc chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên Uyển Chỉ U buồn chán cả một đêm.
Trong phòng tối đen, không nhìn thấy được bên kia, bởi vì quá căng thẳng mà cô ấy càng thêm mệt mỏi, buồn ngủ nhưng cô ấy không dám ngủ, lo lắng một khi nằm xuống ngủ, lại càng có thêm bí mật được vạch trần trước mặt Long Đồ Bích.
Long Đồ Bích cũng không ngủ, tiếng hít thở của hắn theo cảm giác mà đi ra. Hắn không phải không giống cô lão phu nhìn trộm hắn, ngắm nhìn cô lão phu a?
Uyển Chỉ U ôm hai đầu gối, cuộn mình tại một góc trên chiếc giường đá. Thời gian từ từ trôi qua, mà lại giống như một dạng yên lặng, loại cảm giác này thực sự làm cho người bản vương khó chịu.
Rốt cuộc, cô bản tọa thiếu kiên nhẫn, đưng thẳng, hơi thở chậm lại, buông thả âm thanh
“ Vương gia, nếu như người tỉnh, chúng bản vương nói chút chuyện, như thế nào?”
Long Đồ Bích ngáp một cái, chậm rì rì mà nói: “ Muốn nói cái gì, chỉ cần đừng nói đến nỗi làm cho bản vương ngủ thiếp đi.”
Uyển Chỉ U cắn căn môi, lại lặng im một lúc, mới thận trọng mà lựa lời nói: “ Vương gia, người……đều biết đường đi?”
“ Biết cái gì?” Tên đó không đáp hỏi lại.
Nàng ta đây gắt gao cau mày, không biết vì sao gã lại giả ngu, bất cứ già nào đều phải nói rõ ràng: “ Nếu vương gia cái gì cũng không biết. Vì cái gì vừa rồi muốn cùng ta đây bị nhốt vào đây?”
Long Đồ Bích cười ha ha: “ Bổn vương không phải nói, vừa mới là vì cứu cậu cho nên mới bị nhốt vào đây.”
“ Vương gia căn bản là cố ý!” Cô lão phu nói như chém định chặt sắt: “ Vương gia biết cửa này chỉ có thể mở ra từ bên ngoài, cho dù lão phu bị giam ở trong này, vương gia có thể dễ dàng mở cửa, cứu lão phu ra ngoài, hiện giờ lại lựa chọn mạo hiểm cùng lão phu bị nhốt ở trong mộ, thật sự là hạ sách. Vương gia mang binh đi đánh giặc, cũng dùng loại biện pháp ngu dốt này để chống lại quân địch à?”
Sau khi nghe cô ấy nói xong, đổi thành Long Đồ Bích trầm mặc trong chốc lát, sau đó lại đáp: “ Cứ cho là bổn vương cố ý bị nhốt vào đây đi. Bổn vương hết sức thích ngươi bản vương, muốn cùng ngươi bản vương một mình ở chung một chỗ, thế nào a?”
“ Vương gia nhất định phải nói mình là một người d* x*m sao?” Nữ nhân ấy ấp úng nói: “Người không sợ tin tức nhục nhã như vậy sao, còn có thể phá hủy hình tượng của người? Chờ một ngày kia người đăng cơ, những lời này truyền ra ngoài, muốn cho người trong thiên hạ thấy Long Cương quốc chúng lão phu thế nào?”
“ Một nữ tử tốt cũng không để ý nói mình là dâm phụ, bản vương bất quá cũng chỉ phong lưu một chút, còn sợ bị người khác nói sao?” HẮN hừ cười, hiển nhiên nụ cười kia mang ý nhạo báng.
Tâm Uyển Chỉ U co rút một phen, cúi thấp đầu, ấp úng nói: “ Vương gia sao không thử suy đoán, có lẽ nữ tử kia có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ?”
“ Nỗi khổ tâm? Bản vương xem là thích thú đi! Bản vương thật sự khó có thể tưởng tượng, một thiếu nữ chưa xuất giá, vậy mà có thể học được tiếng r*n r* của nam nữ h**n ** giống như thế.”
Cô bản vương thật muốn một phen che miệng Long Đồ Bích, làm cho gã không thể nói những lời khiến cô bản vương vừa thẹn vừa giận như vậy nữa. Cô bản vương chịu thua, cùng nam nhân này đấu võ mồm, chính mình một chút tiện nghi cũng không chiếm được, cô bản vương không muốn lại rước lấy nhục.
Nhưng trầm mặc của nàng lão phu lại đưa tới phản kích của hắn lão phu: “Không phải cậu nói lão phu biết sao? Tóm lại cậu muốn để cho lão phu biết cái gì??”
“ Không có gì, vương gia có biết hay không với ta đây mà nói đều đã không sao cả.” cô ta đây xoay người nằm xuống, mặt dính sát vào thạch bích, tuy nhiên tên đó không nhìn thấy.
“ Đối phương người này nói chuyện luôn ấp a ấp úng a, thất sự là không thoải mái.” Long Đồ Bích cười cười “ Được rồi, kỳ thật bản tọa cũng không thích cùng đối phương quanh co lòng vòng như vậy, nhưng tư vị bị đối phương đùa giỡn thật sự không dễ chịu, nếu bản tọa không phản kích mấy chiêu, như vậy chẳng phải bản tọa quá không có năng lực, có phải hay không a, Uyển thiếu nữ?”
Phía sau lưng Uyển Chỉ U đột nhiên cứng ngắc, tuy rằng sớm biết hắn bản tọa đã phát hiện, nhưng bị hắn bản tọa vạch trần như vậy, cô bản tọa vẫn không có dũng khí che giấu xấu hổ.
“ Đứng lên đi, ngươi bản tọa không phải muốn nói rõ với bản tọa sao?” Dường như dù ở trong bóng tối tên đó vẫn có thể thấy rõ được từng động tác của nữ nhân ấy” Hơn nữa ngươi bản tọa vẫn thiếu bản tọa một lời giải thích, vì cái gì ngươi bản tọa trăm phương ngàn kế muốn cho bản tọa hiểu lầm, ngươi bản tọa vừa rồi nói bản tọa nhục nhã chính mình sẽ bị người khác chế giễu, vậy ngươi bản tọa một đại cô gái chưa gả, sao lại cực lực quết tâm làm nhục chính mình như thế?”
Uyển Chỉ U chậm chạp mà xoay người, nhìn thẳng phương hướng về phía tên đó trong bóng tối: “Vương gia làm sao biết lão phu trăm phương ngàn kế? Có lẽ lão phu thật sự là cái loại nữ nhân trong truyền thuyết này, vương gia không phải —-“
“ Bản vương không phải đã từng tại Thiên Tinh Cung chính tai nghe được cái giọng nói không nên nghe sao?” Long Đồ Bích ngắt lời cô bản vương, sau đó tà ác đề cao giọng nói “ Kỳ thật muốn chứng minh chuyện này không khó.”
Cô ấy mới bừng tỉnh, hắn bản vương lại đè vai cô ấy lại, một bàn tay ngăn cách bởi hắn phục mò mẫm xuống phía dưới: “ Chỉ cần bản vương tự mình nghiệm chứng một phen, liền biết cậu không phải là dâm phụ muốn tìm bất mãn, ai cũng có thể làm chồng .
Toàn thân nàng lão phu một trận run sợ, không phải vì sự rùng mình ở trong mộ, mà là ngón tay gã đang xoa nhẹ địa phương riếng tư của nàng lão phu, vùng mẫn cảm rất ít khi được chạm vào bởi vì ngón tay mà trở nên run rẩy cùng cứng ngắc, Long Đồ Bích chưa hề thăm dò sâu vào, dừng động tác lại, hừ hừ cười nói: “ Như vậy liền không chịu nổi sao? Còn cần lão phu chứng minh như thế nào?”
Uyển Chỉ U lén lút khẽ thở dài: “ Vương gia, người cũng không thích hôn sự này đi?”
“Ừm?” Tên đó thuận miệng đáp lời, cũng buông lỏng sự ràng buộc đối với nữ nhân ấy.
“ Lấy thân phận cùng tướng mạo của vương gia, kỳ thật có rất nhiều tuyệt sắc giai lệ xứng đôi hoặc là công chúa nước láng giềng. Bản tọa so sánh cùng với các nữ nhân ấy, bất kể là xuất thân hay dung mạo cũng đều không bằng.”
“ Cái này, tựa hồ nên do bổn vương quyết định mà không phải do cậu đoán.” Ngón tay gã lưu luyến gương mặt bóng loáng, non mịn của nàng bản tọa.
“ Đúng là do vương gia, nhưng ngay từ đầu không phải hoàng thượng không cho người cơ hội quyết định, không phải sao? Vương gia chỉ là bị động mà tiếp thu con người lão phu mà thôi.”
Long Đồ Bích âm thầm nhíu mày. “ Ngươi ta đây một mực dụ dỗ ta đây, hiện tại lại khuyên bảo ta đây, truy nguyên( truy tìm nguồn gốc), đều là muốn cản trở ta đây cưới ngươi ta đây. Vì cái gì?”
“ Bản tọa…… bản tọa không xứng với vương gia.”
“ Đây là lý do, bổn vương không nghĩ nghe bất kỳ lời nói dối nào từ trong miệng của cậu.”
“ Ta đây không muốn làm vương phi.”
“ Làm vương phi của bổn vương, đối phương sẽ hết sức chịu thiệt.”
“ Mỗi người đều có tiếng nói của riêng mình, chẳng lẽ không được?”
Bỗng nhiên Long Đồ Bích cảm thấy cực kì bị thương: “ Mỗi người đều có tiếng nói riếng? Vậy chí hướng của đối phương là như thế nào?”
“ Gả cho người thường, hoặc là…. cả đời không lấy chồng.”
HẮN chau mày: “ Ngươi lão phu cảm thấy như vậy mới hạnh phúc?”
“ Hội bình yên” Cô ấy dùng một từ để nói ra lời thật lòng.
HẮN cười lanh: “ Nguyên lai đối phương cho rằng đi theo lão phu không an toan?”
“Bất luận là quá khứ hay tương lai, vương gia đều là đối tượng được vạn người kính ngưỡng (kính trọng + ngưỡng mộ), đồng thời cũng là cái đích cho mọi người chỉ trích. Bản vương tài sơ học thiển (tài hèn học ít), trời sinh tính nhát gan, sợ nhất là gian khổ, càng sợ bản thân gánh chịu trọng trách.”
Lúc này tên đó cười ra tiếng, bất quá là cười xem thường: “ Một người dám giở trò trước mặt bổn vương lại nói chính mình “ tài sơ học thiển, trời sinh tính nhát gan”, lão phu không biết đây là ngươi lão phu khiêm tốn a, hay vẫn là nhục nhã lão phu?”
Uyển Chỉ U khẽ thở dài, cô bản tọa không thể nói cho tên đó nguyên nhân thật sự mà cô bản tọa không chịu gả cho tên đó, cô bản tọa là người Thiên Tinh Cung, chức trách hàng đầu là không được tùy ý tiết lộ thiên cơ, huống chi lấy tính tình nóng nảy, hung hãn của Long Đồ Bích, cho dù nói tình hình thực tế cùng tên đó, tên đó cũng sẽ chẳng thèm ngó tới đi?
“ Cậu qua đây” Hắn bản tọa bỗng nhiên kéo nữ nhân ấy, đi ra thạch thất. Cũng không biết là vặn cái cơ quan gì, trước mặt vang lên tiếng nói “ chi chi nha nha”, cửa đá mở ra, nữ nhân ấy khó khăn theo sát hắn bản tọa lại xuống một tầng thềm đá, trong lòng đoán chúng hẳn là đi tới tầng dưới cùng của lăng mộ, có lẽ trước mặt nữ nhân ấy cách đó không xa là linh cữu của hoàng hậu……. nữ nhân ấy không khỏi rùng mình một cái.
“ Là sợ? Hay kính sợ?” Long Đồ Bích thủy chung nắm tay nữ nhân ấy, đối với phản ứng của nữ nhân ấy rõ như lòng bàn tay. Tên đó dắt nữ nhân ấy, đem tay hai người cùng nhau đặt trên nắp quan tai “ Hiện tại trước mặt người là người nào, chúng lão phu đều nhận ra. Lão phu hi vọng trước mặt vong linh của bà, chúng lão phu thẳng thắn thành khẩn một chút.”
Có lẽ do lăng mộ ở tầng thứ ba dưới cùng cho nên càng rộng rãi, giọng nói của tên đó ở đây cũng vang vọng, có vẻ mờ mọt mà trống trải.
“ Chỉ U………” Lần đầu tiên hắn bản vương dùng tiếng nói cực kỳ thân thiết gọi tên nữ nhân ấy như vậy “ Vòng tay này là bà tặng cho cậu đi? Nếu không phải cực kì yêu thích cậu, bà sẽ không dễ dàng đem vòng tay quý giá kia tặng cho cậu. Cho nên, bản vương hi vọng nguơi ở trước mặt bà mà trả lời chi tiết cho bản vương, cậu thật sự không muốn gả cho bản vương sao?”
Uyển Chỉ U một hơi hít vào hàn khí, trong lòng xoắn xuýt cùng một chỗ. Cô bản tọa rất muốn tức thì đưa ra đáp án phủ định, thế nhưng áo khoác ngoài trên người đều màng theo hơi thở của hắn bản tọa, bàn tay cũng bị hắn bản tọa bá đạo ôn nhu mà cầm, thậm chí ngay cả bả vai cũng dính sát vào thân thể hắn bản tọa…… Cô bản tọa chưa từng nghĩ tới nguyên lai cùng một người gần gũi đứng chung một chỗ như vậy, muốn nói lời thật lòng là khó như vậy. Có lẽ…. Sở dĩ gian nan là vì không có cái gì gọi là chân tâm?
Sáng sớm ngày hôm sau, lúc người bên ngoài mở cửa mộ ra, đưa lễ phẩm vào, mới phát hiện Long Đồ Bích cùng Uyển Chi U bị nhốt ở trong mộ, sợ tới mức không nhẹ.
Long Đồ Bích hết sức lạnh nhạt mà cười nói: “ Cuối cùng cũng thấy lại ánh mắt trời, nguyên lại trong huyệt mộ cũng không có gì hứng thú, ngày sau ta đây cũng không nghĩ muốn cô đơn quạnh quẽ ở nơi này như vậy. trừ phi có nguời đồng ý cùng ta đây cùng nhau ngủ, chết chung huyệt.” Sau khi nói xong, ánh mắt từ từ nhẹ nhàng hướng về phía Uyển Chỉ U bên cạnh.
Cô bản tọa cúi thấp đầu, không đáp lại lời hắn.
Từ hôm qua sau khi tên đó hỏi cô ấy có hay không nguyện ý gả cho tên đó, cô ấy liền trở nên trầm mặc. Nói là phủ nhận cũng được, cũng có thể là phủ nhận.
Lặng lặng nhìn nữ nhân ấy, cũng không lý giải được vì cái gì lại tìm mọi cách để ý đến nữ hài tử tâm cơ như vậy, lại vẫn chủ động cùng nữ nhân ấy thân cận. Là vì gã nhận định hai người có hôn ước cho nên hành vi có thể làm càn sao? Mấu chốt chính là gã đối với nữ nhân ấy có điểm hứng thú đi, lúc bắt đầu đã không thể khống chế?
Cách đó không xa một tên đó sai vặt chạy tới, cách ăn mặc thanh tú, mượt mà, khuôn mặt nhỏ nhắn làm cho Long Đồ Bích vô cùng cực nhìn quen mắt.
Nghênh Mai nhìn thấy Uyển Chỉ U liền “oa” một tiếng, đồng thời bắt được tay chủ tử, lóng ngóng, vụng về mà oán giận: “ Tiểu thư, cả đêm người đã đi đâu? Em đi nơi tìm người còn tưởng rằng người bị kẻ xấu bắt cóc.”
Long Đồ Bích nghe vậy cười ra tiếng,làm cho Nghênh Mai quay đầu vừa nhìn, chớp mắt sợ tới mức nói không ra lời.
“ Vân nên đổi về trang phục nữ nhi cho nguời lão phu đi.” Hắn nhàn nhạt mà nói với Uyển Chỉ U “ Hảo hảo nữ nhân gia, có mấy người nguyện mặc trang phục nam nhân? Chẳng lẽ ngươi lão phu không nghĩ muốn lập gia đình, liền liên lụy cô lão phu cả đời không lấy chồng?”
Uyển Chỉ U liếc nhìn tên đó một cái, sau đó “Ừm” một tiếng, lầm như tiếp thu đề nghị của tên đó.
“ Vương gia, có người đến tìm.” Lại có hai người đi tới, một trước một sau, đi ở phía trước là một nữ tử, chạy vội tới trước mặt Long Đồ Bích, sau đó làm như muốn ôm tên đó nhưng tay vươn ra đột nhiên lại rụt trở về.
Uyển Chỉ U nhìn cô lão phu kia liếc mắt một cái, đã bị hấp dẫn —– bên nguời Long Đồ Bích còn có nữ tử đẹp như vậy a! Xinh đẹp, thanh tú giống như hoa lan, mặc dù không diễm lệ lóa mắt nhưng lại thanh tú, vừa thấy đã thương, mặc dù cô lão phu là nữ nhân, cũng không nhịn được muốn thân cận nữ tử này, càng không cần phải nói nam nhân.
Thiếu nữ này là ai? Cung Long Đồ Bích quan hệ như thế nào?
Long Đồ Bích nhìn cô gái này thật có phần ngoài ý muốn “ Lăng Lăng, sao ngươii lại tới đây?” HẮN cùng nam tử hộ tống kia cùng nhau chào một tiếng: “ Lăng Thiên, đối phương như thế nào không ngăn cản muội muội?”
Nguyệt Lăng Thiên nghe vậy cười khổ nói: “ Vương gia nên biết, xưa nay tính tình muội muội của bản vương, bản vương không quản nổi. Tối hôm qua nữ nhân ấy nghe người bản vương nói vương gia nguời bỗng nhiên ở trong này mất tích, liền phát điên muốn tới tìm người, bản vương ngăn như thế nào cũng không được. Nữ nhân ấy vừa mới đi quanh ba vòng ở trong này.”
Long Đồ Bích nghe đối phương nói, khóe mắt lại liếc về phía Uyển chỉ U một bên trầm mặc không nói—– vẻ mặt của cô ta đây có điểm đạm mạc, nhưng kỳ thật động tác chuyên chú lại lộ ra tâm tình thật sự của cô ta đây vào giờ phút này. Vì thế tên đó mỉm cười , đưa tay kéo cô ta đây qua, chủ động giới thiệu—- “ Đây là Nguyệt Lăng Lăng, năm trước ta đây từ biên giới Long Cương quốc cứu cô ta đây trong miệng sói, cô ta đây vẫn giống như muội muội của ta đây, sống trong vương phủ. Đây là Nguyệt Lăng Thiêng, ca ca của Lăng Lăng, sau khi thiên tân vân khổ( trăm cay nghìn đắng) tìm Lăng Lăng, cũng bị ta đây giữ lại, hiện tại là trợ thủ đăc lực nhất của ta đây.”
Nguyệt Lăng Lăng mắt to trong suốt, sâu xa mà ngưng tụ nhìn trên nguời Uyển Chỉ U, ôn nhu hỏi: “ Vương gia, vị thiếu nữ này là….”
“ Uyển Chỉ U” Long Đồ Bích nói ra đơn giản tên của nữ nhân ấy nhưng cho dù không giới thiệu cái khác, vân như cũ làm cho Nguyệt Lăng Lăng biến sắc.
Uyển Chỉ U nhạy cảm mà bắt được sự chấn kinh cùng u oán hiện lên trong mắt đối phương, cái này đối với nàng ta đây từ nhỏ đến lớn đều nhìn một đống lớn di nương tranh thủ tinh cảm, loại ánh mắt này quá đỗi quen thuộc
Ài, Thật đúng là một ba vị bình, một ba lại khởi ( Ngư nhi: ko hiểu ý này lắm, ai bik chỉ dùm mình nha), chẳng lẽ muốn nàng ta đây từ giờ trở đi, liền rơi vào chiến tranh giữa các nữ nhân sao?
Uyển Chỉ U vốn cho rằng phải nán lại hoàng lăng mươi ngày, nhưng một ngày sau đó đã bị đuổi về Thiên Tinh Cung, nghe nói bởi vì Long Đồ Bích viết thư cho hoàng thượng, nói cô bản vương bị kinh hách( hoảng sợ), lại nhiễm chút phong hàn, vẫn nên hồi cung tĩnh dưỡng cho thỏa đáng.
Thời điểm rời khỏi hoàng lăng, cô ta đây bỗng nhiên có chút mất mát. Vốn tưởng rằng còn có thể cùng Long Đồ Bích càng tiến một bước tăng thêm sự lãnh đạm, hiện giờ xem ra hẳn là không có cơ hội.Nam nhân kia vội vã đưa cô ta đây rời khỏi như vậy thật vì tốt cho cô ta đây sao? Hay là bởi vì có mỹ nhân đuổi theo, không nghĩ muốn cô ta đây vướng bận ngay trước mắt?
Xưa nay tính tình nàng lão phu vốn yên lặng nhưng không hiểu sao tâm lại bị người khác quấy động, gợn sóng, may mắn nàng lão phu cũng không chào hỏi Long Đồ Bích, cố hắn hờn dỗ, an tĩnh mà ly khai.
Ngày thứ ba trở lại Thiên tinh Cung, mọi thứ đều như cũ nhưng Uyển Chỉ U cũng không có biện pháp bình tĩnh như trong dĩ vãng.
Cô ấy thường xuyên ngồi bên cạnh ao Thông Thiên, một lần một lần không ngại phiền toái mà bói đi bói lại quẻ tượng cô ấy đã bói trong mười năm.
Rốt cuộc “ Long Ngâm Cửu Tiêu, phong vân đại biến” là cái ý tứ gì? Tại sao sự việc lại thay đổi thình lình? Số mệnh ngôi vị hoàng đế là của hắn, không phải sao? Chẳng lẽ trước thời hạn hắn cướp ngôi sao?
Ài, tính không được
Nghe nói ở hải ngoại( nước ngoài) xa xôi, có người có khả năng đoán trước được số mệnh của bất cứ kẻ nào khi còn sống. Nếu có thể tìm đối phương tài ba như vậy, nữ nhân ấy có thể biết được tám chữ này cùng vẫn mệnh cùa mình và Long Đồ Bích đại biểu có ý gì.
Buổi tối hôm nay, Uyển Chỉ U để chân trần ngồi nghiêng ở bên hồ, dùng nhánh cây viết chữ loạn xạ trên nước, sau khi viết vài lần, nàng bản tọa mới đột ngột phát hiện chính mình viết đi viết lại đều là tên Long Đồ Bích.
Long Đồ Bích, Long Đồ Bích, Long Đồ Bích…… điệu bộ tươi cười của tên kia giống như thoắt ẩn thoắt hiện ở trong nước. Cô lão phu có phần tức giận mà thầm mắng chính mình, như thế nào chẳng qua thấy hắn lão phu vài lần , trong lòng lại tựa như không bỏ xuống được? Hiện tại có lẽ hắn lão phu đang đắm chìm trong sự dịu dàng của nguời nào đó, chẳng lẽ cô lão phu thật đúng là bị mê hoặc bởi một câu” Ngươi lão phu thật không nguyện ý gả cho lão phu” của hắn lão phu? Nếu lúc ấy cô lão phu cự tuyệt hắn lão phu một cách rõ ràng, hắn lão phu sẽ trả lời như thế nào?
Nói không chừng tên đó cũng sẽ khẽ gật đầu tán thành, việc hôn sự này nhanh chóng nhất phách lưỡng tán, chẳng phải là chuyện tốt sao?
Hết lần này tới lần khác, bây giờ chuyện này trở nên tiến thoái lưỡng nan, cô ấy tự mình ở trong này hối hận, phiền não không thôi. Cái tên đầu sỏ gây nên lại đi tiêu dao ở nơi nào? Ném cô ấy trở về là muốn đem thời gian kéo dài đến này đaị hôn sao?
Nữ nhân ấy bắt đầu dùng nhánh cây kia quật quật tấm hình trên mặt nước, ý đồ muốn đánh nát tất cả dấu vết của Long Đồ Bích ở trong lòng, đột ngột phía sau có người cười nói —–“ Nguyên lai đối phương cũng sẽ sinh khí phát giận? Bất quá đây mới là bộ dạng mà nữ nhân nên có” Nữ nhân ấy cả kinh, muốn quay đầu lại, lại bỗng nhiên bị người phía sau ôm lấy “Đoán xem bản vương là ai?”
Nàng lão phu tức giận nói: “ Vương gia, ngươi lão phu là hài từ mới mấy tuổi sao? Lại vẫn chơi mấy trò này!”
“ Sợ đối phương đã quên hương vị của ta đây, có lẽ tình nhân của đối phương có rất nhiều, không thể phân rõ từng người” Long Đồ Bích cố ý nói nhưng mặt lại chôn sau gáy cô ta đây, thật sâu hít vào một hơi “ Trái lại hương vị của đối phương không có đổi, đáng tiếc hương vị trái lê ngày đó đã không còn”
Khuôn mặt Uyển Chỉ U đột nhiên đỏ lên, làm cho nữ nhân ấy nghĩ đến nụ hôn nồng nhiệt thình lình không phòng bị kia, vội vàng nói: “ Vương gia phân biệt được mùi của từng nữ tử sao? Có lẽ đối với vương gia mà nói, hương vị của tất cả nữ nhân đều không khác biệt lắm”
“ Đương nhiên không giống nhau, nữ tử thanh lâu đều là mùi vị son phấn bình thường, còn của cậu là mùi thơm nhàn nhạt, mặc dù có chút lãnh bất quá có thể làm cho người bản vương rơi vào thanh tỉnh.”
Trong lời của tên đó có mâu thuẫn mà lại mạc danh làm cho cô bản tọa hưng phấn. Không biết một hồi ghen tuông từ chỗ nào tới, cô bản tọa không thể nhịn được chế giễu nói: “ Cậu cũng cảm thấy được trên người Nguyệt Lăng Lăng có mùi thơm của nữ nhân, vương gia chưa từng hảo hảo ngửi qua sao?”
Hắn bản vương đang quấy rầy sau gáy nữ nhân ấy bỗng nhiên dừng lại, buồn cuời hỏi: “ Cậu sẽ không là ghen với muội ấy đi?”
“ Phi!” Nữ nhân ấy phi một hơi, mặt hồng tim đập mà đưa tay tách hắn bản vương ra, quay mặt qua chỗ khác.
Long Đồ Bích đứng bên cạnh cô ta đây, tò mò mà đánh giá hồ Thông Thiên : “ Nước này quanh năm đều sạch như vậy sao? Nghe nói mỗi lần tân đế đăng cơ đều phải đến hồ Thông Thiên tắm rửa”
“ Đây là nguồn nước tự nhiên từ dưới đất, nhìn như yên ả nhưng cũng có thay đổi mới” Cô ấy hít một hơi thật sâu, bình tĩnh mà thay đổi đề tài.
“Thiên Tinh Cung lớn như vậy, đối phương ở trong này như thế nào?”
Cô ấy cười cười: “ Nơi này có rất nhiều sách có thể xem, còn có sao. Giống như đêm nay, rất nhiều sao, mỗi hạt đều ở vị trí của nó, các chấm nhỏ được sắp xếp giống như một bức tranh, mỗi ngày nhìn chúng đương nhiên sẽ không chán”
“ Nga…., sao sẽ giống tranh?” Tên đó ngửa đầu nhìn, nhưng nhất thời vẫn không bắt được trọng điểm, không nhìn ra nguyên do.
Uyển Chỉ U cười kéo tay tên đó “ Ngồi ở chỗ cao có lẽ sẽ nhìn được rõ ràng hơn nhiều.”
Đây không nhưng là lần đầu tiên cô bản tọa chủ động kéo tay tên đó mà còn thi triển khinh công đồng thời đưa tên đó kéo lên trên cây hòe cao lớn bên cạnh ao. Cây cao khoảng chừng bốn tầng lầu, nhìn lên bầu trời giữa những cành là, kỳ thật không hề bị che như dưới đất có thể thấy được rõ ràng, xuyên thấu qua cành lá cô bản tọa có thể chỉ cho hăn “ bức tranh sao” một cách rõ ràng.
“ Ngươi ta đây xem ngôi sao bên trái này, so sánh với ngôi sao nhỏ bên phải thì lớn hơn, giống như một đôi mẫu tử, gắn bó kề cận cùng một chỗ bên nhau”
Long Đồ Bích nhìn một hồi, cười giả tạo, nói: “ Lão phu như thế nào cảm thấy nó giống một đôi phu thê? Ngôi sao lớn một chút đích thị là trượng phu, ngôi sao nhỏ hơn đích thị là thê tử”
Uyển Chỉ U buồn cười mà khẽ thở dài: “ Được rồi, theo ngươi bản tọa thấy thế nào. Một loạt phía đông nhất định là Bắc Đẩu Thất Tinh, ánh trăng tối hôm nay không rõ, có thể thấy rất rõ. Người bản tọa nói trăng sáng sao thưa, lúc bản tọa còn bé nghĩ rằng nó là thành ngữ, lớn học được cách nhìn bầu trời mới biết câu nói này rất có đạo lý. Ánh trắng sáng ngời, ngôi sao tự nhiên cũng bị tối đi” Long Đồ Bích liếc nhìn cô bản tọa một cái, khuôn mặt xinh đẹp trong giấc mơ lần trước cùng vầng sáng lúc này giống nhau, khi nói tới ánh sáng của ngôi sao, cô bản tọa có tự tin cùng ánh sáng rực rỡ trước nay chưa từng có giống như cô bản tọa hòa hợp ở chung cùng một chỗ với chúng, âm thanh cũng đã mang vài phần mơ màng làm tim tên đó không khỏi đập “ thình thịch”
Nàng bản tọa cũng không chú ý tới tên đó đang nhìn mình, quay đầu tự nói tiếp: “ Mới trước đây bản tọa nghe xong chuyện xưa của Ngưu Lang Chức Nữ, cuối cùng tình yêu tìm kiếm trên ngân hà nhưng ngân hà không phải hàng đêm đều có thể nhìn đến, giống tối nay liền nhìn không tới. Có đôi khi bản tọa nghĩ trời cao như vậy, xa như vậy, cho dù đêm thất tịch Ngưu Lang Chức Nữ có thể tương phùng, bản tọa cũng nhìn không tới a! Nếu có thể leo lên trên trời thì thật tốt, cha bản tọa từng gạt bản tọa, nói: ví như bản tọa liên tục đi về phía tây, có thể tìm đến thông thiên lộ( đường lên trời), tốc hành ngân hà…….”
“ Không cần lên trời, kỳ thật sao cũng ở dưới chân ngươi ta đây” Đột nhiên Long Đồ Bích sâu xa mở miệng
“A, dưới chân?” Uyển Chỉ U khó hiểu mà nhìn về phía hắn bản vương: “ Có ý gì?”
Hắn bản vương chỉ xuống phía dưới “ Cậu xem đây không phải là ánh sáng của ngôi sao sao?”
Uyển Chỉ U cúi đầu, lúc này mới hiểu ý của hắn lão phu —– trên mặt nước của hồ Thông Thiên, chất đầy những ngôi sao trên bầu trời, thật giống như biển sao chìm vào giữa mặt nước xanh biếc, đẹp không gì sánh nổi.
Trước kia nữ nhân ấy ngắm sao, luôn luôn ngẩng đầu nhìn, chưa bao giờ cúi đầu xem qua, bây giờ không khỏi ngây ngẩn cả người nhưng lại không nghĩ khen ngợi tên đó, đành phải cãi chày cãi cối vài câu “ Bản vương nói đích thì nên nhìn trên trơi. Mò trăng đáy nước, dù sao cũng là hư ảo, thấy được, không sờ được”
“ Ngươi bản vương làm sao biết không sờ được,?” Mâu quang của gã biến hóa quái dị “ Xuống phía dưới có thể đụng đến.”
Đột nhiên tên đó bắt lấy bờ vai nữ nhân ấy, dùng lực nhảy xuống, tại thời điểm nữ nhân ấy không kịp phản ứng, hai người “ bùm” một tiếng rơi vào trong nước.
Bọt nước văng khắp nơi,Uyển Chỉ U nhất thời không cách nào mở mắt, cũng không có cách nào hơi thở. Không chút chuẩn bị, nàngbị dụ dỗ, giống như người chết đuối, chỉ có thể loạn xạ đạp đạp, tìm kiếm thứ gì đó co thể leo lên.
Ngay tại lúc cô ấy cảm thấy chính mình khó thở, thời điểm sắp hít thở không thông, có một cỗ lực lượng cường lớn nâng cô ấy lên, đưa cô ấy lên trên bờ.
Nữ nhân ấy không ngừng ho khan, ho ra một vũng nước, nữ nhân ấy tức giận đến hung hắng, đấm Long Đồ Bích một quyền: “ Lần sau không cho phép trêu đùa bản vương như vậy!”
“ Thật xin lỗi, bản vương không biết cậu không biết bơi.” Hắn bản vương đắc ý cười, đôi tay giữ chặt cô ấy, cúi thấp đầu, không chút báo trước mà hôn cô ấy.
Thật không dễ dàng đề có thể nhịp thở, lại bị hắn ngăn chặn môi, Uyển Chỉ U khổ sở chỉ muốn đầy hắn ra, bất qua sau một cái chớp mắt nàng bản tọa lại cảm thấy có chút bất đồng, từ trong miệng hắn truyền tới một luồng khí làm cho nhịp thở của nàng bản tọa dần dần thông thuận trở lại.
“ Nhiều sao?” Hắn lão phu ôn nhu hỏi, tiếng nói mang theo vài phần mị hoặc lòng người.
Cô ấy đỏ mặt, thấp giọng nói: “ Nếu để cho Nghênh Mai nhìn thấy thì nguy rồi. Bé gái kia, động tĩnh lớn như vậy thế nào cũng sẽ tới xem thử?”
“ Sẽ không, bởi vì….. lão phu điểm huyệt đạo cảu nữ nhân ấy rồi.” tên đó xấu xa cười, nhìn vẻ mặt ngạc nhiên cùng tức giận của nữ nhân ấy, lại một lần nữa che lại cánh môi của nữ nhân ấy.
Bởi vì đã cho cô ấy cơ hội th* d*c, cho nên bây giờ, hắn bản vương trực tiếp đoạt lấy, môi lưỡi đồng dạng cuồng phong bạo vũ giao chiến khiến cho cô ấy giống như bị tát cạn khí lực phản kháng, quần áo ướt đẫm trên thân thể cũng không thể giúp dập tắt lửa ngược lại giống như đổ dầu vào lửa.
Lúc Uyển Chỉ U nhận thấy chính mình đang lấy một loại phương thức quẫn bách làm cho cô bản vương xấu hổ, cơ thể tr*n tr**ng giống như lúc mới sinh mà đối mặt với trời xanh cùng với cái nam nhân trước mặt này, lúc này cô bản vương mới ý thức được, nam nữ h**n ** là bao nhiêu đáng sợ, vướng víu.
Nữ nhân ấy thở gấp, ý đồ chống cự: “ Vương gia, nơi nay là thánh địa hoang thất, chúng bản tọa cũng chưa thành thân……”
“ Gọi tên bản tọa” Long Đồ Bích nhíu mày, cười phản bác: “ Đừng quên bản tọa là người hoàng thất, sớm hay muộn nơi này và nàng bản tọa đều thuộc về bản tọa, bản tọa chỉ sử dụng quyển lợi của mình trước thời hạn.”
“ Đúng là vương gia, chúng ta đây còn không có…….” Đột nhiên dưới thân cô ta đây truyền đến một hồi run rẩy, kinh sợ, sửng sốt.
Hắn bản vương cúi người ngậm môi của cô ấy, có chút nỉ non không rõ nói: “ Gọi tên bản vương, bản vương có thể dạy cho cô ấy làm thế nào để không quá đau.”
Uyển Chỉ U không khống chế nổi nước mắt, nhẹ giọng than thở: “ Bản vương, bản vương không nghĩ muốn biến thành cái loại nữ nhân mà trước kia vương gia thân mật….”
“ Các nàng lão phu chưa từng có tư cách gọi tên lão phu” Hắn lão phu ngưng tụ. Rôt cuộc nữ nhân này còn quạt cường bao lâu? Hắn lão phu nhanh “ nhẫn nại” không được.
“ Vì cái gì….. lại chọn lão phu?” Nữ nhân ấy nức nở, muốn dùng tay che kín ánh mắt, song tay lại bị tên đó gắt gao đè trên đỉnh đầu.
“ Ngay từ đầu là vì thánh mệnh, nhưng về sau…….. là vì bản tọa nghĩ muốn nghe theo tâm của chính mình” Long Đồ Bích không cách nào cố chấp để cô ấy gọi tên mình, tên đó mặc cho d*c v*ng, thúc dục h*m m**n, lấy phương thức lắc lư thân thể đối phương, rung động linh hồn lẫn nhau.
Đớn đau làm cho thân thể Uyển Chỉ U căng thẳng, không biết nghênh hợp như thế nào. Nguyên lai trước kia nghe qua cùng xem qua, tại thời điểm thực tế căn bản không có tác dụng. Kinh sợ, khó xử, rụt re, kháng cự đều làm cho cô ấy phóng túng chính mình. Nhưng Long Đồ Bích không cho cô ấy thời gian thích ứng cùng trì hoãn, hắn càn rỡ mà yêu cầu toàn bộ của cô ấy, đem toàn bộ ấn kí của hắn khắc trên người cô ấy.
Cho dù gã biết, sau đêm nay, cô ấy có khả năng sẽ hận gã, sẽ càng thêm chán ghét gã nhưng sau khi gã suy nghĩ mấy ngày, vẫn lại đi ra ra kế hoạch như vậy.
Liên tiếp mấy ngày không thấy nàng bản tọa, cuối cùng cả ngày cả đêm đều nhớ tới nàng bản tọa, nàng bản tọa ở trong lòng tên đó phân lượng cũng theo từng ngày mà không ngừng tăng lên. Nếu tên đó đồng ý không cưới nàng bản tọa, tựa hồ thực có lỗi với không chỉ hoàng thượng mà còn là tâm của chính mình. Phải như thế nào mới có thể chặt đứt ý nghĩ không lấy chồng của nàng bản tọa? Tước chiếm giữ lấy người của nàng bản tọa, tiện đà giữ lấy lòng của nàng bản tọa, đây tựa hồ là phương pháp kém cỏi nhất nhưng là lựa chọn nhanh nhất.
Những chấm nhỏ giữa đêm đang dần dần tan ra, ánh trăng không biết từ chỗ nào hiện ra ánh sáng rực rỡ, mềm mại, tình cảm mãnh liệt thuộc về hai người vừa mới qua cao trào .
Uyển Chỉ U cuộn thân thể mình lại, không dám nhìn mắt Long Đồ Bích nhưng tên đó lại cẩn thận mà ôm cô lão phu vào trong ngực, ôn nhu, yêu thích mà vỗ phía sau lưng cô lão phu, giống như đang dỗ cô lão phu đi ngủ.
“ Đối phương là cố ý.” Cô bản vương than thở, ở trong ngực hắn bản vương ấp úng nói: “ Đối phương muốn cho bản vương không có cơ hội hối hận.”
Nhìn lên ánh trăng, Long Đồ Bích sâu xa cười: “ Đúng vậy a” Hắn bản tọa biết nàng bản tọa quá đỗi thông minh cho nên hắn bản tọa thừa nhận rõ ràng, không e dè.
Ngầng mặt lên, dừng ở đôi môi hình vòng cung cùng chiếc dũi cao của tên đó, cô ta đây hết sức nghiêm túc mà nói: “ Ngươi ta đây xác định muốn thành thân với ta đây ? Không phải ý chỉ của bệ hạ?”
“ Ừm” Tay hắn vốn đang vỗ nhẹ phía sau lưng bây giờ trở nên v**t v*, vỗ về chơi đùa, hiển nhiên hắn có phần chờ không kip, cảm xúc mãnh liệt lần thứ hai đã đến.
Cô ấy nghiêm mặt lại, nói: “ Được rồi, lão phu đây có một điều kiện, nếu như ngươi lão phu đáp ứng, lão phu có thể gả cho ngươi lão phu, nếu như ngươi lão phu làm không được, mời ngươi lão phu nói cùng hoàng thượng, lão phu tình nguyện làm ni cô cũng không nguyện ý lập gia đình.”
“ Điều kiện?” Hắn bản tọa buồn cười mà nhìn cô ấy, cô ấy có còn có điều kiện gì?
“ Từ nhỏ bản tọa sinh trong gia đình giàu có, nhìn chán nhóm người di nương vì tranh thủ sủng ải của thân phụ mà lục đục với nhau, đối phương có thể nói bản tọa ích kỷ, nhưng bản tọa không muốn mỗi đêm trong tương lai người nào đó ở trong phong đối phương qua đêm cùng đối phương nhao nhác bản tọa sẽ buồn bã, không vui. Cao tổ( tổ tiên) hoàng đế ở triều đại trước dù có chung tình nhưng trừ bỏ Diễm Cơ mà tên đó yêu nhất, ở ngoài thì cũng có đến mấy vị cơ thiếp tràn đầy hậu cung. Bản tọa nghĩ muốn biết, đối phương có thể hay không tiếp nhận một nữ nhân không cho đối phương cưới trắc phi?
Thấy nàng lão phu nói những lời lẽ mà không một nữ nhân nào dám yêu cầu trượng phu của mình, Long Đồ Bích tựa tiếu phi tiêu nhìn nàng lão phu, sau một hồi mới hỏi: “ Đây không phải là nguyên nhân chủ yếu mà nàng lão phu không chịu gả cho lão phu chứ?”
“ Liền tính… là đi” Cô ấy do dựumột chút, vẫn là không nói gì đến chân tướng tám chữ kia.
“ Nhưng nàng ta đây có biết hay không, tiên hoàng sủng Diễm Cơ, cũng không phải là thê tử của ông”
Nàng bản vương ngẩn ra. Lời này là có ý gì?
Tên đó cười, dùng lực ấn xuống một cái ở phía sau nàng ta đây: “ NHư vậy, ta đây cũng có điều kiện, nếu như nàng ta đây đáp ứng ta đây, ta đây có thể đáp ứng yêu cầu của nàng ta đây?” Tên đó nhất định phản tương nhất quân(phản đối, phản kháng)
“ Là cái gì?” Nàng ta đây nghi vấn nói
“ Từ nay về sau, không được gọi bản tọa là vương gia, chỉ gọi tên bản tọa.” tên đó sâu sắc mà nhìn cô bản tọa,chờ mong dừng trên đôi môi đỏ mọng của cô bản tọa.
Cô ấy ngạc nhiên một hồi lâu, còn tưởng rằng chính mình nghe lầm. Chỉ đơn giản như vậy? Gọi tên thì có khó gì?
“ Đồ Bích?” Nàng bản tọa thử mở miệng, chỉ thấy trong mắt tên đó toát ra ngọn lửa. Ngay sau đó, thân thể bị tên đó bao phủ, áp trụ….. Bây giờ , không có đớn đau như lần đầu tiên, nhưng cảm thấy toàn thân đều như bị bỏng bởi lửa nóng, dù thế nào đi nữa thân thể cũng không có biện pháp dập tắt lửa, mãi đến khi tên đó lại một lần xâm nhập đến nơi thâm sâu trong cơ thể nàng bản tọa, nàng bản tọa mới không cách nào kiềm chế xuất ra r*n r* thật dài, giống như chiếm được thỏa mãn cùng an ủi.
Nguyên lai, cô ta đây cũng mãnh liệt hi vọng bị tên đó đòi lấy như vậy, bị tên đó giữ lấy, bị tên đó yêu, mà cái nam nhân yêu cô ta đây này lại khiến cô ta đây động tâm như vậy.
Một khi đã như vậy, nữ nhân ấy cũng không cần thiết phải trốn tránh. Ví như tám chữ kia nhất định là số mệnh của chúng thì nữ nhân ấy lựa chọn cùng tên đó đối mặt .