Bỏ Rơi Vương Gia
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-08-27 10:30:24 | Lượt xem: 11

Hai tháng sau

Bên cạnh cửa sổ, Uyển Chỉ U lười biếng nằm sấp trên cái bàn, cánh mũi khẽ nhịp thở cũng có thể cảm giác được bông tuyết lạnh lùng phía ngoài cửa sổ.

Có lẽ là tới không đúng lúc, Nguyệt Dương Quốc đang vào mùa đông. Âu Dương Tri Thu đã thề là sẽ dẫn cô ấy đến núi Kình Vũ ngắm cảnh biển ở Nguyệt Dương Quốc, nhưng bởi vì gió tuyết tới, làm cho địa hình trên núi hiểm trở không có cách nào leo lên được núi Kình Vũ.

Hắn bản tọa luôn miệng xin lỗi cô bản tọa, nhưng cô bản tọa chỉ cười cười , thuận miệng nói một câu “ Không sao”

Thật ra thì trong lòng hai người đều biết rõ cô ấy tới Nguyệt Dương Quốc không phải vì ngắm phong cảnh của Nguyệt Dương Quốc.

Sau khi tới Nguyệt Dương Quốc, Âu Dương Tri Thu an bài cô ấy ở tại một toà nhà tên Tinh Hà, toà nhà này ở trong thành trấn ngay bên dưới chân hoàng thành Đệ Nhị Đại Thành của Nguyệt Dương Quốc. Mà Uyển Chỉ U đang ở trong Cầm Tâm biệt viện là biệt viện của Hoàng Gia, rất nhiều nơi ở biệt viện có thể thấy được dấu hiệu đại biểu cho hoàng tộc Nguyệt Dương, càng không nói đến cách bố trí xa hoa, kích thước kinh người và kiến trúc tinh xảo.

Cô ấy tin Âu Dương Tri Thu thật ra cũng không muốn che dấu thân phận thật của hắn bản vương, nếu không hắn bản vương cũng không cần đưa mình tới nơi phô trương như thế. Mặc dù biết nhưng hai người không ai nói thẳng ra.

Có lẽ tên đó đã biết thân phận thật của cô lão phu, mà tên đó mang cô lão phu tới nơi này cũng bởi vì biết cô lão phu là ai.

Nữ nhân ấy yên tĩnh nhận tất cả an bài của gã, thường ngày ăn uống, muốn làm gì cũng được. Đám người kia đang thử dò xét lẫn nhau, giống như một cặp nhím không ai phát động tấn công trước.

Sau khi tới Nguyệt Dương Quốc, nàng ta đây không nhận được bất kì tin tức nào có liên quan đến Long Đồ Bích. Nam nhân kia đang làm gì? Có phải đang xoay quanh giữa việc triều chính và các nữ nhân hay không? Nguyệt Lăng Lăng có còn ở bên hắn, cùng ngủ chung thân mật hay không? Mà mình rời đi có ảnh hưởng đến hắn chút nào không? Có lẽ gần hai tháng cũng đã giải quyết được tất cả hậu quả rồi?

“Tiểu thư, sao ngài lại nằm ngủ ở đây?” Nghênh Mai bưng khay đi tới chấn kinh kêu lên một tiếng, “Bên cửa sổ rất lạnh mà ngài ngay cả áo khoát ngoài cũng không khoát”

Nha hoàn muốn đi lấy áo choàng cho cô bản tọa. Nhưng cô bản tọa đã đứng dậy khoát khoát tay “Không cần, không phải bản tọa ngủ, bản tọa chỉ muốn nghỉ ngơi một chút”

“Gần đây, tiểu thư luôn lười biếng, dáng vẻ luôn luôn mệt mỏi” Nghênh Mai lo lắng nói “Trước kia ngài không như thế này, có phải thân thể không thoải mái hay không?”

“Quá rãnh rỗi cho nên mới như vậy” Uyển Chỉ U liếc nhìn khay thức ăn, đem đồ ăn kho tàu đẩy ra xa xa, cau mày phân phó “Về sau những thứ tôm, cá bảo họ không cần làm, lão phu không thích ăn”

Nghênh Mai cười nói “Tiểu thư đến đây thì trở nên kiêng ăn rồi, trước đây không phải ngài thích ăn nhất là tôm, cá sao”

“Có lẽ cá, tôm ở Nguyệt Dương Quốc không ngon miệng bằng ở Long Cương Quốc”

Nghênh Mai gật gật gật đầu phụ hoạ “Tiểu thư, hay là chúng ta đây trở về Long Cương Quốc đi? Cả ngày lẫn đêm đều ở đây thật đúng là không thoả đáng, nếu ngài không trở về không chừng Vương Gia thật sự không cần ngài”

Uyển Chỉ U lười biếng uống tổ yến trên tay “Đối phương cho rằng bây giờ bản tọa đi về tên đó còn cần bản tọa hay sao?”

Nghênh Mai sợ hết hồn “Tiểu thư, ngài nói…cái hưu thư của ngài, Vương Gia thật sự sẽ nhận hả?”

Nữ nhân ấy khẽ thở dài. Bé gái này đi theo nữ nhân ấy lâu như vậy mà sao vẫn còn không hiểu thế sự thế này? “Nếu như ngươi ta đây là nam nhân, bị thê tử viết hưu thư, dán khắp phố lớn ngõ nhỏ, vậy ngươi ta đây có còn chấp nhận lão bà này không?”

Nghênh Mai gấp đến mức dậm chân tại chỗ “ Vậy thì làm sao mới được? Không có tiểu thư Thiên Tinh Cung thật không gánh nổi, sau này trở về phủ cũng rất khó khăn”

Nàng ta đây nhíu lông mày, nàng ta đây nghĩ đến trong nhà có các di nương là một đám lớn nhỏ cùng cha mẹ huynh đệ tỉ muội làm nàng ta đây không còn bình tĩnh nói “Ta đây sẽ không trở về nơi đó”

“Chẳng lẽ tiểu thư muốn cả đời ở lại đây hay sao?” Nghênh Mai càng thêm lo lắng “Dù gì ngài cũng là vương phi, ở lại trong nhà của nam nhân khác không danh không phận còn ra thể thống gì nữa?”

“Đối phương quan tâm quá nhiều chuyện, đầu tóc sẽ nhanh bạc đấy” Uyển Chỉ U vừa cười vừa búng cái trán nàng lão phu một cái, gắp thêm một món ăn bỏ vào miệng, không biết món ăn xào bằng cái gì, mùi cá xộc vào mũi, nàng lão phu không nhịn được nhanh chóng bỏ lại chén cơm, che miệng nôn ọe.

“Ai da, tiểu thư cậu thật sự không thỏa mái rồi” Nghênh Mai vội tìm khăn tay giúp cô bản tọa lau miệng.

Sắc mặt tái nhợt, cô ấy nhịp thở trở nên dồn dập, phân phó nói “Chuyện này không được nói với bất kì ai”

“A, được” Nghênh Mai ngơ ngác nhìn nàng bản tọa. Vẻ mặt tiểu thư đột nhiên trở nên nghiêm trọng giống như sắp xảy ra sự tình gì lớn vậy.

Uyển Chỉ U ngồi một lúc, đợi cho nhịp tim bình ổn lại và không còn th* d*c nữa, nàng lão phu thở dài một tiếng đi lại gần cửa sổ.

Trước mặt, bông tuyết bay múa thật tự nhiên tự tại, tuy không có sinh mạng nhưng lại có được một lần duy nhất sống với tư thế đẹp đẽ đến thế. Đối với cô ấy mà nói, tự nhiên tự tại như vậy chỉ có thể ngưỡng mộ nhưng không thể khẩn cầu.

Từ nhỏ cuộc đời đã bị người an bài, dù dùng hết tâm tư cơ trí cũng không thể chạy thoát được vận mạng, nghe theo trái tim mình, gả cho một người cô ấy yêu thương, nghĩ nhìn nam nhân này sẽ là hạnh phúc của cô ấy, thế nhưng không nghĩ đến đêm tân hôn, ngoài ý muốn phát hiện trượng phu cùng nữ nhân khác mây mưa.

Nữ nhân ấy viết hưu thư, để lại cục diện rối rắm, tiêu sái rời đi, ở trên đường gặp được người có khả năng gây ra bất lợi cho tên đó. Trong chớp mắt đó nữ nhân ấy quyết định không tiếp tục đi nữa, mà tiến đến gần kẻ địch là muốn ở gần để nắm giữ động tĩnh của kẻ địch, làm vậy để có thể bảo đảm bình an cho tên đó. Chỉ là không nghĩ đến vẫn còn phiền toái tới__ nữ nhân ấy v**t v* cái bụng bằng phẳng của mình, mặc dù không có kinh nghiệm nhưng sống chung nhiều năm với các di nương, nữ nhân ấy cũng đoán được chuyện gì đang xảy ra, nếu như lần này nữ nhân ấy không có sinh bệnh gì kì quái thì 89% là nữ nhân ấy đã mang thai.

Thật rất muốn hướng lên trời mắng lớn tên Long Đồ Bích, người đàn ông này mang đến cho nàng ta đây bao nhiêu là phiền nhiễu, để nàng ta đây mỗi ngày trôi qua trong cực khổ như vậy thì không nói làm gì bây giờ còn chế tạo ra một người khác gây phiền toái cho nàng ta đây.

Nếu như ban đầu không buông thả chính mình thì tốt rồi. Ai___ trong lòng cô ấy thở thật dài.

Lần đầu tiên triền miên tại ao Thông Thiên, mặc dù một nửa là do tên đó ép buộc, nhưng đối mặt với mong muốn mãnh liệt của mình nữ nhân ấy cũng đã động tâm với nam nhân này, cố gắng kháng cự mà không có kết quả, cuối cùng nữ nhân ấy lại lựa chọn thuận theo tên đó.

Nếu như lúc ấy thà chết không theo, hắn lão phu sẽ buông tha cho nàng lão phu sao?

Vừa nghĩ tới ánh mắt của tên đó vĩnh viễn thâm thúy, âm u, trong lòng cô lão phu ngay lập tức có đáp án ___ tên đó sẽ không.

Hắn bản tọa là loại người chỉ cần nhận định mục tiêu là sẽ làm hết khả năng để đạt được. Mà nữ nhân ấy là nữ nhân duy nhất làm cho hắn bản tọa phải dùng đến thủ đoạn để chinh phục, thì không có lẽ nào ở khoảnh khắc cuối cùng lại buông tha được?

Nhưng bây giờ phải làm sao đây? Nàng bản tọa viết hưu thư cho hắn, hai tháng nay vẫn chưa thấy hắn xuất hiện, nếu đứa được bé sinh ra có phải bị gọi là “Nghiệt chủng” hay không? Huống chi nàng bản tọa vẫn còn đang ở Nguyệt Dương Quốc, trong phủ thái tử của địch quốc, sự tồn tại của đứa bé còn có ý nghĩa phức tạp hơn nữa.

Đứa bé có thể để lại sao?

Sau khi tự hỏi, Uyển Chỉ U sợ hết hồn, cô ấy thế mà lại muốn giết tiểu sinh mệnh trong bụng? Làm sao có thể như thế chứ? Dù sao đây cũng là cốt nhục của cô ấy, bây giờ đã cùng thân thể của cô ấy hòa làm một, muốn cô ấy bỏ nó, cô ấy không làm được.

Nhưng, nếu như Âu Dương Tri Thu biết nàng bản vương có thể chất của Long Đồ Bích, tên đó sẽ làm gì đây?

“Càng Bích, mau đến xem lão phu đem tới vật gì cho đối phương này?” Lúc trời sắp tối, Âu Dương Tri Thu kích động chạy tới tìm cô lão phu.

Uyển Chỉ U vẫn cảm thấy kì lạ, tại sao Âu Dương Tri Thu vẫn còn ở đây, không phải tên đó nói cha bản tọa tên đó đòi tên đó về gấp sao? Hiện tại vẫn ở lại đây rốt cuộc là có dụng ý gì?

Nữ nhân ấy đứng lên nhìn tên đó thần thần bí bí xách theo một cái rổ chạy vào, cười đặt cái giỏ lên bàn “Cậu tự mình xem đi”

Cô ấy đưa tay vạch vải bố trùm ở trên cái rổ, bỗng nhiên vải bố nhúc nhích, làm cô ấy giật mình, cô ấy chưa hồi phục lại tinh thần, thì thấy một vật nhỏ lông trắng như tuyết, đầu đầy lông lá nhô ra.

Uyển Chỉ U sửng sốt nhìn nhìn vật nhỏ một lúc “Này, đây là con mèo?”

“Đúng vậy a” Âu Dương Tri Thu ôm vật nhỏ đi ra giống như hiến vật quý. Con mèo nhỏ kia không chỉ có toàn thân trắng như tuyết mà càng thú vị là, hai con mắt của nó một con màu xanh dương một con màu xanh lá cây.

Cô bản tọa chưa từng gặp qua loại mèo đáng yêu như thế này, làm cho cô bản tọa sinh lòng yêu thương, vỗ tay nói: “Thật là một con mèo xinh đẹp, màu mắt nó bị làm sao vậy?”

“Nó được mua từ ngoài biển, không giống như mèo ở đây, cậu nhìn kĩ đi”

Âu Dương Tri Thu đem mèo thả vào tay cô ta đây, Uyển Chỉ U nhận lấy nó cẩn thận từng li từng tí, rất tò mò quan sát nó

Nữ nhân ấy chưa từng nuôi qua sủng vật, nhưng bản tính của phụ nữ là đối với tất cả những vật nhỏ đáng yêu xinh đẹp sẽ yêu thích mãnh liệt, con mèo nhỏ này lại giống như rất hiểu tính người, hết sức thuận theo mà nằm trong ngực nữ nhân ấy, mở ra con mắt kinh dị mà xinh đẹp quan sát nữ nhân ấy.

“Biết là đối phương sẽ thích mà, con mèo này tặng cho đối phương” Âu Dương Tri Thu có một bộ dáng lấy lòng nói.

“Cho ta đây” Cô ấy treo chọc mèo nhỏ, cười nói: “Nhưng ta đây không biết mình có thể chăm sóc nó tốt không nữa”

“Có ta đây giúp ngươi ta đây, thì một con mèo nhỏ sợ nuôi không được sao?”

“Nhưng đến khi ta đây đi con mèo này phải làm sao? Ta đây sẽ mang theo nó sao?”

Mặt tên đó trầm xuống, ngưng mắt nhìn nụ cười dịu dàng của Uyển Chỉ U, nhỏ giọng hỏi: “Cậu phải đi rồi sao?”

“Lão phu không phải là người Nguyệt Dương Quốc, tất nhiên phải đi” Cô ấy đặc biệt thích chơi với móng vuốt của mèo nhỏ, xem nét mặt nó lười biếng vẻ mặt cực kì giống một người… “Nếu như lão phu muốn cậu ở lại, cậu có chịu ở lại không?” Tên đó dựa vào bàn đứng bên cạnh cô ấy, một tay nâng quai hàm, làm như không chút để ý hỏi cô ấy như vậy.

“Đừng nói giỡn với lão phu” Uyển Chỉ U phát hiện con mèo này rất thích người khác gãi nó, chỉ cần gãi cổ của nó, nó sẽ duỗi bốn chân làm ra một bộ dáng vừa lòng. Động tác này cực kì giống người kia…Hừ, thật là một con mèo lười.

“Bản tọa không có nói giỡn” Âu Dương Tri Thu giọng nói trầm xuống.

Cô ấy lúc này mới nhìn về phía hắn ta đây, thấy trong mắt hắn ta đây lóe lên điểm sáng, hơi hơi kinh hãi: “Thu công tử, ta đây thật sự cảm kích đối phương những ngày này luôn luôn vô tư chăm sóc ta đây, chỉ là…”

“Bản vương không tin ngươi bản vương không biết tâm ý của bản vương” Hắn nhích lại gần thêm một chút, bỗng nhiên lấy tay để lên tay của nàng bản vương đang ở trên thân mình mèo nhỏ “Dụng tâm của bản vương trong những ngày qua đối với ngươi bản vương, chẳng lẽ ngươi bản vương cho rằng bản vương chỉ vì một bằng hữu kết giao ở trên đường hay sao?”

Đáy lòng của cô bản tọa dâng lên lạnh lùng, trong đầu cô bản tọa chợt thoáng qua một loại ý thức hiểm nghèo. Cô bản tọa miễn cưỡng nói: “Thu công tử, bản tọa biết đối phương có lẽ là…sự yêu thích nhất thời, vả lại đối phương cũng không hiểu biết về bản tọa”

“Quá khứ của cậu thế nào bản tọa cũng không so đo, cậu cũng không phải là chưa bao giờ hỏi qua lai lịch của bản tọa hay sao?” Âu Dương Tri Thu cười khanh khách bắt được bả vai của nữ nhân ấy “Hai người chúng bản tọa nhìn rất xứng đôi, cậu không cảm thấy như vậy sao? Cậu xem chúng bản tọa đều là người tùy ý, mà bản tọa đối với cậu là một tấm chân tình, cậu cũng biết có rất nhiều người muốn làm thê tử của bản tọa nhưng vẫn không đạt được ước nguyện đấy thôi”

“Ta đây biết” Uyển Chỉ U cười khổ thở dài một tiếng. Vị trí thái tử phi Nguyệt Dương Quốc, chính xác là lấy tay chạm vào sẽ bị bỏng. Nhưng thân phận cô ta đây là vương phi Long Cương Quốc mới vừa chạy trốn, làm sao lại đem bản thân ném vào một hố lửa khác?

“Lão phu biết muốn đối phương đưa quyết định ngay lúc này, là làm khó đối phương” tên đó chợt cười thu tay lại “Lão phu cho đối phương thời gian hai ngày để suy nghĩ, được không? Lão phu hi vọng có được đáp án không phải là phủ định”

Cô bản tọa sửng sốt nhìn bóng lưng Âu Dương Tri Thu rời đi, ngón tay vô thức đặt trên lưng mèo nhỏ, có vẻ như mèo nhỏ muốn chơi, đưa móng vuốt sắc nhọn không khống chế sức lực mà cào cô bản tọa, làm cho cô bản tọa thống khổ.

Uyển Chỉ U bị đau thu tay lại, khẽ thở dài thả mèo nhỏ xuống “Vật nhỏ, ngay cả ngươi bản tọa cũng muốn làm tổn thương bản tọa”

Mèo nhỏ kêu meo meo giống như đang cười.

Lần này thật đúng là tiến hay lùi đều khó, nên làm cái gì bây giờ? Nhanh chóng rời khỏi Nguyệt Dương Quốc hay sao? Nhưng hai tháng nay nàng bản vương ở chổ này vẫn không lấy được tin tình báo nào hữu dụng, Long Đồ Bích lại hoàn toàn không có tin tức. Đúng như Nghênh Mai nói, nếu nàng bản vương trở lại Long Cương Quốc ngay cả chổ đặt chân cũng không có.

Cô ấy còn tự nhận mình có mấy phần khôn vặt, làm sao mà lại đưa mình tới tình trạng tiến lùi đều không có đường thế này?

Thì ra từ nhỏ luyện khinh công vì thích leo lên cành cây xem tinh tượng, bây giờ nó còn có công dụng khác. Trong đêm khuya Uyển Chỉ U lẻn vào biệt viện đứng bên trong tán cây lớn, vừa cẩn thận từng li từng tí tiến về phía trước mà cười khổ.

Đây thật là hạ sách, thật bất đắt dĩ mới làm. Nhưng thật sự nếu không hành động, nàng bản tọa sẽ trở thành cô hồn dã quỷ phiêu bạt giữa hai nước Long Cương Quốc và Nguyệt Dương Quốc mà không có chỗ nương tựa.

Sau một ngày ngẫm nghĩ, cô ấy cảm giác đề nghị của Âu Dương Tri Thu quá mức đột ngột và không có đạo lí. Nếu như cô ấy kiêu ngạo một chút, có lẽ sẽ cho rằng là tên đó coi trọng cô ấy, nhưng cô ấy lại có đầu óc cực kì tỉnh táo, mọi chuyện hẳn là không có đơn thuần như vậy.

Nàng bản vương cũng có những lúc rất can đảm và lí trí, giống như giờ phút này, trong lòng mặc dù cực kì tức giận người kia, lại không nhịn được muốn giúp hắn bản vương dò thăm các tình huống sẽ uy h**p hắn bản vương, cho dù là đưa mình vào hiểm cảnh cũng không ngại ngần.

Ngôi biệt viện này rất lớn, trước nay cô bản vương chưa bao giờ một mình hành động, bởi vì sợ có nhiều người dám thị cô bản vương. Nhưng tối nay cô bản vương không muốn đợi thêm nữa, lời nói của Âu Dương Tri Thu làm cho cô bản vương mất hết chờ đợi cùng kiên nhẫn.

Bóng đêm là nơi che chở tốt nhất, nhưng nàng bản tọa hoàn toàn cảm thấy xa lạ với nơi đây thì cũng chỉ có thể như con ruồi không đầu tìm kiếm mọi nơi.

Đột nhiên, nàng lão phu phát hiện trên con đường nhỏ có mấy thị nữ đang cầm bầu rượu và cái mâm đi về phía trước, tinh thần nhanh chóng rung lên, điều này là đại biểu cho việc họ đang muốn đưa rượu và thức ăn cho nhân vật quan trọng nào đó.

Cô ấy loáng thoáng nghe được các thị nữ nói chuyện với nhau__ “Có thật không? Có người anh tuấn vậy sao? So với Điện hạ chúng ta đây còn đẹp hơn?”

“Điện hạ chúng ta đây so với người kia a, giống như là trẻ con. Ai, hiện tại ta đây đã biết tại sao tên đó có danh tiếng vang dội rồi, nghe nói nữ nhân của tên đó cũng không ít”

“Bản vương vừa nhìn tên đó một cái xương liền mềm nhũn ra. Trước kia bản vương còn không biết, nam nhân nhìn nữ nhân cũng có thể lấy mất hồn vía như vậy”

Bọn thị nữ cười nhẹ, trao đổi với nhau, chân cũng đi thật nhanh.

Uyển Chỉ U không biết họ đang nói đến ai, nhưng rõ ràng Âu Dương Tri Thu đang gặp người khách quan trọng. Nữ nhân ấy nên trốn đến nghe lén hay là nên tránh đi. Nếu là khách quan trọng thì chắc có bí mật trọng yếu. Nữ nhân ấy không xác định được mình có khả năng tham dự vào hay không, nhưng lại nghĩ đến không phải lúc nào cũng có cơ hội như vậy, vì vậy nữ nhân ấy quyết định mạo hiểm một lần.

Vị trí của Tây Hoa Đường ở phía đông của biệt viện, Đại Đường này dùng để tiếp khách. Xa xa cô lão phu nghe tiếng hát của nữ tử truyền ra, ở trong Đại Đường hết sức sầm uất. Sự sầm uất này thật sự rất tốt, có thể che dấu đi tiếng động của cô lão phu, mà ánh đèn giúp cô lão phu núp trong bóng tối càng khó bị phát hiện hơn.

Ai, làm gián điệp hoặc thích khách thật không dễ dàng gì. Không chỉ có cam đảm, cẩn thận, công phu hơn người, mà còn phải dựa vào vận số tốt nữa. Cô ấy hi vọng mình làm chuyện nguy ngập như thế này là lần cuối cùng.

Bên trái Tây Hoa Đường trồng mấy cây mai, đang là mùa đông, hoa mai chưa đến thời điểm nở rộ, không thể trông cậy vào hoa mai để ẩn thân được. Cô ấy tìm được nóc nhà là nơi ẩn thân tốt nhất.

Thừa dịp thị nữ bước vào bên trong đại đường hấp dẫn sự chú ý của mọi người, nữ nhân ấy tung người lướt qua cây mai, lấy điểm dậm chân, nhảy lên nóc nhà.

Trên nóc nhà có thể nhìn qua cửa sổ thấy được bên trong đại đường. Cô ấy lấy can đảm chuyền người qua cửa sổ của mái nhà bên cạnh, cẩn thận từng li từng tí nhìn xuống__ bên trong đại đường sáng ngời, cô ấy nhìn thấy Âu Dương Tri Thu, tên đó ngồi ở vị trí cao nhất phía trên, đang cười vang, xem ra bộ dáng là đang vui vẻ, cầm ly rượu trong tay đang hướng tới mời rượu mọi người.

“Vương gia nếu không uống li rượu này thật là không cho bản vương mặt mũi, đây chính là rượu ngon nhất ở Nguyệt Dương Quốc chúng bản vương, gọi là “ Nhu Nhiên”, vừa uống vào, hương thơm thoang thoảng ba ngày không tan biến đấy.”

Uyển Chỉ U ngạc nhiên, chẳng lẽ người mà Âu Dương Tri Thu tiếp đãi không phải là người Nguyệt Dương Quốc? Hắn gọi “Vương gia”, vậy người này là vương tôn quí tộc của nước nào?

Nàng lão phu còn đang bồn chồn, không thấy được ở một góc bên trong truyền ra tiếng nói “Nhu Nhiên, mỹ danh này từ lâu lão phu đã được nghe đến rồi”

Tiếng nói này làm cho cô ấy cả kinh thiếu chút nữa từ trên cửa té xuống.

Chấn kinh qua đi nàng lão phu nắm thật chặt mảnh ngói, nặng nề th* d*c.

Có khả năng không? Là hắn bản vương phải không? Long Đồ Bích… Khách quí của Âu Dương Tri Thu lại là hắn bản vương? Hắn bản vương rõ ràng biết Nguyệt Dương Quốc đang có ý đồ với Long Cương Quốc, vậy mà còn đến đây?

Âu Dương Tri Thu cười nói “Vương gia lần này đến Nguyệt Dương Quốc phải ở lại đây thêm vài ngày, mỹ nữ của Nguyệt Dương Quốc cũng vang danh bốn bể, mặc dù không thể so sánh với mỹ nữ của Long Cương nhưng bảo đảm cậu sẽ yêu thích hương vị dịu dàng của mỹ nữ Nguyệt Dương đến quên cả trời đất đấy.”

Uyển Chỉ U thở ra một hơi, tập trung lắng nghe câu trả lời__ “Đúng vậy a, trên đường đi đến đây bản tọa đã được thấy qua “cảnh tượng” của quí quốc rồi, không thể không nói, thật ngưỡng mộ Điện hạ được ở trong cảnh đẹp như vậy”. Long Đồ Bích kín đáo cười nhàn nhạt làm cho hàm răng Uyển Chỉ U có chút ngứa ngáy.

“Vậy, tối hôm nay để cho Mỹ Kiều Nương phục vụ Vương gia nhé, được không?” Âu Dương Tri Thu hưng phấn thăm dò, mập mờ nói “Bản vương đã bỏ ra rất nhiều vàng mua nữ nhân này, hết lòng dạy dỗ, vốn nghĩ là khi Vương gia lên ngôi sẽ đưa đến Long Cương Quốc, giờ Vương gia đã đến đây vậy Vương gia vui vẻ nhận trước đi”

Uyển Chỉ U lại bò về phía trước một chút, từ góc độ này có thể nhìn thấy bóng dáng của Long Đồ Bích, nhưng khi nhìn thấy tay tên đó đang nắm tay một mỹ nữ, chậm rái v**t v*, ngay cả tiếng cười cũng trở nên thật thô lỗ.

“Vậy thì đa tạ Điện hạ rồi, Dạ Hàn ở Nguyệt Dương tuyết cũng thật nhiều, bản vương còn đang lo chăn gấm tối nay lạnh lùng làm sao mà ngủ được đây”

Tim Uyển Chỉ U như bị ngừng đập một lúc, không nhìn được nữa, lật người đứng lên rời đi. Nàng lão phu đang không thoải mái, lúc đứng dậy lại dùng lực mạnh một chút làm cho mảnh ngói phát ra tiếng vang nhẹ.

Ở bên trong, tiếng động của Long Đồ Bích đột nhiên trầm xuống “Điện ha, nơi này có thích khách ẩn nấp phải không?”

“Thích khách?” Âu Dương Tri Thu khó hiểu hỏi “Có ý tứ gì?”

“Là đầu trộm đuôi cướp hả? Thật to gan!” Hắn hừ một tiếng, nhanh như điện hất tay mỹ nữ kia ra, vọt người lên phía trên cửa sổ, bắt lấy cánh tay Uyển Chỉ U đang sắp rời đi.

Nàng bản vương không muốn cùng hắn bản vương đối mặt, vung tay lên muốn thoát khỏi hắn bản vương, Long Đồ Bích không cho nàng bản vương cơ hội phản kháng cầm lấy hai tay của nàng bản vương nắm trong tay, cái tay khác đưa ra như lưỡi đao ở trên cao mạnh mẽ hạ xuống chuẩn bị bổ xuống cổ của nàng bản vương.

Cô bản tọa hung hăng ngẩng đầu lên, nhìn gã trừng mắt tức giận.

Một tích tắc nhìn thẳng này làm cho bàn tay tên đó dừng lại giữa không trung.

Thật hay cho cuộc gặp lại này!

Long Đồ Bích, là người trong lòng cô ấy hận vô số lần, mắng vô số lần, đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt cô ấy, cô ấy tin sự xuất hiện của cô ấy cũng hù doạ gã không ít, bởi vì sắc mặt gã từ trước tới giờ luôn trầm ổn bây giờ hiện lên một tia ngạc nhiên cũng có vui sướng.

Không đúng, sao tên đó lại mừng rỡ? Đúng ra phải thẹn quá hoá giận chứ?

“Vương gia, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?” Âu Dương Tri Thu chạy theo ra ngoài phòng, khổ nổi không có khinh công, phải ở dưới sân gấp đến độ dậm chân.

Long Đồ Bích nhìn Uyển Chỉ U mỉm cười nhỏ nhoi “Cuối cùng cũng bắt được ngươi bản tọa, để xem ngươi bản tọa còn chạy trốn đi đâu nữa?”

“Vương gia muốn xử trí lão phu thế nào?” Nữ nhân ấy híp mắt cười nhạt “Có phải hận lão phu lại phá hư chuyện tốt của Vương gia hay không?”

Hắn bản tọa ngẩn người, sau đó đem nữ nhân ấy kéo đến trong lòng, nhỏ tiếng nói “Ngươi bản tọa nói thật hay là đang nói giỡn với bản tọa? Nếu như nói thật, Bổn Vương rất tức giận, nếu như là nói giỡn vi phu rất uất ức”

Nhìn gương mặt này, đôi mắt này Uyển Chỉ U hơi nghi ngờ. Hắn ta đây đang nói thật hay đang diễn trò với nàng ta đây? Hắn ta đây lúc nãy và hắn ta đây bây giờ , rốt cuộc người nào mới thật sự là hắn ta đây?

Trong đêm tân hôn, chuyện của hắn bản tọa và Nguyệt Lăng Lăng, nữ nhân ấy hiện tại có nên hỏi hắn bản tọa hay không?

“Chỉ U…” hắn ôn nhu kêu tên của nữ nhân ấy, thở dài một tiếng “Ta đây nên đối xử với cậu thế nào đây? Cậu là khắc tinh của ta đây phải không?”

Cô ấy kìm lòng không được muốn sờ tên đó, nhưng hai tay lại đang bị nắm cầm, cô ấy chỉ có thể nhìn thẳng mặt tên đó, mắt tên đó phàm thường luôn thanh tịnh che dấu thật kĩ tâm tư, bây giờ trong mắt tên đó lại có một luồng phiền não. Tên đó là người luôn cao cao tại thượng, là rồng trong loài người, như vậy tên đó sẽ không bao giờ có việc phiền não mới đúng chứ? Vậy những cảm xúc bây giờ của tên đó như thế nào, vì sao lại có những biểu hiện như vậy? Có liên quan tới cô ấy không?

“Ngươi bản vương…không nên đến Nguyệt Dương Quốc” Nữ nhân ấy thu hồi tâm tư của mình, khẽ cuối đầu.

“Cậu cũng đang ở đây, tại sao ta đây lại không thể đến đây được?” Long Đồ Bích cười một tiếng, còn nói “Đừng đứng trên nóc nhà nói chuyện nữa, chúng ta đây xuống dưới đi” Ôm hông của cô ấy, hai người từ từ rơi xuống đất.

Âu Dương Tri Thu vội vàng chạy tới, kéo Uyển Chỉ U đang luống cuống tay chân vào lòng mình, lo lắng hỏi “Ngươi bản tọa tại sao lại đến đây? Ai da, Vương gia. Thật là ngại quá, cô gái này là khách của bản tọa”

Ánh mắt của Long Đồ Bích làm như vô ý nhìn chăm chú vào cánh tay Âu Dương Tri Thu đang lôi kéo Uyển Chỉ U, lông mày hắn trầm xuống, khẽ hừ một tiếng rồi cười nói “Chỉ hiểu lầm mà thôi, không có gì, cô ấy…”

“Nàng bản vương là vị hôn thê của bản vương” Âu Dương Tri Thu đột nhiên tuyên báo, khiến Uyển Chỉ U và Long Đồ Bích đều ngây người.

“Vị hôn thê?” Mắt Long Đồ Bích nheo lại, nhìn chằm chằm vào Uyển Chỉ U “Chuyện này đã bao lâu rồi? Sao bản tọa lại không hay biết?”

Cô bản vương rất lúng túng, muốn nhanh chóng phủ nhận, nhưng lại sợ Âu Dương Tri Thu không còn mặt mũi, làm ra cục diện khó xử, không thể làm gì khác hơn là lắp bắp nói “Việc này…Thu công tử, ai , là Điện hạ đang nói giỡn”

Ánh mắt Âu Dương Tri Thu sáng lên “Đối phương biết bản tọa là ai?”

“Ở trong phủ của Điện hạ lâu như vậy, sao không biết thân phận của Điện hạ được? Bản tọa không nói ra là vì Điện hạ đối với bản tọa không có ác ý…” Nàng bản tọa nói ra lời nói trái với lương tâm, khoé mắt liếc nhìn Long Đồ Bích. Nhìn là biết, hiện tại hắn bản tọa không được vui, có thể chọc giận được hắn bản tọa cũng không tệ lắm…, ai bảo hắn bản tọa luôn làm cho nàng bản tọa sinh hờn dỗi, còn làm hại nàng bản tọa hôm nay vô duyên vô cớ lại vất vả vì “một người”.

Mặt Âu Dương Tri Thu đỏ lên, cánh tay lôi kéo tay nàng ta đây không buông ra ngược lại càng nắm chặt hơn, hắn ta đây ho một tiếng, có chút ngượng ngùng nói với Long Đồ Bích “Vương gia, xin vào bên trong nhà chờ ta đây một chút được không? Ta đây có vài chuyện muốn nói riêng với Càng cô gái”

“Càng thiếu nữ?” khoé môi Long Đồ Bích hơi nhích lên “Ngươi ta đây không phải là họ Hồ hay sao?”

Cô ấy biết hắn đang ám chỉ cái gì, lần đầu tiên gặp hắn cô ấy giả làm họ Hồ là để che dấu thân phận, lúc đó nói dối với hắn giờ đang bị hắn lấy ra đùa giỡn, cô ấy nghe ra được giọng điệu chê cười của hắn.

Cô lão phu không nhịn được trả lời lạnh lùng “Vương gia, đừng quên trong nhà còn có một vị giai nhân, ngài cam lòng để cô lão phu chờ đợi sao?”

Hai mắt Long Đồ Bích trầm tĩnh, ngưng mắt nhìn nàng bản tọa, nhẹ nhàng nói ra một tiếng “Cậu, thật thích nói mát”

Uyển Chỉ U nghe hắn bản tọa nói như vậy, trái tim nữ nhân ấy hơi hơi xao động, thu hồi ánh mắt đi theo Âu Dương Tri Thu ra khỏi Đường viện, nhưng sống lưng lại nóng hừng hực, giống như đang bị Long Đồ Bích nhìn chằm chằm từ phía sau, làm nữ nhân ấy đi bộ cũng cảm thấy thật nặng nề.

Cô bản tọa đi theo Âu Dương Tri Thu vào một gian phòng, ngay cả khi cửa phòng đóng lại cô bản tọa cũng không để ý, cho đến lúc Âu Dương Tri Thu đứng trước mặt, mỉm cười hỏi cô bản tọa “Sao lại ủ rủ, phờ phạc như vậy?”

Lúc này thần trí nàng ta đây mới trở về, ngẩng đầu nhìn hắn, nhưng không biết nên mở miệng nói cái gì.

Lẳng lặng nhìn mắt cô ấy, sau một lúc mới lên tiếng “Cậu mất hồn là vì người nam nhân kia phải không?”

Nàng ta đây chấn động, lúc này mới nhìn mặt Âu Dương Tri Thu. Giờ phút này nàng ta đây phát hiện Âu Dương Tri Thu thật khác biệt so với hắn ta đây thường ngày mà nàng ta đây biết.

Hắn lão phu ngày thường ở trước mặt cô ấy luôn tươi cười như gió xuân, nhìn như thiếu niên trẻ 15, 16 tuổi, thật ra thiếu niên trẻ này lớn hơn cô ấy hai tuổi, mỗi khi hắn lão phu cười hồn nhiên như vậy làm cho người khác ít phòng bị hắn lão phu hơn.

Giờ phút này Âu Dương Tri Thu thật không giống như gã thường ngày, mặc dù vẫn mỉm cười nhưng nụ cười của gã là đùa cợt, lạnh lùng giống như chim Ưng nhìn thấu ý nghĩ của con mồi, đang chờ đợi con mồi tự nhào tới móng vuốt của mình.

Nàng bản vương đột nhiên cảnh giác “Điện hạ, vừa rồi ngài nói câu kia…”

“Là thật tâm” khoé miệng tên đó cười càng sâu hơn “Không phải ta đây đã từng tỏ tình với đối phương rồi sao? Ta đây thích đối phương là thật, và cũng thật lòng muốn cưới đối phương”

Uyển Chỉ U ngay cả cười khổ cũng không cười được. Nếu như trước khi sự việc kia xảy ra, Âu Dương Tri Thu nói những lời này, nữ nhân ấy sẽ cho rằng là tên đó đang theo đuổi một món đồ chơi yêu thích, nhưng hiện tại…tên đó lại làm cho nữ nhân ấy có cảm giác sợ hãi, nữ nhân ấy biết đây không phải là một đứa trẻ lớn ngây thơ nhất thời nông nổi, dĩ nhiên nữ nhân ấy cũng không tin tên đó là thật tâm yêu nữ nhân ấy.

“Điện hạ, lão phu xin lỗi, lão phu không thể đồng ý với ngài” Cô ấy bình tĩnh nói ra đáp án, hi vọng có thể giải quyết một cách dứt khoát.

Âu Dương Tri Thu chỉ cười cười, cũng không suy nghĩ tới đáp án này “Không đồng ý với bản tọa, là vì nam nhân kia phải không?”

Lòng nữ nhân ấy co rút lại một chút, mím môi không biết nên thừa nhận hay phủ nhận. Nữ nhân ấy không muốn trước mặt Âu Dương Tri Thu thừa nhận có quan hệ với Long Đồ Bích, nhưng thật ra bí mật này cũng không phải là bí mật.

Tên đó chậm rãi đến gần nàng lão phu “Ngươi lão phu không cần tìm cớ giải thích với lão phu, tóm lại bây giờ hai người các ngươi lão phu không có quan hệ gì là tốt rồi, ngươi lão phu đã bỏ tên đó, cho nên tên đó bây giờ không phải là trượng phu của ngươi lão phu nữa”

Một câu nói kinh động trời đất, làm cho nữ nhân ấy hít một ngụm khí lạnh.

Không gạt được tên đó, quả nhiên là không gạt được tên đó, từ lúc bắt đầu cô ấy đã biết thân phận thật của tên đó và tên đó cũng hiểu rõ cô ấy.

“Điện hạ, mặc dù bản vương viết hưu thư, nhưng là…”

Âu Dương Tri Thu đột nhiên đưa ra một ngón tay lên môi nữ nhân ấy chặn ngang lời nói của nữ nhân ấy “Hư, không cần giải thích nữa, khi viết hưu thư, các ngươi bản tọa đã đoạn tuyệt quan hệ vợ chồng rồi, cho nên, ngươi bản tọa là của bản tọa” Hắn bản tọa cười hehe đưa ngón tay chỉ nữ nhân ấy, nụ cười bắt buộc này lại làm cho nữ nhân ấy không rét mà run.

“Điện hạ, đây là điều không thể được” Cô lão phu như chém đinh chặt sắt nói “Cho dù lão phu không phải là thê tử của hắn, cũng không thể đồng ý với yêu cầu của Điện hạ được, điều này thật sự quá hoang đường rồi”

“Cậu sợ bản vương không thương cậu sao?” Âu Dương Tri Thu lộ ra vẻ mặt uất ức của trẻ con “Cậu chưa thử yêu bản vương, làm sao mà biết bản vương không yêu cậu?”

“Đây không phải là vấn đề yêu hay không yêu” Nàng bản vương nhăn mày “Trong lòng Điện hạ biết rõ, vì thân phận của Điện hạ, thân phận của bản vương, quan hệ giữa hai nước chúng bản vương, thì nhất định là chúng bản vương không thể có quan hệ này được. Có lẽ Điện hạ yêu bản vương, nhưng chỉ sợ tình yêu này của Điện hạ cũng không đơn thuần như vậy?”

Tên đó bật cười khanh khách “Đúng, đối phương rất thông minh, so với nữ nhân ta đây phái đến bên cạnh Long Đồ Bích càng thông minh hơn nhiều. Cô ta đây vừa nhìn thấy Long Đồ Bích, thì si mê tên đó như một kẻ ngu, chuyện ta đây phân phó không có chuyện nào làm cho xong, mà đối phương lại có thể kiên quyết dứt khoát chặt đứt quan hệ với nam nhân kia, tiêu sái bỏ rơi tên đó, phần kiên quyết và gan dạ sáng suốt này làm cho người ta đây rất bội phục. Mặc dù tình yêu của ta đây đối đối phương có chút không đơn thuần, nhưng là không sao…, sau này ở chung nhiều, nói không chừng chúng ta đây trở nên thật sự thích đối phương”

“Điện hạ, bản vương thật không có tâm tình nghe ngài nói đùa”

Vẻ mặt Uyển Chỉ U phiền não khiến tên đó càng cười rực rỡ hơn “Lão phu biết bây giờ ngươi lão phu không có tâm tình, sau khi thấy người nam nhân kia ngươi lão phu lại dao động, đúng không? Ngươi lão phu cũng nên hiểu được hai người các ngươi lão phu đang ở trên địa bàn của ai, ngươi lão phu cũng đừng nghĩ tới các ngươi lão phu có thể cùng nhau rời đi”

Nghe vậy, cả người Uyển Chỉ U giống như đang ngâm trong hàn đàm, cô ấy không kìm được vuốt bụng của mình, cả người bước tới cánh cửa đi ra ngoài “Điện hạ, không nên làm ra chuyện bất lợi cho cả hai nước”

“Hai nước bất lợi? Cuộc đời bản tọa mắc sai lầm lớn nhất chính là để Long Đồ Bích sống sót” Tên đó thở dài một tiếng nói “Vốn muốn dùng mỹ nhân tửu sắc làm tiêu tan ý chí chiến đấu của tên đó, biện pháp tốt nhất để bảo vệ Nguyệt Dương Quốc là cùng sống hoà bình với Long Cương Quốc, nhưng người đàn ông này…”

TÊN ĐÓ thở dài một tiếng khoát tay “Thôi , đừng nói đến điều này nữa, tránh đề cao chí khí của người khác, huỷ diệt uy phong của mình. Hừ, gương mặt nam nhân này khi trưởng thành thật là xinh đẹp, nói lời ngon tiếng ngọt, dụ dỗ nữ nhân đều chui vào trong lòng tên đó, Càng thiếu nữ…không đúng, nên gọi là Uyển thiếu nữ. Uyển thiếu nữ, bản tọa biết đối phương không phải là dạng nông cạn này, bị sắc đẹp của tên đó dụ dỗ làm một nữ nhân ngu xuẩn chứ? Suy nghĩ nghiêm túc lại một chút nhé, đối phương thật sự có muốn chọn tên đó hay không?”

Uyển Chỉ U mắt lạnh trừng gã, không trả lời nhưng trong lòng hiểu được một sự thật__ ở trong tay Âu Dương Tri Thu mà muốn mình và Long Đồ Bích toàn thân rút lui cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

Quan trọng là, cô lão phu đang mang thai giọt máu của Long Đồ Bích, tuyệt đối không thể để cho Âu Dương Tri Thu biết được…nếu không hậu quả thật sự là không đoán được.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8