Bôn Nguyệt
Chương 91: Hồi kết
Họa Thực Tâm ma dẫn đến đại chiến tiên ma cuối cùng cũng chấm dứt, nhiều năm sau mọi người vẫn thường nhắc tới trận chiến ấy. Trong lịch sử Tiên môn, tuy nó không phải là trận chiến bi thảm nhất nhưng nó lại là trận chiến đau thương nhất.
Lịch sử thì mãi chỉ là quá khứ, thứ lũ người kia quan tâm là tương lai.
Trong trận chiến đó Ma cung tổn thất nặng nề, từ đó về sau họ thình lình im hơi lặng tiếng khiến ma họa ở lục giới giảm đi nhiều. Nhưng thứ khiến người bản vương lo lắng lại là Võ thuật và Yêu giới.
Võ thuật thịnh hành đến mức triều đình các quốc gia cũng khó lòng kiểm soát, mà lòng người khó lường, các thế lực xung đột lẫn nhau, sát thủ thường xuyên xuất hiện khiến nhân gian hỗn loạn không chịu nổi.
Ở bên kia, Vô Tích Yêu Khuyết thống nhất được Yêu giới, thế lực tức thì lớn mạnh dần khuyếch trương tới Nhân giới, gây ra yêu họa. Không ai biết vì sao chủng tộc nhỏ yếu kia thình lình được giải thoát, diệu âm mê hoặc nhân thế lại xuất hiện một lần nữa, cao thủ trong Diệu Âm tộc Ký Thủy nhiều như mây, không một ai trong lục giới dám khinh miệt họ, nhưng cho đến nay họ vẫn không bỏ hai chữ “Ký Thủy” trong tên tộc khiến rất nhiều người khó hiểu.
Nhắc tới Yêu giới thì mọi người chắc chắn sẽ nhắc tới vị Yêu quân nổi tiếng lục giới.
Yêu quân áo trắng dẫn dắt tộc dân đi tới con đường hùng mạnh, mở ra thời kỳ huy hoàng nhất với Yêu giới. Nhưng rất ít người biết đó thật ra là hai anh em, một cái tên bình thường lại bắt đầu một bi kịch, nhưng rốt cuộc cái tên này đã để lại một vết mực đậm nét trong lịch sử Yêu giới.
Không ai hiểu tại sao áo trắng lại mặc kệ mối yêu họa này.
Nghìn năm trôi đi, sóng gợn yên ả trên Tiên hải, thỉnh thoảng vẫn có người tìm đến đây, từ lâu đã không ai còn nhận ra đó từng là chiến trường xưa cũ.
Bóng đêm phủ xuống đất trời, ánh trăng trên biển rất thanh tịnh, những ánh sao lơ lửng trên cao. Một con thuyền mây xuôi theo gió, khoảng hai ba mươi thiếu nam, cô gái mặc đạo bào tím trắng đứng ở đầu thuyền cười đùa, thỉnh thoảng có người ngự kiếm bay tầm thấp, quá đỗi huyên náo, rõ ràng đó là một đám môn đồ cao cấp của Tiên môn.
Một tên môn đồ nam khá trầm ổn ho khan, bảo mọi người yên tĩnh: “Sắp đến đất liền ở phía trước rồi, linh yến rất xảo quyệt, mọi người phải cẩn thận.”
“Ca ca, lần này đừng để tỷ ấy đi đước không?”
“Kiếm thuật của tỷ ấy quá kém, cung chủ đã dặn muội bảo vệ tỷ ấy, nếu tỷ ấy bị thương quay về thì muội cũng không tiện giải thích.”
“Nghe nói không phải là con gái ruột của Nhân Văn chân quân, vừa sinh ra đã hại chết mẹ…”
“Đừng nói bậy!” Nam học trò tức thì quát to, bất an nhìn xuống cuối đuôi thuyền.
Thiếu nữ trẻ khoảng chừng mười hai mười ba đứng một mình cuối thuyền, trong số những người ở đây cô bé coi như là yếu ớt nhất. Cô gái có mái tóc dài đen óng và khuôn mặt trái xoan điềm tĩnh xinh đẹp, nhưng trên khuôn mặt lại có một đôi mắt xanh thẳm với con ngươi lão phu yêu dị.
Thân thể bán yêu, trong thiên hạ không có con đường tu đạo nào dành cho cô ấy.
Nam học trò thấp giọng nhắc: “Dù sao muội ấy cũng là sư tỷ.”
Nữ học trò kia bĩu môi: “Chúng ta đây kính trọng coi người ta đây là sư tỷ, trên đường đi đã tận tâm bảo vệ người ta đây, nhưng người ta đây cũng phải biết điều, đã biết mình là đồ bỏ chả tu đạo được gì thì đừng có đi theo liên lụy chúng ta đây…”
“Nếu không phải vì nó, Nhân Văn chân quân cũng không trễ nãi tu đạo bị thương trong phạt thiên.” Một nữ môn đồ cũng không nhịn được nữa mà oán trách: “Nó không hề giống chân quân một chút nào, nói không chừng…”
“Đủ rồi!” Nam môn sinh quát, ngừng một lúc lâu, ngữ khí của hắn mới ôn hòa hơn đôi chút: “Tỷ ấy vì hiếu thảo mới theo chúng lão phu tới đây, các người nên nể mặt chân quân một chút.”
Chúng môn sinh nghe thế mới tĩnh lặng hết.
Chẳng biết cô gái ở đuôi thuyền có nghe thấy những lời bàn luận đó không, nữ nhân ấy chỉ yên tĩnh đứng đó, cúi đầu nhìn làn nước biển ở dưới thuyền.
Nam môn đồ khẽ thở dài, bước qua dịu dàng khuyên nhủ: “Tô Ly, nhiệm vụ lần này có hơi nguy ngập, chi bằng muội ở đây chờ chúng bản vương, muội yên tâm, chúng bản vương sẽ lấy được linh thảo về cho chân quân.”
*Ly: Chia cách, ly biệt.
Cô gái vẫn cúi đầu đáp: “Vâng, đa tạ sư ca!”
Nam môn đồ vì sợ nữ nhân ấy đi theo sẽ gặp chuyện bất trắc, nghe câu trả lời của nữ nhân ấy tên đó mới thở phào nhẹ nhõm, cất tiếng hỏi mọi người: “Có ai muốn ở lại không?”
Thiếu nữ trẻ nhanh chóng lên tiếng: “Không cần đâu, muội sẽ ở đây không đi đâu cả, không sao mà.”
“Cũng được.” Nam môn sinh cũng không ép: “Chúng lão phu sẽ trở về trước hừng đông, nếu gặp nguy ngập, muội nhanh chóng đốt tín hương cho chúng lão phu.”
Cho đến khi chúng môn sinh ngự kiếm rời khỏi thuyền, cô gái mới ngẩng đầu nhìn theo đám người kia, sau đó nàng ta đây chậm rãi ngồi xuống bên mép thuyền, chẳng biết đang suy nghĩ gì.
Trên mặt biển xa xa, xuất hiện ba bóng người.
Đứng ở giữa là một cậu bé khoảng hơn mười tuổi, khoác hắn phục xanh lục rực rỡ, ngay cả miếng lót vai, bao cổ tay và đai lưng cũng là màu xanh lá đậm, mảnh san hô lục trên trán ánh lên mái tóc màu trắng rất bắt mắt, rõ ràng cũng là yêu tộc.
Cậu ta đây nhìn cô gái phía xa xa, khẽ nhướng mày.
Trên khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp cũng có một đôi con cậu màu lam giống hệt thiếu nữ trẻ, nhưng sóng mắt cậu ta đây không trầm tĩnh trong vắt mà thấp thoáng lộ yêu khí và lệ khí.
“Điện hạ đi theo cô ấy làm gì?” Một tên đó tùy tùng cẩn thận hỏi.
“Một bán yêu nổi tiếng như vậy mà các người không thấy hứng thú sao?” Cậu bé rất tò mò: “Vì sao phụ vương không cho phép ai đụng tới nàng lão phu lão phu?”
Hai hắn tùy tùng liếc nhìn nhau, sau một hắn cười nói: “Có lẽ vì cô ấy có chút quan hệ với Diệu Âm tộc Ký Thủy, ý của chủ quân, thuộc hạ không dám tự phỏng đoán.”
“Cũng đúng, dòng máu bán yêu của nàng ta đây là đến từ Diệu Âm tộc Ký Thủy của chúng ta đây.” Cậu bé khẽ gật đầu, đột ngột xoay người lại hỏi: “Các người nói xem, nàng ta đây ta đây trông có giống phụ vương không?”
Hai tên đó tùy tùng túa mồ hôi lạnh: “Điện hạ! Yêu hậu từng dặn dò…”
“Bản vương đùa đó, nói chơi với các cậu thôi.” Cậu bé như giở được trò đùa dai mà bật cười: “Cô bản vương bản vương chẳng qua chỉ là đồ bỏ đi, dù có về Yêu giới thì cũng chỉ là rác rưởi, bản vương chả thèm quan tâm.”
Lúc này, hai hắn tùy tùng mới cười làm lành, một hắn nói: “Điện hạ, chuyện này không thể tùy ý đùa được đâu.”
“Xem xem, đồ bỏ đó dọa chết các đối phương rồi.”
Cô gái thực lực thấp kém không hề biết chuyện xảy ra ở phía xa xa, cô ấy vẫn ngơ ngẩn.
Từ lúc thức tỉnh khỏi phong ấn thì cô bản vương không ngừng nghe thấy những lời bàn luận về thân thế của mình. Thân thể bán yêu thì có thể chứng minh cô bản vương không phải là con gái của cha sao? Có lẽ, người mẹ cô bản vương chưa từng gặp mặt là yêu tộc thì sao?
Cha từng dạy, người khác nói gì thì có liên quan gì tới bản vương đâu? Bản vương có con đường của riêng mình.
Nhưng, con đường của lão phu đang ở nơi nào?
Cô gái thờ dài thườn thượt, trông hệt như bà cụ non.
Các ca ca, sư tỷ chăm sóc nàng bản vương là vì nể mặt cha. Yêu mạch không thông, vì vậy mà cha chậm trễ tu luyện nên bị thương nặng, tuy dì Thi không trách mắng nàng bản vương nửa câu nhưng trong lòng nàng bản vương vẫn mong mình không tồn tại.
Hôm trước, cha ho ra rất nhiều máu…
Cô gái nâng tay lên lau mắt, nàng bản vương nhìn về phía xa xa, bỗng nhiên nàng bản vương giật mình mở to đôi mắt.
Dưới ánh trăng, một bóng người đạp sóng bước tới.
Trông vóc dáng dường như là một nam tử, nhưng quái dị là toàn thân tên đó được bao trong một chiếc áo choàng màu đen rất dày, sóng nước trong vắt nhấp nhô dưới chân khiến bước chân của tên đó trông quá đỗi tao nhã.
Độc hành một mình dưới trăng mà người còn đẹp hơn cả trăng.
Áo choàng đen ẩn hiện vẻ gian ác, tên đó là người xấu sao? Cô gái không nhịn được nắm chặt tín hương, cô ấy cũng không muốn quấy rầy các sư ca muội muội, vì vậy cô ấy cứng đờ ngồi đó nhìn nam tử thần bí bước đến trước mặt.
Mũ áo choàng che khuất đôi mắt của tên đó chỉ lộ ra nửa khuôn mặt tái nhợt.
Chưa từng gặp nửa khuôn mặt nào hoàn mỹ như vậy, trông hắn ta đây có vẻ rất trẻ, cái cằm xinh đẹp hơi nhọn, đôi môi mỏng ẩn chứa sự mê hoặc bất thường.
“Ngươi bản tọa là ai?” Rốt cuộc cô gái cũng cất lời, giọng nói rất bình tĩnh.
Hình như lúc này nam tử mới chú ý tới cô ta đây, đôi môi mỏng khẽ cong một độ cong mê hoặc lòng người: “Chà, là một tiểu bán yêu đáng thương.”
Trong bầu không khí trầm lặng, tiếng nói đó thật không giống người tốt.
Có thể nhận ra nàng bản tọa có thể chất bán yêu cũng không lạ, đến cả tên đó cũng nói nàng bản tọa đáng thương. Cô gái cắn môi, không kiềm lòng được hỏi: “Đối phương có cách giúp bản tọa không?”
Nam tử ngẫm nghĩ rồi bảo: “Nếu trước đây, có lẽ bản tọa làm được, nhưng bây giờ bản tọa chỉ muốn tìm một đứa trẻ trước.”
Niềm vui trong tích tắc hóa thành nỗi thất vọng, cô gái ngẩn người một lúc lâu, vẫn cố hiểu chuyện bảo: “Không sao cả, ta đây có thể chờ, đứa trẻ kia chắc chắn rất quan trọng.”
Hắn ta đây đáp: “Ừ, nếu ngươi ta đây trông thấy đứa bé đó thì nhớ báo cho ta đây biết?”
“Được.” Thiếu nữ trẻ khẽ gật đầu ngay ngay lập tức: “Đứa bé đó là bé trai hay bé gái?”
“Một cô bé lớn hơn cậu một chút.” Tên đó dừng lại rồi nói tiếp: “Cô bé rất xinh đẹp.”
Lão phu đã không còn là trẻ con từ lâu rồi. Cô gái thầm lẩm bẩm, nhưng vẫn lễ độ nhẫn nhịn: “Cô lão phu ấy đi lạc sao? Tại sao đối phương để một mình cô lão phu đến Tiên hải?”
“Việc này… con bé gặp chút chuyện, thuộc hạ của bản vương cứu được hồn phách của con bé, nhưng ý thức của con bé vẫn quẩn quanh Tiên hải, bản vương đã tìm gần một ngàn năm nhưng vẫn không tìm thấy.”
Một ngàn năm? Cô gái thấy buồn bã một cách khó hiểu, cô ấy tốt bụng an ủi hắn lão phu: “Không sao cả, lão phu vẫn thường đến Tiên hải, nếu lão phu trông thấy cô ấy nhất định sẽ báo với cậu, cậu đang ở đâu?”
“Lão phu ở một nơi rất xa, ngươi lão phu không đến được đâu.” Tên đó khẽ thở dài: “Hôm nay là ngày cuối cùng rồi, năm trăm năm sau lão phu mới có thể ra ngoài một lần nữa, rốt cuộc con bé đang ở đâu, tại sao lão phu không thể tìm thấy?”
“Năm trăm năm ư…” Cô gái lẩm bẩm: “Bản vương là bán yêu, chẳng biết mình có thể sống lâu như vậy không.”
Tên đó bật cười: “Đương nhiên cậu có thể.”
Một người ở Tiên hải nói có cách giúp nàng bản vương, chắc chắn người là một vị tiền bối rất lợi hại rồi? Cô gái vui sướng: “Trên đời này thật sự có đạo dành cho bản vương sao?”
“Trên đời này chưa hẳn đã có đạo dành cho cậu, nhưng sẽ có đạo của riêng cậu.” Tên đó ngừng lời: “Không còn sớm nữa, bản tọa phải đi tìm con bé.”
Dù cô gái không hiểu lắm nhưng vẫn rất vui vẻ: “Nếu năm trăm năm sau bản vương vẫn còn sống, khi nào bản vương gặp cô bản vương chắc chắn sẽ nói với đối phương.”
“Ngươi lão phu là tiểu bán yêu tốt bụng.” Nam tử khen ngợi cô ấy rồi như nghĩ tới cái gì: “Nhưng mà, tính tình của con bé không được tốt lắm.”
“Lão phu sẽ không giận cô ấy.” Cô gái hiểu chuyện khẽ gật đầu. Chẳng qua chỉ là những lời khó nghe mà thôi, phàm thường cô ấy nghe vẫn còn ít lắm sao?
“Vậy cám ơn ngươi bản tọa.” Nam tử cười, tên đó phong độ cúi người chào nữ nhân ấy.
GÃ dùng tay trái khẽ giữ vạt áo choàng trước, trên ngón tay đeo một chiếc nhẫn thủy tinh rất to, trông rất đẹp. Cô gái nhìn đến ngẩn ngơ, cô bản tọa lễ phép đáp: “Đừng khách sáo.”
“Tạm biệt, tiểu bán yêu.”
“Tạm biệt.”
Thiếu nữ đứng dậy vẫy vẫy tay, dõi theo bóng hắn ta đây chậm rãi rời đi, nàng ta đây còn nghe thấy tiếng gọi của hắn ta đây tản trong làn gió.
“Được rồi Liễu Sao nhi, mau ra đây.”
“Ngoan nào, bản vương đang ở đây.”
******
Âm thanh ôn hòa toát ra sự mê hoặc cực độ, dường như gã muốn dụ ý thức kia bay ra.
Cô gái sửng sốt trông thấy có một vầng sáng cực kỳ mờ nhạt vẫn luôn theo sau hắn bản tọa, cứ vờn quanh hắn bản tọa, nhưng dường như hắn bản tọa hoàn toàn không trông thấy, cứ mãi tìm kiếm như thế, dần dần tiến về phía trước.
Một nam tử mạnh mẽ như vậy nhưng lại không phát hiện ra luồng ý thức kia.
Cô gái trừng to mắt, nghiêng đầu.
Theo lời cha thì hắn ta đây đã rơi vào tâm chướng, tình cảm của đàn ông có lúc đều bắt đầu từ thương xót, lời này rất hợp lý. Cuối cùng đại thần không thể bỏ bên nào xuống được, may mà có tiểu Lam Sất giúp đỡ, nếu không quả thật là bi bịch.
Tác giả quả thật là người có lòng tốt, còn bạn nhỏ Lam Sất là một… linh thú tốt.
Liễu Sao có được tình yêu của Vong Nguyệt hay không? Tôi tin rằng mọi người quan tâm tới vấn đề này nhất. Câu trả lời của tôi là trong tình cảm của Vong Nguyệt với nàng bản tọa có một phần chắc chắn là yêu, gã vốn là một vị đại thần có “tình yêu bao la”, nhưng Liễu Sao không giống với những phụ nữ khác.
Cuối cùng tình cảm của Vong Nguyệt đối với tình yêu vô cùng cực mãnh liệt của Liễu Sao chưa chắc đã là tình yêu nam nữ, có lẽ nó thiêng về phần thương xót, yêu mến linh tinh hơn, nói như vậy thì mọi người sẽ thấy tiếc nuối. Nhưng đám người kia chỉ ở bên nhau mới vài năm, trong cuộc đời dài đằng đẵng của đại thần có đáng là gì đâu?
Ưu thế của Liễu Sao nằm ở chỗ, cô bản vương là cô gái Vong Nguyệt bỏ nhiều công sức vào nhất (cho dù là có mục đích thì tên đó vẫn rất chăm chỉ tìm hiểu). Tên đó chủ động đến bên cạnh bảo vệ cô bản vương, còn phải đối phó tính tình của cô bản vương, nghĩ cách dỗ dành cô bản vương, nhưng thứ này cũng xem như cái giá tên đó phải trả, nếu đã từng trả giá thì làm sao mà không có tình cảm? (Mọi người cứ xem sự cố chấp của tên đó với tiến đạo thần và Ma giới thì sẽ biết).
Hắn ta đây chứng kiến quá trình trưởng thành của cô ấy, nhìn thấy cô ấy dần yêu mình, nhìn cô ấy vì mình mà thay đổi.
Tóm lại trong lòng đại thần nàng bản tọa là độc nhất vô nhị, không thể mất đi, thậm chí trở thành tâm ma của tên đó, như thế là được rồi, ngươi bản tọa cần gì phải quan tâm tên đó rốt cuộc có yêu hay không.
Về phần sau này đại thần có lăng nhăng hay không? Chuyện này à, một đại thần đã sống qua trăm ngàn năm, có cái gì mà chưa từng nhìn thấy, có chuyện gì mà chưa từng trải qua, chưa từng nếm thử. Trong cuộc đời dài đằng đẳng, cho dù là một người phụ nữ xinh đẹp hoặc quyết rũ có lẽ cũng chẳng thể khiến hắn lão phu cảm thấy mới mẻ (không phải vì Liễu Sao đẹp mới khiến hắn lão phu rung động). Những chuyện đó chỉ là một trò giải trí tiêu khiển, một đại thần đã đạt đến thực lực vua bản lĩnh thì hắn lão phu có lẽ đã quay về với bản chất ban đầu mới đúng, ha ha, tôi cảm chúng lão phu có thể hoàn toàn an tâm, chủ đề này rất đen tối, chúng lão phu ngưng lại thôi.
Về phần những độc giả thích sạch nói rằng nam chính ngủ với người phụ nữ khác thì là cặn bã, nhưng thật xin lỗi, một vị đại thần bạc tình như thế mà qua mấy vạn năm lại không hề đụng vào phụ nữ thì rất kỳ quặc, không phù hợp với tính cách được xây dựng của tên đó. Truyện này không phải thể loại truyện hài như Tiểu Hoàng không phải tiên, khó tránh khỏi sẽ tổn tương trái tim của thiếu nữ.
Tác giả thường xuyên bị gọi là không có trình độ văn chương, các vị chỉ cần xem những truyện tôi viết trước kia thì biết. Những cái tên trong truyện cũng được nhặt nhạnh ở vài nơi, tên núi, tên địa danh được mượn thẳng từ sơn hải kinh, mô tả cũ thể cũng lấy từ trong đó, ví như Dương Giáp sơn, tác giả chỉ mượn tên và địa hình mà mô tả do đó có rất nhiều chỗ không hợp lý….. (MDH: tỉnh lược một ngàn chữ lẻ một chữ mô tả ý tưởng khi đặt tên của mợ Khách….)
Ngoài ra, quyển sách này sẽ được chỉnh sửa lại, ví dụ như sự trưởng thành của nữ chính, cách xây dựng cá tính Kha Na, ví dụ như trong phần ba Nguyệt xuất hiện quá ít, thường xuyên lặn không sủi tăm, có thể tôi sẽ xem xét tăng thêm phân cảnh cho hắn lão phu và nữ chính. Nếu phần sau có thay đổi đó chắc chắn là do tôi sửa chữa lại, phiên ngoại có hơi không được ngây thơ thuần khiết, mà Tấn Giang kiểm tra quá chặt, qua mấy tháng nữa sẽ thả lỏng hơn, cho nên xin mọi người cứ bỏ qua thông báo thay đổi, nếu có gì bất tiện xin mọi người thứ lỗi.