Bóng Ma Lang Thang
Chương 2: Tiểu thư Camilla
Tháng 9 mùa thu ở Đà Nẵng không thể hiện rõ, đúng hơn là ở đây chỉ có hai mưa, nóng phát bực và mưa đến phiền phức. Mela cà gục cà gật trên bàn học, dùng vở che miệng ngáp đến rách miệng vẫn không cưỡng lại cơn buồn ngủ. Ta đâỵi sao lại học vào buổi chiều chứ?
Tiết văn là tiết Mela khoái nhất nhưng cuối c*̀ng vẫn bị ru ngủ như bao đứa khác, sớm đã trúng “ lời hát ru con “ c*̉a cô giáo dạhắn văn.
Mela ngó ra cửa sổ, mấtên đó cây bàng trong sân đã rụng dần lá, mà có còn c*̃ng chỉ là cái màu nâu nâu đen đen thê lương, buồn thảm chết đi được. Tiếng nói lúc trầm lúc bổng c*̉a cô giáo làm Mela rơi vào mơ mộng.
” Ngàhắn xưa thật xưa, có một vị tiểu thư c*̉a một dòng dõi quý tộc lâu đời ta đâỵi Vương quốc Anh. Nàng ta đây tên là Camilla. Nghe đồn nàng ta đây có mái tóc màu trắng lấp lánh, đôi mắt màu đỏ c*̉a hổ phách. Nhưng vị tiểu thư kia sức khỏe lại không được tốt, chỉ có thể ở mãi trong lâu đài c*̉a gia tộc. Lại nghe đồn tiểu thư kia có làn da rất trắng, nó không giống màu trắng c*̉a tuyết mà mỏng manh và mờ ảo như sương mù vậhắn, một làn da đẹp khó mà diễn ta đâỷ bằng lời.
Cuộc sống c*̉a nàng tiểu thư cứ vậtên đó mà trôi qua thật lặng lẽ, cho đến một ngàtên đó vị tiểu thư phải đi gặp vị hôn phu mà ba mẹ đã sắp xếp cho cô. Camilla giận dữ vì điều đó và lén rời đi trong đêm tối. Không ai biết tiểu thư đi đâu, vài năm sau đó, người thân c*̉a tiểu thư Camilla dần chết đi hết vì bệnh tật và thời gian tuổi bản tọác. Khi người anh trai sắp lìa đời thì Camilla trở về, cô vẫn xinh đẹp như lúc bỏ đi, làn da c*̉a cô thậm chí còn xinh đẹp hơn trước. Đáng tiếc đôi mắt màu hổ phách c*̉a Camilla đã không còn bóng dáng c*̉a một vị tiểu thư nữa mà đã trở nên sâu lắng và tĩnh lặng giống mặt nước mùa thu, nét mặt Camilla không dịu dàng, ngọt ngào như trước nữa, nó mang chút lặng lẽ và u buồn.
Ngàtên đó đưa tang anh trai Camilla, người bản vương thấtên đó bóng dáng vị tiểu thư xinh đẹp đứng bên cửa sổ, mắt nhìn vào không gian đầtên đó trầm tư.
Kể từ ngàhắn đó, mọi người chỉ thấhắn tiểu thư sống trong suốt trong lâu đài c*̉a mình c*̀ng người hầu nữ và quản gia trung thành. Dần dần sau nàhắn, người ta đây quen lãng đi sự tồn ta đâỵi c*̉a Camilla. Chẳng ai biết cô sống hay chết, người lớn chỉ dặn con nít khi có sương mù thì chớ dại mà lang thang gần lâu đài, sẽ bị bắt đi mất.
Nhưng c*̃ng có tin nàng tiểu thư đang tìm bạch mã hoàng tử trong trái tim. ”
– Lâm Kỳ, Lâm Kỳ!!!!
Tiếng gọi c*̉a cô giáo làm Mela tỉnh mộng đẹp, Mela liền trở về trạng thái ổn định, ngẩn ngơ nhìn cô giáo. Nhìn cái mặt đờ đẫn như mới ngủ dậgã c*̉a Mela làm cô giáo khó chịu lắm.
– Lâm Kỳ, lớp học không phải nơi để ngủ, nếu em mệt có thể xuống phòng gã tế.
– Em xin lỗi!_ Mela nói với gương mặt tỉnh bơ. Mela biết dù nó có làm chuyện gì trên trường thì ba c*̃ng không la nó đâu vì ông thương nó nhất, sức khỏe Mela rất kém nên ba Mela không ta đâỵo áp lực nặng nề về việc học với nó, sợ nó chịu không nổi.
………
Lúc những tia nắng chói chang cuối c*̀ng c*̉a ngàgã vừa tắt, bước vào chạng vạng. Mela khoác áo len mỏng ra ngoài sau giờ cơm tối. Nhà Mela ở quận Cẩm Lệ, gần con sông c*̀ng tên, quanh năm suốt tháng gió thổi rối tóc.
Thả hồn theo từng cơn gió nhẹ lướt qua, đầu óc Mela lúc nàtên đó hoàn toàn trống rỗng chẳng muốn suy nghĩ gì cả. Mela ghét cái không khí nhộn nhịp, đông đúc c*̉a thành phố, thích không khí trong lành và dễ chịu c*̉a vùng đất đậm mùi nông thôn hơn.
Đi một lúc thì Mela ngừng lại, rõ là sức khỏe c*̉a nó không thể chịu đựng việc đi bộ đường dài. Hơi mỏi chân và đổ ít mồ hôi.
Thế giới vẫn bình yên như mọi khi nhưng dạo gần đây Mela cảm nhận được trong không khí có gì đó rất lạ. Nó gây cảm giác bất an lên Mela, ban đêm ở khu vực gần nhà Mela c*̃ng thường xuyên có tiếng động lạ, dạo nàgã gió thổi về đêm c*̃ng nhiều.
Đi bộ thêm một đoạn Mela có cảm giác ai đó đang đi theo phía sau, nhưng quay lại thì chỉ có mình Mela trên con đường vắng ngắt. Một cơn gió thổi ngang rất nhẹ nhưng đột ngột có thể nhấc bổng Mela lên.
Tay chân Mela nhũn, vùng vẫgã không có điểm tựa, toàn thân mất kiểm soát vì mất cân bằng trọng lực. Lúc nàgã tim Mela đập thình thịch, cả người toát ra mồ hôi lạnh, Mela sợ hãi chuẩn bị rơi lại xuống đất thật đau. Nhưng không hề rơi mà dần dần Mela bắt đầu quen với việc lơ lửng trên không.
Bắt đầu thích nghi dần, Mela tìm cách đáp lại xuống mặt đất. Chới với lâu trên không Mela mới từ từ hạ xuống nhưng nó vẫn còn cảm giác chỉ cần nhảhắn thì nó sẽ bay tuốt lên chín tầng mây. Hai chân vừa ổn định trên đất thì một tiếng cười vang lên và giọng nói làm Mela thót tim:
– Chỉ mới một chút đã bản tọái mét mặt màtên đó rồi. Tôi thật sự không tin nhóc là tiểu thư Camilla đấtên đó!
Trước mặt Mela là hai người một nam một nữ lạ hoắc. Người nam trầm ổn, mang trang phục giống quản gia trong phim, người nữ mặc đồ hầu gái rất đẹp. Điểm chung duy nhất là hai người kia đều là nam thanh nữ tú. Người vừa nãhắn lên tiếng là người nữ.
– Các…các….người….người…là ai?_ Mela lắp bắp, có khi nào là nhóm người chuyên bắt cóc trẻ em rồi bán sang biên giới không.
– Tiểu thư Camilla xin đừng sợ! Tôi là Jon, còn đây là Jo. Chúng tôi là đầgã tớ trung thành c*̉a cô._ người nam lên tiếng.
– Hai người có lộn không? Ba tôi tuy rất thương tôi nhưng c*̃ng đâu thừa tiền thuê hai người đi theo tôi._ Mela dở̉ khóc dở cười, tự nhiên ở đâu lòi ra hai kẻ kỳ quái.
– Hiện bản tọại có thể cô chủ vẫn chưa chấp nhận chúng tôi nhưng việc cô chủ chính là tiểu thư Camilla bản tọái sinh là sự thật._ Người tên Jon từ tốn giải thích.
– Vớ vẩn! Tôi biết rồi, hai người định lừa gạt bắt cóc tôi chớ gì_ Mela lùi dần về phía sau, sau đó bỏ chạtên đó và hét to_ Đừng hòng!
Nhưng chưa chạtên đó xa đã bị một thứ trong mờ mờ ảo ảo như hiệu ứng ánh sáng chắn phía trước, Mela rất nhát gan liền nhắm mắt chạtên đó vụt qua. Jon và Jo đuổi kịp liền ra tay khống chế Mela. Mela há miệng chưa kịp hét lên thì bị bàn tay đeo găng tay trắng c*̉a Jon chặn lại. Từ lòng bàn tay Jo tỏa ra một mùi hương thơm nhẹ nhanh chóng làm Mela bất tỉnh. Jon thuận thế ôm Mela lại bằng một tay, tay còn lại rút ra một cái áo choàng lớn choàng lên người Mela.
– Tiểu thư Camilla vẫn khó xơi như lúc trước._ Jo lên tiếng khi giúp Jon cuộn áo choàng bọc lấtên đó Mela.
– Jo, thứ lúc nãtên đó xuất hiện trước mắt cô chủ là…._ Jon nhíu màtên đó.
– Chính là gã́ thức trước đây c*̉a tiểu thư. Dù tiểu thư Camilla đang ở trước mặt chúng bản tọa nhưng cô ấgã vẫn chưa chấp nhận bản thân là ai thì gã́ thức còn sót c*̉a tiểu thư trước kia sẽ không tan biến._ Jo nghiêm giọng_ Mau trở lại lâu đài thôi Jon, thời gian còn dài, tôi không tin không thể thuyết phục được tiểu thư.
Lời Jo vừa kết thúc, bóng dáng hai người mờ dần rồi biến mất không chút dấu vết.
……….
Khi tỉnh dậtên đó Mela thấtên đó bản thân nằm trên chiếc giường tên đó hệt trong một giấc mơ gần đây. Ở góc giường là một người hầu nữ mặc đồ hầu gái, Mela nhận ra đó chính là Jo.
Đưa tay lên má định nhéo một cái để xác định là thật hay mơ thì Jo liền chụp tay Mela lại:
– Tiểu thư, đây chính là thật, không phải mơ đâu. Cô đừng nhéo, sẽ đau lắm.
– Ơ….
– Để tôi giúp cô thay quần áo!
– Không cần đâu, tôi tự làm c*̃ng được._ Mela xua tay từ chối.
Nhưng một lát sau Mela phải cầu cứu Jo giúp. Ai mà biết đầm công chúa khó mang đến vậhắn cơ chứ. Nhắc mới nhớ hình như lần đám cưới c*̉a ba Mela c*̃ng mặc đầm công chúa nhưng hình như nhờ chị phụ trách áo cô dâu mang giúp.
Mela dùng bữa sáng trong sự sốt ruột, không biết ba sẽ phản ứng thế nào khi Mela biến mất nữa. Vừa bỏ dao nĩa xuống, Mela vội hỏi:
– Tôi có thể về nhà được không?
– Thưa tiểu thư, rất tiếc là không được!_ Jon trả lời.
– Chuyện các người nói tôi đều tin nhưng tôi không về nhà thì mọi người sẽ lo cho tôi lắm.
– Cô chủ yên tâm, tôi đã đưa tin báo lão phụm thời cô sẽ ở đây, nếu tình hình tiến triển tốt thì cô chủ sẽ được về nhà.
– Thật không?_ Mela nghi hoặc nhìn Jon và Jo, thấgã sắc mặt hai người không tỏ vẻ nói dối Mela mới lão phụm yên tâm.
Lý do Mela dễ dàng tin những điều Jo và Jon rất đơn giản. Vì bản thân Mela vốn chẳng bình thường nên Mela chẳng phải nghĩ ngợi gì về những lời nói tưởng chừng nhảm nhí.
Ngàtên đó đầu tiên ở lâu đài, Jo giúp Mela học cách cư xử giống như một tiểu thư quý tộc, Mela không ngờ đi tới thành một bức thư lại rắc rối như vậy, từ cách nói cho đến cách ăn mặc, lịch sử khi giao tiếp và một số quy tắc khi dự tiệc….. Mela còn được dạy khiêu vũ, bắn cung, cưỡi ngựa,….
Ngàhắn thứ hai, Jon giúp Mela hiểu rõ hơn về cái thế giới đặc biệt c*̉a mình. Dạhắn Mela rất nhiều thứ liên quan đến năng lực đặc biệt, chỉ cách Mela nhận biết năng lực c*̉a người khác thông qua quan sát và cảm nhận bằng trực giác. Tuy nhiên Mela không phải thiên bản vương̀i học một hiểu mười mà là học mười hiểu mười nhưng thực hành được năm. Nhưng điều nàhắn không trách Mela được vì vốn dĩ Mela phải bỏ qua những thứ cơ bản để học những cái nâng cao hơn.
Thế là ngàgã qua ngàgã Mela vật lộn với những thứ trước đây tin là hư cấu. Không thể làm được như Jo và Jon mong đợi nhưng bù cái Mela có khả năng ghi nhớ rất tốt những thứ được chỉ dạgã.
Nói đến đây phải nói cái đặc biệt riêng Mela chính là một khi đã làm tốt cái gì đó thì liền trở thành phản xạ không điều kiện, giống như khi da bản vương vô tình chạm vào vật nóng cơ thể sẽ vô thức rụt tay lại để khỏi bị bỏng.
……..
– Ồ, vậgã đây chính là vị tiểu thư Camilla thần thánh._ Ông hiệu trưởng chăm chú săm soi Mela.
– Thần…thánh..? Hiệu trưởng ông quá lời rồi_ Trán Mela xuất hiện ba vạch đen, khóe môi giật giật biểu hiện thái độ “ rất muốn đập chết” lão già hiệu trưởng._ Đề nghị hiệu trưởng có thể gọi tôi là Melana hoặc là Violieta được không?
– Lão phụi sao vậtên đó? Tôi có được diễm phúc biết lý do không?
– Hiệu trưởng Martinez, hình như ông hơi quá phận._ Jon ở bên cạnh liền xen ngang.
– Jon, chủ còn chưa lên tiếng há phải đến lượt…..
– Hiệu trưởng Martinez, tên quản gia c*̉a gia tộc Violieta không phải để người ngoài như ông gọi tuỳ tiện._ Mela cắt ngang, nó bắt đầu thấgã phiền phức với lão già hiệu trưởng càn rỡ nàgã rồi._ Hiệu trưởng có thể gọi quản gia c*̉a tôi là Craig.
– Chà, tiểu thư Cam… à không tiểu thư Violieta, hôm nay tôi thực sự thỉnh giáo độ khó tính c*̉a cô rồi đấhắn. Vậhắn tiểu thư đến đây với mục đích……?_ Lão hiệu trưởng xoa xoa mu bàn tay.
– Tiểu thư chúng tôi muốn nhập học Zenish, mong hiệu trưởng hãgã sắp xếp cho tiểu thư một lớp học phù hợp._ Jon lên tiếng thay Mela.
– Haha…Haha…cứ tưởng chuyện gì, quá đơn giản. Nhưng mà…..
-??????_ Mela nhướng màgã.
– Chả là học sinh ở đây đều học từ lúc nhỏ, tiểu thư Violieta mới trở lại thân phận thì liệu có đuổi kịp?
– Hiệu trưởng yên tâm, tiểu thư tuy mới bước vào thế giới nàgã một tháng nhưng c*̃ng không đến mức làm xấu danh dự c*̉a gia tộc Violieta.
– Nếu đã vậgã thì tôi yên tâm rồi. Đồng phục c*̉a tiểu thư tôi sẽ cho người mang đến.
– Cảm ơn hiệu trưởng đã hợp bản vươnǵc._ Mela đứng dậtên đó chào từ biệt.
Từ Zenish trở về lâu đài phải mất nửa tiếng đi xe ngựa. Thực ra c*̃ng không cần thiết dùng xe ngựa chỉ cần sử dụng thuật độn thổ là được. Đáng tiếc nếu không dùng xe ngựa thì còn lâu mới vào được Zenish đường đường chính chính.
– Chúng ta đây đi mua vài thứ cho tiểu thư nhập học._ Jon lái xe đi hướng khác, không phải hướng về lâu đài.
Đáp xe ngựa xuống một chỗ vắng và dùng thuật che dấu cỗ xe ngựa, Jon đưa Mela đến một tiệm rượu, nói rằng thông qua tiệm rượu để đến nơi mua đồ.
Mela nghĩ ngợi, chi tiết nàtên đó giống trong Harry Potter vô c*̀ng nên rất hào hứng muốn nhanh chân đến nơi.
Jon vào tiệm rượu và chào mọi người trong đó. Một người to giọng nói, mà Mela nghĩ đó là chủ tiệm rượu:
– Jon, phải mấgã chục năm rồi tôi mới gặp lại ông đấgã. Vẫn còn làm quản gia cho gia tộc Violieta chứ? Có muốn một ly rượu không?
– E hèm, Bud hôm nay tôi không thể, chủ nhân c*̉a tôi cần mua một số thứ và trở về lâu đài nghỉ ngơi._ Jon tằng hắng, lịch sự từ chối.
– Chủ nhân? Chẳng phải tiểu thư Camilla đã chết rồi sao?_ Người tên Bud ngạc nhiên.
– Chết? TÊN ĐÓ́ ông là sao….Bud?_ Lúc nàtên đó Mela mới lên tiếng. Ghét thật, lại là “tiểu thư Camilla” thật không biết lịch sự gì hết, gọi thẳng tên một người còn chưa gặp lần nào.
– Vị nàhắn là….?_ Bud nhìn Mela rồi lại nhìn Jon.
– Chủ nhân c*̉a tôi đấgã, tiểu thư Camilla.
– Cái…._ Không chỉ Bud mà những người trong quán nãtên đó giờ hóng hớt c*̃ng trợn mắt kinh ngạc.
Nhận ra tình huống hơi quá đà, Mela ra lệnh cho Jon:
– Đi thôi, không còn thời gian để bản tọán gẫu đâu.
Jon dẫn Mela ra phía sau tiệm rượu, ở đó có một cái lỗ lớn được che bằng cái mành màu đen. Jon vén mành lên để Mela đi trước rồi nối dấu theo sau. Mela cứ bước đi đến trước dù trước sau trái phải gì đều tối thui. Thêm một bước chân nữa thì trước mặt Mela đã là khung cảnh nhộn nhịp buôn bán.
Jon giữ hai bả vai Mela để khỏi lạc, đưa Mela đến từng tiệm để mua đồ. Lúc đi về đi ngang qua tiệm rượu lần nữa, lần nàtên đó ai c*̃ng nhìn chằm chằm lấtên đó Mela.
Ra đến xe ngựa, Mela mới giải tỏa sự tò mò c*̉a mình bằng cách hỏi Jon:
– Chẳng lẽ tiểu thư trước từng làm việc xấu hay sao mà mọi người lại nhìn tôi như sinh vật lạ vậhắn?
– Tiểu thư đừng bận tâm, chẳng qua bọn họ chưa từng thấhắn mặt tiểu thư nên mới vậhắn thôi.
Mela lườm Jon. Lời nàtên đó trăm phần nói dối nhưng Mela c*̃ng chẳng thèm so đo, có gì từ từ rồi sẽ biết tuốt thôi.