Ca Thần Chi Luyến
Chương 2
Sau buổi biểu diễn, bản vương buồn chán liền cưỡi “Halley” thân ái đi dạo. Thế mà có mấy tên côn đồ không biết sống chết cố tình muốn ngăn đường đi của bản vương, hừ! Lão tử liền chơi đùa cùng bọn chúng! Nghĩ muốn bản vương từ nhỏ đã luyện kỹ thuật chạy xe như bay, rất nhanh liền bỏ xa bọn chúng. Nào biết mấy đê tiện vô sỉ hạ lưu…… ( tỉnh lược N chữ) cư nhiên bám đuôi theo!! Dần dần mà đem bản vương dẫn tới một vách núi hẻo lánh.
“Ha ha!! Dạ Nguyệt Phong! Xem cậu chạy đi đâu?” Một tên tựa hồ là thủ lĩnh của bọn chúng hướng bản vương hô to.
!!! Bọn chúng biết ta đây là Dạ Nguyệt Phong?? Như vậy hết thảy sẽ không là ngẫu nhiên?? Xem ra có người cố tình gây rắc rối cho ta đây a ~! Ha ha ~~! Thú vị, xem ra sẽ không nhàm chán ~~!
“Ai phái các ngươi bản tọa tới?”
“Ha hả!! Điều này cậu không cần thiết biết, có trách thì trách chính cậu bình thường đắc tội với nhiều người. Các huynh đệ!! Mọi người lên!! Hảo hảo giáo huấn hắn!!!!”
Vì thế, trận đại chiến thế kỷ của một đại minh tinh cùng lũ côn đồ chính thức mở màn!
( Phong: “Cái gì?? Bằng bọn này cũng xứng cùng lão tử tiến hành đại chiến thế kỷ?? Đầu ngươi ta đây chứa toàn đậu có phải không??!!” Tiểu R: “A?” Tiểu R nhìn thấy trên mặt đất chỉ hơn mười giây sau xuất hiện các “Thi thể”, liền sâu sắc cảm thấy xấu hổ vì so sánh của mình.)
“Đối phương…… Đối phương không cần lại đây ~” run rẩy lắc lắc đầu nói, “Không ~~~ không cần lại đây ~~…… A!!” Hôn mê.
Đừng nhìn ta đây, là bọn chúng chính mình đi lấy trứng chọi đá.
Nhìn thấy “thi thể” nằm đầy trên mặt đất, bản vương sảng khoái lần thứ hai sải bước đến “Halley”. Ân ~ giải quyết bọn chúng, tâm tình tốt hơn nhiều.
Đột nhiên, một trận gió mạnh đánh úp lại, giống như muốn đem bản vương cuốn đi. Bản vương sống chết ôm “Halley”, chính là, nhân loại như thế nào lại cường đại trước sức mạnh của thiên nhiên.
Lão phu cứ như vậy biến mất trong trận gió, từ nay về sau rốt cuộc cùng thế kỷ 21 vô duyên.
Trận gió này đêm lão phu thổi đến đâu vậy??
Nói cho cậu ~!!
Là một cái hồ lớn.
Hô ~~~ ta đây trong nước đi ra, rốt cục có cơ hội thấy rõ chung quanh.
Ân ân, non xanh nước biếc, hoàn cảnh không tồi ( chảy mồ hôi “ đối phương là đến ngắm cảnh a ~).
Bản vương dọc theo con đường nhỏ trong rừng đi, một bên thưởng thức cảnh vật chung quanh.
Một lúc lâu sau, lão phu rốt cục gặp một vị đại thúc đốn củi, tuy rằng trang phục của tên đó rất kỳ quái.
“Này ~ đại thúc ~, xin hỏi nơi này là nơi nào vậy?” (“Này ~! Ta đây cảnh cáo đối phương, đừng nhìn ta đây như vậy, ta đây biết ta đây dùng kính ngữ, thế thì sao? Ta đây chỉ hung ác với mấy cái đuôi phiền toái đáng ghét theo ta đây thôi.” Tiểu R: “Nga ~~! Thì ra là thế. Làm ta đây sợ muốn chết.”)
Đại thúc đầu tiên là kinh diễm(1) nhìn ta đây thật lâu, đến khi ta đây rốt cục không kiên nhẫn đánh thức tên đó, tên đó lại dùng ánh mắt như xem kỳ nhân nhìn quần áo của ta đây ( ngươi ta đây cảm thấy được của ta đây quái, ta đây còn cảm thấy được của ngươi ta đây quái hơn ~! Hừ), rốt cục cũng nói: “Nơi này là rừng ở ngoại thành Hàng Châu.” ( nếu không có rừng rậm cũng đừng trách ta đây nga, ta đây không đi qua Hàng Châu a ~)
“Hàng Châu???!!” Xem ra ~~ uy lực của thiên nhiên thực không thể xem thường a, từ Hongkong đem bản vương thổi đến Hàng Châu. Nói là nói như vậy, bản vương còn là đối với tình cảnh của chính mình có một tia mẫn cảm quái dị, khó có thể nào bản vương……
“Kia…… Như thế nào vào thành?”
“Đối phương dọc theo đường này không đến một cái giờ là ra.”
Thời gian? Dựa vào kịch cổ trang trên truyền hình hiện nay có phát, lão phu đương nhiên biết kia chỉ chính là độ dài thời gian. Lão phu tạm biệt đại thúc, hưng phấn lại chờ mong xuất phát về phía Hàng Châu.
Quả nhiên, không lâu lão phu đi đến trước một một cửa thành cao lớn hùng vĩ, mặt trên viết hai chữ to –“Hàng Châu”.
Ta đây xem tới xem lui trang phục của đám đông, không khỏi không cảm thán: quả nhiên, bị ta đây đoán trung. Ai ~ vẫn là “Ký đến chi, tắc an chi” (2) đi.
(??? Tiểu R: “Xin hỏi một chút nga? Ngươi bản vương rốt cuộc đoán trúng cái gì vậy?” Phong: “Ngươi bản vương hỏi bản vương rốt cuộc đoán trúng cái gì? Ngu ngốc!! Nhìn thấy trang phục cổ đại của mấy người này còn không biết sao? Đương nhiên chính là đề tài được thật nhiều phim truyền hình cùng tiểu thuyết sử dụng — xuyên qua thời gian và khoảng không a!!” Tiểu R có chút xấu hổ hỏi lại: “Vậy ngươi bản vương đến nơi đây không sợ hãi sao?” Phong: “Bản vương vì cái gì phải sợ? Bản vương đường đường là yêu nghiệt thế kỷ 21 tại sao phải sợ đám cổ nhân đó.” Yêu nghiệt luôn thực tự phụ. Tiểu R chịu không nổi tên nhóc con tự phụ này. “Hừ! Vậy ngươi bản vương có biết bọn cổ nhân họ ở thời gian bao nhiêu không?” “Ha hả ~ ít nhất chúng không phải người thời Thanh, cho nên, ít nhất là hơn bốn trăm năm về trước đi.” “Vì cái gì không phải người thời Thanh?” Phong rốt cục không kiên nhẫn ~~: “Tên đầu heo nhà ngươi bản vương!! Ngươi bản vương xem nam nhân chúng có người nào nửa đầu bóng lưỡng, hơn nữa có thắt bím tóc không!!??!”……)
Bản tọa vào thành, dung mạo của bản tọa quả nhiên khiến cho một trận xôn xao. Nữ nhân cổ đại có điểm không tồi, coi trọng người nào chỉ dám trộm nhìn vài lần, trộm đỏ mặt thôi, không giống lũ háo sắc hiện đại, sống chết quấn quít lấy người bản tọa không buông. ( Tiểu R: đối phương nói cái gì?!!) bản tọa không để ý tới đám người kia, quyết định vẫn là giải quyết vấn đề dân sinh trước, đó là phải — kiếm tiền!
Phương pháp gì kiếm tiền nhanh nhất??? Ha hả ~ đương nhiên là cờ bạc!!
Bản tọa dùng phương pháp nhanh nhất ( kỳ thật chính là hỏi người trên đường) tìm được một nhà “Thần tài sòng bạc”. Hoàn hảo, phương pháp chơi cổ đại cùng hiện đại không sai biệt lắm, đồ chơi chắc hẳn cũng vậy, chỉ ít hơn hiện đại chút, chính là một ít bài, mạt trượt, mầu ( đọc SHAI, tiếng thứ ba, thật có lỗi chữ này bản tọa đánh không được) cũng đoán số 1, 2, 3. Ha hả ~~ bằng kỹ thuật đánh bạc của bản tọa ở Macao(3) đương nhiên là đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi!! Vì thế, bản tọa ôm túi tiền thắng được ra sòng bạc. ( thuyết minh một chút, bởi vì quần áo Phong mặc không chứa hết, nên không cất được số tiền lớn! Cho nên cuối cùng tên đó dùng khăn trải bàn của sòng bạc trực tiếp đóng gói.)
Hiện tại, mọi người có phải hay không rất muốn hỏi lão phu một ít vấn đề về Phong? OK!
— phỏng vấn bắt đầu —
Tiểu R: xin hỏi đối phương vì cái gì có kỹ thuật đánh bạc cao siêu đến?
Phong: kỳ thật cũng không có gì. Thuở nhỏ thực thích xem phim ảnh về đổ thần(4), đổ hiệp(5), đổ thánh(6), nhìn thủ thuật của chúng cảm thấy được chơi rất tốt liền muốn nghiên cứu, ha hả, sau lại trở thành siêu sao.
Tiểu R( ch** n**c miếng): kia…… Cũng không thể nói cho mọi người ngươi bản tọa rốt cuộc dùng thủ thuật gì sao?
Phong ( trừng mắt): hừ! Bản vương vì cái gì phải nói cho cậu!!
Tiểu R: không nói thì thôi!! Dù sao sau này ta đây còn có thể viết tiếp, đến lúc đó cậu không nói chúng ta đây sẽ không xem sao? Đúng rồi, cậu lấy đâu ra tiền đánh bạc a ~? Cậu rốt cuộc không có khả năng để vàng bạc trên người, ngân phiếu lại càng không cần nói.
Phong: ha hả ~~ bởi vì lão phu cướp của người giàu chia cho người nghèo a ~~!
Tiểu R: có ý tứ gì?
Phong: lão phu vì cái gì phải nói cho cậu!!
Tiểu R: không nói thì thôi!!! Đối phương nghĩ rằng bản vương và đối phương không biết sao?
Phong ( giận): cậu nói cái gì??!!
Tiểu R lưu lại.
— phỏng vấn chấm dứt —
—————————–
(1) kinh diễm: ngạc nhiên trước sắc đẹp
(2)Ký đến chi, tắc an chi: theo tớ hiểu nôn na là: đến thì đã đến rồi cho nên phải dựa theo quy tắc chỗ đó để bình an.
(3)Macao: là nơi nổi tiếng với các sòng bạc, phần lớn khách đến từ Hồng Kông và Trung Hoa phương trời.
(4),(5),(6): đổ thần, đổ hiệp, đổ thánh: thần đánh bạc, hiệp sĩ đánh bạc, thánh đánh bạc =.= (nếu xem phim mà có được thành tựu như Phong thì tớ cũng cố mà xem _