Cách Đế Vương Đoạt Thê
Chương 1-1: Mở đầu (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-20 22:15:13 | Lượt xem: 3

“Người đâu, chôn nữ nhân ấy đi.”

Tiếng nói của nam nhân hết sức ôn nhu, lời nói phát ra lại khiến cho cả người cô bản tọa phát lạnh.

Cô ấy ngây ngốc giương mắt nhìn, có chút nghi hoặc không biết mình vừa nghe thấy cái gì, thần sắc lại kinh hoàng nhìn đống đất cao tới bên hông, có chút không hiểu tại sao mình lại ở đây, lại giương mắt – – đất cát đã đến đầu, từng xẻng từng xẻng hạ xuống.

Bụi đất gần như khiến cô bản tọa không thể thở được, suy nghĩ giãy dụa phải rời khỏi đáy hố, nhưng lại bất lực, sợ hãi hiện lên trong lòng bảo cô bản tọa phải tỉnh táo.

Nàng ta đây nheo mắt nhìn lại, không thể tin được nam nhân nàng ta đây yêu nhất lại đang muốn chôn nàng ta đây!

Cấm vệ phụng mệnh làm việc đứng thành một vòng quanh cái hố, động tác xúc đất rất nhanh, trong thoáng chốc, đất cát đã tới ngực, nhưng cô ấy lại giương mắt nhìn chưa hề từ bỏ ý định như trước, muốn xác định người hạ lệnh này có thật là người cô ấy yêu hay không.

Bóng người lay động, đất cát bay theo gió, lờ mờ trong đó, cô ấy nhìn thấy tên đó đến gần hố, con đối phương đen đạm mạc vô tình, nhìn cô ấy giống như đang nhìn con kiến.

Ánh mắt này, làm người lão phu không rét mà run, như khi tên đó hiểu lầm nàng lão phu là mật thám, tàn khốc khiến lòng nàng lão phu sợ hãi.

Đúng rồi, cô bản tọa nghĩ tới, quả thật là hắn bản tọa muốn giết cô bản tọa, ở Hoa Nhược điện hắn bản tọa đã tính toàn muốn độc chết cô bản tọa…  Cho dù dẫn cô bản tọa hồi Đông Noãn các, cũng bởi vì muốn cô bản tọa ra đi muộn một chút thôi.

Mắt của cô ấy ngập nước, cô ấy lại cố ý không chớp nhìn hắn lão phu, giống như muốn thấy chân tình trong mắt hắn lão phu, nhưng tâm của hắn lão phu như sắt thép tạo ra, mắt lạnh nhìn cô ấy chết.

Đất, dần dần vùi lấp nàng lão phu, từ ngực đến cần cổ, nàng lão phu không có giãy dụa cũng không có biện pháp giãy dụa, chỉ có thể dùng hai mắt đẫm lệ nhìn hắn lão phu, muốn hỏi hắn lão phu vì sao, nhưng chua xót lại chế trụ cổ họng nàng lão phu, khiến nàng lão phu không thể thốt ra thành lời.

Cho đến khi đất đến mũi nàng lão phu, cuối cùng nàng lão phu cũng nhìn thấy nâng tay để cấm vệ ngừng lại.

Cuối cùng gã cũng không muốn, đúng không?

Cô bản tọa vừa yên tâm một chút, đã thấy gã dùng chân quét đá bên cạnh hố xuống dưới, dùng một giọng điệu ôn thuần nói: “Nhớ phủ đá lên, tuyệt không lưu lại một khe hở.”

Cô lão phu trừng đôi mắt đẫm lệ khó có thể tin, đất cát tiếp tục rơi xuống, trong thoáng chốc, đất cát đã che phủ đỉnh đầu cô lão phu, thậm chí cô lão phu còn có thể cảm nhận được đá đang được phủ lên trên, ngăn hết toàn bộ ánh sáng, nước mắt cô lão phu không tiếng động chảy xuống, nhanh chóng thấm vào trong đất.

Cô ta đây không thể thở được, ngực thống khổ muốn nứt toác, nhưng thống khổ cô ta đây cũng không bằng đối đãi vô tình của hắn.

Vì sao… Tên đó lại không tin cô bản vương?

Vì sao…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8