Cách Đế Vương Đoạt Thê
Chương 14
Bắt đầu mùa đông, sắc trời rất nhanh tối, sắp tới thời giam cầm đèn, chung quanh hố trước cửa Xuân Phúc, tụ tập không ít cung nhân đứng xì xào bàn tán, vừa thấy Hoàng thượng giá lâm, tất cả đều quỳ rạp trên đáy, trong thoáng chốc mọi thứ yên tĩnh như tờ.
Hố không lớn, nhưng có thể dư dả chứa được hai ba người, chỉ thấy Hạ Hầu Hoan di đến trước hố, trong ánh mắt không hiểu của mọi người, vứt Tân Thiểu Mẫn vào trong hố, từ đầu đến cuối đều mặc kệ cô ấy có bị thương hay không.
Thấy thế, cung nhân ở đây không khỏi hút khí, chỉ dám trao đổi ánh mắt, không dám lên tiếng nghị luận.
Hạ Hầu Quyết đứng ở một đầu khác của hố, khẽ xoa cằm, giống như đang suy nghĩ về hành động này của Hạ Hầu Hoan.
“Hoàng thượng, đây là – -” Lý Đạc lên tiếng hỏi.
Hạ Hầu Hoan phất phất tay, ý bảo tên đó đừng lên tiếng, sau đó trầm giọng hỏi: “Thọ Cầu, là ai sai ngươi bản tọa hạ động ở Hoa Như điện?”
Tân Thiểu Mẫn ngồi ở trong hố, vẻ mặt hoảng sợ trừng đất phía trước. Nữ nhân ấy nghe thấy tiếng nói, nhưng nghe không rõ, nữ nhân ấy có thể nhìn, nhưng cũng không rõ lắm, như là hồn phách bị rút đi, thân thể bay bay trong không trung, nhìn có vẻ như không còn sức sống mà chỉ yên lặng ngồi im.
“Không nói?” Hạ Hầu Hoan khẽ cười một tiếng: “Người đâu, chôn nữ nhân ấy.”
Tất cả cấm vệ phía sau nhìn về phía Lý Đạc, vừa thấy Lý Đạc gật gật đầu, vài cấm vệ quân tiến lên, gát đất ở bên cạnh vào trong hố.
Nàng lão phu không cảm giác, mặc cho đất chôn, thẳng đến khi Hạ Hầu Hoan đề cao âm lượng, trầm giọng hỏi: “Trẫm hỏi lại đối phương một lần nữa, rốt cuộc là ai sai đối phương hạ độc ở Hoa Như điện?”
Cô ấy ngây ngốc, theo tiếng nói nhìn lại, cô ấy vẫn thấy không rõ lắm, nghe không rõ hắn bản vương đang nói cái gì, nhưng mà cô ấy lại mở miệng: “…Lý Đạc.”
Tuy tiếng nói có chút hư nhược, nhưng bởi vì nơi này tĩnh lặng không tiếng động, người ở gần miệng hố có thể nghe thấy rõ ràng.
Hạ Hầu Quyết nhíu mày, đang muốn mở miệng, lại bị Hạ Hầu Hoan đoạt trước: “Nói bậy, sao có thể là Lý thượng thư! Trẫm hỏi lại đối phương lần nữa, rốt cuộc là ai?”
Khi tên đó nói, liền đá bụi đất dưới chân, bụi đất tiến thẳng vào mặt nữ nhân ấy, khiến nữ nhân ấy không khỏi nhíu chặt mi, chưa kịp suy xét liền hô: “Lý Đạc!”
“Hoàng thượng, vi thần không biết tên đó! Rõ ràng là có người muốn vu oan vi thần!” Lý Đạc vội vàng biện bạch cho mình.
“Lý thượng thư, dĩ nhiên là trẫm tim tưởng ngươi ta đây, trước đó vài ngài tên Thái giám này được đưa từ Ngự thiện phòng đến hầu hạ trong Ngọc Tuyền cung, khi đó liền nghe thấy người ta đây nói nữ nhân ấy hay lui tới với cung nữ Hà Bích ở Ngọc Ninh cung, trẫm vốn lơ đễnh, nhưng sau khi Hoàng quý phi chết, Hà Bích nhận tội, trẫm liền nghi ngờ nữ nhân ấy, đoán nữ nhân ấy lại nhân cơ hội hạ độc ở Hoa Như điện, vì trẫm muốn hỏi người sau màn, nên đã để Ngự hắn toàn lực cứu chữa cho nữ nhân ấy, ai biết gan nữ nhân ấy lại lớn như thế, còn nghĩ muốn vu oan cho Lý thượng thư mà trẫm tín nhiệm nhất, quả thật là quá ngu xuẩn.”
Hạ Hầu Hoan không nhanh không chậm nói, ánh mắt tàn nhẫn nhìn chằm chằm Tân Thiểu Mẫn, trong lòng Lý Đạc không khỏi run lên. Sát khi này là thật, chẳng lẽ lời Hoàng thượng nói là thật? Tuy rằng Hạ Hầu Quyết khó hiểu, Hoàng thượng rất tin tiểu thái giám này, thậm chí hại chết Hoàng quý phi, lại xếp một cơ sở ngấm khác gánh tội ở Ngọc Ninh cung, ai có thể vì một tiểu thái giám hại chết chết con nối dõi của mình… Bây giờ nghĩ lại, lời nói của Hoàng thượng gần như có thể tin.
“Lý thượng thư, nhìn tính hình này sợ là không hỏi ra lý do rồi.” Mặt Hạ Hầu Hoan không biểu cảm, trầm tiếng nói: “Người đâu, chôn cô bản vương.”
Cấm vệ nghe vậy, tốc độ vùi lấp nhanh hơn, đất rơi xuống rất nhanh, chỉ trong thoáng chốc đã đến ngực Tân Thiểu Mẫn, Hạ Hầu Hoan không vút qua, ánh mắt giống như nhìn thi thể.
Nhưng chỉ có hắn biết rõ, lòng hắn như đao cắt, hắn không muốn như vậy, nhưng cũng không còn cách nào khác.
Phía dưới Ngọc Tuyền cung rất nhiều ám đạo, phần đông là cơ quan, nếu gã nhớ không nhầm, ở dưới hố có một vách tường, chỉ cần đất đủ sức nặng, sau khi xây dựng đá lát, cơ quan sẽ tức thì được khỏi động, làm cô bản vương chôn ở trong đó rơi vào ám đạo.
Đó là cơ quan do Phụ hoàng làm, trong quá khứ chỉ thử qua một lần, tên đó cũng ở đó, nhưng đã qua mười năm, tên đó không xác định được cơ quan còn hoạt động hay không.
Nhưng chỉ có cách này mới có thể mang cô ta đây xuất cung, bằng không để cô ta đây ở lại trong cung, chỉ có một đường chết.
Đất chôn nhanh một chút, nhanh một chút! Chỉ cần sai lầm một chút, kế này của hắn bản tọa sẽ là tự mình chôn vùi sinh mệnh của nàng bản tọa… Hắn bản tọa không muốn mình rơi vào kết cục đó, hắn bản tọa chỉ muốn nàng bản tọa sống.
Thấy hai mắt nàng bản vương đẫm lệ, Hạ Hầu Hoan giống như bị người hung hăng bóp chặt, bởi vì sợ bệnh tình của nàng bản vương nặng thêm, cho nên chỉ hạ một ít mê dược, lúc này nàng bản vương… đã tỉnh sao? Nàng bản vương hận hắn bản vương sao? Oán hắn bản vương sao?
Nữ nhân ấy sắp bị chôn dưới đất, bừng tỉnh nhìn tên đó tự tay mai táng, cho dù biết rõ là giả, là tiền đặt cược, tên đó vẫn sợ hãi sẽ trở thành thật, lại không thể để bất kỳ người nào nhìn thấy vẻ sợ hãi của tên đó.
Mắt thấy đất đã đến cổ cô ấy, hắn bản vương liền đi lên trước một bước, gần như đồng thời, hắn bản vương phát biết ánh mắt của Lý Đạc và Hạ Hầu Quyết luôn buộc chặt trên người, vì thế, hắn bản vương càng đi về phía trước, nâng tay cản trở hành động của cấm vệ, ngay tại ánh mắt sửng sốt của chúng, bức bách bản thân vô tình nói: “Nhớ lát đá lại, tuyệt đối không để lại một khe hở.”
Trong thoáng chốc đó, hắn ta đây thấy nàng ta đây, nghe thấy trái tim phát ra tiếng vỡ vụn.
GÃ không thoáng chốc, thấy đất chôn vùi cô ấy, cấm vệ nhanh chóng phủ đá lát lên, bụi đất tung bay, gã cắn chặt hàm dưới, mở miệng nói: “Lý thượng thư.”
“Thần ở đây.”
“Truyền ý chỉ của trẫm, để Đô Sát viện và Hình bộ tra sét việc này, tìm người hạ độc sau màn, trẫm thà rằng giết nhầm còn hơn bỏ sót!”
Lý Đạc thấy khuôn mặt lãnh khốc của tên đó, ngay cả nghi ngờ lúc trước, giờ này cũng tan thành mây khói.
“Thần tuân chỉ.”
“Hồi cung.” Tên đó không quay đầu lại nói, không thể bất luận kẻ nào nhìn thấu kích động của tên đó.
Chúc Bình An tức thì hô lớn: “Hoàng thượng hồi Ngọc Tuyền cung!”
Từng bước trở lại Ngọc Tuyền cung, Hạ Hầu Hoan bước vào trong tẩm điện, run run ngồi ở trên nhuyễn tháp.
Cả người hắn lão phu lạnh như băng, giống như Tân Thiểu Mẫn đang rưng rưng trước mặt nhìn thẳng hắn lão phu, hắn lão phu dùng lực nhắm chặt mắt, không để bản thân suy nghĩ nhiều, ý muốn làm cho mình bình tĩnh, nhưng tâm của hắn lão phu như mất đi khống chế, không ngừng co rúm, đau đến mức hắn lão phu không có biện pháp bình tĩnh.
Bất an trong người không ngừng lan tràn, khiến gã phải phát ra tiếng.
“Bình An.” Hắn bản vương khàn giọng họi.
“Nô tài ở đây.” Ngoài điện, Chúc Bình An vội vàng chạy đến bên cạnh hắn.
“Đối phương nghĩ Hạ Hầu Quyết có thể nhìn ra manh mối không?”
“Sẽ không, Hoàng thượng làm việc không có sơ hở, gã không có khả năng nhìn thấu.” Kế hoạch này hết sức nguy ngập, gã nhìn thấy trong lòng không khỏi run sợ, nếu không phải đã sớm nghe Hoàng thượng nói qua kế hoạch, gã thật sự cho rằng Hoàng thượng muốn lấy mạng của Thiểu Mẫn.
“Trẫm nói… HẮN có thể nhìn thấu trẫm không?”
“Sẽ không, ngay cả nô tài cũng chưa nhìn thấu.”
“Như vậy, Thiểu Mẫn nhất định cũng tin trẫm tuyệt tình.”
Chúc Bình An há mồm vài lần, nhưng vẫn ngậm miệng lại, nhìn về phía giàn hoa, vội vàng mang bánh nguyên tiêu tới.
“Hoàng thượng chưa ăn gì, ăn chút bánh nguyên tiêu đi.” Bánh nguyên tiêu là Hoàng thượng tự tay làm tự tay nấu, vừa rồi múc hai chén, vốn nên cùng chia sẻ với Thiểu Mẫn, nhưng lúc này lại tự mình hưởng thụ.
Hạ Hầu Hoan cúi đầu tiếp nhận, lại không dùng, chỉ khàn giọng hỏi: “Thái Đấu hồi báo chưa?”
Chúc Bình An đang muốn trả lời, mắt thấy Thái Đấu đang vội vàng tiến vào.
“Ty chức gặp qua Hoàng thượng.” Khuôn mặt Thái Đấu đầy mệt mỏi quỳ một gối xuống.
“Thế nào?” Tên đó hỏi rất nhỏ, tay nắm ở tay vin ghế đã nổi gân xanh.
“Mọi thứ đều như Hoàng thượng sở liệu.”
Hạ Hầu Hoan nhìn thẳng vào hắn bản tọa, một lúc lâu sau mới cười nói: “Tốt lắm, cậu vất vả, lui xuống nghỉ ngơi đi.”
“Ty chức tuân chỉ.” Thái Đấu cười cười rời đi.
“Đã nói Hoàng thượng là thần cơ diệu toán, cơ quan như vậy, dĩ nhiên Hoàng thượng có thể tính ra.” Chúc Bình An thở phào một hơi, thấy hắn múc bánh tiêu nhấm nháp, cuối cùng cũng yên lòng: “Bởi vậy, đợi đến khi Hoàng thượng xử lý xong mọi chuyện trong cung, là lại có thể nghênh đón Thiểu Mẫn trở về.”
Hạ Hầu Hoan nhìn bánh nguyên tiêu trong chén, một lúc lâu sau nói: “Bình An, trẫm muốn nghĩ chiếu.”
“…Nghĩ chiếu?”
“Đúng, trẫm muốn an bày đường lui trước cho nàng ta đây.”
“Nô tài ngay lập tức đi chuẩn bị.” Chúc Bình An ngay lập tức mài mực thay hắn bản tọa, sau khi chuẩn bị thỏa đáng, liền quay đầu lại, đã thấy hắn bản tọa nâng bát nguyên tiêu ngẩn người: “Hoàng thượng, nguyên tiêu này sao vậy?”
Hạ Hầu Hoan nhắm mắt, một giọt lệ rơi xuống, giọng khàn khàn nói: “… Rất mặn.” Hắn ta đây nói mặn theo lời Thiểu Mẫn. Hắn ta đây rõ ràng làm theo lời Thiểu Mẫn nói, nhân bánh bỏ thêm đường, vì sao hắn ta đây lại thấy chắt như vậy?
“Hoàng thượng, chỉ cần trừ bỏ Nhiếp chính vương, ngày sau có thể đoàn tụ rồi.” Chúc Bình An sao có thể không biết tên đó nghĩ gì, cười trừ an ủi.
Hạ Hầu Hoan liếc nhìn tên đó, tươi cười thoáng chốc lại biến thành nước mắt: “Trẫm… không nắm chắc.”
“Hoàng thượng?” Chúc Bình An không hiểu, không phải mọi thứ đều được an bày thỏa đáng sao, chẳng những đưa Thiểu Mẫn xuất cung, lại khiến Lý thượng thư hết nghi ngờ sao? Như thế nào lại không nắm chắc.
Hạ Hầu Hoan không nói, tiếp tục nhấm nháp bánh nguyên tiêu. Thiểu Mẫn nói nguyên tiêu đại biểu cho đoàn viên, nhưng hắn lại không biết hắn còn có được một ngày sum vầy cùng nàng lão phu hay không, chính là bởi vì khó dò, cho nên mới dùng cách hiểm nghèo để nàng lão phu xuất cung, bởi vì sợ thay đổi cho nên hắn mới muốn nghĩ chiếu.
Nếu như lũ người kia không thể gặp lại, tên đó cũng muốn dùng một đạo thánh chỉ để bảo vệ cô bản vương, đây là việc cuối cùng tên đó có thể làm thay cô bản vương. Hận tên đó cũng được, oán tên đó cũng thế, chỉ vì tên đó quá yêu cô bản vương, quá luyến tiếc cô bản vương…
Trong bóng đêm, tiếng chém giết càng to.
“Hộ giá!” Chúc Bình An liều mạng hô to, lôi kéo Hạ hầu Hoan trốn lên lầu hai Ngọc Tuyền cung.
Sau điện, trường kiếm trong tay Thái Đấu không ngừng phát ánh sáng lạnh, tới gần liền giết không tha, một đường che chờ cho Hạ Hầu Hoan rút lui.
Nhưng mà, lầu hai còn rất xa, mà Ngọc Tuyền cung đã sớm bị bao vây, hai bên nhân mã không ngừng chém giết, lại không phân rõ ai là địch, ai là bạn.
“Đi sang bên kia!” Thái Đấu xác định phía đông Ngọc Tuyền cung có ít người, liền hét to để Bình An đi về phía đông.
Đao kiếm vô tình, Chúc Bình An kinh sợ không thôi, nhưng không cho phép mình đi ở phía trước, ngược lại đi phía sau, chẳng sợ lấy thân thể ngăn cản, có thể kéo dài một khắc thì kéo dài một khắc, chỉ cần Hạ Hầu Hoan có thể chạy, nhưng mà, số lượng binh lính phía đông chợt tăng lên, công phu của Thái Đấu rất cao nhưng cũng không có biện pháp ngăn cản, chỉ thấy tên đó liên tiếp lùi lại, trên người đã sớm có vài vết thương, máu tươi đầm đìa.
Nhưng, mọi người như giết đỏ cả mắt, phải lấy đầu Hạ Hầu Hoan, trường kiếm lướt qua Thái Đấu lại xẹt qua Chúc Bình An, đâm về phía Hạ Hầu Hoan – –
“Không – -”
Tân Thiểu Mẫn kinh hãi thét chói tai một tiếng, mở mắt, nhìn sương phòng xa lạ, trừng mắt lớn nhìn bốn phía, vừa khéo có người đẩy cửa phòng ra, cô ta đây đề phòng co rúm người lại, nhìn thấy người tới, mới lấy lại tiếng nói: “Thành Hâm?”
“Ừ.” Thành Hâm bước đến bên giường, nhìn sắc mặt của cô ấy: “Sao vậy?”
“Ta đây…” Nữ nhân ấy cầm lấy vạt áo, tim còn đang đập mạnh, như muốn thoát khỏi lồng ngực, nữ nhân ấy biết đó chỉ là cơn ác mộng, nhưng mộng rất chân thật, chân thật đến mức nữ nhân ấy vẫn còn run.
“Gặp ác mộng?”
“Ừ…” Cô ta đây khẽ gật đầu, như nghĩ đến cái gì đó: “Đây là đâu?” Cô ta đây chưa thấy qua phòng này, không phải Đông Noãn các, cũng không phải tẩm điện của Hạ Hầu Hoan.
“Nơi này thủy viện của phủ Thủ Phụ.” Thành Hâm nói xong, lông mày không tự giác nhướn lên.
“Vì sao bản vương lại ở đây? Mà đối phương sao lại có thể…” Nữ nhân ấy liếc nhìn tên đó, lại cảm thấy sắc mặt của tên đó tái nhợt, tay không ngừng đặt ở bên hông: “Đối phương làm sao vậy, trên người bị thương sao?”
“Không.” HẮN khẽ lắc đầu, như suy nghĩ điều gì đó, sau đó phát hiện nàng lão phu nhìn chằm chằm mình, nhanh chóng cười nói: “Chúng lão phu đã xuất cung, chờ độc trên người cậu được giải trừ, chúng lão phu lại hồi cung.”
Tân Thiểu Mẫn vỗ trán, cúi đầu nhớ lại, đột nhiên nhớ đến khuôn mặt vô tình của Hạ Hầu Hoan, nữ nhân ấy không khỏi trừng mắt: “GÃ muốn giết lão phu, vì sao lão phu còn phải trở về?” GÃ liên tiếp muốn đưa nữ nhân ấy vào chỗ chết, thậm trí còn muốn chôn sống nữ nhân ấy!
“Nếu tên đó thật sự muốn giết ngươi lão phu, bây giờ ngươi lão phu còn ở chỗ này sao?”
“Vậy tên đó không tính giết lão phu, vì sao…” Nàng lão phu không thể lý giải, nàng lão phu đã bị làm cho hồ đồ, thậm chí nàng lão phu còn không biết rõ đâu mới là gương mặt chân thật của tên đó.
Thành Hâm khẽ thở dài, nói giản lược qua chân tướng: “Hắn bản tọa cũng không muốn làm như vậy, nhưng hắn bản tọa thật sự bị buộc đến đường cùng, bằng không làm sao hắn bản tọa có thể thương tổn cậu?”
Tân Thiểu Mẫn ngây ngốc nhìn Thành Hâm, tiêu hóa chuyện phát sinh nhiều ngày qua: “Cho nên hắn không muốn giết bản vương?”
“Đương nhiên, hắn còn nấu riếng bánh nguyên tiêu cho ngươi bản tọa ăn, không phải sao?”
“Tên đó giả trang thành ngươi lão phu?” Khi dó, nữ nhân ấy cảm thấy tên đó là Hạ Hầu Hoan, nhưng lại cho rằng Hạ Hầu Hoan không có khả năng dùng ánh mắt ôn nhu như vậy nhìn nữ nhân ấy, cho nên nhận định đó là Thành Hâm.
“Cậu không thấy.” GÃ trêu ghẹo nói: “Bởi vì gã là một con hát, nếu không thể diễn, làm sao dấu diếm được con cáo già Hạ Hầu Quyết?”
“Cho nên bản tọa trách nhầm tên đó…” Nữ nhân ấy ấp úng nói. Thì ra, Hà Bích nhận tội là mưu kế của Hạ Hầu Quyết, muốn nữ nhân ấy hạ độc, nói toạc ra là vì muốn làm cho những quan viên khác nghi ngờ Hạ Hầu Hoan, nhưng nữ nhân ấy lại cho là đúng phải bảo vệ tên đó, đầu óc loại này của nữ nhân ấy, vốn không thể sống sót trong cung.
“Cũng cần phải cho hắn thử một chút cảm giác đứng đầu, hiện tại ngươi lão phu chỉ cần chú ý dưỡng thương tốt là được, còn lại không cần thiết nghĩ nhiều.” Hắn đỡ cô ấy nằm xuống, lại bị cô ấy giữ tay lại: “Thiểu Mẫn?”
“Có phải trong cung đã xảy ra chuyện gì không?” Cô ấy hỏi rất khẽ, giống như sợ nói to, ác mộng sẽ trở thành hiện thật.
“Sao vậy?”
“Nếu trong cung vô sự, sư ca sẽ không đưa ta đây xuất cung.” Hơn nữa cơn ác mộng vừa nãy rất chân thực, thật đến nỗi như đang phát sinh, khiến lòng nữ nhân ấy đến giờ vẫn còn run sợ.
“Không phải lão phu nói, loại tình trạng này, Hạ Hầu Quyết sẽ bức Hoàng thượng giao đối phương ra, nên tên đó mới có thể ra hạ sách này.”
“Không đúng, nếu ca ca không nghi ngờ ta đây, hắn ta đây thật sự tin tưởng ta đây, với tính tình của hắn ta đây, hắn ta đây thà rằng mang ta đây theo bên người cũng sẽ không thả ta đây xuất cung, nhất định là có nguyên nhân khác khiến hắn ta đây không làm vậy không được, Thành Hâm, cậu nghĩ lại xem, có phải đã bỏ qua điểm đáng ngờ nào không?”
Thành Hâm nghe vậy, thắt lưng không hiểu sao đau khiến hắn ta đây mím môi không nói. Chẳng lẽ nói ngay cả hắn ta đây (Thành Hâm) cũng bị lừa?
“Thành Hâm, chỉ có trong cung còn xảy ra chuyện gì, tên đó không nắm chắc sẽ bảo hộ được lão phu, mới có thể thả lão phu đi.”
“Thiểu Mẫn, ngươi bản tọa không cần dọa bản thân mình, có thể…” Nói chưa xong, ngực khổ đau khiến hắn không nói lên lời, chỉ có thể nắm chặt ngực.
“Thành Hâm? Có phải đối phương trúng độc không?” Nữ nhân ấy vội vàng đỡ hắn lão phu, lại phát giác cả người hắn lão phu lạnh đến đáng sợ, nhanh chóng nắm chăn trên giường bao lấy hắn lão phu: “Nơi này không có đại phu? Thành Hâm, đối phương chờ một chút, lão phu đi tìm đại phu.”
“Không cần, nơi này chỉ có hai ta đây.” GÃ bắt lấy tay nàng ta đây, chỉ sợ nàng ta đây ra cửa lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, dù sao Tiêu Cập Ngôn hận nàng ta đây thấu xương: “Ta đây chỉ có chút không thoải mái, một chút sẽ tốt thôi.”
“Nhưng mà…” Cô bản vương lo lắng nhìn tên đó.
“Lão phu không sao.” Hắn lão phu miễn cưỡng nở nụ cười, nhưng trong lòng lại ẩn ẩn lộ ra bất an, miễn cưỡng đứng dậy bưng dược đến cho nữ nhân ấy.
“Đây là thuốc bản vương nấu, đối phương uống trước đi rồi nói.”
“Ừ.”
“Kế tiếp, đó là nghỉ ngơi, mặc kệ có chuyện gì, dù sao cũng phải dưỡng đủ tinh thần ứng phó mới được.” Tên đó khuyên cô lão phu cũng khuyên chính mình.
Nhớ tới trước khi đi Hạ Hầu Hoan xoa đầu tên đó, đó là cử chỉ tên đó chưa bao giờ làm, đủ loại dị thường làm cho người ta đây bất an… Nếu tên đó thật sự có can đảm lừa mình, tên đó cũng sẽ nguyền rủa tên đó (Hạ Hầu Hoan)!
Trong Thủy viện, đám người kia đợi một ngày một đêm, lại hỏi hạ nhân trong phủ Thủ Phụ, đều nói Tiêu Cập Ngôn ở trong cung chưa về, điều này lộ ra gì đó không phàm thường.
Nhưng mà, thân phận đặc thù của hai người cũng không thể ra ngoài tìm hiểu tin tức, chỉ có thể kiên nhẫn đợi từ ban ngày đến ban đêm, thẳng đến canh hai – –
“Tiêu đại nhân, tình hình trong cung thế nào?” Vừa thấy Tiêu Cập Ngôn, Thành Hâm liền mở miệng hỏi trước, lại nhìn thấy máu nhiễm trên vạt áo quan của Tiêu Cập Ngôn, không khỏi rùng mình.
Tân Thiểu Mẫn nhìn theo ánh mắt của Thành Hâm, bỗng dưng trừng to mắt, chờ câu trả lời.
Tiêu Cập Ngôn mệt mỏi ngồi xuống nhuyễn tháp: “Tạm thời trong cung không có chuyện gì.” HẮN không nói quá trình mà trực tiếp báo kết quả.
“Hoàng thượng đâu?” Tân Thiểu Mẫn vội vàng hỏi.
Tiêu Cập Ngôn lạnh lùng liếc cô lão phu một cái nói: “Nếu không tại ngươi lão phu, hôm nay trong cung sẽ không xảy ra việc này!”
“Ta đây…” Tân Thiểu Mẫn nghẹn lời.
“Tiêu đại nhân, rốt cuộc trong cung đã xảy ra chuyện gì?” Thành Hâm không để Tiêu Cập Ngôn chỉ trích nữ nhân ấy, liền truy vấn nói.
“Nếu Hoàng thượng chịu nghe lời bản tọa giết cô ấy, hôm nay cũng sẽ không xảy ra chuyện này.” Nghĩ đến những chuyện nguy ngập gần đây, lưng Tiêu Cập Ngôn lại toát ra mồ hôi lạnh: “Buổi tối hôm qua, tả quân trấn thủ Sủng Dương đột nhiên tập kích hoàng cung, xông thẳng vào Ngọc Tuyền cung, một trận hỗn loạn xảy ra, Thái Đấu và Chúc công công che chở cho Hoàng thượng rút lui, nhưng chỉ có ba người làm sai lại vạn tả quân, Thái Đấu trúng vài đao, Chúc công công chồng chất vết thương, cuối cùng khi Hoàng thượng trúng hai kiếm, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Lý Đạc thống lĩnh cấm về quân đến hộ giá, mới đưa được Hoàng thượng từ trước quỷ môn quan trở về.”
Tân Thiểu Mẫn nghe được cả người phát run, bởi vì giống gã hệt cảnh tượng trong giấc mơ của nàng bản vương.
“Bây giờ sao? Hoàng thượng thế nào?” Thành Hâm vội hỏi.
“Sau khi Lý Đạc mang binh bắt quân tạo phản, mặc dù Hoàng thượng bị thương, nhưng vẫn chủ trì đại cục, lấy tội mưu phản để bắt Đô đốc tả quân, sau đó lại sai người thông tri cho Hạ Hầu Quyết, vì đề phòng tạo phản, muốn thu nắm giữ binh quyền, lệnh cho Hạ Hầu Quyết nhanh chóng giao ra binh phù.”
Thành Hâm suy nghĩ hỏi: “Hạ Hầu Quyết đồng ý không?”
“GÃ không đồng ý sẽ bị coi là mưu phản, Hoàng thượng có thể trực tiếp bắt gã, cho nên gã nói, khi lâm triều sẽ giao ra binh phù, giao ở trên đại điện.”
“Vậy sao?” Thành Hâm không tin, nhưng càng quan tâm đến chuyện khác: “Thương thế của Hoàng thượng có nghiêm trọng không?”
“Tên đó tỉnh lại rồi, khí sắc rất kém, một thân long bào đều bị máu thấm ướt, có thể tốt sao?” Tiêu Cập Ngôn xoa mi tâm, vẻ mặt tràn đầy lo lắng và mệt mỏi, nhưng thoáng nhìn qua Tân Thiểu Mẫn, không khỏi tức giận: “Lúc trước bản tọa muốn Hoàng thượng chú ý nhiều hơn chuyện Hạ Hầu Quyết không bảo vệ Bàng Duệ, nhưng khi đó Hoàng thượng chỉ nhớ đến cuộc sống phóng túng với các đối phương ở Ngọc Tuyền cung, đã quên tính điều quân biên phòng trở về, Hạ Hầu Quyết có thể kích động tướng quân dưới trướng Bàng Duệ, nếu lúc đúng Hoàng thượng nguyện ý nghe lời bản tọa, hôm nay có thể loạn thành ra như vậy sao?”
Tân Thiểu Mẫn nghe vậy, không cách nào phản bác. Cho dù nữ nhân ấy ở thời không khác hoặc những ngày nữ nhân ấy ở trong cung đều quá thái bình, nào biết một khi đấu tranh bùng nổ, sẽ đáng sợ như vậy.
Nữ nhân ấy không có cảm giác rốt cuộc tình cảnh của tên đó nguy ngập như thế vậy, đúng là mạng treo lơ lửng, nữ nhân ấy muốn tên đó hạ thủ lưu tình, nhưng người khác sẽ không hạ thủ lưu tình với tên đó, nếu tên đó không phản kích toàn lực, kết cục chính là như thế…
Thành Hâm liếc cô ấy một cái, trầm tiếng nói: “Việc đã đến nước này, tất cả cũng nên kết thúc, cần gì phải trách cứ Thiểu Mẫn?”
“Là ai nói với ngươi lão phu là tất cả đã kết thúc rồi, không phải ngươi lão phu sẽ khờ dại cho rằng Hạ Hầu Quyết sẽ giao binh phù vô điều kiện chứ!” Tiêu Cập Ngôn hừ cười: “Hắn lão phu có thể kích động tả quân tập kích hoàng cung vào đêm thì có chuyện gì không làm được? Theo thám tử hồi báo, trung quân canh giữ ở thành Từ Dương đã bắt đầu di chuyển tới Hoàng thành từ ba ngày trước, ngày đêm hành quân… sợ là chưa tới canh bốn có thể đập phá Hoàng thành rồi!”
“Tất cả những điều này hoàng thượng đã biết từ đầu rồi sao?” Thành Hâm như nghĩ thông suốt điều gì, đột nhiên hỏi.
“Đương nhiên! Hoàng thượng thần cơ diệu toán, mới có thể hóa hiểm thành không, nhưng hết lần này tới lần khác cô ấy ta đây lại xuất hiện!” Tiêu Cập Ngôn tức giận trừng mắt nhìn Tân Thiểu Mẫn, như muốn nuốt cô ấy vào trong bụng vậy.
“Ngươi bản tọa…” Thành Hâm đột nhiên buồn bực hừ một tiếng, đè chặt bên hông, chỗ đó đau như có vạn con kiến chui vào cắn, chạy thẳng vào sâu bên trong, tên đó cúi đầu nghĩ, nhịn đau mà nói: “Bản tọa muốn hồi cung hỏi hoàng thượng.”
“Đối phương trở về thì có ích lợi gì?”
“Điều này không chọc ngươi ta đây lo, Thiểu Mẫn cũng được tạm thời dưỡng bệnh ở đây, tốt nhất ngươi ta đây nên coi trọng Thiểu Mẫn, nếu không hoàng thượng tìm ngươi ta đây đòi người thì ta đây cũng không giúp ngươi ta đây được đâu.” Đề phòng Tiêu Cập Ngôn mất lý trí, Thành Hâm quẳng lời này trước, quay đầu nói với Thiểu Mẫn: “Ngươi ta đây đợi ở đây, ta đây đi rồi sẽ về.”
“Ta đây cũng đi!” Để cô ấy nhìn thấy tên đó, xác định tên đó còn mạnh khỏe, nếu trung quân thật sự đang tấn công vào trong cung thì cô ấy sẽ không bỏ mặc tên đó.
“Đối phương về không giúp được gì, bản vương hiểu gã thuật, còn giúp được chút ít, đối phương ở đây tĩnh dưỡng, đừng có chạy loạn, đỡ lại sai lầm gì đó.”
Tân Thiểu Mẫn nghe vậy, chỉ có thể nói: “Cậu đi đường cẩn thận.” Mặc dù Thành Hâm nói rất khách khí, nhưng nàng lão phu biết không thể kéo chân sau của Hạ Hầu Hoan, tạo thêm phiền toái cho hắn.
Thành Hâm đáp lời, đứng dậy nhìn Tiêu Cập Ngôn cảnh cáo rồi mới bước nhanh rười đi.
Tân Thiểu Mẫn cúi đầu, nghĩ xem có cách gì để ngăn cản đại quân sắp tới hay không, bên tai lại vang lên tiếng Tiêu Cập Ngôn cười mỉa.
“Đừng có giả vờ, nếu không phải tại ngươi ta đây thì sao chuyện tại nhao nhác như thế chứ?”
Trái tim Tân Thiểu Mẫn khổ đau, nằm mơ nàng bản vương cũng không ngờ mình sẽ trở thành chướng ngại vật của hắn… Một suy nghĩ lóe qua, nàng bản vương ngẩng đầu hỏi: “Đại nhân, bản vương nhớ Hoàng thành không cấm đi lại ban đêm, đúng không?” Lúc trước nàng bản vương xuất cung đã phát giác trong thành cực kỳ huyên náo, mặc dù kém hiện đại, nhưng so với hoàng cung đã là náo loạn rồi.
“Cậu hỏi cái này làm gì?”
“Trung quân muốn vào hoàng thành, tướng lãnh thủ thành không thả vào không được, nhưng Hoàng thành không cấm đi lại ban đêm, nếu thả ra tin tức, canh bốn Nhiếp Chính Vương muốn chuyển giao chính quyền, chuyện lớn như thế, giống như hoàng thượng chính thức đăng cơ, đương nhiên là dân chúng sẽ chúc mừng, nếu như dân chúng vui vẻ trên đường phố thì trung quân không thể nào bước vào trong thành được.
Tiêu Cập Ngôn ngẩn ra, nhanh chóng mắng: “Ý ngươi bản vương là muốn dân chúng trở thành người ngăn cản, chẳng lẽ không sợ trung quân bước qua thi thể dân chúng đi vào hoàng cung sao?”
“Nếu như dân chúng toàn thành đều lên phố vui vẻ thì lão phu không tin binh mã trung quân có can đảm bước qua chúng!” Vào thời kỳ đặc biệt thì có phương pháp đặc biệt, điều quan trọng nhất trước mắt là phải ngăn binh mã trung quân.
“Bây giờ đã là canh hai, ngươi ta đây làm thế nào để canh bốn toàn bộ dân chúng đều ra đường?”
“Phái cung nhân trong nội cung khua chiêng gõ trống trên đường, nói hoàng thượng có niềm vui, chính quyền được dời, hôm nay người người đều có thể vui đùa trên đường, đều có thể ghi nợ với chủ quản, cuối tháng vào cung thỉnh khoản, nhưng chỉ tính từ canh ba đến canh năm hôm nay.” Nàng lão phu nói vừa nhanh vừa vội, hai mắt sáng lên: “Từ đó, người trong cung có thể tránh hoa, thứ hai, dân chúng nghe thấy sẽ ra phố, sóng người chật ních các đường cái, lão phu xem trung quân bước vào hoàng cung thế nào!”
Tiêu Cập Ngôn nghe nói vậy thì ngẩn người trừng mắt nhìn cô ấy, cách này nghe như vớ vẩn nhưng lại không phải không được.
“Đại nhân, thử xem đi, là ngựa chết thì trước mắt chọn ngựa sống, cứu hoàng thượng là quan trọng nhất.”
“Như vậy chỉ có thể ngăn cản nhất thời, vào cung có có Hạ Hầu Quyết…” Hắn bản tọa ngừng tạm, trong lòng có kế, trầm âm thanh: “Đối phương muốn cứu Hoàng thượng không?”
“Đương nhiên!”
“Vậy thì chứng minh cho bản tọa xem đi.” Loại bỏ Hạ Hầu Quyết mới là căn bản, cho dù đến lúc đó Trung quân vào hoàng cung thì Hạ Hầu Quyết đã chết, trung quân há có thể không nghe theo lệnh binh phù trong tay hoàng thượng.
Thành Hâm quen cửa quen nẻo đi tới, thầm nghĩ, ra khỏi cung Ngọc Tuyền, khắp nơi đều có cấm vệ tuần tra, hắn cẩn thận tránh đi, leo tường vào trong nội cung Ngọc Tuyển, trong tẩm điện không có bóng dáng ai, hắn đi vào buồng sưởi ——
“Ai?!” Lời vừa nói xong, trường tiếp lóe lên cản trước mặt hắn lão phu/
“Thái Đấu, là bản vương.”
“Thành Hâm…” Thái Đấu thu kiếm, thân hình cao lớn ỷ cạnh tường: “Làm sao đối phương lại chạy về cung rồi?”
“Thương thế của ngươi ta đây có nặng lắm không, hoàng thượng đâu?” Hắn đi nhanh lên trước, thoáng xem quan khăn vải băng trên người hắn.
“Bản tọa khỏe như bò, chọc thêm vài đao cũng vẫn đứng vững được.” Thái Đấu xám mặt nói, cố giữ vững tinh thần dẫn hắn bản tọa vào trong: “Hoàng thượng đang ở Thanh Tâm các, trên người hoàng thượng trúng hai kiếm, trên kiếm đó có độc, ngự hắn đã xem qua rồi.”
Thành Hâm cau mày, đi theo hắn vào Thanh Tâm các, chỉ thấy Hạ Hầu Haon ỷ vào cột giường nhắm mắt dưỡng thần, sắc mặt tái xanh, môi bầm tím, Thành Hâm tức thì bước lên bắt mạch cho hắn.
Gần như đồng thời, Hạ Hầu Hoan mở mắt, ngẩn người, thấp giọng mắng: “Ai cho đối phương hồi cung hả?!”
“Huynh câm miệng, ầm ỹ muốn chết!” Thành Hâm không chút suy nghĩ mắng,tĩnh tâm bắt mạch. Mạch tượng của tên đó yếu mà mỏng, nhanh lại yếu, đây là dấu hiệu của mất máu và trúng độc.”
“Thiểu Mẫn đâu?” Hạ Hầu Hoan cũng không tức giận, cười hỏi.
“Có bản vương ở đây, thì nàng bản vương có thể gặp chuyện gì?!” Tên đó hừ một tiếng: “Cứu mệnh hoàn đã ăn chưa?”
“Ăn rồi, Bình Anh vẫn luôn bảo vệ ta đây, thấy ta đây không đúng thì tên đó đã nhét cứu mệnh hoàn vào trong miệng ta đây, bản thân tên đó còn chồng chất vết thương nhưng vẫn chạy đến phòng bếp nấu thuốc cho ta đây.” Tên đó dù cười nhưng vẻ mặt rất mệt mỏi.
Thành Hâm trầm mặc không nói. Đã ăn cứu mệnh hoàn mà mạch tượng vẫn bất ổn như thế, Lại nhìn bên eo của hắn, kéo ra hắn phục đã thay đổi, nhìn thấy dưới lớp băng bó còn khăn vải, mơ hồ chảy ra máu đen.
“Đừng lo lắng, ngươi bản vương cũng biết bản vương thường ăn độc, là để cơ thể bản vương có thể kháng độc.” Hạ Hầu Hoan lơ đễnh, hỏi như đang nói chuyện nhà: “Ngươi bản vương về nhà một chuyến chưa? Người nhà còn ở đây không?”
Thành Hâm hơi cáu trừng mắt nhìn tên đó, tức giận vì đến giờ nào rồi tên đó còn thoải mái trò chuyện: “Đợi tí nữa ngươi bản tọa đi vào con đường bí mật đến phủ thủ phụ, bản tọa ở đây.”
“Có phải giận vì ban đầu bản tọa dẫn ngươi bản tọa tiến cung, hại ngươi bản tọa và người nhà sinh ly tử biệt?” TÊN ĐÓ giống như không nghe thấy, cười nói.
Hốc mắt Thành Hâm đỏ lên, khàn khàn nói: “Nếu huynh muốn đệ rời đi thì mới là khiến đệ và người nhà chân chính sinh ly tử biệt… Huynh nghĩ rằng đệ không biết sao? Ca ca…”
“Thì ra đệ biết.” Tên đó hơi sửng sốt nói.
“Chúng ta đây rất giống nhau, không phải sao?” Có lẽ vì chúng là song sinh nên tên đó có thể cảm nhận được dị trạng của Hạ Hầu Hoan, tên đó ôm đầu vai Hạ Hầu Hoan nói: “Lúc nhỏ, thỉnh thoảng sẽ có một cặp vợ chồn quần áo chỉnh tề tới bái phỏng cha ta đây, có lần nửa đêm ta đây rời giường đi vệ sinh thì gặp được, chỉ thấy nam nhân đó giống hệt ta đây, về sau lại gặp huynh, trong lòng ta đây càng sinh nghi, vì sao ta đây khác với đệ ta đây mà lại giống người ngoài?”
“Cho nên khi huynh đề nghị muốn ta đây đi với huynh, thì ta đây đến vì muốn giải tỏa nghi vấn, khi phụ hoàng ngươi ta đây ngồi cạnh mép giường, yên tĩnh không nói, khi đó ta đây đã biết, chỉ là ta đây không rõ vì sao đám người kia không quan tâm ta đây…”
“Không phải không muốn đệ, mà là phụ hoàng độc sủng mẫu phi, nhưng mẫu phi sinh ra cặp con trai song sinh, là điều cấm trong vương triều, vì tránh họa mới đưa đệ xuất cung… Đây là điều lão phu truy vấn ra sau khi lão phu trống thấy mẫu phi ôm đệ khóc.” Hạ Hầu Hoan mệt mỏi kề mặt lên vai lắn, giống như cặp song sinh dựa sát vào nhau khi chưa sinh ra.
“Lão phu đã từng hâm mộ đệ, có thể ở bên ngoài cung vô lo vô nghĩ, nhưng mà lão phu lại đưa đệ vào trong nội cung, cùng bị nhốt trong cung Ngọc Tuyển như lão phu.”
Hắn bản tọa đã hối hận cỡ nào, nếu như ngày đó hắn bản tọa đừng cao hứng dẫn đệ vào trong cung, ít nhất… Thành Hâm còn đang ở ngoài cung trải qua thời gian vô lo vô nghĩ, mà không phải bị nhốt trong hoàng cung vô ích mười năm.
Thành Hâm nghe đến đây thì hiểu được, tới nay huynh ấy áy náy và nhường nhịn không chỉ vì tên đó đã xả thân cứu giúp.
“Nếu đệ quả thật muốn đi thì không ai ăn được, là đệ tự nguyện ở lại chung họa phúc với huynh.” TÊN ĐÓ cam tâm tình nguyện trở thành cái bóng của huynh ấy, khi biết được huynh vì bảo vệ mấy cái mệnh còn sót lại trong Ngọc Tuyển cung mà ăn độc thì tên đó đã trao tính mạng của mình vào trong tay huynh ấy. Chỉ là bây giờ tên đó mới biết, thì là chúng hiểu được tư cách, địa vị của nhau, nhưng không nói cho đối phương biết, mà là dùng cách của mình để bảo vệ đối phương.
“Ta đây không muốn đệ đi theo ta đây, ta đây muốn đệ đi ngay nhanh chóng, quay đầu về phủ thủ phụ chăm sóc Thiểu Mẫn cho tốt… Chỉ có cô ta đây tốt thì ta đây mới tốt được.” Hạ Hầu Hoan kéo ra một chút khoảng cách, thúc giục gã mau rời đi.
“Huynh đã bị thương, quay về phủ thủ phụ chữa thương, giao tất cả nội cung cho bản tọa, bản tọa là cái bóng của huynh, huynh quên rồi sao?” TÊN ĐÓ thay huynh ở trong cung, cho dù thật sự xảy ra chuyện gì thì hoàng thượng chính quy vẫn còn ở ngoài cung.
Hạ Hầu Hoan cười cười, kéo hắn bản vương lại gần, dán vào mặt hắn bản vương: “Đệ là đệ của bản vương, là hi vọng của bản vương, đệ phải thay bản vương sống sót.”
“Huynh có ý gì?”
“Hãy nghe lão phu nói, trời vừa sáng là đại điển chuyển giao binh phù, đây là cơ hội cuối cùng của Hạ Hầu Quyết, tả quân trấn thủ thành Sung Dương đều bị điều ododnjg, như vậy trung quân ở thành Từ Dương nhất định sẽ đuổi vào kinh… Tổng binh mã trong kinh thành chỉ còn 8000, lão phu không biết ngăn cản không ngăn cản được, nhưng cho dù thế nào, Hạ Hầu Quyết không thể không chết.” Mục đích bây giờ của hắn lão phu không phải binh phù mà là giết Hạ Hầu Quyết. Đương nhiên Hạ Hầu Quyết cũng nghĩ như vậy, mục đích cuối cùng của Hạ Hầu Quyết là dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ vào để đưa hắn lão phu vào chỗ chết, cho dù sau này bị người thóa mạ cũng được.
“Ca ca!”
“Thương thế của ta đây, có độc… mặc dù khống chế được, nhưng ta đây không biết sẽ khống chế được bao lâu.”
“Cho nên ta đây mới bảo huynh tới phủ thủ phụ!” Thành Hâm giận dữ nói.
Hạ Hầu Hoan bưng mặt tên đó: “Nghe lời! Đệ nghe bản tọa một lần được không?”
“Vì sao huynh không nghe bản vương?”
“Vì bản tọa là ca ca, vì bản tọa là hoàng thượng… Nếu như bản tọa gặp bất trắc, bản tọa muốn đệ phải chăm sóc thật tốt cho Thiểu Mẫn, cho người nhà nàng bản tọa, cũng là thêm người nhà cho đệ, có hiểu không?”
“Được, đệ sẽ chăm sóc thật tốt cho cô bản tọa bản tọa, hàng đêm đều yêu thương cô bản tọa như huynh đã ôm cô bản tọa.” Thành Hâm nhún vai, vẻ mặt không sao cả, lại như hắn bản tọa sở liệu, nhìn thấy Hạ Hầu Hoan rối rắm: “Không phải hào phóng như vậy nếu huynh không muốn, muốn chăm sóc cho cô bản tọa thì huynh phải kiên cường sống sót, như mười năm qua chúng bản tọa đã vượt qua, chỉ còn một ngày nữa mà?”
“Lão phu không nắm chắc…” Nếu như tên đó nắm chắc thì làm sao lại cam tâm giao Thiểu Mẫn cho đệ?”
“Mặc kệ huynh có nắm chắc hay không thì cố phòng vệ, huynh nhất định phải kiên cường phòng vệ, phải sống sót. Đệ không muốn thấy Thiểu Mẫn khóc, đừng để Thiểu Mẫn phải khóc.” Cái đêm Hà Bích chết, cô bản tọa gào khóc như một đứa trẻ, tên đó không muốn nghe tiếng khóc của cô bản tọa nữa.
Tim Hạ Hầu Hoan đập mạnh, nhìn tên đó, cười nói: “Ta đây biết rồi, ta đây sẽ cố gắng phòng vệ, nhưng đệ phải đồng ý với ta đây, ngay lập tức trở về phủ thủ phụ, sau đó giao thứ này cho tên đó, tên đó xem sẽ biết phải xử lý thế nào.” Tên đó rút phong thư trng ngực ra.
“Bên trong là cái gì?”
“Quân bố đồ, chi tiết về phòng thủ đô thành, phong tỏa từ cửa thành Bát Đại, về phần sử dụng binh lực còn lại thế nào… lão phu đã ghi chi tiết bên trong rồi, giao cho Cập Ngôn là được.”
“Huynh sẽ không gạt bản vương chứ?” TÊN ĐÓ nắm phong thư, bên trong dường như chứa tờ giấy rất mềm,
“Lừa đệ làm gì? Nghe nói đệ muốn ôm Thiểu Mẫn, ta đây có cả sức muốn giết đệ đấy.”
Thành Hâm run run: “Sớm biết dùng tốt thế thì ta đây đã nói trước rồi.”
“Được rồi, mau đi đi, đừng để bị phát hiện.
“Yên tâm đi, chuyện nhỏ đi.” Thành Hâm đi vào bước, không biết nghĩ gì lại quay đầu lại: “Huynh sẽ không gạt lão phu chứ?”
“Không.”
Sau khi lấy được cam đoan, Thành Hâm yên tâm rời đi, nhưng một lúc sau, Hạ Hầu Hoan nhẹ giọng mở miệng: “Thái Đấu.”
“Có ty chức.”
“Che đường lại,d dừng để Thành Hâm trở về.” Hắn bản tọa không lừa gạt đệ ấy, chỉ lừa chính mình. Hắn bản tọa rất muốn được ôm Thiểu Mẫn, nhưng hắn bản tọa biết cơ hội đó không lớn, cho nên hắn bản tọa lừa gạt chính mình còn có một cơ hội, đẻ mình có một giấc mộng đẹp.
Thật ra, không có cơ hội nào, việc hắn làm chỉ là ngọc vỡ mà thôi…
Thành Hâm chạy về phủ thủ phụ, vừa mới vào phòng, chỉ thấy Tiêu Cập Ngôn đang ngồi trong đại sảnh nahf chính, suy nghĩ rồi rút phong thư trong ngực đi tới chỗ hắn ta đây.
“Đây là cái gì?” Tiêu Cập Ngôn nhận lấy.
“Hoàng thượng nói bên trong là quân bố đồ, nói sau khi giao cho đối phương thì đối phương sẽ biết làm thế nào.” Tên đó nói xong, đã thấy Tiêu Cập Ngôn nghi ngờ nhìn, giống như không biết rõ tình hình, thúc giục: “Mở ra nhìn đi.”
Tiêu Cập Ngôn nhanh chóng mở phong thư này ra, vẻ mặt khó hiểu rút gì đó trng phong thư ra, đúng như tên đó nghĩ, là một thánh chỉ.
Tên đó mở ra nhìn, ngực cứng lại, không nói ra lời.
“Rốt cuộc là viết cái gì?” Thành Hâm bất an đoạt thánh chỉ, nhìn vào thì tức giận quát: “Đồ khốn, lại gạt bản tọa!”
“Đối phương và hoàng thượng lại là anh em song sinh…” Tiêu Cập Ngôn ấp úng nói.
Thành Hâm và Trẫm là anh em song sinh, năm đó vì tránh họa song sinh, giao cho ngự hắn trong nội cung mang ra ngoài dưỡng dục, hôm nay trẫm xác nhận, ngay hôm đó nhận tổ quy tông, khôi phục lại họ Hạ Hầu, nếu như trẫm qua đời, sẽ do Hạ Hầu Hâm kế vị, Tân Thiểu Mẫn làm hậu, khâm thử.
Nhìn nội dung chói mắt này, thánh chỉ suýt bị Thành Hâm xé nát, hắn thật sự không tên kia dám tính kế hắn!
Hạ Hầu Hoan lưu lại thánh chỉ này, rõ ràng nhận định không còn đường lui, thậm chí định đồng quy vu tận với Hạ Hầu Quyết, mới có thể đưa ra một chút sức lực này!
“Ai thèm làm hoàng đế chứ!” Thành Hâm rống giận, ném thánh chỉ đi, tức giận hỏi: “Thiểu Mẫn đâu?” GÃ muốn đưa cô ấy bản vương tiến cung ngay tức thì, mặc kệ là họa hay phúc, cả ba người cùng gánh! GÃ không tin Thiểu Mẫn ở đó, tên kia còn ủ rũ như vậy.
“Nàng lão phu…” Tiêu Cập Ngôn tái nhợt không nói ra lời.
Tân Thiểu Mẫn đã rời khỏi phủ Thủ Ohụ từ lâu.
Một chiếc xe ngựa dừng bên ngoài phủ Nhiếp Chính vương, Tân Thiểu Mẫn xuống xe ngựa, cũng không quay đầu lại mà đi thẳng tới cửa phủ, hai hàng thị vệ đứng hai bên giương kiếm khi nàng bản vương lại gần.
Tân Thiểu Mẫn không nhìn, cất cao tiếng nói: “Thỉnh thông báo với Vương gia, nói Thọ Cầu bái kiến.”
Nữ nhân ấy từng mắng Hạ Hầu Hoan là hung thủ hại chết Hà Bích, về sau cho rằng Hạ Hầu Quyết mới thật sự là hung thủ, trên thực tế, nữ nhân ấy cũng là tội phạm.
Nếu như nữ nhân ấy không xuyên việt tới đây, nữ nhân ấy sẽ không quấy rầy kế hoạch của Hạ Hầu Hoan, sẽ không liên lụy tới nhiều người… Cho nên, đã vì nữ nhân ấy thì phải do nữ nhân ấy tự kết thúc.