Cách Đế Vương Đoạt Thê
Chương 3-1
Từ sau khi Thành Hâm bảo vệ cô ấy trước mặt La Ký, cuộc sống của cô ấy tại Ngự thiện phòng thật sự trở nên thuận buồm xuôi gió khiến cho mọi người đỏ mắt vì ganh tỵ.
Cô ấy bắt đầu làm việc vào giờ mão, đến giờ Tuất là xong, hơn nữa, trọng điểm ở chỗ, cô ấy không cần rửa rau, chỉ cần lấy đồ ăn, đôi khi còn có thể ăn điểm tâm, mà chuyện làm người bản vương vui vẻ nhất là – sau khi xong việc cô ấy còn có một bữa ăn khuya!
Cũng không phải cô ấy muốn nói, nhưng vị sư ca kia thật ra cũng là người tốt, ngoại trừ có chút khác thường, trên cơ bản cũng không có gì để xoi mói.
“Không đoán ra được?” Hắn bản vương đè hộp thức ăn, hết sức hứng thú hỏi.
Tân Thiểu Mẫn hơi híp mắt lại, chậm rãi ngửi ngửi, không bỏ qua bất cứ dấu vết nào. “ Ừm… Sư ca, lão phu nghĩ trong này có nguyên liệu chính là củ ấu, những lão phu lại không biết tên của món này, huynh có biết không…củ ấu có một cái tên cổ, nhưng mà lão phu…”
“Thôi, cho ngươi bản tọa đi.”
“ Không không không, chờ ta đây chút nữa, ta đây chắc chắn sẽ nhớ ra.” Nàng ta đây đẩy hộp cơm về lại cho hắn ta đây, dứt khoát nhắm mắt suy nghĩ, đột nhiên, đầu lại bị cái gì đó đập trúng, khiến nàng ta đây phải mở mắt, ánh mắt ai oán.
“Ánh mắt đó của ngươi ta đây là sao?” Hắn tức giận liếc cô ta đây một cái, nhặt hung khí đập trúng cô ta đây từ dưới đất lên. “Là hạt dẻ chín.”
“ Hạt dẻ?” Nữ nhân ấy nhận lấy, ngẩng đầu trông sang, kinh hãi nhìn cành cây, từng chùm hạt dẻ vẫn còn được bao bọc trong vỏ quả đầy gai. “Thì ra đây là cây hạt dẻ… có nhiều hạt dẻ thật đấy!” Nữ nhân ấy hô lên đầy ngạc nhiên, tiếc rằng sắc trời khá tối, nữ nhân ấy chỉ có thể nhìn được một ít, chỉ là nắm những hạt dẻ trong tay, làm cho nữ nhân ấy bỗng nhiên nhớ tới…” Hạt dẻ nước, ta đây nhớ ra rồi, là hạt dẻ nước. Nó sinh trưởng trong nước, gọi là hạt dẻ nước!”
Thành Hâm nhìn cô ấy vui vẻ khoa chân mua tay, giống như gặp được chuyện vui trong cuộc sống, khiến gã không khỏi mỉm cười. “Đoán đúng rồi, ăn đi.” Vừa rồi gã đã muốn gã lão phu(Tân Thiểu Mẫn) ăn, cũng không nghĩ tới gã lão phu nhẫn nại phải đoán ra mới nhận, nói gã thích việc làm khó dễ gã lão phu(Tân Thiểu Mẫn), nhưng gã cảm thấy bản thân gã cũng chơi đến nghiện.
Không thể không nói, khứu giác của tên đó ta đây(Tân Thiểu Mẫn) thật sự rất tuyệt, mặc kệ tên đó thử như thế nào, gần như không có món ăn nào tên đó ta đây(Tân Thiểu Mẫn) đoán không ra.
“ Đa tạ ca ca!” Nàng lão phu đón lấy hộp cơm như việc đương nhiên.
Mở nắp ra, có mấy món đồ ăn bên trong, vẫn còn ấm, có vẻ như vừa lấy ra từ Ngự thiện phòng, so với lương khô cô bản tọa thường ăn, thật sự là tốt đến mức không thể tốt hơn.
“ Ca ca, huynh đối phương có muốn ăn chút hay không?”
“ Không cần. “
Cô ấy gắp đồ ăn cho vào miệng, né tránh ánh mắt nóng rực hơi nghi ngờ của tên đó. “Huynh không đói bụng sao?”
“Không đói bụng.”
Cô bản vương lại gắp thêm hai miếng, trong ánh mắt chăm chú của gã, cuối cùng cũng không nhịn được, hỏi: “Sư ca, huynh không đói bụng sao lại cứ nhìn bản vương chằm chằm vậy?” Cô bản vương khẽ thở dài, gắp một miếng đồ ăn, đưa trực tiếp đến bên miệng gã.
“ Ca ca, ăn chút.”
Hắn bản vương quay mặt, cô bản vương lại nhẫn nại đưa đến bên miệng, làm hắn bản vương không thể không há miệng.
“Đúng rồi, chắc chắn huynh rất đói, nếu không nhìn ta đây chằm chằm làm gì chứ?” Cái người dở hơi này cũng thật là, làm nữ nhân ấy dạo này bị nhìn đến mức tâm hoảng ý loạn.
“ Đối phương không nghĩ tới đồ ăn này có độc sao?” TÊN ĐÓ chợt hỏi.
Cô ấy ngừng lại, tức thì cười haha. “ Đồ hoàng thượng ăn, sao có thể có độc?” Vị ca ca này của cô ấy có một tật xấu là thích hù doạ cô ấy, cô ấy cũng không nắm rõ cung quy nên thường bị hắn dọa đến ngẩn người, nhưng lâu cũng dần quen.
“ Chính đồ của Hoàng Thượng ăn mới có độc.” Cho nên tên đó mới không thể nào hiểu được vì sao mỗi lần tên đó bản tọa(Tân Thiểu Mẫn) ăn cái gì cũng có thể buông lỏng thoải mái như vậy, đủ để khiến tên đó thèm nhỏ dãi.
Tân Thiểu Mẫn chớp mắt mấy cái, nhìn về phía hộp cơm, nhớ tới chuyện Hà Bích từng nói qua rằng Thọ Ương từng là thái giám thử độc cho hoàng thượng. Nữ nhân ấy không thể bình luận rằng cuối cùng là do hoàng thượng không tốt đến mức có người muốn làm phản, hay là có người lòng lang dạ thú, hơn nữa, có lẽ cho đến ngày nữ nhân ấy có thể ra khỏi cung, việc này cũng không dến phiên nữ nhân ấy quản.
“Không dám ăn?” TÊN ĐÓ cười, nheo mắt hỏi.
“Không phải, chỉ là cảm thấy…” Cô bản tọa cúi xuống, tiếp tục gắp đồ lên ăn. “Đồ ăn ngon như vậy, lại cho thêm độc, không phải quá phung phí của trời hay sao?”
Hắn ta đây giật mình nhìn hắn ta đây ta đây(Tân Thiểu Mẫn), chỉ vì đáp án của hắn ta đây ta đây(Tân Thiểu Mẫn) nằm ngoài dự đoán của hắn ta đây. Vốn chỉ định doạ hắn ta đây ta đây(Tân Thiểu Mẫn), nhưng hắn ta đây ta đây(Tân Thiểu Mẫn) không những không sợ độc, lại sợ không có đồ ăn.
“Cậu tên là gì?” GÃ hỏi.
Tân Thiểu Mẫn nghe vậy, vẻ mặt cảm động giương mắt. “Ca ca, bản tọa tên là Thiểu Mẫn.” Nàng bản tọa không chút do dự nói ra tên thật. Ca ca nguyện ý hỏi tên nàng bản tọa, có nghĩa là hắn bản tọa thực sự xem nàng bản tọa như tri kỷ rồi sao? Lúc trước có mấy lần nàng bản tọa định tự giới thiệu, nhưng cứ lần lượt bỏ qua cơ hội, vì thế từ bỏ.
“ Thiểu Mẫn sao?” Hắn ta đây khẽ gọi tên cô ta đây.
“ Sư ca, đợi cho tất cả cây dẻ đều đã chín, có thể đến hái ăn không?” Cô ấy chỉ vào hạt dẻ đã phá vỏ trên đất. “ Huynh biết không, nếu xào qua hạt dẻ với đường và cát, thật sự sẽ ăn ngon muốn chết.”
Tiếng nói của ca ca thật sự trầm thấp, êm tai, trầm hùng như tiếng đàn vi-ô-lông-xen, khi gọi tên cô ấy, không hiểu sao tim cô ấy lại đập nhanh hơn, nếu như không có gì để nói, sẽ cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.
HẮN không khỏi buồn cười liếc nhìn cô ấy. “Chưa từng nghe qua phương pháp này.”
“ Vậy sao, chứng tỏ ở đây không ai làm như vậy.” Nàng lão phu bóp cổ tay, nhìn cây than thở.
“Ăn đồ của đối phương đi, ta đây muốn về Ngọc Tuyển cũng rồi.” Tên đó thúc giục.
“ À…” Tuy cô ấy muốn ăn uống phóng khoáng như thường ngày, nhưng thật sự có chút khó khăn. Bởi vì đũa cô ấy chỉ cần vừa chuyển động, ánh mắt của tên đó lại tập trung vào đó, hơn nữa lại cố chấp đứng trước mặt cô ấy, khiến cô ấy không thể tự nhiên.
Không thể trách cô ấy, không ai có thể bình tâm tĩnh khí ăn cơm khi có người nhìn mình chằm chằm, hơn nữa đối phương còn là nam nhân trưởng thành rất khá… Không, hắn bản tọa là thái giám, không thể tính là nam nhân, nhưng hắn bản tọa lại có vẻ ngoài thật sự nam tính, tuy có hơi gầy, nhưng thân mình rất cao, hơn nữa khuôn mặt lại thật sự rất quyến rũ mắt nhìn của người khác, thuộc dạng Hoa mỹ nam(chỉ nam nhân đẹp), làm thái giám thật sự khiến cho người bản tọa tiếc nuối.
Càng tệ hơn là…. Có thể đừng nhìn cô ấy chằm chằm được không hả? Điểm này khiến cho cô ấy vừa yêu vừa hận, lại không thể nào quen được!
Gác chuyện sư ca sang một bên, Thiểu Mẫn cũng không thể thích ứng được với cuộc sống trong cung, đại khái phải nhờ Đại Thông giải thích vấn đề.
Tuy nói đã là mùa thu, nhưng thời tiết lúc này vẫn còn thật sự oi bức, có khi sức lực còn nhiều, mấy người cùng làm việc sẽ đổ đầy mấy thùng nước, cả nhóm người ngang nhiên để lộ ngực, lau thân thể, có người nào cảm thấy quá nóng, còn có thể trực tiếp c** s*ch, ngênh ngang tắm rửa cạnh thùng gỗ.
Nữ nhân ấy nghĩ là do mọi người cho rằng tất cả đều giống nhau, không có gì để che giấu, nhưng vấn đề là, nữ nhân ấy không giống họ!
Dù cho có nhiều thái giám có vẻ ngoài thanh tú như thiếu nữ gia, nhưng vừa nhìn b* ng*c bằng phẳng thì liền biếth cân tướng. Cho nên nói nàng lão phu có thể xen lẫn ở trong đám thái giám cũng không khó hiểu, còn có thể nói là không có sơ hở, nhưng dù sao nàng lão phu vẫn là nữ nhân, mà còn là người văn minh, nàng lão phu hiểu rất rõ đạo lý “phi lễ chớ nhìn”.
Cho nên trong thời gian đoàn người tắm rửa, nàng bản vương tận lực trốn tránh, nhưng vấn đề là, nàng bản vương phải tắm rửa thế nào đây?
Khứu giác của cô ấy quá đỗi nhạy bén, không muốn ngửi thấy mùi trên người mình, càng không muốn để người khác ngửi thấy mùi mồ hôi của bản thân.
Cho nên nàng lão phu luôn nhân lúc không có ai trong phòng, nhanh chóng lai người, nhưng lau người chỉ có thể đổi lấy sự sảng khoái ngắn ngủi, nàng lão phu muốn là thực sự được ngâm mình trong nước, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nàng lão phu cũng nghĩ tới một địa điểm tốt.
Nhân lúc trời còn sáng hẳn, Tân Thiểu Mẫn tức thì chuồn vào Ngọc Tuyền cung.
Ha ha, cô ta đây và sư ca luôn hẹn gặp ở chỗ này, chưa từng gặp ai khác bước vào toà cung điện này, cho nên cho nên cô ta đây không cần lo lắng sẽ bị người sẽ bị người ta đây phát hiện, mà nơi cô ta đây đang tới, là một hồ nước.
Nàng bản vương đã đến đây lúc trời còn chưa tối, phát hiện hồ nước này trong suốt, có thể nhìn thấy cá ở bên trong. cho nên nàng bản vương cả gan tắm rửa, chậm rãi tắm rửa.
Nàng bản vương dùng mũi chân thử nhiệt độ nước, hơi lạnh hơn suy nghĩ của nàng bản vương, nhưng muốn tắm nước nóng là ước mơ quá xa xỉ, hiện tại nàng bản vương không dám mong ước nhiều, có chỗ yên ổn để tắm, nàng bản vương đã có thể cười trộm rồi.
Thổi tắt đèn lồng, cô bản vương tức thì tháo dây lưng, cởi bỏ dây bó, dần dần bước vào trong hồ nước, cô bản vương phát ra tiếng cười nho nhỏ, nhưng tức thì lại nở nụ cười thoả mãn.
Thoải mái quá! Đây mới là tắm rửa! Nước hồ bao quang người cô bản tọa, nói không hết cảm giác sung sướng này.
Nàng lão phu nằm ngửa trên mặt hồ, trong thấy những ngôi sao sáng trên bầu trời đan, nhưng nàng lão phu lại không tìm thấy sao Bắc Cực và sao Bắc Đẩu, bởi vì nơi này không phải Bắc bán cầu hay vì đây là một thời không khác?
Mấy vấn đề này cô ấy cũng chẳng nghĩ nhiều, bởi vì nói cho cùng, dù cô ấy đang ở nơi nào, cũng không thể thay đổi việc vận mệnh của cô ấy đã khác.
Cho nên, trời sinh voi sinh cỏ, ăn thật no ngủ ngon, là những yêu cầu cơ bản của cô ấy với cuộc sống, cho dù nơi này khó khăn, hỗn tạp, nhưng cô ấy muốn nghiêm túc lăn lộn, mới không uổng công đi lần này.
Đang suy nghĩ, một làn hương thơm của đồ ăn theo gió bay đến, mùi hương cực nhạt, hướng gió đang là từ bắc đến nam, vậy…cô lão phu ngay lập tức chìm vào trong hồ, muốn xác định xem có ai xuất hiện từ hướng đó không?
“…Thiểu Mẫn?”
Tân Thiểu Mẫn sửng sốt, “Ca ca?” Ôi trời, sao ca ca cũng ở đây?
“Đối phương làm gì trong này?” Câu hỏi này của tên đó cũng là đồ thừa, bởi vì tên đó đã sớm thấy rõ từ lâu.
Vừa rồi, lúc hắn muốn đi ra từ sau núi giả, mơ hồ nghe được tiếng nước, mặc dù cảm giác là không có khả năng có người cả gan dám đến Ngọc Tuyền cung, thậm chí còn đến hồ nghịch nước, hắn tận lực giảm nhẹ bước chân, tiến lại gần, chỉ thấy trong hồ có người, đột nhiên người đó quay lại, trong chớp mắt đó hắn nhìn thấy mặt cô ta đây, tóc của cô ta đây… thân hình của cô ta đây.
Nữ nhân….Tân Thiểu Mẫn là nữ nhân!
“Ta đây ta đây ta đây…. bắt cá.” Nữ nhân ấy vừa nói vừa vụng trộm bò lên bờ, định mặc đồ trong thời gian ngắn nhất, nhưng trong thực tế thì đây là một việc có độ khó rất cao, bởi vì toàn thân nữ nhân ấy ướt đẫm, dù đã chuẩn bị khăn lau, nhưng hiện tại nữ nhân ấy không có cách nào để lau tóc, lau người.
Thấy thế, trong lòng tên đó mắng thầm, ngầm mở to mắt.
Khiến cho hắn bản vương ngạc nhiên, không chỉ bởi vì nàng bản vương là nữ nhân, mà bởi nàng bản vương là nữ nhân, lại giả làm thái giám tiến cung, có thể do âm mưu nào đó. Hành động này cũng giống như phản bội, khiến trong lòng hắn bản vương xuất hiện sự nổi giận tột cùng.
Căm tức trừng cô ấy, lại nhìn thoáng qua thân hình nửa tr*n tr** của cô ấy, đột nhiên tên đó dừng lại – nếu cô ấy mang theo quỷ kế vào cung, sao lại không có chút phòng bị?
Nơi này không có đèn, ánh trăng mờ ảo, tên đó thấy được rõ ràng là nhờ nhãn lực tốt, nhưng cô ấy không có khả năng nhìn thấy chính bản thân mình, cho nên lại vẫn bối rối mặc quần áo, không nhìn về phía tên đó, không phát hiện ánh mắt của tên đó, khi tìm đai lưng, đã quên thắt dây áo.
Gian tế bị phái tiến cung có thể bối rối giống như cô ấy vậy sao? Nhớ lại tính cách thẳng thắn rộng rãi của cô ấy, tướng ăn không điệu bộ kia, sao có thể giao trọng trách cho cô ấy chứ?