Cách Tuần Phủ Lừa Thê
Chương 8-1
Là một người mẹ bà không đành lòng nhìn con trai đã lớn vẫn không cưới
được vợ, Hàng thị có lòng tốt để nha hoàn trước hết mời Cầu Hi Mai đến
phòng khác ngồi tạm, chính mình cùng con trai thẳng thắn, đi thẳng vào
lý do Cầu Hi Mai cấp bách cần dùng bạc – nữ nhân ấy đang chờ cơ hội thích hợp
để đề xuất hòa ly cùng phu gia.
Về chuyện này, bị động sẽ được
lợi hơn chủ động, do đối phương nói trước thì mới càng có lợi thế đàm
phán, ví dụ đồ cưới, cùng với tiền trợ cấp sau khi hòa ly cùng phu gia.
Đến từ hiện đại, Hàng thị tuyệt đối không để ý con dâu có còn nguyên hay không, đã từng gả cho người khác.
Không biết nhìn người không phải là lỗi của cô bản vương ấy, cô bản vương ấy chỉ là xui xẻo
trong hôn nhân, bị cha mẹ phối sai nhân duyên mà thôi.
Bất luận là chỗ nào, mọi người có cơ hội làm lại, tiếp đến sẽ tốt hơn, từ sai lầm học được nhiều điều, sẽ không mù mắt lần nữa.
Dưới sự giáo dục của Hàng thị Quản Nguyên Thiện cũng không quá coi trọng
trinh tiết nữ tử…Ách, không phải là không thèm để ý, mà là giữa trinh
tiết và phẩm cách, hắn bản vương lựa chọn cái sau.
Lệnh cha mẹ, lời mai
mối, từ trước đến giờ nữ tử kết hôn đều không phải là bản thân quyết
định, Cầu Hi Mai cũng là không thể không gả vào Đinh phủ.
Bởi vậy khi nghe nữ nhân ấy bày quán vẽ tranh, liều mình vẽ tranh là vì kiếm bạc
chuẩn bị việc hòa ly, tên đó đã ngạc nhiên, lại có chút khó tin, vào cửa
không tới một năm sao nữ nhân ấy dám cả gan làm loạn ngưng trượng phu, nữ nhân ấy
không sợ ánh mắt thế tục không chấp nhận được nữ nhân ấy sao?
Nhưng mà
sau khi ngạc nhiên là mừng thầm, cực kỳ hớn hở, trong ngực tràn ngập
cảm giác vui sướng, Quản Nguyên Thiện không thể nhịn được cười ra tiếng, hai mắt sáng như bảo thạch.
Tên đó vẫn luôn kiềm chế không dám thể
hiện, chỉ vì tiểu nương tử đã có phu, cho nên nội tâm của tên đó tuy có hảo cảm nhưng lại thuyết phục chính mình đó không phải là động lòng, một
phần tâm tư không thể cho ai biết của tên đó đối với nữ nhân ấy là một tai họa,
tên đó có thể trở thành tiếc nuối nhưng không thể tạo thành thương tổn.
Nhưng mà từ trong miệng mẹ ta đây biết được chân tướng sự việc, đó quả thật là giống như trên trời rơi xuống một cái bánh thịt, nện hắn ta đây choáng váng,
không thể tin ông trời lại ưu ái hắn ta đây như vậy, khiến điều hắn ta đây băn khoăn
hóa thành sự thật, để hắn ta đây có thể thoải mái theo đuổi tình yêu.
Không sai, sau vài lần tiếp xúc, hắn lão phu phát hiện cô lão phu không chỉ thông mình, hơn nữa suy tính cẩn thận, tính tình tốt, mặc dù có chút cứng nhắc luôn nói có sách, mách có chứng, nhưng cũng thể hiện cô lão phu là người thực tế,
khiến cho hắn lão phu dần dần trầm luân vào, một cái nhăn mày một nụ cười của
cô lão phu cũng là phong cảnh mỹ lệ khiến hắn lão phu không thể dời mắt.
Sau khi Quản Nguyên Thiện biết hết toàn bộ, nhanh chóng đi tìm Cầu Hi Mai, nói ra thân phận của mình.
”Huynh…Huynh nói huynh là Tuần phủ đại nhân kiêm Ngự Sự đại phu, xuống Giang Nam là
vì tra án?”Cầu Hi Mai chấn kinh mở to mắt hạnh, có chút hoài nghi lỗ tai nàng bản tọa xảy ra vấn đề, nghe nhầm rồi.
Biểu tình của cô ấy so với nhìn thấy quỷ còn kinh hách hơn, thật lâu mới lấy lại được tinh thần.
Tuần phủ là quan rất lớn đi! Giám sát Ngự sử lại càng lớn hơn giám sát đủ
các loại quan lại ở kinh thành, không có chiếu chỉ không thể rời khỏi
kinh, trong nhận thức của Cầu Hi Mai, có thể lên tới quan ngũ phẩm trở
lên là tuổi cũng không còn nhỏ, nên có vài chòm râu, tiền hô hậu ủng phô trương.
Mà Quản Nguyên Thiện quá trẻ, cho dù tên đó xuất thân từ
Cao Thịnh Hầu phủ, chỗ đứng cao hơn người khác, nhưng cũng phải từ cấp
bậc thấp nhất mà đi lên, chờ thêm vài năm hoàng thượng ban cho cái quan
ngũ phẩm để làm, ba mươi tuổi có thể ngồi lên qua tam phẩm là giỏi lắm
rồi.
Theo cô ấy biết, chỉ có thể tử mới có thể lập tước, hắn là
thứ tử dòng chính chỉ có thể dựa vào chính mình phấn đấu, cho dù bên
cạnh có cây đại thụ lớn che chở, không có điểm mới thì vẫn không thể
được.
Nhưng mà, nếu cô lão phu không nghe nhầm, thì chính là hoàng
thượng điên rồi, tự nhiên bỏ quên đại thần trong triều không cần, bổ
nhiệm một huân quý tử vi 23 tuổi làm Giang Tô tuần phủ.
”Bản tọa còn
biết cô bản tọa là một cô gái, lần đầu tiên gặp bản tọa liền biết đối phương giả trang nam.” Quản Nguyên Thiện trực tiếp vạch trần thân phận nữ nhi của cô bản tọa,
không quanh co lòng vòng.
”Cái gì, huynh… huynh biết…” Nàng ta đây kinh sợ lui lại hai bước, trên mặt để lộ ra sự bất an.
”Đừng sợ, bản vương không định truy cứu chuyện nàng bản vương gạt bản vương, bản vương chỉ là không biết vì
sao nàng bản vương thân là nữ nhân lại phải che dấu thân phận bày quán bán tranh
chữ, chẳng qua là chữ cùng tranh của đối phương thật sự có phong cách, không
câu nệ, bản vương quả thật là cầu tranh mới mời nàng bản vương đến phủ vẽ tranh.” Tên đó
chưa nói sự thật, mời vẽ tranh chỉ là lúc ban đầu.
Vừa nhắc tới
vẽ, nàng lão phu thoáng buông lỏng cảnh giác. “Đã biết tôi có ý giấu diếm thân
phận thật, vì sao hôm nay lại chính miệng vạch trần? Một khi xé rách lớp giấy này, sau này hành sự sẽ có nhiều bất tiện, vấn đề nam nữ chắn
ngang ở đó, tôi và huynh lén gặp mặt rất không ổn, chuyện qua phủ vẽ
tranh từ giờ ngừng lại đi.”
Ít đi một phần thu nhập, Cầu Hi Mai
không thể không buồn, bạc không chê nhiều, hòa ly xong sau này sinh hoạt cũng cần đến bạc, nhiều một chút vẫn luôn tốt hơn.
Nhưng mà cô ta đây cũng hiểu Quản Nguyên Thiện đã giúp cô ta đây rất nhiều, nếu không cô ta đây chỉ
là một nữ tử hậu viện mà nói, một bức họa nào đáng giá một trăm lượng
bạc, vẽ dù có tốt thì vẫn không có danh tiếng, không có giá trị, trừ khi cô ta đây tiếp tục lấy tên “Mai Hi” tiếp tục vẽ tranh.
”Không, nàng ta đây
hiểu lầm rồi, hiện giờ ta đây vạch trần bởi vì nàng ta đây là người có kiến thức
uyên bác, lại giỏi phân tích, đối với vật, với người đều có quan điểm
rất hay, ta đây vì việc tra án tham ô ở Giang Tô mà đến, muốn mượn tài của
nàng ta đây.” Quản Nguyên Thiện nói hợp tình hợp lý, khiến cho người ta đây không
tìm được một tia sơ hở, nhưng mà nếu cẩn thận nhìn kỹ, sẽ thấy đáy mắt
của tên đó ẩn ẩn ý cười.
”Tra án tham ô…” Nàng lão phu có vẻ đăm chiêu yên lặng ngồi xuống.
”Người của bản tọa tất cả đều là mang từ kinh thành tới Giang Tô, lũ người kia tiếp xúc
nhiều với quan viên kinh thành, đối với chuyện ở Giang Tô không biết
nhiều, không thể giống như dân bản xứ tường tận, mà lời nói thật, không
thể chứng minh tiền trong sạch, bản tọa không tin quan tri phủ, huyện quan,
lũ người kia đều có khả năng liên quan đến vụ án này.” Không có đại quan che
giấu, tiểu quan bên dưới dám tham ô sao? Một tầng lại bóc lột một tầng,
trên người dân chúng có biết bao tầng.
”Tôi chỉ là một nữ tử,
chỉ sợ không giúp gì được…” Cầu Hi Mai cực kỳ do dự, trong lòng nàng bản vương
muốn thử một lần, muốn dùng trí tuệ của mình.
Cha bản vương nói cô ấy
từ nhỏ đã thông minh, là người đọc sách, có tài thi trạng nguyên, cô ấy
muốn biết chính mình có phải là có tài trí ra làm quan hay không.
”Nữ tử cũng đâu có ngại gì, thông minh là để dùng, mẹ lão phu thường nói nữ nhân cũng có thể làm quan, hơn nữa năng lực còn hơn nam tử, chỉ là thế đạo
quá nhỏ, không chấp nhận được nữ nhân dẫn đầu.” Tuy hắn không quá tán
thành chuyện nữ tử làm quan, nhưng không thể phủ nhận, có một số nữ nhân thậm chí còn giỏi hơn so với nam nhân.
”Nhưng mà lão phu có phu gia,
bất tiện…” Nàng lão phu không thể thường xuyên xuất phủ, hai ba ngày một lần
là đã vô cùng cực hiểm nghèo, nhiều lần thiếu chút nữa là lộ.
”Không
phải là cô bản tọa muốn hòa ly…” Vừa nói ra khỏi miệng, gã bỗng nhiên cảm
giác nói lỡ, vội vàng bổ sung. “Bản tọa muốn nói là cậu vẫn có thể mặc nam
trang, lấy thân phận phụ tá cho bản tọa chỉnh lý thông tin những người khác
thu nhập được, từ trong đó tìm ra dấu vết để lại.”
Quản Nguyên
Thiện sửa miệng nhanh, nhưng mà Cầu Hi Mai vẫn biết là Hàng thị lỡ
miệng, vì thế cô ấy trực tiếp nói thẳng, “Bản vương quả thật là có ý định muốn
hòa ly, nhưng mà không có liên quan đến người ngoài.”
”Bản tọa có thể giúp cô bản tọa.” Hắn bản tọa không phải là người ngoài.
”Giúp lão phu?” Nàng lão phu bật cười.
Cầu Hi Mai không dễ dàng tin tưởng đối với hảo ý của hắn có ba phần nghi ngờ.