Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 1: Cũng vì là Thần Tiên tốt, liền không rửa chân

Cập nhật lúc: 2026-07-23 06:15:13 | Lượt xem: 5

Thiên triều Thánh Nguyên thứ ba, mùa thu!

Trên cánh đồng rộng lớn bao la rực rớ ánh vàng, Mễ Kinh Kinh ngơ ngác đứng ở nơi đó, vừa nức nở vừa nghĩ, chẳng lẽ mình bị cha nương vứt bỏ sao?

Chỉ là vừa mới đi lượm một ổ trứng cút, vừa ngẩng đầu cha nương liền biến mất khỏi tầm mắt của mình, trước mắt chỉ có một cánh đồng ngũ cốc rộng bao la, đột nhiên truyền đến mấy tiếng dã thú gầm nhẹ không biết rõ ràng.

Cô ấy sợ, chỗ ruộng này cách nhà rất xa, chỉ sợ cho dù đi ra ruộng ngũ cốc cũng tìm không được nhà.

Nhìn mấy cái trứng cút đen trắng trong tay mình một chút, có phải là lượm được trứng Thần Điểu trong miệng cha nương thường nói hay không, cho nên mới bị trừng phạt rồi hả? Kinh Kinh sợ hãi, vội thả lại trứng vào trong ổ, sau đó chắp tay thành hình chữ thập, thành kính nói: “Cầu xin Thần Điểu không nên trách tội tiểu nữ tử, xin hãy trả cha nương lại cho bản vương đi!”

Cha nương nàng bản vương chưa có trở về, tuy nhiên từ trên không trung lại rơi xuống một bóng người.

Người này là một nam nhân, lại có dung mạo tương đối xinh đẹp, hình như xa xa hắn bản tọa nhìn thấy Mễ Kinh Kinh vậy mà từ trên không trung trực tiếp chạy bộ đuổi đi theo, vừa chạy vừa hô lớn: “Đồ nhi đừng chạy, lần này vi sư tuyệt đối sẽ không thả cậu rời đi nữa.”

Mễ Kinh Kinh bị chấn kinh lớn, mặc dù lúc cuối năm nữ nhân ấy đã từng được xem tạp kĩ đến từ trong thành tới thôn biểu diễn cái gì bước chậm trong không trung rồi hướng về chúng xin tiền. Thế nhưng dưới chân người này căn bản là không có sợi dây nào, hơn nữa còn là dùng chân chạy.

Cô bản tọa không biết mình nên kêu to hay là chạy trốn, đang do dự cả người đã bị nam nhân kia ôm vào trong ngực.

Nhiệt độ trên người hắn bản vương có chút lành lạnh, còn có mùi thơm thoang thoảng, lại gần một chút nhìn gương mặt đó càng thêm đẹp làm cho nữ nhân ấy tưởng rằng tranh tết tiên nữ rơi xuống phàm trần.

Nhưng tên đó vừa nam nhân, nam nhân cũng có thể có dáng dấp đẹp như vậy sao? Đầu óc Mễ Kinh Kinh có chút không thể suy nghĩ được, liền thò tay s* s**ng trên mặt nam nhân kia, xác định mình là không phải đang nằm mộng giữa ban ngày.

Bỗng nhiên nam nhân kia nói chuyện, làm cho Mễ Kinh Kinh bị dọa, vội vàng thu hồi móng vuốt của mình, nhìn tên đó.

Chỉ thấy tên đó hình như có chút nghi ngờ nói: “Tại sao thu nhỏ lại rồi?” Sau đó tên đó đưa mặt lại gần Mễ Kinh Kinh nheo cặp mắt xinh đẹp lại ra sức nhìn một lát, nói: “A, hình như ta đây nhận lầm người.”

Mễ Kinh Kinh đỏ mặt, nàng bản vương lớn như vậy ngoại trừ A Cha còn chưa có bị nam nhân khác ôm qua, lần này không chỉ ôm còn đứng gần như vậy. Nhưng nam nhân này lại đột nhiên nói hắn bản vương nhận lầm người, điều này làm cho nàng bản vương rất không thích.

Vì vậy. . . . . .

Mễ Kinh Kinh đưa tay tí hon, hung hăng quăng một bạt tai cho nam nhân xinh đẹp, non nớt nói: “Lưu manh.” Cô gái trong thôn nếu như bị các thằng nhóc (con trai) không cẩn thận đụng tới, cũng đều nói như vậy.

Nam nhân đặt cô ấy trên mặt đất sau đó sờ mặt của mình một cái, uất ức nói: “Ta đây không phải lưu manh, ta đây là Thần Tiên.”

Mễ Kinh Kinh sao lại chịu tin, cô ấy chỉ vào chân nam nhân nói: “Thần Tiên là đi chân không sao?”

Nam nhân đột nhiên giơ chân chính mình lên, thiếu chút nữa giơ lên tận mắt. Sau đó thở dài một tiếng nói: “Đi ra vội quá nên quên xỏ giầy.”

Mễ Kinh Kinh nhìn chân của hắn ta đây đã dơ bẩn, liền nói: “Thần Tiên cũng không rửa chân sao?”

Nam nhân nói: “Phàm thường đều không rửa.”

Mễ Kinh Kinh nói: “Vậy Thần Tiên chẳng phải là sẽ khiến cho người bản tọa rất chán ghét?” A nương nói rồi, nữ hài không rửa chân tương lai nhất định sẽ làm cho mọi người ghét, không ai thèm lấy .

Nam nhân vừa nghe hai chữ ‘chán ghét’ thẳng tắp chọc trúng tâm sự của tên đó, thế là ngồi xổm xuống khóc lớn nói: “Ta đây chính là làm cho người ta đây chán ghét rồi, còn để cho môn sinh của mình chán ghét. Nàng ta đây chạy theo nam nhân khác, vứt bỏ ta đây đi làm sao bây giờ?” Khóc lại tiếp tục kêu khóc om sòm.

Mễ Kinh Kinh cảm thấy một người đàn ông khóc thành như vậy thật đáng thương, nữ nhân ấy vừa rồi không tìm được A Cha, a Nương cũng muốn khóc kia mà, chỉ là cho nhẫn nại đi. Hiện tại nữ nhân ấy nên an ủi tên đó một chút, vì vậy đưa bàn tay nhỏ nhoi vỗ vỗ đầu của tên đó nói: “Chớ khóc chớ khóc, sau này Kinh Kinh cho cậu đường ăn. . . . . .” Duỗi tay sờ trên người, chẳng biết viên đường rơi mất lúc nào.

Không có đường rồi, đây chẳng phải là không dụ dỗ được sao? Phàm thường thời điểm mình khóc, A Cha luôn có thể không biết từ chỗ nào biến ra rất nhiều viên đường, nhưng cô ấy lại không bản lãnh này.

Suy nghĩ một chút, nói: “Cùng lắm thì cậu thu thêm một người đồ đệ nữa, vậy thì sẽ không còn một mình nữa?”

Nam nhân vừa nghe thấy cũng đúng, ngẩng đầu lên nói: “Đồ đệ thu có tốt như vậy không, cậu cho là nên tìm một nữ hài thích hợp. . . . . . Nữ hài? Cậu là nữ hài phải không?”

Mễ Kinh Kinh khẽ gật đầu nói: “A Cha nói bản vương là nữ hài, tương lai có thể lập gia đình nha!”

Nam nhân ngay ngay lập tức dừng khóc mỉm cười, nói: “Vậy thì tốt, không bằng như vậy cậu liền làm ta đây đồ đệ, về sau trưởng thành lại gả cho ta đây.”

Mễ Kinh Kinh nghe vậy liền vội vàng lắc lắc đầu nói: “Lập gia đình phải có tam môi lục sính(*) .”

(*) Tam môi lục sính: Theo nghi thức truyền thống Trung Quốc, những người đàn

ông và phụ nữ kết hôn cần 3 lễ giới thiệu và 6 lễ sính tương tự “tam thư lục lễ”

– “Tam môi” là chỉ những văn thư qua lại giữa sính lễ:

+ “Sính thư” thư trao đổi lúc nhà trai ngỏ ý muốn cầu hôn và xin phép được qua nhà gái bàn tính mọi chuyện.

+ “Lễ thư” trong thư nhà trai chọn ngày lành,tháng tốt nhờ người mai mối sang nhà gái hỏi ngày sinh tháng đẻ của cô gái mà họ muốn cưới

+ “Nghênh thư” thư dự kiến ngày giờ rước dâu

– “Lục sính” là 6 lễ nhà trai phải lo toàn vẹn khi họ nhà gái đã chấp thuận kết tình thông gia

+ Lễ Nạp Thái (Dạm ngõ sẽ kèm theo lá thư thứ nhất)

+ Lễ Vấn Danh sẽ kèm theo lá thư thứ hai

+ Lễ Nạp Cát

+ Lễ Nạp Tệ

+ Lễ Thỉnh Kỳ (sẽ kèm theo lá thư thứ ba)

+ Lễ Nghênh Thân (Vu Quy)

Nam nhân nói: “Những thứ kia là cách làm của phàm trần, chỉ là nếu đối phương muốn tam môi lục sính cũng được, chờ đối phương trưởng thành sư phụ sẽ tới đón đối phương, như thế nào?”

Mễ Kinh Kinh nói: “Đối phương lớn lên cũng rất đẹp mắt, nhưng a nương nói rồi, sính lễ không tốt có thể không gả.”

Nam nhân nắm tóc nói: “Yên tâm, mặc dù hiện tại bản vương không mang cái gì làm sính lễ tới đây, nhưng là về sau sẽ mang cho ngươi bản vương.” Sau đó lôi kéo hai tay nhỏ nhoi của Mễ Kinh Kinh nói: “Đồng ý đi, đồng ý đi!”

Mễ Kinh Kinh suy nghĩ thật lâu, rốt cuộc cảm thấy người đàn ông này thật sự rất đáng yêu, nếu như gả cho hắn nhất định làm cho các nữ hài trong trong thôn hâm mộ chết.

Vì vậy cô ấy suy nghĩ hồi lâu, mới nói: “Chỉ cần về cậu sau rửa chân, bản tọa liền đồng ý làm đồ đệ cậu.”

Nam nhân nghe vậy mừng rỡ cười ha ha, nói: “Phong Hoa lão phu lại thu thêm một đồ đệ, lại còn là nữ đồ đệ, ha ha. . . . . .” GÃ mừng rỡ chạy vòng vo vài vòng trong ruộng ngũ, sau đó vừa bấm Mễ Kinh Kinh nói: “Ngày sau lão phu sẽ tìm đến cậu, nhớ phải chờ thầy biết không?” Nói xong hôn một cái lến khuôn mặt Mễ Kinh Kinh, mừng rỡ run rẩy trở lại động Cửu U trên núi Phong Hoa tu luyện.

Mễ Kinh Kinh lau nước miếng của Tiên Nhân trên miệng mình một cái, bây giờ nàng lão phu còn đang một mình đứng ở trong ruộng ngũ cốc rực rỡ ánh vàng, không chỉ bị A Cha a Nương vứt bỏ, hôm nay thầy mới bái cũng vứt bỏ nàng lão phu, cho nên nhìn thấy bóng dáng người kia đã biến mất phía chân trời, nàng lão phu khóc oa oa một tiếng, trong lòng lại nghĩ: thì ra là thầy một điểm hữu dụng cũng không có!

Một năm kia, Mễ Kinh Kinh sáu tuổi!

Một năm kia, Mễ Kinh Kinh mất đi nụ hôn đầu!

Một năm kia, Mễ Kinh Kinh không giải thích được đính hôn!

Một năm kia, Mễ Kinh Kinh liền bắt đầu ghét Thần Tiên, người nào nhắc tới Thần Tiên thật tốt đẹp cô bản vương liền đánh người đó.

Một năm kia, huynh trưởng Mễ Kinh Kinh đậu thi Hương, Mễ gia từ người nông thôn thành người tâm phúc.

Thiên triều Thánh Nguyên năm thứ mười một, mùa thu!

Một năm này, Mễ Kinh Kinh mười bốn tuổi.

Một năm này, huynh trưởng Mễ Kinh Kinh thi đỗ Trạng Nguyên.

Một năm này, Mễ Kinh Kinh bị huynh trưởng hứa gả cho công tử nhà sư phụ làm thê.

Ba tháng sau, Mễ gia mới vừa đến Kinh Thành không lâu liền khua chiêng gõ trống đem Mễ Kinh Kinh lòng không phục đưa vào phủ quốc sư.

Đúng, sư phụ năm đó của huynh trưởng Mễ Kinh Kinh chính là quốc sư đại nhân, Diêu Thiên – nhi tử của thân tỷ tỷ của Tiên Đế, Bích Dao công chúa.

Truyền thuyết quốc sư vốn là Bích Dao công chúa trong du ngoạn lúc cùng một vị Tiên Nhân ở hải ngoại sinh ra, cho nên có tài trí hơn người, học sâu hiểu rộng. Bởi vì có tên đó là phụ tá nên Thiên Triều người người mới được an nhàn bình an, hàng năm đều được thái bình.

Mà bây giờ Kinh Kinh phải gả đúng là nhi tử của vị danh nhân này, nghe nói còn là con trai độc nhất.

Dĩ nhiên, lấy thân phận nông hộ của nhà cô ấy mà gả cho nhi tử của một vị đại nhân vật như vậy làm đích phu nhân dĩ nhiên là không thể nào, bởi vì trong đó có nguyên nhân .

Mà nguyên nhân chính xác, là nhi tử của vị quốc sư này trời sanh mắt mù, lại bởi vì khi còn bé bị người cố ý đả thương hai chân, dẫn đến không thể đi đường được.

Như vậy, Mễ gia chúng mới có cơ hội bấu víu cành cao, đem nữ nhi gả qua thành thê tử kết tóc.

Tuy là như thế, nhưng cả nhà trên dưới cũng không có hớn hở, đều khóc sướt mướt đưa Kinh Kinh xuất giá, cho đến khi cô ấy đã đi rất xa, lại vẫn thấy a Nương, nhóm người thẩm tử (thím) đuổi theo ở phía sau, vừa đuổi theo vừa khóc, thậm chí còn khóc đến bị ngã. . . . . .

Nàng bản vương bất đắc dĩ khẽ thở dài, nhẹ nhàng giơ lên cánh tay mập mạp vẫy vẫy với các nàng bản vương, trong lòng thì nghĩ: cái này nhìn thế nào lại giống như đội ngũ đưa ma đây?

Dĩ nhiên, trong lòng Mễ Kinh Kinh tự có tính toán.

Tính toán của nữ nhân ấy dĩ nhiên là trốn.

Tuy nói hiện tại không thể liên lạc được với sư tôn chết tiệt kia, nhưng là chỉ cần mang theo linh khí tên đó cho ở trên người thì trong khoảng thời gian ngắn vẫn có thể giữ được trong sạch. Sau đó chờ bọn tên đó buông lỏng cảnh giác thì mình có thể trốn chạy đi tìm sư tôn!

Nữ nhân ấy cũng không nghĩ vì tiền đồ huynh trưởng mà hi sinh hạnh phúc cả đời của chính mình, coi như chạy đi luyện song tu với sư phụ cũng hơn là ở chỗ này làm quả phụ.

Về phần luyện song tu như thế nào cô ấy không hiểu, làm cái gì mà trước kia thầy thu 101 người đồ đệ, cũng bởi vì gã nói muốn luyện song tu mà tất cả đều bị hù chạy là vì cái gì cô ấy cũng không hiểu. Nhưng là, thầy là xinh đẹp, so với nam nhân xa lạ cô ấy tình nguyện ở chung một chỗ với thầy.

Nghĩ như vậy, cô ta đây đã bị lảo đảo nâng vào quốc sư phủ.

Lần này hôn lễ hết sức tráng lệ, thật sự có thể nói là mười dặm hồng trang rồi!

Nhưng là trong lòng Kinh Kinh không hớn hở nổi, bởi vì trượng phu của cô ấy đi đứng không tốt sẽ không đá cửa kiệu. Nhưng quy củ thì vẫn phải làm, vì vậy có người đá cửa kiệu thay tân lang.

Bị nâng vào lễ đường, Kinh Kinh phát hiện nam nhân đứng ở bên cạnh mình cũng không phải là cao, mà tên đó thế nhưng không có mặc hồng gã. Đang lúc tức giận, nàng ta đây nghe được tiếng gà trống kêu ô ô, nếu như không đoán sai, thậm chí ngay cả bái đường cũng cần phải người khác làm thay?

Thay thì thay đi, dù sao nữ nhân ấy cũng không phải là thật lòng muốn gả.

Kết thúc ba lạy cô ấy bị đưa vào tân phòng, nghĩ tới lần này dù sao cũng nên nhìn thấy mặt trượng phu của mình đi, kết quả ngồi chờ tận tới khi trời tối.

Kinh Kinh cảm giác hông của cô bản tọa cũng sắp không thẳng lên được rồi, đúng lúc này liền nghe hỉ nương nói: “Tân lang nhanh tới vén khăn voan cho tân nương đi.”

Tinh thần Kinh Kinh lâm vào chấn động, vội vàng ngồi thẳng người.

Tuy nói cô ấy là không có ý định sống qua ngày với cái tân lang này, nhưng trong lòng vẫn khẩn trương, dù sao đây chính là đại cô gái lần đầu lên kiệu a!

Chỉ nghe leng keng leng keng, cũng không biết là dùng xe lăn hay là người đỡ vào, tóm lại chỉ chốc lát sau một đôi chân xuất hiện gần hai chân mình, mà đồng thời xuất hiện còn có một cái ghế.

Tâm Kinh Kinh liền nhảy dựng lên, vị này chính là cô bản tọa vị tân lang bị mù sao?

Đang chờ hắn bản vương vén khăn voan của mình lên thì nhìn trộm bộ dáng của hắn bản vương, nếu như thuận mắt thì có thể trải qua cùng hắn bản vương! Từ trước đến giờ Kinh Kinh vẫn duy trì cá tính thích ứng theo mọi hoàn cảnh, hơn nữa sư tôn cũng nói qua rồi, hợp liền tới, không hợp thì chia tay. Thần Tiên cũng nói tùy duyên, nữ nhân ấy đương nhiên là muốn xem trước một chút mình có phần duyên này với hắn bản vương hay không.

Kết quả, đinh một tiếng can tử (que dùng để vén khăn voan của tân nương) bị ném trên mặt đất.

Vị đại thiếu gia Quốc Sư Phủ chưa từng thấy mặt kia nói: “Ai muốn vén khăn voan cho nữ nhân ấy, lão phu lại không muốn cưới nữ nhân ấy.”

“Nhưng là lão gia. . . . . .” Hỉ nương nhặt can tử lên khổ sở nói.

“Nếu hắn ta đây muốn thú tức phụ (cưới vợ) như vậy thì để cho hắn ta đây thú a, ta đây tới chính là muốn nói cho vị tiểu nữ tử này, Diêu Viễn Từ ta đây cũng không nhận đối phương là thê tử của ta đây.” Nói xong cái ghế kia vừa động thì kêu một tiếng két… két…rồi đi ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8