Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 11: Công công tặng hoa tươi, nhận hay không nhận

Cập nhật lúc: 2026-07-23 06:30:27 | Lượt xem: 2

Editor: tan_hye

Đại Nội Hoàng Cung Dưỡng Tâm điện.

“Quốc sư gần đây rất rảnh rỗi thậm chí có thời gian tìm trẫm uống trà?” Hoàng đế Thiên triều Thiên Vinh cười hỏi.

Diêu Thiên uống một hớp trà, cúi đầu xoay xoay ly trà, động tác này khiến Thiên Vinh không cười được. Làm bạn hữu rất nhiều năm, tên đó (TV) sợ nhất chính là vị quốc sư đại nhân này xoay xoay ly trà, xoay một cái thì chứng minh tên đó (DT) đang suy nghĩ chuyện gì đó, nghĩ một chút nói không chừng sẽ nghĩ ra cách gì đó để làm khó tên đó (TV).

Nửa năm trước, tên đó (DT) gần như chuyển ra ngoài nửa kho quốc khố của tên đó (TV), lúc ấy tên đó sốt ruột đến nỗi khóc mất cả giọng.

“Quốc sư, có lời gì mời nói.” Thiên Vinh cảm thấy hay là để cho tên đó nói nhanh một chút, tốt xấu gì cũng làm cho mình thống khoái hơn!

Diêu Thiên rốt cuộc ngẩng đầu lên, nói: “Hoàng Thượng, xin hỏi nếu như đến sinh nhật nữ tử thì nên tặng quà gì thì tốt?”

Cằm Thiên Vinh thiếu chút nữa thì trật khớp, chỉ vì vấn đề này cậu xoay xoay ly trà làm cái gì, thiếu chút nữa dọa hắn bản tọa chết. Hắn bản tọa vỗ vỗ ngực mình, cười nói: “Cũng không khó, tặng thứ đáng tiền là được rồi.”

Diêu Thiên nói: “Thúy Cốc Hoàng Oanh cô ấy nhìn nó bị nhốt còn đau lòng nên thả ra.”

Thiên Vinh cau mày nói: “Xem ra nhất định là một nữ tử rất có cá tính.”

Diêu Thiên nghĩ đến con dâu nhà mình quả thật có chút không giống người khác, vì vậy nói: “Là có một chút.”

Thiên Vinh nói: “Như thế thì quà tặng như vậy thì tục, tặng hoa đi!”

Diêu Thiên giật mình nói: “Tặng hoa?”

Thiên Vinh vuốt cằm, hắn bản vương mang hoa đi tặng thì không có nữ nhân nào không thích. Vì vậy nói: “Từ tám tuổi cho tới tám mươi tuổi, chỉ cần là nữ nhân nhận được bông hoa đều hết sức vui vẻ.”

Diêu Thiên cảm thấy điều này rất tốt, không có vẻ quá th* t*c cũng không có vẻ thanh lịch. Nhưng là, tặng hoa gì thì tốt đây? Tên đó cau mày nói: “Phàm thường đối phương tặng hoa gì làm cho các cô ta đây thích.”

Thiên Vinh cười, nói: “Đương nhiên là hoa hồng đỏ tươi.” Tượng trưng cho lòng nhiệt tình, là phương pháp trực tiếp nhất để biểu đạt tình yêu. Mỗi phi tử ở hậu viện tên đó đều đưa qua, hơn nữa sau khi các nữ nhân ấy nhận được phàm thường đều sẽ hết sức vui vẻ mà khóc.

Đại quốc sư Diêu Thiên đối với quốc sự chuyện nhà chuyện thiên hạ căn bản đều hiểu, nhưng chỉ là không hiểu hoa hồng đỏ tươi này có ý nghĩa gì. Bất quá, tên đó (TV) đã nói nữ nhân nhất định thích, vậy thì tặng cái này đi!

Tâm sự xong, tên đó đứng lên nói: “Vậy không làm phiền Hoàng Thượng ngài nghỉ ngơi nữa.”

Nhưng Thiên Vinh lại ngẩn ra tức thì gọi tên đó lại nói: “Chờ một chút, người mà cậu muốn tặng là ai vậy, thiếu nữ tiểu thư nhà nào, nếu như cậu cảm thấy khó xử tức thì nói cho trẫm, chỉ cần một đạo thánh chỉ là cậu có thể ôm được mỹ nhân về.”

Đột nhiên, quốc sư đại nhân hung ác trợn mắt nhìn hắn lão phu một cái, làm cho hắn lão phu sợ đến tức thì nói: “Lão phu nói sai, ngài bận rộn ngài bận rộn.”

“Thần, cáo lui!” Quốc sư đại nhân nói xong người thì tiêu sái bước đi.

HẮN thì đi còn lưu lại Hoàng đế Thiên Vinh khẽ thở dài thở ngắn, hắn không còn lòng dạ nào mà uống trà rồi, sâu xa nói với lão thái giám bên cạnh: “Cậu nói, lần này biểu ca sẽ dùng biện pháp gì để chỉnh ta đây?”

Mặt lão thái giám co rút, nói: “Gần nhất không có nơi nào bị thiên tai, có lẽ ngài không cần móc tiền túi. Lại không có khoa cử, cho nên ngài cũng không cần cả ngày tự phê đề thi. Cũng không có ngoại tộc xâm phạm, ngài cũng không cần phải đi thân chinh. . . . . .”

“Những biện pháp này đều dùng rồi, từ trước đến giờ biểu ca không biết lặp lại biện pháp. Hơn nữa tên đó vừa mới xưng thần, thần đó. . . . . . Năm nay đây là lần đầu tiên tên đó xưng thần với lão phu, vậy đại biểu. . . . . .” Hoàng Thượng Thiên Vinh sợ run cả người, vẻ mặt đưa đám nói: “Nhanh đi, gọi Uyển phi chuẩn bị chờ một chút lão phu tới, lần này ngộ nhỡ làm cho lão phu đi ra ngoài mười ngày nửa tháng chịu khổ chịu tội, ít nhất lão phu phải vui đùa với mỹ nhân đủ rồi mới bỏ qua.”

Lão thái giám đáp ứng một tiếng, mà Uyển phi thì hết sức cao hứng đón nhận Hoàng Thượng ân sủng mấy ngày, vốn tưởng rằng sẽ mang thai được dòng máu hoàng gia, thế nhưng bụng vẫn không có tin tức.

Lại nói đến ngày sinh nhật của Kinh Kinh, chỉ có công công nàng bản tọa tiếp đó người nhà mẹ nàng bản tọa cũng không tính là nhao nhác, nhưng cũng cố ý bày tiệc ở trong sân viện, bọn bé gái và hạ nhân đều có thể nhập tiệc cũng coi như là một mảnh huyen náo.

Ngược lại Diêu Thiên không thích loại tràng diện này, một mình đến thư phòng đọc sách.

Mắt thấy sắc trời dần tàn, A Cha A Nương của Kinh Kinh cũng trở về rồi, cô ta đây bưng ly trà đi tới thư phòng. Gõ nhẹ lên cửa một cái, liền nghe được bên trong nói: “Vào đi!”

Kinh Kinh đặt ly trà trước mặt Diêu Thiên, nói: “A Cha tiệc rượu đã xong, tất cả cũng giải tán rồi, cha nương ta đây cũng đã trở về, đa tạ ngài khổ tâm làm nhiều chuyện như vậy.”

Diêu Thiên rất thích uống trà Kinh Kinh pha, mùi trầm hương thoang thoảng, vừa vào cổ đã cảm nhận được hương vị đó ấm áp vào tận trong lòng.

GÃ khẽ gật đầu một cái, ý bảo Kinh Kinh ngồi xuống.

Kinh Kinh nhìn sắc trời một chút không còn sớm nữa, cô ta đây thật đúng là không thể ngồi quá lâu.

Đột nhiên thấy công công đi tới phía sau tủ sách dời thứ gì đó ra, sau đó gã đặt đồ ở trên bàn Kinh Kinh nhìn đến thì ra là một chậu hoa.

Bất quá hình như là mới trồng không không lâu, còn chưa nở hoa.

“Bồn hoa này là đưa cho đối phương làm quà tặng sinh nhật, cầm đi đi!” Tên đó cảm thấy cây hoa hồng màu đỏ này không tệ, nhưng nở quá diễm lệ. Cho nên liền chọn một chậu mới trồng rồi đưa cho nữ nhân ấy, nếu như từ từ chăm sóc đến khi hoa nở cũng coi như một loại kinh doanh. Chủ ý này của Hoàng Thượng, quả nhiên không sai.

(đồng chí công công, Hoàng Thượng người ta đây là muốn cậu tặng bông hoa đã nở, chứ không phải là cây hoa còn chưa mọc lá non đâu! )

Kinh Kinh ngây ngốc nhận lấy, đây là cây hoa hồng đi!

“Không thích?” Diêu Thiên thấy vẻ mặt nữ nhân ấy thẩn thờ, vì vậy cẩn thận hỏi.

d.d.l.q.d

“Không phải, thích, rất thích.” Chẳng lẽ ý của công công là để cho cô ấy chăm sóc bồn hoa này đến khi hoa nở, không lẽ là ngày hoa nở cũng chính là ngày hai người có thể ở bên nhau? ( đứa nhỏ, đối phương cũng suy nghĩ nhiều! )

“Đa tạ A Cha, lão phu sẽ mang trở về chăm sóc cẩn thận, để cho nó sớm ngày nở hoa kết trái, ách. . . . . . Chỉ nở hoa không kết quả.”

Diêu Thiên mỉm cười một cái, giơ tay lên khẽ xoa đầu nàng bản tọa một cái nói: “Đi đi!”

Hai người chung đụng đã lâu, đây chính là động tác cực kỳ tự nhiên an ủi hoặc là thương yêu, không có bất kỳ bày tỏ đặc biệt nào, nhưng là Kinh Kinh rất thích, giống như Miêu nhi (mèo con) nhắm mắt hưởng thụ, sau đó cười ôm chậu hoa kia đi về.

Đến gian phòng của mình cô lão phu liền đặt chậu hoa lên trên bàn, sau đó tưới nước, xới đất, tiếp đến gục xuống bàn nhìn nó, mong đợi nó sớm nở hoa một chút.

Nhìn lên thì là chuyện xấu, thế nhưng cô bản vương quên mất mặt trời đã ngả về tây, rất nhanh trong phòng liền tối.

Cảnh giác một tiếng không tốt, Kinh Kinh vừa định bò lên trên giường nhưng đã cảm thấy có một tiếng nói hì hì cười kêu lên ở bên lỗ tai cô ta đây: “Đồ nhi ngoan, sư tôn đang đợi Nhữ mau lại đây.”

Cạch oành, thân thể nữ nhân ấy ngã ở bên giường, hai hồn Thất Phách theo giọng nói này bay đi, thẳng tắp đến Phong Hoa Sơn trong động Cửu U.

Tuy nói là động nhưng lại không khác gì gian phòng phàm thường, chỉ là bên trong đã bày xong rượu và thức ăn, còn có vô số tiên nữ trên không trung nhảy múa dáng vẻ mỹ lệ, nhưng Kinh Kinh biết những thứ kia đều là giả, bất quá là di thầy biến ra để làm nổi bật không khí.

Nữ nhân ấy từ từ đi vào, đột nhiên trước mắt xuất hiện một con tinh tinh lông trắng nhảy múa hết sức khác thường với nữ nhân ấy. Nữ nhân ấy hì hì cười một tiếng nói: “Sư phụ, cái này chơi thật tốt.” Tinh tinh biết khiêu vũ vẫn là lần đầu tiên nữ nhân ấy nhìn thấy.

Phong Hoa cười hì hì từ chân trời mà đến, thấy đồ đệ mình nhanh chóng nhào lên thật nhanh, cười nói: “Đồ nhi ngoan của bản tọa, sư tôn nhớ đối phương muốn chết.” Nói xong ôm thân thể đồ đệ có chút mập mạp hôn tới tấp. Nhưng thế nào lại hôn đầy một miệng lông?

d.d.l.q.d

“Sư phụ, ngài nhận lầm người.” Kinh Kinh ở bên cạnh day đầu nói.

Lúc này Phong Hoa mới phát hiện ra người mình hôn là tinh tinh, hắn ta đây thật cũng không để ý, chỉ là trong lúc bất chợt bắt được tay yếu ớt của Kinh Kinh nói: “Đồ nhi của ta đây, qua tối nay là ngươi ta đây trưởng thành rồi, chỉ cần trưởng thành, thì ta đây có thể yên tâm lớn mật mà ăn.”

Kinh Kinh ngay lập tức thu tay lại ôm lấy trước người của mình, nói: “Cái người sư tôn hỗn đản này, thế nhưng muốn giết hại cái sinh mạng nhỏ này của lão phu.” Những lời này sư tôn luôn nói, tên đó nói bởi vì thân thể nàng lão phu còn nhỏ.

Phong Hoa khoát tay nói: “Đồ nhi hiểu lầm, vi sư nói ăn không phải ăn giống như dã thú ăn con mồi, mà là. . . . . .” Tên đó l**m l**m môi của mình, nói: “Mà là nói đè thân thể nhữ ở phía dưới, tận tình hưởng thụ, sau cùng nhau Song Tu. . . . . .”

Kinh Kinh đột nhiên giơ chân lên đạp hắn bay thẳng ra ngoài, lớn tiếng nói: “Cái người sư phụ b**n th** này. . . . . . Đến chân trời đi!” Vì vậy, Phong Hoa hóa thành một làn khói nhẹ bay đi.

Nhưng mà tên đó ngay lập tức bay trở lại, che mặt của mình nói: “Đồ nhi vì sao luôn xuống tay với vi sư như vậy, chẳng lẽ Nhữ thích đè lại? Vậy cũng tốt. . . . . .” Tên đó cắn răng một cái nằm trên mặt đất, nói: “Áp đi, vi sư chịu được.”

Bây giờ mặc dù Kinh Kinh là một linh thể nhưng lại bị hắn ta đây làm cho tức thành một đầu mồ hôi, cô ta đây cũng không hiểu người sư phụ này hôm nay bị làm nữa, trước kia không có việc gì cũng nói chút lời nói đùa giỡn, nhưng là hôm nay lại cực kỳ tích cực. Chẳng lẽ bởi vì chính mình trưởng thành có thể lập gia đình, cho nên hắn ta đây kích động?

Kinh Kinh cảm thấy hôm nay rất nguy ngập, sớm ăn quả tiên gì gì đó một chút rồi về nhà thì tốt hơn.

Cô ấy nâng chân nhỏ lên bước về phía trước, trực tiếp đạp lên ‘ thi thể ’ Phong Hoa ngồi ở bên cạnh bàn khai tiệc, nói: “Sư phụ coi như đối phương nằm ở đó tám trăm năm cũng sẽ không có người áp đối phương đâu.”

Phong Hoa lộ vẻ tức giận đứng dậy, đi tới bên cạnh Kinh Kinh nhìn chằm chằm cô ấy thật kỹ, thời điểm hắn bản vương nhìn người thích nghiêm mặt dán sát mặt, bởi vì quá xa không thấy được.

Mặt Kinh Kinh có chút đỏ, dù là thầy nhưng vẫn là người nam tử, lại còn là một nam tử càng nhìn càng xinh đẹp.

“Đồ nhi, có phải Nhữ cũng có người yêu hay không?” tiếng nói Phong Hoa nghe có chút mất hứng.

“Không có, người yêu ở đâu ra.” Kinh Kinh nhanh chóng tiếp lời nói.

Phong Hoa rất dễ bị lừa, vừa nghe cô ấy nói không có thì an tâm, nói: “Này ăn nhiều trái cây, hôm nay hảo hảo bồi vi sư chơi một chút, ăn xong, sư tôn còn phải mang Nhữ đi nhìn đồ tốt.”

Kinh Kinh vừa nghe đồ tốt thì có tinh thần, bởi vì thầy thường thường nói đồ tốt thì chính là quà tặng cho nàng ta đây.

Những thứ quả tiên này mà ăn thì rất hữu dụng, có thể gia tăng Linh lực. Kinh Kinh nghĩ tới công công, nếu hắn ăn có phải cũng hữu dụng hay không. Vì vậy thừa dịp sư tôn ánh mắt không tốt quay đầu lại len lén cầm một trái cây đặt ở trong quần áo, trước kia thởi điểm nữ nhân ấy muốn mang đi sư tôn đều không cho, nếu không cho phép thì cũng chỉ có thể lấy trộm.

Rất nhanh ăn xong, Phong Hoa liền dắt Kinh Kinh đến một chỗ riêng biệt trong động, tên đó chỉ vào bên trong nói: “Bên trong này có thể có đồ tốt, chỉ là sư tôn không thể nhìn cùng với Nhữ, nếu bản tọa nhìn chỉ sợ sẽ không kiềm chế được đem đồ đệ. . . . . . Ách. . . . . . Tóm lại, Nhữ đi vào là được.” Nói xong thì đẩy Kinh Kinh vào trong động này.

Kinh Kinh vừa vào động thấy được chung quanh tất cả đều là đám mây, chính nữ nhân ấy cũng ngồi ở trên đám mây, đám mây này thật ấm áp khiến nữ nhân ấy rất ngạc nhiên.

Đang tiện tay vuốt đám mây này, thì thấy bên trong mây trắng đột nhiên xuất hiện một khối vật thể hình vuông, bên trong lại là một bức họa.

Bên trong bức họa là một nam một nữ, đám người kia đang ôm nhau, hôn môi!

Tranh này thế nhưng hết sức chân thật, tựa như là chân nhân (người thật) vậy, hiệu quả còn hơn cuốn sách nhỏ nương cho cô bản vương rất nhiều.

Hơn nữa phía dưới miệng chúng còn có giọt nước nhỏ, hai cái đầu lưỡi hồng hồng đan vào nhau, này đều thấy thập phần rõ ràng.

Kinh Kinh chỉ cảm thấy mặt hồng tim đập, nữ nhân ấy nắm cửa động nói: “Thầy, cái người Lão Yêu Tinh này cho ta đây xem cái gì vậy, mau thả ta đây ra ngoài.”

Bên ngoài không có giọng nói, chẳng lẽ sư tôn đã đi xa.

Kinh Kinh yên tĩnh, chỉ là nhìn bức tranh kia một lát cũng từ từ cảm thấy tỉnh táo lại, chỉ nghĩ muốn tìm đường ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8