Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 13: Tình ý dưới ánh trăng, trong lòng lo chuyện thiên hạ
Chiêu thứ năm là gì?
Chiêu thứ năm có tên rất văn nhã, tâm sự dưới ánh trăng!
Cho nên hiện tại một tay Kinh Kinh nắm bàn tay công công, vừa mong đợi mặt trăng sớm xuất hiện.
Đáng tiếc trời không chiều ý người, lúc mặt trăng lên nữ nhân ấy đã bị công công mạnh mẽ gọi người đưa trở về nghỉ ngơi.
Cơ hội này vẫn phải đợi đến ba ngày sau, là một ngày quá đỗi xui xẻo với Kinh Kinh.
Tại sao nói nữ nhân ấy xui xẻo?
Bởi vì Diêu Viễn Từ quá nhớ Tố Vân cho nên muốn nhờ Kinh Kinh lại hẹn nàng ta đây ra ngoài, chỉ là lần này nhất định sẽ không gặp mặt ở trong nhà.
Kinh Kinh viết thư hẹn ước gửi đi, kết quả biết được Tố Vân đã bị người nhà cưỡng ép đưa về nhà cũ. Nhà cũ của cô ấy thật ra thì cũng không xa, đang ở cửa hàng cách kinh thành ba mươi dặm.
Nhưng nữ nhân ấy không ngờ chính là, công công thế nhưng cũng biết chuyện này phái người nửa đường ngăn người đưa thư lại. Kinh Kinh không hoàn thành nhiệm vụ, kết quả lại bị Diêu Viễn Từ ném đồ đuổi ra ngoài. Nữ nhân ấy cảm thấy chính mình hiện tại giống như Trư Bát Giới soi gương trong ngoài đều không được lòng người.
Tức giận ra ngoài, cô ấy cảm thấy nên đi nói xin lỗi với công công.
Trong thư phòng, hắn bản tọa lại đang tự rót uống một mình.
Hơn nữa hình như uống hơi nhiều, trên mặt phiếm hồng.
Chuyện này là như thế nào?
Kinh Kinh cảm thấy hiện tại công công có chút đáng yêu, nhưng không khí quá nặng nề làm cho nữ nhân ấy không cách nào nói lời này ra.
Từ từ đi tới, nói: “A Cha. . . . . .”
Diêu Thiên từ từ ngẩng đầu, nói: “Ngồi đi, có muốn uống rượu không?”
Kinh Kinh ngồi xuống, nàng bản tọa khẽ lắc đầu nói: “Bản tọa không biết, nhưng cũng có thể bồi A Cha uống một ly.” Nhiều hơn không dám uống. Cũng có thể mượn cơ hội này bỏ quả tiên vào trong chén của công công, có thể mượn rượu uống vào.
Quả tiên tiên này có thể tăng cường sức khỏe củng cố linh hồn, người bình thường thì không cách nào nhìn thấy cũng không cách nào ăn được, nhưng có thể thông qua đồ uống để nhập vào linh hồn.
Cô ta đây tự mình rót rượu cho Diêu Thiên cũng rót cho mình một chén, nói: “A Cha, ta đây từ từ uống được không?”
“Tốt.” Có thể có một người bồi mình uống rượu đã là không tệ.
Hắn bản vương ngửa đầu uống cạn một chén, thấy Kinh Kinh một bên sau khi uống một hớp thì bắt đầu ho khan, nước mắt cũng chảy ra. Hắn bản vương khẽ mỉm cười, nói: “Ăn thức ăn đi.”
“Được, ăn món nào.” Có thể bớt cay.
“Cái nào cũng có thể.” Nha đầu kia này đỏ mặt ngược lại rất đáng yêu, thật không biết nhi tử nghĩ như thế nào. Bỗng nhiên hắn cảm thấy thân thể có chút nóng, chẳng lẽ là do nguyên nhân uống quá nhiều rượu?
“A Cha, rượu không phải đồ tốt, sau này vẫn là uống ít một chút, quá cay.” Kinh Kinh cau mày nói.
“Bản vương lại cũng không phải là quá thích thứ này, chỉ có lúc bà bà ngươi bản vương chết bản vương uống mấy chén. Hôm nay khó có được trăng tròn, đột nhiên muốn uống rượu.” Thực tế, gã chỉ là cảm thấy có chút phiền não, nguyên nhân là do Kinh Kinh có vẻ rất nghe lời nhi tử bất hiếu của chính mình, bất cứ chuyện gì cũng chịu làm vì gã (Diêu Viễn Từ), nhưng là gã lại. . . . . .
“Bà bà qua đời như thế nào?” Chuyện này nàng lão phu vẫn không biết.
Diêu Thiên để ly rượu xuống, đầu ngẩng lên nhìn trăng sáng nói: “Năm đó khi còn trẻ Hoàng thượng làm chủ cho bản vương cưới nhi nữ của một đại thần, năm ấy cô bản vương cũng bằng tuổi ngươi bản vương, tính tình thì không hoạt bát giống như ngươi bản vương vậy. Sau khi chúng bản vương kết hôn rất nhanh liền phát hiện cô bản vương mang thai Viễn Từ, nhưng bản vương lúc đó chỉ lo lập công danh nên ít quan tâm đến cô bản vương. Không ngờ, khi sinh Viễn Từ cô bản vương vì khó sinh mất máu mà chết.” Hắn bản vương nói xong lại uống cạn một ly, nói: “Nếu không phải cô bản vương gả cho bản vương, nếu không phải bản vương hờ hững với cô bản vương, nếu không phải cô bản vương cố chấp dùng thân thể mong manh sinh hạ Viễn Từ, hiện tại cô bản vương vẫn sống rất thoải mái.” Hắn bản vương nói xong thở dài một tiếng, lại tiếp tục uống rượu.
Kinh Kinh cảm thấy, công công đối với bà bà nếu như nói là có tình cảm thì chẳng bằng nói là áy náy mãnh liệt. Nữ nhân ấy nhìn tên đó lại nhìn trăng sáng, nói: “Cậu có một chút rất giống nữ nhân ấy, chính là vì trượng phu mà làm bất cứ chuyện gì, cũng không có nửa câu oán hận. Nha đầu kia, bản vương không hy vọng cậu cũng như thế. Tên đó vô tình với cậu, cậu cần gì phải phí nhiều tâm tư như vậy. . . . . .”
Công công đại nhân, tâm ý của ta đây là ở trên người của cậu. Dĩ nhiên, những lời này Kinh Kinh không dám nói, chỉ nói là: “Ta đây cũng không có biện pháp. . . . . .”
Diêu Thiên thở dài một tiếng, nhớ tới phu nhân của tên đó trước kia cũng dùng ánh mắt này nói với tên đó: “Ta đây không hối hận.” Nàng ta đây coi tên đó như con của thần tiên, nhưng tên đó tự mình biết, mình cái gì cũng không phải.
Chuyện cũ hình như càng dâng lên trong ngực, lòng hắn có chút rối loạn, đầu cũng choáng váng thế nhưng lại nhìn Kinh Kinh ở đối diện thành phu nhân.
“Ta đây. . . . . . Thực xin lỗi đối phương, ta đây cũng không phải là con của tiên nhân, đối phương cũng không phải cố chấp sinh đứa bé vì ta đây hại mình. . . . . .” Diêu Thiên đứng lên, thân thể lắc lư một cái thiếu chút nữa thì ngã xuống.
Nhìn ra hắn ta đây đã say, Kinh Kinh vội vàng đỡ hắn ta đây nói: “A Cha ngươi ta đây không sao chứ?”
“Không có việc gì.” Diêu Thiên có chút mơ hồ, thế nhưng nâng tay lên sờ sờ mặt Kinh Kinh.
Kinh Kinh sợ hết hồn, thiếu chút nữa lỡ tay làm tên đó ngã xuống đất. Cũng may cô lão phu phản ứng nhanh, vội vàng vịn hông của tên đó đi tới giường ở phía sau.
Sức nữ nhân ấy lớn, ít nhất có thể ngăn cản thể trọng của Diêu Thiên.
Mới vừa đi tới trước giường, Diêu Thiên bỗng nhiên dùng sức lật người lại.
Kinh Kinh ngẩn ra, cạch oành một tiếng nằm ở trên giường, mặt ngửa lên.
Cả người Diêu Thiên áp xuống, đè nàng lão phu phải kêu ai da một tiếng.
Chẳng lẽ là công công muốn làm chuyện giống như bức tranh nam nữ trong động của sư tôn sao? Vậy chẳng phải là muốn mình và hắn hợp làm một thể?
Kinh Kinh thật hớn hở, nàng bản vương trực tiếp dang hai tay ra, cảm thấy chuyện kia nữ nhân cần phải tách hai chân ra, vì vậy cũng tách hai chân của mình ra rồi.
Nữ nhân ấy vốn còn muốn c** q**n áo, nhưng mà bởi vì bị đè ép thật sự rất khó cởi cũng chỉ có thể chờ công công cởi thay mình.
Đột nhiên công công lộ vẻ sầu thảm cười một tiếng nói: “Có lẽ, ban đầu lão phu cũng không nên cưới đối phương.” Sau đó ngẹo đầu thế nhưng đã ngủ.
Cứ thế ngủ, vậy cô ấy phải làm thế nào?
Tiếp tục bị đè ép hay là đẩy tên đó ra khỏi người?
Kinh Kinh vô cùng cực buồn rầu, cuối cùng bởi vì khó thở vẫn là quyết định đẩy người ra.
Công công là một người như thế nào? Có lẽ tên đó không giống như những nam nhân khác! Những nam nhân kia đừng nói nữ nhân vì sinh con cho tên đó mà chết, dù cho nàng bản tọa tự sát chỉ sợ bọn tên đó ngay lập tức sẽ tái thú (cưới thêm vợ khác) hoặc là sẽ quên rất nhanh. Nhưng là tên đó không giống, tên đó nhớ, hơn nữa vẫn đau lòng.
Kinh Kinh tấn công sờ sờ mặt công công, da rất bóng loáng, nơi dưới cằm hơi đâm tay, nhìn kỹ thì có chút râu vừa mới mọc ra.
Cô ta đây rất tò mò lấy tay xoa xoa, giống như chổi lông cứng.
“Người nào ở nơi nào?” Một tiếng nói lạnh nhạt nhẹ giọng quát lên.
Kinh Kinh sợ hết hồn chợt đứng lên, lại thấy người nói chuyện lại là Diêu Viễn Từ, thường ngày tên đó rất ít tới đây, tại sao lại đột nhiên xuất hiện.
“Ách. . . . . . A Cha uống rượu, lão phu đỡ hắn tới đây nghỉ ngơi.”
“Thật sao? Hắn lão phu đã ngủ chưa?” Diêu Viễn Từ xoay người vừa muốn đi.
Kinh Kinh nói: “Chờ một chút, bản tọa có lời muốn nói với cậu.”
Nàng bản tọa và Diêu Viễn Từ cùng đi ra ngoài, đến bên ngoài.
d.d.l.q.d
Xuân Hỉ chờ ở bên ngoài, bởi vì Diêu Thiên không thích người ngoài tự tiện xông vào gian phòng của mình, nhất là bọn hạ nhân!
Cô bản vương vốn nên đưa Diêu Viễn Từ đến phía ngoài, nhưng là đi tới một nửa cô bản vương dừng lại, nói: “Hôm nay thân phụ của đối phương rất không vui, đối phương nên biết vì sao đi!”
Diêu Viễn Từ nói: “Bởi vì hôm nay là ngày giỗ của thân mẫu.”
“Thì ra là như vậy.” Kinh Kinh có chút hiểu, có lẽ là bởi vì biểu hiện của mình cho nên tên đó càng cảm thấy thật có lỗi với vị phu nhân si tình đó, cho nên mới phải uống rượu giải sầu, hơn nữa coi nàng ta đây thành phu nhân mà đè xuống.
“Nếu biết hôm nay hắn ta đây khó chịu trong lòng sao còn muốn đi ước hẹn nữ nhân mặc kệ cảm thụ cha ta đây sao?” Kinh Kinh biết, Diêu Thiên là lo lắng đứa con trai này, nếu không cũng sẽ không làm nhiều chuyện cho hắn ta đây như vậy, nhưng là thái độ Diêu Viễn Từ vẫn hết sức lạnh nhật với cha ta đây.
Tên đó cũng không muốn nghe Kinh Kinh nói những thứ này, tự mình đi ra ngoài cửa: “Tên đó là quốc sư đại nhân, là người mà hoàng thượng và dân chúng ỷ lại, ngươi bản vương cho là tên đó sẽ mong manh đến cần người khác phải an ủi sao?” Vừa đi vừa nói: “Một nhi tử như bản vương đây đối với tên đó mà nói, chỉ là gánh nặng mà thôi.”
Nghe lời này Kinh Kinh nổi giận, đưa tay bắt được xe của Diêu Viễn Từ kéo hắn ta đây trở lại, cao tiếng động: “Tại sao đối phương có thể nói như vậy, đối phương có biết là trên dưới quốc sư phủ nhiều cửa như vậy nhưng mà một cánh cửa cũng không có, con đường đều được trải đá cục mà không phải là loại đá cẩm thạch trơn trượt là vì người nào? Đừng coi ta đây là đứa ngốc, cũng đừng coi mình là đứa ngốc.”
Diêu Viễn Từ ngẩn ra, từ nhỏ hắn bản vương đã quen thuộc tất cả quốc sư phủ, cho nên hắn bản vương lại chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Bây giờ suy nghĩ một chút, nếu đi vào phủ khác nhất thiết phải có người đẩy bánh xe gỗ cho hắn bản vương, chỉ có ở quốc sư phủ hắn bản vương không cần người khác giúp một tay hắn bản vương vẫn có thể đi khắp cả phủ.
HẮN cái gì cũng không thể nói ra, chỉ là chuyển tới phía ngoài nói: “Đi thôi!”
Xuân Hỉ đồng ý một tiếng đẩy tên đó đi.
Kinh Kinh rất tức giận, hết sức tức giận!
Đột nhiên sau lưng vang lên một tiếng than nhẹ, cô bản tọa xoay người lại thấy công công vịn tường đi ra.
d.d.l.q.d
Không thể nào, tỉnh rượu nhanh như vậy?
“Đi rót ly nước, quái dị bỗng nhiên bản tọa lại có chút men say.”
“A Cha, cậu trước kia cũng. . . . . . Đều không say sao?” Nghe lời của hắn là ý này, chẳng lẽ bởi vì có liên quan đến quả tiên cho nên mới xuất hiện tình huống vừa rồi đột nhiên say ngã.
Vậy chuyện vừa nãy tên đó còn nhớ hay không đây?
Mặt Kinh Kinh đỏ lên, rót nước đưa cho hắn.
Diêu Thiên nhận lấy uống vào, nói: “Vừa rồi là ai đỡ lão phu đi vào?”
Kinh Kinh nói: “Là bản tọa.”
Diêu Thiên giật mình, nhìn thân thể yếu ớt kia của con dâu một chút tại sao có thể đỡ mình?
Kinh Kinh vội vàng nói: “A Cha tự mình có thể đi, còn nói muốn đi nghỉ ngơi nữa?” Nếu như tên đó không nhớ rõ là tốt.
Diêu Thiên sờ sờ đầu của mình nói: “Nhất định là vừa rồi say rượu hồ đồ, bản tọa có nói cái gì. . . . . . Nói lời gì đặc biệt không?”
Trong bụng Kinh Kinh cười thầm, thì ra là hắn bản vương thật không nhớ rõ.
“Không có, ngài cái gì cũng không nói cũng không hề làm gì cả.” Thở phào nhẹ nhõm, nếu như tên đó biết về sau nhất định tránh né mình, đến lúc đó làm thế nào tiến hành kế hoạch thứ sáu, đó chính là hôn.
Đúng, cái kế hoạch này hết sức khó khăn. Nhìn đôi môi công công, chỉ sợ còn phải phí chút thời gian và hơi sức mới có thể hôn được!
Nghĩ đến ở chỗ của thầy thấy nụ hôn thiêu đốt của đôi nam nữ kia, độ khó quá cao nàng bản vương nhất định không làm được.
Hơn nữa, công công cũng sẽ không phối hợp!
Mặt nàng ta đây càng ngày càng hồng, không khỏi xoay mặt đi không dám tiếp tục nhìn công công.
Diêu Thiên cũng cảm thấy cô bản vương có cái gì không đúng, liền nói: “Có phải hay không mới vừa để cho đối phương uống rượu không thoải mái, vậy đi trở về nghỉ ngơi đi. Nhớ, về sau đừng nghĩ làm cái gì cho tên đó, chỉ cần tự chăm sóc bản thân mình tốt là được, biết không?”
“Lão phu, biết.” Kinh Kinh vẫn rất lo lắng cho tên đó, liền nói: “A Cha không bằng cậu cũng không cần uống rượu, dạy lão phu đọc sách có được không?”
Diêu Thiên lắc lắc đầu nói: “Mặc dù không có say nhưng đầu cũng rất choáng váng, không bằng. . . . . .”
“Lão phu đọc cậu nghe.” Kinh Kinh chỉ muốn chung đụng với tên đó, nhiều một giây cũng tốt. Nhất là hiện tại công công có chút mơ mơ màng màng, có lẽ có thể nhân cơ hội ăn nhiều chút đậu hũ.