Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 19: Gặp hiểm nghèo ở Hương Vân Tự, trong khốn cảnh thấy chân tình (phần 1)

Cập nhật lúc: 2026-07-23 06:45:22 | Lượt xem: 4

Hiện tại Diêu Thiên muốn mắng nhi tử cũng không có gì lý do, bởi vì tối hôm qua gã cũng làm chuyện sai lầm.

“Đi thôi, không nên quấy rầy nha đầu kia nghỉ ngơi.” Vừa nghĩ đến điều này tên đó cảm giác mình cũng không còn mặt đứng ở chỗ này, gọi Diêu Viễn Từ mình cũng muốn rời đi.

“A Cha…… Ngươi ta đây chờ một chút Kinh Kinh có lời muốn nói với ngươi ta đây.” Chỉ là nàng ta đây sợ Diêu Viễn Từ và Tố Vân hiểu lầm cái gì, nên thoáng chốc lấy lòng với Tố Vân, ý là nàng ta đây giữ chân công công lại, đám người kia đi trước.

Tố Vân mỉm cười cảm kích đẩy Diêu Viễn Từ rời đi, ra đến cửa viện, Diêu Viễn Từ nói: “Theo tính cách cha bản vương chắc chắn sẽ không tha thứ cho nữ nhân ấy, ngược lại khổ nữ nhân ấy.”

Thế nhưng, Diêu Thiên đối mặt Kinh Kinh thì một chút hỏa khí cũng mất. Vốn là gã làm chuyện thật có lỗi với nàng lão phu, hơn nữa gã cảm thấy tất cả đều do nhi tử không đúng, người con dâu này của gã (Diêu Thiên) luôn luôn nhẫn nhịn với gã (Diêu Viễn Từ), thế nhưng gã (DVT) lại dẫn theo nàng lão phu dâu mới đến thăm một nữ tử cơ hồ bị gã vứt bỏ, nếu như không phải là Kinh Kinh vẫn còn ở đây, gã đã sớm nổi giận rồi.

“A Cha?” Kinh Kinh thấy hắn lão phu mất hồn nhẹ giọng hỏi, nhưng cô ấy không có rời giường mà giả bộ vô cùng cực mong manh.

“Đại phu đã đến xem chưa?” Diêu Thiên nói.

“Xem rồi, nói là bị chút phong hàn, không đáng ngại.” Kinh Kinh nhìn mặt công công, làm sao lại cảm thấy trong trắng lộ chút hồng đây? Chẳng lẽ có quan hệ với ánh mặt trời chiếu vào?

“Linh nhi, khụ…… Cổ họng lão phu hơi khô, có thể rót cho lão phu một ly trà hay không.” Bé gái này thật không có ánh mắt, vẫn đứng ngốc ở đó không đi. ( Linh nhi: lão phu nào biết đối phương có lòng dạ xấu xa với công công! )

Linh nhi đáp ứng một tiếng rồi đi, Kinh Kinh từ từ ngồi dậy, nói: “A Cha, cậu không cần tức giận với tướng công, hắn bản vương chỉ là nhất thời tình mê (đắm chìm trong tình yêu).”

“Cậu……cuối cùng vẫn thay hắn lão phu nói chuyện.” Diêu Thiên im ắng.

Kinh Kinh đột nhiên ho lên, ho khan mặt cũng có chút ửng hồng mới dừng lại, nói: “A Cha, không biết có phải do ngày hôm qua bản vương chuyển khí cho đối phương quá nhiều hay không cho nên mới bị lạnh?”

Diêu Thiên quay mặt sang một bên, nói: “Có…… Có lẽ.”

Kinh Kinh nói: “Hiện tại A Cha không có chuyện gì sao?”

Diêu Thiên nói: “Bản vương không sao rồi.”

Kinh Kinh nói: “Vậy A Cha có thể chuyển khí cho ta đây hay không? Như vậy ta đây cũng sẽ không khụ cũng sẽ không khó chịu.”

Diêu Thiên giật mình, đứng bật dậy nói: “Ngươi bản tọa đứa nhỏ này……” Nhưng chạm đến ánh mắt Kinh Kinh, thiên chân vô tà (ngây thơ khờ khạo), là tên đó nghĩ quá nhiều mà thôi.

HẮN dời tầm mắt lên trên cái miệng nhỏ nhắn của Kinh Kinh, nhất thời * l**n t*nh m* lại thiếu chút nữa thật sự đi chuyển khí cho nàng bản tọa. May mắn hiện tại hắn không đau không bệnh, tự chủ lại trở về trên người, chỉ là trầm mặc một chút nói: “A Cha sợ cũng chưa hoàn toàn tốt lên, đối phương cứ tạm uống thuốc trước đi!”

Kinh Kinh thất vọng, đây là muốn cho cô lão phu tự sinh tự diệt sao?

Diêu Thiên thấy vẻ thất vọng trong mắt cô ấy, tên đó ngược lại không nghĩ gì khác, chỉ nghĩ rằng cô ấy cho là tên đó không đối tốt với cô ấy, cho nên mới như vậy.

“Chờ ngươi ta đây khỏe lại, A Cha dẫn ngươi ta đây ra bên ngoài giải sầu.” Không khí trong nhà không tốt, bên kia nhi tử và Tố Vân như hình với bóng, hơn nữa theo bọn nha hoàn nói đám người kia quá đỗi ân ái. Duới tình huống như vậy, bé gái này có thể mừng rỡ mới là lạ.

Kinh Kinh vừa nghe hứa hẹn này thì cảm thấy không tồi, cười nói: “Cảm ơn A Cha.”

Diêu Thiên gật gật đầu một cái, cảm thấy mình ở lại gian phòng con dâu thời gian quá dài cũng không tiện, đứng đứng dậy đi ra ngoài.

Kinh Kinh nhìn bóng lưng của gã cười hắc hắc không ngừng, kể từ sau khi được gã hôn lòng tin của cô ta đây tăng lên gấp bội, luôn cảm thấy mình thêm chút sức thì có thể đè gã ngã.

d.d.l.q.d

Có lẽ là vì muốn ra khỏi phủ du ngoạn cho nên ‘ bệnh ’ tốt đặc biệt nhanh, Diêu Thiên cũng thật hớn hở, quyết định đi Hương Vân Tự du ngoạn.

Khoảng cách từ Kinh thành đến Hương Vân Tự ước chừng một ngày đường, vừa đi vừa ngắm phong cảnh thì tuyệt hảo.

Nhưng là công công mang theo con dâu đi du lịch dù sao nói thì dễ mà nghe thì khó, cho nên Diêu Thiên ‘ xin ’ hoàng thượng hạ một Đạo chỉ, để cho một nữ tử thuộc hoàng thất thay mặt cung phi đến Hương Vân Tự dâng hương, cầu phúc cho hoàng gia.

Mà Diêu Thiên là người đi theo, như thế lần này chúng đi xa trở thành danh chính ngôn thuận rồi.

Hoàng thượng chỉ sợ quốc sư đại nhân lại tiếp tục xin nghỉ, cho nên nhanh chóng vung bút soàn soạt soàn soạt đồng ý, vì vậy có cơ hội lần này.

Dọc đường đi Kinh Kinh hết sức vui sướng, thứ nhất cô ấy còn chưa từng du ngoạn như vậy bao giờ, thứ hai tình huống người làm bạn không giống cũng khác nhau.

Người chúng mang theo cũng không nhiều, mỗi người một bé gái, nô bộc tùy thân và hai hộ vệ mà thôi.

Kinh Kinh nghe nói lão hòa thượng trụ trì trên núi Hương Vân này cũng chính là bằng hữu của tên đó, vì vậy cũng có ý hỏi thăm người bạn hữu này. Ngược lại nàng ta đây, một thân nhẹ nhõm, nhìn cảnh sắc hai bên đường hết sức mới lạ, tức thì thò đầu ra nói: “A Cha, đây là địa phương nào?”

Diêu Thiên cưỡi ngựa, ra ngoài Kinh Thành thì tên đó không thích ngồi trong kiệu nữa.

“Phương Thảo Đình, trước mặt chính là Vọng Nguyệt Đình.”

“Có chuyện xưa?”

Diêu Thiên cười nói: “Phương Thảo Đình thì chưa từng nghe nói, ngược lại Vọng Nguyệt Định từng có. Tiền triều có vị đại tướng, hết sức nổi danh, Bách Chiến Bách Thắng. Một lần, lúc tên đó xuất chiến thê tử tân hôn đột nhiên mơ thấy ác mộng, cô bản vương ngàn cầu vạn cầu chỉ cầu tên đó không cần xuất chiến. Nhưng lòng Tướng quân luôn bận tâm biên quan nên cứng rắn buông tha thê tử xuất chiến, kết quả trận chiến ấy tên đó chôn thân tại trận không thể trở lại nữa. Thê tử tên đó từ sau khi tên đó đi mỗi ngày chờ đến ánh trăng lên cao mới trở về, cho đến khi nghe được tin trượng phu chết trận, liền nhảy từ trên núi xuống. Mọi người cảm thấy cô bản vương ấy si tình như vậy làm cho người bản vương kính nể, nên địa phương nơi cô bản vương chờ chồng xây Vọng Nguyệt Đình này.”

Kinh Kinh cúi đầu như có điều suy nghĩ, hồi lâu nói: “Đáng tiếc nữ tử si tình chung quy cũng không đánh lại quốc gia quyền lực, trượng phu của nàng lão phu nếu có một phần thông cảm với thê tử cũng sẽ không nhẫn tâm để cho nàng lão phu đau lòng.”

“Tên đó cũng không có cách nào.” Diêu Thiên nói.

“A Cha, nếu như đối phương gặp phải tình huống như thế, vậy cũng sẽ vứt bỏ thê tử tân hôn không để ý sao?”

“Mười năm trước ta đây sẽ, hôm nay lại không biết.”

Kinh Kinh cười nói: “A Cha rất kính nể nữ tử kia sao?”

Diêu Thiên nói: “Dù sao người si tình rất ít.”

Kinh Kinh nói: “Nếu gặp được nữ tử si tình giống vậy, A Cha có thể động lòng với nàng ta đây hay không?”

Diêu Thiên giật mình, sau đó nói: “Cậu bé gái này thế nào lại lấy A Cha ra đùa giỡn?”

Kinh Kinh không nói đùa, bây giờ nàng bản tọa cảm thấy nếu như Diêu Thiên là tướng quân ấy còn nàng bản tọa là nữ tử kia, vậy nàng bản tọa…… Nhất định sẽ chạy đến chiến trường cùng tên đó sát vai giết kẻ địch, sau đó chiến thắng trở về.

Diêu Thiên lại không biết trong lòng cô ấy nghĩ gì, hắn bản tọa cảm thấy người con dâu này đại khái cũng có loại tình cảm ngu ngốc đó với nhi tử, nếu không tại sao làm cho cô ấy không thể buông tha?

d.d.l.q.d

Đang suy nghĩ, hai người đã đến Vọng Nguyệt Đình.

Diêu Thiên cho người dừng lại, ngồi nghỉ trong đình một lát.

Kinh Kinh thấy, thì ra là đình này xây ở trên sườn đồi, cho nên mới nói nữ nhân ấy kia nhảy từ nơi này xuống, không biết sườn đồi cao bao nhiêu, nữ nhân ấy ngã xuống sống hay chết.

Cô bản vương hết sức tò mò, liền đi tới ghé đầu nhìn xuống dưới.

Diêu Thiên sợ hết hồn, nhìn bước nữ nhân ấy chỉ cách bên trên sườn núi có một bước. Hắn bản vương cũng bất chấp cái gì lễ tiết, đưa tay kéo người trở lại.

Kinh Kinh chỉ cảm thấy đầu choáng váng, người đã ngã ở trong ngực Diêu Thiên. Cô ấy nghe được trái tim kia bang bang nhảy hết sức lợi hại, chính cô ấy cũng thế.

“Làm sao đối phương không cẩn thận như vậy, ngộ nhỡ té xuống làm thế nào?” Diêu Thiên cau mày quát hỏi.

Trong lòng Kinh Kinh hết sức vui sướng, bởi vì công công lại quan tâm mình như vậy.

“Biết.” Cô ấy không đợi Diêu Thiên đẩy ra chính cô ấy đứng thẳng người, lùi về phía sau một bước. Dù sao, đây là lần đầu tiên tên đó rống cô ấy như vậy, trong lòng khó tránh khỏi có chút khó chịu.

Diêu Thiên chỉ cảm thấy trong ngực trống trơn, người quy củ đứng ở bên cạnh, gương mặt uất ức. Hắn bản vương biết nhất định là bị mình nói trúng, liền nói: “Đi thôi!”

Kinh Kinh nhìn bóng lưng của hắn lão phu, hắn lão phu rốt cuộc là coi mình là nữ nhi mà thích hay là nữ nhân mà thích đây? Nếu thích như nữ nhi phàm thường, nhất định sẽ không hôn cô ấy. Nếu thích như là nữ nhân, hình như đến bây giờ cũng không chút nào để chứng minh.

Hương Vân Tự!

Diêu Thiên đến liền đi tìm lão hòa thượng nói chuyện, Kinh Kinh chính mình và Linh nhi tự đi dạo.

Bởi vì nơi này cũng không phải nơi hương khói cường thịnh, ngược lại hết sức an tĩnh tường hòa.

Kinh Kinh chỉ đi một vòng đã cảm thấy hết sức không thú vị, cho nên nữ nhân ấy muốn đi tìm công công xem đám người kia nói những gì.

Lão hòa thượng Hương Sơn Tự nghe nói đã hơn một trăm tuổi rồi, mặc dù không lớn tuổi như sư phụ, nhưng nhìn cũng coi là rất trẻ tuổi rồi.

Bởi vì lão hòa thượng mở cửa sổ ra, cho nên xa xa đã nhìn thấy hai người đám người kia ngồi ở trên bồ đoàn nói chuyện.

Không biết tại sao, đột nhiên Kinh Kinh cảm thấy công công và không khí nơi này rất hòa hợp, tựa như nguyên bản tên đó nên ở tại nơi đây.

Nàng lão phu khẽ thở dài một tiếng với Linh nhi, sau đó khom lưng đi tới nghe lén.

Linh nhi ít nhiều cũng quen thuộc tính khí thiếu phu nhân nhà mình, cô ấy (Linh nhi) không dám nghe lén cho nên đứng ở một bên nhìn cô ấy (Kinh Kinh) điên khùng.

Bởi vì cửa sổ mở ra, cho nên Kinh Kinh nghe được rất rõ ràng cuộc nói chuyện bên trong, hình như rất có dáng vẻ học hỏi, cô lão phu nghe có chút mơ hồ.

“Tâm không vững sao?” Lão hòa thượng nói.

“Chỉ là muốn biết rốt cuộc khi nào cơ duyên mới đến?” Diêu Thiên nói.

“Nóng lòng sao?” Lão hòa thượng nói.

“…… Có lẽ vậy!” Diêu Thiên nói.

“Cái gọi là cơ duyên, chính là thuận theo tự nhiên, đối phương rốt cuộc muốn trốn tránh cái gì chứ?” Lão hòa thượng nói.

Diêu Thiên hồi lâu không nói, sau đó nói: “Ta đây cũng không phải muốn chạy trốn.” HẮN cũng không có cái gì có thể trốn tránh, từ nhỏ đã lớn lên ở Hương Sơn Tự, hắn cảm thấy nơi này chính là gốc của mình, sớm muộn gì cũng phải trở lại.

“Định Tâm. Biết vì sao năm đó pháp danh của cậu gọi Định Tâm không?” Lão hòa thượng nói.

Ngoài cửa sổ Kinh Kinh ngẩn ra, chẳng lẽ trước kia công công là hòa thượng? Thế nào cũng không nghe người khác nhắc qua.

“Không biết.” Diêu Thiên nói.

Lão hòa thượng cuối cùng mở hai mắt ra, nói: “Năm đó cậu bởi vì thân thế của mình mê loạn tâm, cho nên bản vương gọi cậu là Định Tâm hi vọng cậu có thể vì một chút duyên Phật mà lưu lại. Nhưng là, cậu rốt cục vẫn rời đi. Nhưng mà bản vương lại vẫn gọi cậu Định Tâm, bởi vì tâm cậu vẫn không có vững chắc. Vì quốc sự mà quan tâm, vì thê tử chết mà phiền lòng, vì chuyện của nhi tử mà loạn tâm, nếu tâm cậu xác định, cơ duyên kia cũng đến.”

Diêu Thiên nhắm hai mắt lại, nói: “Nhưng mà bản tọa lại cảm thấy bây giờ là lúc.”

Lão hòa thượng khẽ lắc đầu, nói: “Người ngoài cửa sổ hà cớ gì mà tồn tại? Ngươi bản tọa dẫn theo cô bản tọa, chẳng lẽ không phải bởi vì quan tâm?”

Diêu Thiên giật mình, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Kinh Kinh không ngờ lão hòa thượng biết nữ nhân ấy ở đây, đứng lên khẽ mỉm cười với hai người bên trong, gãi gãi đầu, chạm tới chiếc lá dính trên sợi tóc, nói: “Bản vương không phải cố ý nghe lén, bản vương chỉ là….. Đi ngang qua……”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8