Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 22: Không khỏi kích động, quốc sư đánh hổ
Chuyện giữa nam và nữ chỉ cần tảng đá ở trong lòng người nào đó vừa vỡ, thì tức thì tựa như nước sông cuồn cuộn càng không thể thu hồi. Bây giờ Diêu Thiên chính là tình hình như thế, tên đó cũng là nam nhân tương đối cô đơn, đầu tiên là bị Kinh Kinh từng chút từng chút dung nhập vào cuộc sống, lại từng chút mở ra cánh cửa đóng chặt trong lòng tên đó.
Hôm nay đứng trước sống chết, cô ấy vẫn đối với mình không xa không rời, nữ tử trong thiên hạ có thể đối xử với chính mình như thế lại có mấy người.
Nữ tử khác, chỉ sợ vừa thấy tình cảnh này đã sớm chạy trốn không biết đi đâu, cho dù hắn rõ ràng luôn miệng nói để cho nữ nhân ấy rời đi, nữ nhân ấy đều không đi.
Nữ tử như vậy làm sao có thể không khiến người bản tọa động lòng?
Lúc hai người quên mất bản thân Diêu Thiên dùng hết sức ôm chặt sau lưng Kinh Kinh một cái, chỉ nghe một tiếng kêu đau ở bên tai lúc này mới tỉnh táo lại. Trên lưng cô ấy có vết thương, thế nhưng mình lại dùng lức ôm cô ấy lớn như vậy!
Vội vã buông tay ra, nói: “Ngươi bản tọa không sao chứ?”
Kinh Kinh ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, cánh môi hơi sưng, bộ dạng si mê mê người.
Diêu Thiên chỉ cảm giác cơ thể mình càng biến hóa mạnh hơn, làm cho tên đó sợ tới mức vội vã đẩy người sang một bên, nói: “Đứng dậy trước đi.”
Kinh Kinh mong manh ngồi dậy, nữ nhân ấy vừa rồi cho là mình sẽ cứ như vậy làm chuyện phu thê với Diêu Thiên, đều do vết thương trên lưng.
“Không có việc gì?” Cô ấy l**m l**m môi của mình nói: “Chuyển khí có thể chữa thương sao?”
Diêu Thiên hiện tại đã biết tình cảm của mình, bây giờ hắn đối với Kinh Kinh đã vượt ra qua quan hệ giữa cha và con gái. Trong lòng hắn đớn đau, bất đắc dĩ, tư vị (mùi vị) các loại tự trách trộn lẫn một khối, thế nào cũng không tách ra được.
Như thế nào xử lý?
“Ừ……” Diêu Thiên trọng thương cộng thêm thương tổn trong lòng hai phần đả kích chỉ cảm giác đầu váng mắt hoa ngay cả hơi sức nói tiếp cũng không có, tay che ngực, cổ họng ngòn ngọt.
Kinh Kinh nhìn thấy một tia máu trong miệng hắn ta đây từng chút chảy ra, hắn ta đây là hết sức muốn nhịn đi, đáng tiếc cuối cùng không thể nhịn được.
Nàng bản tọa sợ hết hồn, vươn tay lau máu cho hắn bản tọa, nói: “Ngươi bản tọa làm sao vậy, tại sao hộc máu……”
“Không sao……”
“Còn cái gì không sao!” Kinh Kinh bị dọa sợ đến nước mắt cũng sắp rơi xuống, rõ ràng vừa rồi đã tốt hơn trước rất nhiều, tại sao hiện tại lại nghiêm trọng rồi.
Diêu Thiên không dám nhìn nàng ta đây nữa, nhắm mắt lại nói: “Câm miệng, ta đây nói ta đây không sao.”
Tên đó vẫn là lần đầu tiên nói chuyện lớn tiếng với mình như vậy, Kinh Kinh sợ hết hồn lui một bước nhìn tên đó ngẩn người.
Diêu Thiên cũng không nói, trong lồng ngực càng ngày càng khó chịu.
Kinh Kinh rơi nước mắt một lúc lâu, thấy tên đó không nói nữa càng thêm sợ hãi, nhưng nhìn từ xa lại thấy lồng ngực tên đó phập phồng ổn định, không giống khuynh hướng trở nên ác liệt như vừa rồi lúc này mới có chút an tâm.
Lau lau nước mắt, nàng lão phu quay đầu nhìn người áo đen ở bên cạnh, bây giờ nhìn Diêu Thiên chẳng bằng nhìn hắn lão phu còn hài lòng chút.
Diêu Thiên mở mắt ra lúc thấy nha đầu kia kia nhìn chằm chằm người áo đen kia mãnh liệt, mặc dù cách xa nhưng cũng có thể thấy rõ dung mạo người áo đen kia hết sức thanh tú, tên đó không thể không thừa nhận người này là nam tử hết sức anh tuấn.
Ngay lập tức trong lòng ném xuống tất cả cảm giác lại dâng lên một cảm giác ghen tuông, cắn răng nói: “Nha đầu kia, ngươi bản tọa tới đây đỡ bản tọa đi lên.”
Kinh Kinh tức thì đồng ý nói: “Tốt!” Cuối cùng cũng để ý đến cô lão phu
Vốn là hi vọng thương thế của hắn tốt hơn một chút lại đi, nhưng có lẽ là bởi vì một quả bom hẹn giờ đang ở trước mặt hắn mới khẩn trương như vậy sao? Thôi, dẫn người đi đi!
Diêu Thiên miễn cưỡng đứng lên, rất nhanh được Kinh Kinh đỡ dậy.
Không ngờ nữ nhân ấy bị thương lại bị hắn lão phu thương tổn vẫn như cũ đỡ hắn lão phu, trong lòng đau xót.
Cuối cùng là hài tử, không biết sự thống khổ trong lòng hắn.
Diêu Thiên cắn răng, chỉ muốn mau mau trở về lại điều chỉnh cảm xúc của chính mình.
Chỉ là, chúng cũng biết những người muốn giết Diêu Thiên vẫn còn ở gần đây, nếu như sơ ý một chút sẽ sa vào trong cạm bẫy của chúng.
Diêu Thiên lại đi một đoạn đường, sau đó nói: “Nha đầu kia, tìm một nơi tương đối kín đáo giấu ta đây ở đó, cậu tự mình đi tìm người trong quan phủ.”
Kinh Kinh nói: “Không đi.”
“Cậu muốn hai người cùng chết sao?”
“So với một người chết vẫn hơn, hơn nữa chúng lão phu sẽ không chết.” Cùng lắm thì dùng hết tất cả bảo vật, để cho hai người bình an vẫn là có thể.
Diêu Thiên cũng không biết nữ nhân ấy lấy tự tin ở đâu ra, nhưng mình quả thật không thể liên lụy nữ nhân ấy, càng yêu càng muốn nữ nhân ấy yên ổn.
Mạnh mẽ dừng lại, nói: “Đối phương đi……”
“Không đi.” Kinh Kinh mặc kệ gã toàn lực kéo lên trước.
Diêu Thiên thế nhưng phát hiện sau khi mình bị thương không còn sức lực lại bị một thiếu nữ kéo đi một đoạn rất xa, hiện tại hắn bản vương mới biết bé gái này bề ngoài dịu dàng, kì thực rất quật cường.
Vì không để cho nàng lão phu lãng phí nhiều sức lực hơn nữa, hắn chỉ có thể đi theo.
Kinh Kinh cầm vòng cổ báo nguy ngập ở bên ngoài, chỉ mong nó có một chút nguy ngập nho nhỏ cũng phát hiện.
Cũng may, mong muốn của nàng lão phu được đáp lại.
Quẹo trái quẹo phải thế nhưng làm cho các nữ nhân ấy rời khỏi núi, mà Diêu Thiên chỉ coi nữ nhân ấy là lạc đường mà hắn đầu váng mắt hoa cũng không có cách nào chỉ đường, không ngờ đám người kia thậm chí hữu kinh vô hiểm nghèo vòng vo ra được bên ngoài.
Chạm mặt một đám người đi ra, Kinh Kinh sợ hết hồn.
Vòng cổ báo nguy ngập thế nhưng không có một chút động tĩnh, nàng bản tọa ngẩn ra. Đang nghĩ phải tránh đi đâu, thình lình nghe Diêu Thiên nói: “Là người mình……” Nói xong, hắn chỉ cảm giác hơi sức toàn thân mất hết cả người ngã xuống đất.
Kinh Kinh tức thì chân đạp trung bình tấn gắt gao ổn định trên đất miễn cho gã ngã xuống, chỉ chốc lát một đống bóng người trắng chạy vội tới trước mặt. Người dẫn đầu là một lão nhân (ông già) râu dài, thấy Diêu Thiên té xỉu thì nói: “Mời hai vị đi cùng chúng ta đây đến Liên Hoa Quan một chuyến.”
Kinh Kinh nghe nói là người mình cũng buông lỏng cảnh giác, nói: “Tốt.”
Lũ người kia đi lên đỡ Diêu Thiên dậy, mọi người trước sau hộ tống hai người đến Liên Hoa Quan gần đây. Đạo sĩ trong đây nói đã bị lũ người kia đuổi khỏi đến một cái viện, còn cái viện này là bị những thứ không biết là hạng người nào này bao vây rồi.
Kinh Kinh cho rằng đám người kia đều là cao thủ, hơn nữa nhân số cũng không ít, nếu quả thật là người mình vậy thì có thể yên tâm. Bất quá, nữ nhân ấy vẫn không yên tâm, nhất định phải canh giữ bên cạnh Diêu Thiên.
Những người đó hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là mặc kệ nàng bản tọa ở bên cạnh quan sát.
Nhưng vì nam nhân muốn chữa trị thì phải cởi gã phục, cô lão phu bị buộc không thể làm gì khác là đành phải rời khỏi phòng.
Mà trong phòng, lão tiền bối râu bạc trắng bỏ đi gã phục quốc sư đại nhân, lại kinh dị phát hiện một chuyện. Đó chính là trước ngực địa phương riêng tư nhất của quốc sư đại nhân gã quá đỗi tôn kính quá đỗi thánh khiết thế nhưng cất giấu một cái yếm của nữ nhân.
Hắn quay đầu lại nhìn, thấy hai người sau lưng cũng chú ý tới, nhưng chúng nhanh chóng chuyển ánh mắt sang bên cạnh, giả bộ cái gì cũng không nhìn thấy.
Ông lão râu bạc trắng vội vàng thu hồi cái yếm này đặt ở dưới gối của Diêu Thiên, sau đó cho hắn bắt mạch trị thương. Bận rộn hồi lâu, hắn ngay lập tức cho người mời Kinh Kinh đi vào.
“A Cha hắn không sao chứ?” Thấy lão tiền bối râu bạc trắng cũng không có dáng vẻ lo lắng Kinh Kinh cho là hẳn là không có chuyện gì.
Ông lão râu bạc trắng nói: “Đúng, nhưng vẫn phải tĩnh dưỡng trong một thời gian ngắn vết thương mới có thể khỏi hẳn.”
“Ừm, bản tọa hiểu.” Kinh Kinh gật gật đầu, trái tim cuối cùng cũng buông xuống.
d,d,l,q,d
Lão tiền bối râu bạc trắng nhìn vết thương của nữ nhân ấy cũng không nhẹ, nói: “Hiện tại trong nhà lão phu không có nữ tử, xin thiếu phu nhân chờ thêm một chút sẽ có người tới thay chữa thương cho ngài.”
Kinh Kinh nói: “Bản tọa không sao, tìm bộ hắn phục cho bản tọa mặc là được.”
Kết quả tới lúc Diêu Thiên tỉnh, thấy thiếu nữ trẻ toàn thân mặc đạo bào màu xanh nằm rạp ở bên giường mình yên ổn ngủ. Chỉ là hình như cô ấy ngủ không quen, trong mộng vẫn kêu lên: “A Cha…… Cẩn thận……”
Diêu Thiên khẽ thở dài, mình phải bắt nàng lão phu làm thế nào mới tốt.
Thoáng chịu đựng muốn ngồi dậy, nhưng không ngờ đánh thức thiếu nữ trẻ bên cành. Nữ nhân ấy chợt ngồi thẳng nói: “A Cha ngươi ta đây đã tỉnh rồi? Muốn làm cái gì?”
Diêu Thiên nhìn đôi mắt nữ nhân ấy hồng giống một đôi mắt thỏ, nhưng vẫn cố chấp lấy tinh thần lo lắng cho mình. Hài tử là một đứa bé ngoan, là một đứa trẻ trong sáng, là ý tưởng của mình thật xấu xa.
Chỉ là phần tâm tình kia chưa bao giờ có, tên đó thậm chí cảm thấy được chính mình mới trải qua một lần sinh tử, loại cảm giác này tên đó không muốn buông tha cũng không thể không buông tha. Không bằng, thừa dịp thời gian này còn chưa hồi kinh, mặc kệ phóng túng bản thân đi. Trở về kinh, hai người chỉ sợ sẽ không thể đơn độc gặp mặt.
“Bản vương muốn ngồi một chút.” Diêu Thiên nói.
Kinh Kinh vội vàng giúp tên đó di chuyển thân thể, sau đó lấy gối đầu rồi nâng đỡ cho tên đó tựa vào sau lưng, nói: “A Cha cảm thấy khá hơn chút nào không?”
Một tiếng A Cha làm cho tim hắn như bị đao cắt, ho nhẹ mấy tiếng, nói: “Đã không sao rồi.” Nhìn sau lưng nàng bản tọa một chút, nói: “Thương thế của ngươi bản tọa thế nào?”
“Thương thế của ta đây không có việc gì.” Kinh Kinh tức thì nói.
Kế tiếp Diêu Thiên cũng không biết nói cái gì rồi, hắn nhắm mắt lại, trong lòng ngoại trừ tự trách mình không nên sinh ra cái loại ý nghĩ xấu xa đó với cô ta đây, càng hận hơn thân phận hai người không đúng, chỉ cần…… Chỉ cần phu quân của cô ta đây không phải Viễn Từ đổi thành bất kỳ một người nào khác, hắn có lẽ đều đã dùng hết tâm kế giành cô ta đây trở lại, nhưng hiện tại biện pháp gì hắn cũng không có.
“A Cha, đối phương uống cháo sao?” Kinh Kinh hỏi.
“Không cần.” Trong lòng Diêu Thiên lại càng buồn bực, chỉ là nghĩ tới trước khi trở lại Kinh Thành nhất định phải ở chung thật tốt mới được, hắn bản vương bây giờ không có bất kỳ lý do gì để mắng cô ấy.
“Quốc sư đại nhân.” Ngoài cửa có tiếng gọi.
“Vào đi!” Diêu Thiên mệt mỏi nói.
d,d,l,q,d
Người đi vào là lão tiền bối râu trắng dài đó, thắt lưng của tên đó cong tới gần như là quỳ xuống với Diêu Thiên, nói: “Tả Hộ Pháp Thiên Ky Môn Hoàn Lưu tham kiến quốc sư đại nhân.”
“Đứng lên đi, chuyện điều tra như thế nào?” Diêu Thiên cũng không có nhìn hắn chỉ là nhàn nhạt hỏi.
Tả Hộ Pháp Hoàn Lưu nói: “Hữu Hộ Pháp đã điều tra rõ, chính là con hổ đó không sai, không ngờ răng hổ của tên đó còn rất lợi……”
Con hổ? Ai vậy!
Kinh Kinh không muốn hỏi quá nhiều, thật ra thì nữ nhân ấy cũng không thích chuyện đấu tới đấu lui, một lòng một dạ chỉ là yêu nam nhân trước mắt.
Chỉ thấy Diêu Thiên bỗng nhiên khẽ mỉm cười, nói: “Thả ra tin tức, nói bản tọa gặp nạn ở Hương Vân Tự.”
“Cái gì? Này trong triều không phải muốn……” Khóe miệng Hoàn Lưu rút gân, trong triều nhất định đại biến rồi, còn không lật trời đi.
Diêu Thiên cũng không quan tâm nói: “Đã có người thích nuôi hổ gây tai họa như vậy thì để cho hắn lão phu bị cắn ngược lại một cái, đến lúc đó người bị đau lại không phải là lão phu. Mặt khác, thông báo cho tam quân yên lặng hóa trang tiến về phía Kinh Thành, người bị phát hiện giết.”
Hoàn Lưu nói: “Vâng”
Diêu Thiên nói: “Lần này, cho dù ta đây chém không tới được đầu hổ cũng làm cho tên đó rơi mấy cái răng hổ.”
Hoàn Lưu đáp một tiếng, người tức thì lui ra ngoài.
Kinh Kinh trừng mắt nhìn, hỏi “Dùng tam quân đi rút ra răng hổ sao?”
Diêu Thiên cười nói: “Con hổ này có chút đặc biệt, ở trong triều có chức quan, trong hậu cung cũng có người, muốn rút răng hắn lão phu thật ra thì cũng không dễ dàng.”
Kinh Kinh hiểu, chúng đây là tranh đấu trong triều. Không biết con hổ kia là ai lại dám tìm công công phiền toái.
Nhưng Diêu Thiên lại lấy bàn tay sờ dưới gối, bởi vì hắn nhìn thấy vừa rồi lúc Hoàn Lưu rời đi ánh mắt hắn nhìn dưới gối hết sức quái dị.
“A Cha đối phương tìm cái gì bản tọa giúp đối phương……” Kinh Kinh còn chưa nói xong lời chỉ thấy Diêu Thiên cầm một cái yếm ở dưới ra.
Cô bản tọa rút rút, đúng là cái yếm của mình.
Sờ sờ hắn phục trống không bên trong, đỏ mặt.
Diêu Thiên sợ hết hồn, ngay lập tức ném ra ngoài nói: “Đạo quán này làm sao giấu loại vật này, buồn cười.”
Kinh Kinh theo bản năng đón lấy, cái yếm này là bảo vật không thể ném!
Kết quả nàng bản vương vừa chạm tới, Diêu Thiên lại sợ run, nói: “Đây là?”
Kinh Kinh vuốt vuốt thứ bắt được ở trong tay, đỏ mặt nói: “Của ta đây đấy……”
“Cái gì?” Nội hắn của nữ tử sao có thể tùy tiện cởi? Hơn nữa còn giấu ở dưới gối của mình. Tên đó hữu ý vô ý liếc trước ngực cô lão phu một cái, không trách được nhìn không giống lúc trước, thiếu đi món hắn phục quan trọng nhất.