Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 24: Tiểu tiên nữ năm đó chính là thiếu phu nhân hiện tại
Diêu Viễn Từ sợ run thời gian một ly trà nhỏ, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to nói: “Bản vương đã làm cái gì? Cũng làm cái gì……” Hắn bản vương làm như nổi điên đột nhiên giơ tay hất toàn bộ nhạc khí xuống đất.
Tố Vân vội la lên: “Tướng công đối phương thế nào?”
“Đi ra ngoài, đi ra ngoài, cút ra ngoài……” Diêu Viễn Từ giống như nổi điên lôi kéo những nhạc khí trước kia hắn bản vương thích, ném toàn bộ chúng xuống đất.
Bể vỡ, hư hỏng……
“A……” Chân Tố Vân bị đụng vào, cô ấy sợ tới mức kêu to.
Kinh Kinh trực tiếp lui ra, nữ nhân ấy rất sợ bị đập đến, vết thương trên người vừa khỏi!
Tố Vân cũng là nữ tử thông minh, nàng bản tọa cũng sợ tướng công đang nổi nóng đánh. Nhà mẹ đẻ cũng không phải là nơi đáng dựa vào, mình chỉ là một thiếp thất, bị đánh cũng là bình thường.
Nghĩ vậy cô ấy khóc lóc rối rít ra ngoài, chỉ nhìn Kinh Kinh một cái dậm chân chạy mất.
Kinh Kinh buồn bực, nữ nhân ấy là chọc vào người nào.
Chỉ là nữ nhân ấy lại không có chạy, tìm Xuân Hỉ tới nói thiếu gia nhà tên đó đang nổi điên để cho tên đó đi nhìn một chút. Xuân Hỉ chạy thẳng tới gian phòng Diêu Viễn Từ mà Kinh Kinh cũng trở về chỗ ở của mình.
Mà Diêu Thiên bên này, hắn một tay gõ cái bàn nhỏ dựa trên giường, chỉ chốc lát một bóng người từ bên ngoài nhảy vào quỳ ở trước mặt hắn, miệng nói: “Quốc sư đại nhân……”
Diêu Thiên nói: “Nói đi!”
Người kia nói: “Hình như thiếu gia đang tức giận với Tố Vân thiếu nữ, cho nên đuổi cả hai người ra ngoài, hiện tại thiếu phu nhân đã trở lại chỗ ở nghỉ ngơi.”
Diêu Thiên lúc này mới mở mắt, chỉ là ngắn ngủn không quá nửa giờ con ngươi ta đây của hắn đã nhiễm lên sắc đỏ. Nghe được người nọ nhắc tới, hắn cảm giác hơi sức biến mất trong thoáng chốc, thiếu chút nữa ngã từ trên tháp xuống, phải dùng một tay chống mới miễn cưỡng ngồi thẳng được nói: “Giang hồ bên kia cũng liên lạc xong sao?”
Người kia nói: “Trong môn truyền lời tới toàn bộ đã liên lạc xong, chỉ chờ quốc sư tấn công.”
Diêu Thiên cười nói: “Cậu nói, là bản vương là rút răng bên trái của tên đó hay là bên phải đây?”
Người nọ không phát biểu lời nào, tên đó từ nhỏ đã đi theo bên người quốc sư biết cái gì nên nói cái gì không nên nói.
Diêu Thiên nói: “Bên trái đi, nhìn có vẻ dễ đối phó chút, nhưng lại cắt đứt hắn bản vương và thế lực trong chốn giang hồ, rất tốt.”
Tên đó từ từ ngồi dậy nói: “Tiểu Ly, ngươi ta đây cũng không cần đi, về sau phụ trách giám thị hành động của thiếu gia, chỉ cần thiếu phu nhân và tên đó gặp mặt đều phải báo lại cho ta đây.”
Thiên Lý nói: “Vâng” nhưng là đây là chuyện nhà quốc sư đại nhân, từ trước đến giờ hắn ta đây không thích người ngoài lắc lư trong nhà hắn ta đây, lần này tại sao lại phân phó như vậy? Chẳng lẽ là thiếu phu nhân có vấn đề?
Hắn ta đây cũng không dám hỏi nhiều, chỉ là lui người ra ngoài.
Mà Diêu Thiên thở phào nhẹ nhõm, hắn bản vương thật không biết làm thế nào nếu như nghe được Thiên Ly nói Kinh Kinh ngủ lại ở chỗ của Viễn Từ? Mặc dù vẫn tự nói với mình lũ người kia thủy chung là phu thê, hơn nữa bé gái kia đối với nhi tử cũng không sai, nhưng là kể từ khi biết tâm tư của mình thì thế nào cũng không thể thấy lũ người kia tốt.
GÃ từ nhỏ đã ở trong chùa, đối với mọi việc cũng không phải là tương đối chấp nhất, vì thế gã mới làm quốc sư mà không phải tướng quốc.
Hiện tại tên đó đột nhiên phát hiện, mình căn bản không hiểu rõ chính mình, thì ra là tham muốn giữ lấy của tên đó thế nhưng mạnh mẽ như vậy.
Đi tới bên cửa sổ nhìn ánh trăng, đã vài ngày chưa nhìn thấy cô lão phu, không biết cô lão phu trôi qua như thế nào?
Kinh Kinh trải qua cũng không tốt, cô lão phu nhìn phương pháp cuối cùng hai chữ ‘ lên giường ngẩn người. Rốt cuộc lúc nào thì cô lão phu mới có thể trở thành nhất thể với công công đây?
Cứ như vậy thở dài một tiếng hai ngày, Diêu Viễn Từ lại tới.
Sắc mặt của tên đó nhìn có chút tái nhợt, vừa tiến đến thì nói với Xuân Hỉ: “Cậu đi ra ngoài trước đi!”
Kinh Kinh hiện tại ở phòng vốn là tân phòng của hai người, cho nên cánh cửa gì đó tự nhiên không có.
Diêu Viễn Từ trầm mặc ngồi, cho đến khi Kinh Kinh hỏi “Xin hỏi, thiếu gia ngài có chuyện gì sao? Có phải là muốn lão phu khuyên Tố Vân trở lại?”
Diêu Viễn Từ cười khổ nói: “Kinh Kinh……”
Kinh Kinh cả người run lên, tên đó thế nhưng gọi tên cô ấy, hơn nữa gọi thân thiết như vậy. Đây là mặt trời mọc từ hướng tây hay là bởi vì cô ấy quá nhớ công công mà nghe nhầm.
Diêu Viễn Từ vừa yên lặng trong chốc lát, mới nói: “Lão phu thực xin lỗi cậu Kinh Kinh.”
Kinh Kinh ngây ngốc nói: “Hả?”
Diêu Viễn Từ nói: “Bản vương không biết này tiên ca (bài hát về tiên nhân) là cậu hát, bản vương vẫn cho là Tố Vân, cho nên mới cưới cô ấy vào cửa.”
Kinh Kinh vẫn không hiểu nói: “Hả? Không phải cô ta đây hát thì thế nào?”
Ngón tay Diêu Viễn Từ vừa động, vẻ mặt tổn thương nói: “Có lẽ sau khi ngươi lão phu nghe một đoạn chuyện xưa, ngươi lão phu sẽ hiểu rõ mọi chuyện.”
Kinh Kinh hiện nay cũng rất nhàm chán, nói: “Đối phương nói đi!” Cô ấy vừa uống trà vừa nghe.
Chỉ nghe Diêu Viễn Từ nói: “Năm đó lão phu bảy tuổi đã từng bị kẻ địch của cha lão phu bắt đi, lũ người kia đánh gãy hai chân của lão phu ném lão phu vào trong một cái hầm phân.” Tên đó dừng một chút tựa hồ muốn nghe phản ứng của Kinh Kinh, mà Kinh Kinh bên này giật giật khóe miệng, cái khác có thể khinh thường, nhưng cứu người trong hầm phân là do sư phụ cứng rắn đẩy nàng lão phu đi xuống, thù này nàng lão phu toàn bộ nhớ ba năm.
“Nhưng lão phu không ngờ, một tiểu tiên nữ thế nhưng nhảy vào cứu lão phu ra ngoài. Nữ nhân ấy tắm cho lão phu, vừa tắm vừa hát. Bài hát nữ nhân ấy hát rất êm tai khác các bài hát khác, lão phu hỏi là bài hát gì, tại sao không giống. Thầy của nữ nhân ấy nói đám người kia là Thần Tiên, hát không phải bài hát của phàm nhân. Lão phu cũng nghĩ vậy, có người phàm nào sẽ nhảy vào trong hầm phân cứu lão phu đây?”
Kinh Kinh cắn răng, nói: “Đó là bị ép buộc.”
“Hả?”
“Không có việc gì, đối phương nói.”
“Bản tọa đau đến muốn chết, nhưng tiểu tiên nữ nói nam nhân nhất định phải kiên cường, nếu không trưởng thành thế nào bảo vệ mình thê tử. Cho nên bản tọa nhẫn nhịn, cô ấy khen bản tọa nhất định sẽ trở thành một nam nhân vô cùng cực lợi hại. Đáng tiếc, cặp mắt bản tọa không thể thấy, nếu không có thể thấy hình dáng tiểu tiên nữ.”
Nhìn thấy cậu tức thì hối hận, còn không xinh đẹp bằng nam nhân như sư phụ.
“Nhưng sư phụ hắn nói tiên sơn có rất nhiều chuyện, cứ như vậy lôi kéo nàng ta đây đi. Nghe bọn hắn nói chuyện ta đây hiểu biết rõ tiểu tiên nữ ở dưới phàm trần, nàng ta đây nhất định sẽ trở về. Cho nên trong vài năm này ta đây vẫn một mực tìm kiếm, nhưng không có kết quả. Chỉ là, đột nhiên có một ngày ta đây nghe được bài hát tiểu tiên nữ hát, chính ở trong nhà mình, lúc ấy ta đây hỏi Xuân Hỉ, hắn nói chỉ có Tố Vân là người ngoài tới. Ta đây…… Ta đây lúc đó cho là ngươi ta đây không biết hát loại bài hát này, cho nên một lòng cho là Tố Vân hát, không thể nghĩ đến nhận lầm. Kinh Kinh, ngươi ta đây nói cho ta đây biết, thật ra thì ngươi ta đây chính là tiểu tiên nữ năm đó đúng không?” Diêu Viễn Từ không biết chính xác bị trí của Kinh Kinh, chỉ là nắm chặt hai tay chờ trả lời.
Kinh Kinh nghe xong chuyện cũ này thì hiểu, Diêu Viễn Từ này thích chính là mình năm đó cứu gã, nàng ta đây sao dám nói ra, nói: “Không phải là ta đây, đối phương nhận lầm người.”
Diêu Viễn Từ nói: “Không thể nào, bài hát này không phải bài hát của phàm nhân, sẽ không ai hát. Nhiều năm như vậy, ta đây chỉ nghe một mình tiểu tiên nữ hát.”
Kinh Kinh vội vàng nói: “Thật ra thì lão phu cũng là nghe một tiểu tiên nữ hát nên học theo, lão phu thật sự là không là nữ nhân ấy.”
Diêu Viễn Từ ngẩn ra, đây cũng là có khả năng.
Nhưng hắn bản vương không buông tha nói: “Vậy cậu có biết cô bản vương ở đâu?”
Kinh Kinh nói: “Bản vương chỉ nghe cô bản vương hát dưới ánh trăng, ở đâu bản vương cũng không biết.” Người nào trời tối sẽ chạy loạn khắp nơi, cho nên nói như vậy hắn bản vương nên hiểu.
“Hơn nữa, bây giờ cậu và Tố Vân đã là phu thê, vẫn là không nên nghĩ cái gì tiên nữ nữa hảo hảo đối tốt với cô lão phu đi!”
“Không thể nào, ta đây sẽ không quên nữ nhân ấy, vĩnh viễn sẽ không.” Hi vọng tan vỡ trong lòng Diêu Viễn Từ hết sức nặng nề, xoay xe bánh gỗ đi.
Kinh Kinh nhìn bóng lưng của tên đó dừng lại một lát giật giật khóe miệng, cô bản tọa quên mất toàn bộ đoạn chuyện cũ này, không ngờ người này lại vẫn nhớ rõ ràng như vậy. Cô bản tọa cả người nằm úp sấp ở trên giường, đấm giường nói: “Sư tôn đều là ngươi bản tọa hại bản tọa, chính ngươi bản tọa ngại bẩn ngại phiền liền đạp bản tọa đi xuống, hiện tại bản tọa lại phải nói dối lại phải che giấu càng phiền……”
“Thì ra là, thật sự là cậu……” Cười khổ một tiếng, Diêu Viễn Từ nghe lời nữ nhân ấy vừa nói không sót một chữ lọt vào trong tai. Nếu là người khác có thể nghe không rõ, nhưng tên đó mắt mù từ nhỏ lỗ tai linh mẫn, cho dù người đang ngoài cửa cũng nghe được rất rõ ràng.
Kinh Kinh người tức thì từ trên giường nhảy lên, chỉ vào tên đó nói: “Cậu cậu…… Cậu không phải đã đi rồi sao?”
Diêu Viễn Từ nói: “Lão phu vốn định trở lại hỏi thăm đối phương ở chỗ nào nghe được tiểu tiên nữ hát thì đi tìm kiếm, không ngờ người kia thật sự là đối phương, Kinh Kinh!”