Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 31: Quan phủ VS Vân gia, thắng bại đều là người thua
Cái tên Yên Phi này cô bản vương rất quen thuộc, trước kia thời điểm thầy khóc vì thất tình nhắc tới cô bản vương không ít.
Kinh Kinh gặp qua không ít nam nhân sau khi hưu thê nói thê tử không tốt ra sao, nhưng thầy chỉ thổi phồng ưu điểm của sư tỷ, cái gì tu đạo tiên pháp rất nhanh, rất có tuệ căn.
Cái gì mỹ mạo (tướng mạo đẹp) mạnh mẽ, đáng yêu hiếu thắng và……
Hôm nay vừa thấy, trừ tướng mạo đẹp cái khác còn không quá rõ ràng.
Yên Phi nói: “Tướng công, bản tọa và vị cô gái này vừa gặp như đã quen từ lâu có thể để bản tọa mời nàng bản tọa vào hậu viện nói chuyện một chút được hay không?”
Vân Trạch bất đắc dĩ nói: “Đã như vậy, vậy vị Mễ cô gái này cùng phu nhân đi hậu viện đi!”
“Tiểu tỷ tỷ, đi một chút, Anh nhi dẫn ngươi ta đây đi.” Nói xong tiểu nam hài kia đã chạy tới bắt được tay Kinh Kinh đung đưa trái phải.
Kinh Kinh cảm thấy tiểu hài này rất nhiệt tình, nói: “Tốt.”
Vân Phỉ nói: “A……”
Yên Phi cười nói: “Đối phương còn sợ ta đây ăn thiếu nữ này sao?”
Vân Phỉ lắc lắc đầu.
Yên Phi cười dẫn Kinh Kinh đi, nói: “Tướng công, nhớ rõ nhanh uống canh bổ nhé.”
Vân Trạch gật gật đầu, sau khi Yên Phi ra cửa hắn bản vương cau mày nói: “Lại là canh bổ, mấy ngày nay bản vương rất khổ.”
Vân Phỉ quay đầu cười trộm, Vân Trạch nói: “Đối phương muốn cười thì cười trước mặt đi, đại tẩu của đối phương luôn cho là thân thể lão phu suy yếu nghĩ biện pháp làm cho lão phu những thứ thuốc bổ kia. Nhưng bây giờ cô ấy lại đang có thai, vẫn còn muốn lão phu uống những thứ canh kia…… Kết quả, thiếu chút nữa hại cô ấy sanh non.” Tên đó thuận miệng nói ra toàn bộ tâm sự, lại cảm giác không đúng, ho nhẹ mấy tiếng nói: “Đối phương coi như không nghe thấy.”
Vân Phỉ lắc lắc đầu một cái, sau đó cầm giấy bút lên viết: “Sao huynh không nói sự thật với đại tẩu, mình xuất thân sát thủ cũng không phải thư sinh mong manh, không cần bổ……”
Vân Trạch khẽ thở dài nói: “Nếu là nữ nhân ấy biết bị dọa chạy làm thế nào? Trước kia còn sợ, hiện tại trong bụng lại có thêm một người, bản vương không muốn mất đi……”
Vân Phỉ cười viết: “Vậy huynh cứ tiếp tục uống thuốc bổ đi! Nhưng phải nhớ là đại tẩu rất thông minh, nếu để cho nữ nhân ấy phát hiện ngươi bản tọa tìm nữ nhân khác tiết hỏa, cẩn thận gia biến.”
Vẻ mặt Vân Trạch khổ đau, nói: “Bản vương nào dám!”
Nghĩ đến năm đó trong một lần làm nhiệm vụ bị thương sau khi gặp được Yên Phi và được cô ta đây cứu thì đối với cô ta đây nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu), thậm chí không tiếc biến tổ chức sát thủ chính mình kinh doanh nhiều năm thành thương hộ phàm thường.
Yên Phi vẫn luôn cho rằng tên đó là thư sinh mong manh, càng thêm yêu mến tên đó, vì báo ân mà hầu hạ tên đó chu đáo. Thuốc bổ này nọ cũng không ít, mà cũng không biết cô ấy học được phương thuốc kì quái ở đâu, bổ thân thể luôn là hạng nhất.
Nghĩ đến tình hình năm đó khuôn mặt Vân Trạch kéo ra, hắn vốn chính là người tập võ nội lực dư thừa, hơn nữa đại bổ sao còn chịu được, cho nên vào một buổi tối nào đó hắn trực tiếp cường.
Tuy nói đây là ác quả (hậu quả xấu) chính Yên Phi chuốc lấy, nhưng gã vẫn là không đành lòng, những năm gần đây vẫn cẩn thận che chở cho nàng ta đây, chỉ là canh bổ này vẫn như cũ chưa từng dừng lại.
Vân Phỉ dĩ nhiên biết ca ca khó xử, trước kia tên đó bị bắt uống hai lần, thiếu chút nữa trốn chạy đi tìm thiếu nữ đi. May mắn nhịn được, lúc ấy rất đồng tình với ca ca.
Lại nói Kinh Kinh được Yên Phi dẫn đi, họ vừa bước vào gian phòng Yên Phi nhanh chóng gọi người hầu dẫn nhi tử Vân Anh ra ngoài, sau đó nói với cô lão phu: “Muội muội thế nào đến nơi này của sư tỷ, lại có chuyện gì sao?”
Kinh Kinh hâm mộ nói: “Vốn là đến tìm thầy, nhưng nửa đường gặp được.”
Yên Phi cười nói: “Vậy lão nam nhân hắn luyến đồ (yêu đồ nhi) như thế nào chạy mất đây?”
Trong lòng Kinh Kinh tràn đầy tâm sự tựa như rốt cuộc tìm được người nói ra, đột nhiên ôm sư tỷ nói: “Sư tỷ, bản vương bị nam nhân ghét bỏ, làm thế nào?”
Yến Phi giật mình, nói: “Dù thế nào cũng sẽ không phải thầy chứ?”
Kinh Kinh khẽ lắc đầu nói: “Không phải tên đó, là một người nam nhân khác, bản vương rất thích tên đó, nhưng sau khi tên đó áp đảo bản vương thì không nhìn bản vương nữa.”
Yên Phi nói: “Đối phương đừng vội, nói rõ cho bản tọa nghe.”
Kinh Kinh đem tất cả mọi chuyện nói cho Yên Phi nghe, Yên Phi nghe được co rút. Cô ấy (Yên Phi) biết người được thầy dạy dỗ đều rất quái dị, nhưng dám trực tiếp ám toán công công mình trái lại cô ấy là người (Kinh Kinh) đầu tiên.
Suy nghĩ một chút cái nhìn thế nhân, nàng bản vương lo lắng dị thường nói: “Chuyện này không thể trách hắn bản vương cũng không thể trách cậu, chỉ trách trên đời này không có chỗ tha cho các cậu.” Yên Phi rất thương xót nàng bản vương, bởi vì người nàng bản vương yêu chỉ sợ không cách nào sống cả đời với nàng bản vương.
“Là bởi vì ý kiến của người khác, cho nên tên đó mới không để ý tới ta đây?” Kinh Kinh hỏi.
Yên Phi vuốt đầu của cô bản vương nói: “Đúng vậy, những chuyện này đối với nam nhân rất quan trọng, càng quyền cao chức trọng càng để ý cái nhìn người ngoài, huống chi quan hệ của các ngươi bản vương chỉ sợ người đời không chấp nhận được.”
Kinh Kinh lắc lắc đầu nói: “Nếu hắn thật sự là người như vậy, bản vương ngược lại thật thương yêu hắn.”
Yên Phi chỉ nói cô bản tọa trẻ người non dạ, nói: “Đối phương từ từ sẽ rõ, chỉ là nơi này của sư tỷ lúc nào đều hoan nghênh đối phương… nếu đối phương thích thì ở nơi này lâu dài là được.”
Kinh Kinh không dám đối người ngoài nói ra chuyện như vậy, nhưng mà sau khi nói với sư tỷ thì tâm tình nhẹ nhõm không ít.
Nàng ta đây vừa mới nói chuyện phiền muộn trong lòng xong, liền thấy một tiểu bé gái chạy như điên vào trong phòng, vừa chạy vừa run âm thanh: “Phu nhân, phu nhân không xong.”[tan_hye,d,d,l,q,d]
Vân Trạch không an bài quá nhiều cao thủ bên cạnh phu nhân của mình, tránh cho nàng bản tọa nhận ra manh mối gì.
“Chuyện gì không xong?” Yên Phi ngược lại ước gì xảy ra một chút chuyện, mấy năm này nàng bản vương được bảo vệ quá mức hơi giận trượng phu chuyện gì đều không nói với nàng bản vương.
Nếu như nói nữ nhân đang ở trong phúc mà chẳng biết phúc chính nói với cô ấy, nhưng cô ấy đã sớm muốn giải thích mình đã học thuật pháp Tiên Nhân, không cần bảo vệ cô ấy quá chặt chẽ. Nhưng trượng phu thế nào cũng không nói chuyện của hắn lão phu ra, cô ấy cũng đọ sức, kéo dài nhiều năm như vậy, ngay cả hài tử thứ hai cũng có rồi.
Tiểu tiểu cô nương nói: “Không biết binh lính từ đâu tới đã bao vây phủ chúng ta đây, hơn nữa còn luôn miệng bảo chúng ta đây giao người ra, nếu không sẽ đánh tiến vào.”
“Giao người nào?”
“Là thiếu phu nhân nhà quốc sư……”
“Bản tọa?” Kinh Kinh chỉ mặt của mình hỏi.
Yên Phi đột nhiên ngẩn ra, sau đó vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của Kinh Kinh nói: “Một thiếu gia vô danh không có quyền không có khả năng làm đến mức này, có lẽ là công công nhà cậu……” Không ngờ nam nhân của nữ nhân ấy thật đúng là dám mạo hiểm bị người nói xấu tới đòi người.
Đang suy nghĩ, thì nghe ngoài cửa có người nói: “Phu nhân có ở trong không?”
Yên Phi co rút, rõ ràng võ công cao cường nhưng vừa đến hậu viện này lời nói liền thủ thỉ thù thì (nhỏ nhẹ), nữ nhân ấy cũng không ăn tên đó, không cần phải như vậy chứ!
“Ở, đi vào.” Hắn giả bộ nữ nhân ấy cũng giả bộ, dù sao rảnh rỗi không có việc làm.
Vân Trạch đi vào nhìn Kinh Kinh một cái, cũng biết cô ấy là một phiền toái, lúc này mới vào phủ không quá một thời gian nhà người ta đây đã tới tìm, còn muốn tấn công phả phủ bắt người.
Quốc sư tính tình khôn khéo không có khả năng không tra được Vân gia chúng, bên ngoài là thương hộ phàm thường thực tế lại là tổ chức sát thủ, cho nên mới không có trực tiếp đi vào.
“Phu nhân, người nhà chồng vị thiếu phu nhân này tìm tới, có thể thả nàng bản tọa trở về hay không?”
“Đối phương muốn trở về sao?” Yên Phi hỏi Kinh Kinh.
Kinh Kinh nói: “Bản tọa có thể tùy hứng sao?”
Yên Phi cười nói: “Ngươi bản vương chỉ cần tùy hứng là tốt rồi.”
Kinh Kinh mỉm cười, quả nhiên là sư tỷ nhà mình, vì vậy cô bản vương viết lá thư giao cho Vân Trạch nói: “Bản vương tạm thời không muốn trở về, xin vị tiên sinh này đưa tin cho lũ người kia là được rồi.”
Vân Trạch nghiến chặt hàm răng, nhưng mặt ngoài vẫn tươi cười nói: “Đã như vậy thiếu phu nhân và phu nhân ngồi ở đây nói chuyện, bản vương đi một chút rồi trở về.” Đáng chết tiểu bé gái này kiếm chuyện cho hắn bản vương làm, không có việc gì bỏ nhà ra đi còn không trở về, hắn bản vương cũng không muốn đối địch với Thiên triều.
Sau khi đưa tin tức ngược lại bên kia trầm mặc, nhưng cũng không có tức thì rút lui, vẫn bao vây như cũ. [tan_hye,d,d,l,q,d]
Vân Trạch đứng ở trong viện, phu nhân mình bảo vệ thiếu phu nhân này thật tốt, thế nào cũng không thả người. Thật không rõ, hai người nữ nhân lũ người kia thế nào vừa gặp mặt đã dính nhau như vậy?
TÊN ĐÓ càng nghĩ càng không đúng, lại đi vào nói: “Phu nhân, xin hỏi ngài và thiếu phu nhân……”
Yên Phi nắm tay Kinh Kinh ra ngoài, nói: “Bản tọa chính là thích nói chuyện phiếm với Kinh Kinh, như thế nào?”
Vân Trạch giật giật khóe miệng, nói: “Không có gì, chỉ là phu nhân thuốc dưỡng thai đã ngừng hai ngày rồi, đây là vì chuyện gì?”
Yên Phi nói: “Bản tọa đã tốt lắm, không cần ăn thuốc nữa.”
Kinh Kinh thế mới biết trong bụng sư tỷ còn có một người, cười nói: “Lần này sẽ là một nữ nhi sao?”
Yên Phi đỏ mặt nói: “Hy vọng là nữ nhi.”
Ba người đều có tâm sự riêng, vân Phỉ đi tới, hắn bản tọa cười một tiếng với Kinh Kinh.
Kinh Kinh cảm thấy nụ cười của hắn ta đây thật ấm áp cũng đáp lại một nụ cười, nhưng lúc này có người hầu nói: “Chủ nhân, có người cầu kiến.”
Vân Trạch ngẩn ra, bên ngoài vòng trong ba tầng ngoài ba tầng, người có thể cầu kiến chỉ sợ là người của đám người kia. Vì vậy nói: “Mời gã đến hậu viện nói chuyện.” Sau đó quay đầu nói với Yên Phi: “Phu nhân các đối phương trò chuyện đi, bản tọa tránh ra trước.”
Yên Phi phất phất tay với hắn, sau đó lôi kéo Kinh Kinh nói: “Ngươi bản vương đoán người tới sẽ là ai?”
Kinh Kinh buông mắt nói: “Cho dù gã thật tới tìm ta đây thì thế nào? Chuyện hôm đó nếu không giải thích rõ ràng ta đây sẽ không trở về.”
Yên Phi cười nói: “Không ngờ ngươi lão phu còn nhỏ lòng tự ái lại mạnh như vậy, chỉ là cứ trốn tránh như vậy cũng được, xem tên đó làm thế nào.”
Kinh Kinh gật gật đầu, trong lòng lại không biết rốt cuộc Diêu Thiên muốn làm thế nào với mình.
Đang suy nghĩ, đột nhiên thấy Vân Phỉ đang ở bên trái bay lên, mà đồng thời một bóng đen ở bên kia bay thẳng ra ngoài phủ.
Vân Phỉ đuổi theo, Yên Phi nói: “Không cần đuổi theo, gã không có ác ý.” Xem ra là đối phương phái tới kiểm tra.
Vân Phỉ dừng lại, cau mày đi tới bên cạnh Kinh Kinh, hắn đưa tay vỗ vỗ lên tay Kinh Kinh, ý là sẽ bảo vệ nữ nhân ấy.
Kinh Kinh không ngờ Vân Phỉ đối tốt với nàng ta đây như vậy, vì vậy cười nói: “Cám ơn.”
Yên Phi ngạc nhiên, nói: “Kinh Kinh không ngờ ngươi bản tọa lại hiểu ý tứ của hắn, xem ra các ngươi bản tọa rất xứng đôi.”
Mặt Vân Phỉ đỏ lên, khoát tay lia lịa, sau đó xoay người chạy như bay.
Kinh Kinh nghĩ, nếu là trước đó không có Diêu Thiên có lẽ cô ấy sẽ suy tính, nhưng trong lòng cũng đã không chứa nổi những người khác rồi.
Lại một ngày một đêm, buổi sáng Kinh Kinh đi gặp Yên Phi phát hiện cô lão phu lại không có ở đây, hỏi thăm mới biết cô lão phu bị Vân Trạch kêu tới.
Quay đầu vừa muốn trở về phòng của mình, lại đột nhiên phát hiện trên mặt đất có một cái bóng thon dài từ từ đi về phía mình. Bóng dáng ấy quen thuộc như vậy, rất nhiều lần thời điểm cô ấy không dám ngẩng đầu nhìn người đều là dõi theo bóng dáng hắn bản tọa ngẩn người.
Ngẩn ngơ một lúc không dám quay đầu lại mà trực tiếp chạy vào phòng của Yên Phi giơ tay đóng cửa, nhưng một cái tay đã đưa vào trong khe cửa, bởi vì cô ấy dùng sức thế nào cũng không rút tay lại.
Kinh Kinh thấy bốn cái ngón tay đã đưa vào kia đã trở nên đỏ rồi, chỉ đành phải buông tay xoay người sang chỗ khác nói: “Cậu còn tới làm gì?”
Tiếng động mở cửa rồi đóng cửa sau lưng, tiếp một tiếng khẽ khẽ thở dài: “Dĩ nhiên là tìm cậu, Kinh Kinh…… Cậu cái bé gái ngốc này……”
Kinh Kinh nghe thấy tiếng nói quen thuộc ngẩn ngơ, nước mắt thiếu chút nữa không có chảy xuống. Cô ấy nhịn được, nói: “Ta đây và đối phương đã không có quan hệ gì rồi, đối phương cần gì phải tới tìm ta đây.”
Diêu Thiên nghe xong thiếu chút nữa tức giận đến chặt đứt giọng điệu này, hắn nghĩ tới ngày hôm sau lúc mình đi tìm Kinh Kinh thế nhưng nàng lão phu biến mất, ngay cả lá thư cũng không lưu lại.
Chỉ nghe nói sau khi nam nữ lên giường nam tử đi mất lưu lại nữ tử, nhưng cô bản vương lại để lại một mình hắn phiền não. Thật vất vả vận dụng quan hệ các nơi tìm được người, không ngờ cô bản vương một nữ tử lại chạy đường xa như vậy. Mà hắn chạy suốt đêm tới, lại nghe được một câu không có quan hệ gì với hắn rồi, vậy mấy ngày nay hắn nhớ là cái gì?