Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 4: Bị trượng phu vứt bỏ, tân hôn vẫn ngọt ngào
Kinh Kinh dùng cơm tối ở chỗ công công sau đó trở lại, chân trước vừa tới chân sau quà tặng liền theo chân tới.
Đầu tiên chính là Thúy Cốc Hoàng Oanh nghe nói tiếng kêu của nó có thể so sánh với tiên âm, nói là sợ nàng bản vương một người buồn bực chơi đùa cho đỡ buồn. Kinh Kinh biết loài chim này mặc dù ngoại hình không được tốt lắm nhưng giá cả xa xỉ, tóm lại bán cả nhà đám người kia cũng không mua nổi một con chim nhỏ này.
Tiếp theo còn có đồ trang sức, vải vóc, bé gái, ma ma đợi chút. . . . . .
Liên tiếp tới khiến Kinh Kinh có chút hoa mắt, sau nữ nhân ấy trực tiếp không nhìn, chính mình tự đi trêu đùa con chim kia. Kết quả nữ nhân ấy chưa từng trêu chọc con chim cách lồng tre, lại muốn nhìn thật kĩ, kết quả vừa mở cửa lồng ra, con chim kia liền ‘phịch’ mổ mấy cái vào tay nữ nhân ấy rồi vỗ cánh, bay!
Sư tôn a!
Tức thì đem mấy trăm lượng bay mất làm thế nào bây giờ, có thể bị mắng hay không a!
Kinh Kinh buồn bực a, buồn a!
Vừa mới làm cho quan hệ với công công không căng thẳng, cô ấy lại gây họa, ngày mai giải thích cho hắn thế nào a! Nhìn bóng lưng con chim nhỏ này, Kinh Kinh đứng ở phía trước cửa sổ tí tách tí tách rơi nước mắt!
Chẳng lẽ sẽ bị công công chán ghét, hoặc là mắng cô bản tọa quá phá gia.
Càng nghĩ càng đau lòng, càng đau lòng càng muốn rơi lệ.
Lần này vừa lúc bị một lão bộc thấy được, hắn bản vương lại đáp lời lại cho Diêu Thiên như thế này.
“Lão gia, thiếu phu nhân thật đáng thương a, một mình đứng ở cửa sổ ngẩn người. Có lẽ là cảm thán bản thân quá mức tịch mịch không đành lòng con chim cũng tịch mịch theo, cho nên thả con chim đi, nhìn bóng lưng của nó rơi lệ.” Nói xong, hắn lão phu còn dụi dụi con mắt.
Diêu Thiên nhẹ nhàng khẽ thở dài, quả nhiên coi như mình đưa quà tặng nhiều hơn nữa cũng không đền bù được sự thực vị vứt bỏ sao?
Nhìn trên sách mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo trên bàn, xem ra thời gian này vẫn là không thể vào triều rồi, bớt thời gian nhiều hơn chút để dạy cô ấy biết chữ. Biết nhiều chữ có thể đọc sách hoặc là quản gia để giết thời gian rồi.
Ngày thứ hai, Kinh Kinh đỏ mắt đi tới trước cửa công công.
Nữ nhân ấy là tới nhận sai, hi vọng sẽ không bị mắng.
Diêu Thiên nghe được là con dâu tới liền nói: “Cậu về sau các cậu cũng đừng để cho cô bản tọa ở bên ngoài cửa, tùy thời đều có thể tiến vào.”
Bọn hạ nhân yên tĩnh, từng thấy công công sủng nhi tức (con dâu), nhưng chưa từng thấy qua có loại sủng như thế này!
Kinh Kinh đi vào, vừa đối mặt Diêu Thiên liền thấy một đôi con người hồng hồng như mắt thỏ.
Hắn thật sự coi nàng bản vương là nữ nhi mà thương, trong tâm thậm chí có chút không nỡ, thấy nàng bản vương đứng ở cửa chà xát tay mập, liền cười nói: “Đứng ở đó làm cái gì, không phải muốn tới học chữ sao?”
Cạch oành!
Đột nhiên Kinh Kinh quỳ xuống, bởi vì quỳ quá nhanh cho nên bị gã phục phía trước kéo lại, biến thành trực tiếp ngã xuống.
Đầu cúi sát xuống đất hành đại lễ xong, nàng ta đây vội vã thẳng người lên, nói: “Đúng. . . . . . Thật xin lỗi.”
Diêu Thiên sợ hết hồn, giấy trong tay theo gió đi. Hắn bản vương vội vã đi vài bước, tiến lên vừa muốn kéo. Lại cảm thấy không ổn, cau mày hỏi “Cái đứa nhỏ này thế nào vừa tiến vào vào liền quỳ xuống, có chuyện gì đứng lên lại nói.”
Kinh Kinh nói: “Lão phu. . . . . . Lão phu ngày hôm qua không cẩn thận làm cho con chim công công tặng cho lão phu bay đi mất rồi.” Cũng không dám đưa tay lau nước mắt, chỉ sợ công công tức giận.
Diêu Thiên ngẩn ra, nghĩ thầm đứa nhỏ này thật sự là khó có được, rõ ràng là đáng thương con chim nên thả nó đi nhưng lại nói là mình không cẩn thận làm bay mất, không để cho tên đó vì vậy mà bận tâm. (chuyện tình bất đắc dĩ nhất trên đời, chính là đối phương hiểu sai chuyện tình. )
“Ngoan, bay liền bay, nó có thể bay là duyên phận của nó, đối phương cũng không cần lo lắng.”
“A Cha không trách lão phu sao?”
“Không trách không trách, mau dậy đi, mặt đất lạnh lắm.”
Kinh Kinh hơi cảm động, công công thật là một người dịu dàng, ngay cả như vậy đều không trách nàng bản tọa. ( khụ. . . . . . Trên đời chuyện tình bất đắc dĩ nhất, chính là ngươi bản tọa đem chuyện hiểu sai. )
Diêu Thiên sợ nàng lão phu lại nhớ tới chuyện con chim kia, liền nói: “Ngày hôm nay học. . . . . . Tên của lão phu.” Tên đó mới vừa định nói học tên của Viễn Từ, nhưng vừa nghĩ tốt nhất vẫn là không cần ở trước mặt nàng lão phu dâu nhắc tới hai chữ này, vì vậy liền đổi thành tên của mình.
“Vâng!” Kinh Kinh đứng lên dùng tay áo lau nước mắt của mình.
Nhưng cánh tay bị người bản vương tóm lấy, tiếp đến một cái khăn tay trắng noãn được đưa tới nói: “Đừng có dùng tay áo lau, cẩn thận làm mắt bị thương.”
Kinh Kinh cầm lấy khăn tay của công công, vừa lau lệ vừa dùng mũi ngửi, thật là thơm, thật dễ ngửi. Lau xong tiện tay đem khăn tay giấu ở trên người, tịch thu luôn !
Diêu Thiên cũng không để ý những thứ kia, tên đó trước viết tên của mình ra, sau đó cười nói: “Nhìn xem một chút?”
Kinh Kinh gật gật đầu nói: “Ừ, cái này là. . . . . .”
“Diêu Thiên!”
“Diêu Thiên. . . . . .” Tên của Công công.
Cô bản tọa ngồi xuống cầm bút lên viết từng vạch, Diêu Thiên thấy cô bản tọa viết nghiêm túc, ngồi ở một bên đọc sách.
“A Cha, chữ Diêu này có ý nghĩa là gì.” Kinh Kinh không chuyện gì nói nên hỏi.
“Diêu, diêu ý tứ chính là rất xa.” Diêu Thiên giải thích.
“Vậy Diêu Thiên? Bản tọa biết rồi, có phải ý nói một địa phương rất xa giống như bầu trời hay không?” Kinh Kinh nói.
Diêu Thiên trầm mặc một chút, nói: “Có lẽ là vậy!”
Kinh Kinh lại nói: “Nhưng lão phu cảm thấy được công công cách lão phu cũng không xa, chỉ có cự ly mấy bước mà thôi.”
Diêu Thiên giật mình, sau đó cười nói: “Đúng vậy a, thì ra là bầu trời cũng không xa.” Nhớ từ lúc còn nhỏ Viễn Từ cũng không thân cận với hắn, cũng không cùng hắn nói chuyện giống Kinh Kinh như vậy. Trong lòng ấm áp, cảm thấy người nữ nhi này ngược lại cũng không tồi.
Kinh Kinh đang chuyên tâm viết chữ, đột nhiên nghe được một tiếng nói giống như sấm rền bên tai vang lên: “Diêu Thiên, con trai của ngươi bản vương thành thân cũng không phải là ngươi bản vương thành thân, không có chuyện gì mời ngươi bản vương vào triều đi, đều ở nhà với con trai. . . . . . Ách, thật đúng là nhiều hơn một cái.”
Một người vóc dáng cao lớn, nam tử miệng đầy râu mắt báo đột nhiên xông vào, một chân đã bước vào trong cửa một chân vẫn ở ngoài cửa oa oa kêu gào.
Kinh Kinh sớm thói quen phủ quốc sư an tĩnh, đột nhiên bị tên đó làm cho giật mình bút ném, giấy bay, người vèo một cái vội chạy tới núp vào sau lưng công công. Nữ nhân ấy vốn cũng không phải là người nhát gan như vậy, nhưng nếu trốn đã né, liền nhân cơ hội này hiểu sâu biết rộng ngửi mùi thơm của công công. . . . . .
d.d.l.q.d
Gương mặt Diêu Thiên lạnh xuống, nói: “Lôi Tử, gần đây cậu cũng quá lười biếng, nếu không sao giọng vẫn cao như vậy đây?”
Lôi Tử là Điện Tiền Tướng quân cũng là bạn tốt của Diêu Thiên, gã nghiêng trái nghiêng phải nhìn người đứng sau lưng Diêu Thiên, nhưng cái kia tránh hết sức tốt, nửa ngày cũng không nhìn thấy mặt, liền nói: “Phía sau cậu là sinh khi nào vậy?”
Diêu Thiên quát lên: “Hồ đồ.”
Sau đó quay đầu lại dịu dàng nói với Kinh Kinh: “Ngươi lão phu đừng sợ, đây là Lôi Tử bá phụ ngươi lão phu.”
Kinh Kinh khẽ gật đầu một cái, đi ra một bàn tay nhỏ vừa nắm tay áo công công vừa nháy đôi mắt tròn trịa nhìn Lôi Tử, nói: “Bá. . . . . . Bá phụ, ngài khỏe chứ.”
“Chào cậu chào cậu.” Lôi Tử cười ha hả khẽ gật đầu, nhìn người cô gái này chỉ khoảng mười ba mười bốn tuổi, vóc người mũm mĩm, mặt cũng mũm mĩm, ngay cả đôi bàn tay cũng là mũm mĩm, nháy một đôi mắt to lúc ẩn lúc hiện nhìn bộ dáng hết sức đáng yêu.
Nghĩ đến những lão hữu (bạn già) của tên đó hơn phân nửa đã thành thân, nhưng nhà ai cũng không phải nữ oa, nhà tên đó thì thật đáng buồn một màu ba đứa con trai làm tên đó nhìn nhà ai có nữ oa cũng vừa thích vừa ghen tỵ.
“Đây là thê tử Viễn Từ.” Diêu Thiên nhìn Lôi Tử sắp rơi tròng mắt ra ngoài vội vàng giới thiệu.
Lôi Tử gãi đầu nói: “Thì ra là con dâu, ai. . . . . . Đại thằng nhóc nhà lão phu lại chạy đi thủ biên quan rồi, Nhị thằng nhóc mới mười hai tuổi, tới thời điểm nào lão phu mới có thể được làm cha chồng a!”
Kinh Kinh nhìn cái người Lôi Tử này mặc dù cao lớn thô kệch nhưng còn rất trẻ, làm sao lại nghĩ tới làm cha chồng rồi. Cô ấy tò mò nói: “Lôi Tử bá phụ ngài vẫn còn trẻ, không vội làm cha chồng .”
Lôi Tử tự nhiên ngồi xuống nói: “Nhìn một chút, cái người con dâu này thật biết nói chuyện.”
Diêu Thiên cuối cùng cũng buông xuống gương mặt lạnh lùng lúc nãy, cô ta đây dâu của con trai hắn ta đây được khen ngợi còn vui sướng hơn chính hắn ta đây được khen.
Lôi Tử nhận trà người hầu đưa tới nói: “Ta đây có thể không vội ư, cha chồng cậu mới vừa 29, còn nhỏ hơn ta đây ba tuổi cũng đã cưới con dâu, con lớn nhất của ta đây còn nhiều hơn một tuổi so với Viễn Từ, ta đây có thể không vội sao.”
29?
Tuổi cũng không lớn a!
Chỉ là suy nghĩ một chút điều này cũng bình thường, A Cha của mình cũng là mười mấy tuổi liền cưới a nương sinh huynh trưởng. Mình cảm thấy tuổi đám người kia cũng không lớn lắm, có thể là bị lây bởi cái người sư tôn đặc biệt, một đám đều không phải trên trăm hoặc chính là hơn ngàn tuổi, làm cho nữ nhân ấy cũng có chút hỗn loạn.
“A Cha, muốn bản tọa đi xuống sao?” Kinh Kinh rất biết giả trang khéo léo, sư tôn cũng khen cô bản tọa là một người trước mặt là người đằng sau lại một tiểu nhân ti bỉ.
Diêu Thiên cười nói: “Không cần, chạy tới chạy lui sợ cũng mệt mỏi, ngươi lão phu ngồi bên cạnh luyện chữ đi!”
“Ừm!” Kinh Kinh đồng ý chạy đến vừa nhấc bút lên tiếp tục viết tên công công, sau đó còn nghĩ viết tên của mình và tên công công lên, mình nhìn tới hết sức hài lòng.
Lôi Tử nhìn Kinh Kinh một cái, nhỏ tiếng nói: “Viễn Từ đâu?”
Diêu Thiên cau mày, thấy Kinh Kinh cũng không nhìn sang bên này, liền nói: “Tại thư phòng trong hậu viện gọi như thế nào cũng không ra ngoài.”
Lôi Tử thở dài một tiếng nói: “Ta đây biết tâm tư của cậu là muốn có người chăm sóc cho hắn ta đây, tránh cho ngày càng lâu hắn ta đây càng xa cách. Nhưng. . . . . .”
“Nhưng mà lại hại một cái.”
“Cũng không hẳn vậy, ta đây xem nữ oa này tính tình tốt vô cùng cực, về sau không chừng có thể ở cùng một chỗ với Viễn Từ.”
Diêu Thiên gật gật đầu một cái, tên đó cũng mong là như vậy.
“Đúng rồi, làm sao ngươi ta đây có thời gian rảnh rỗi chạy đến nhà ta đây?” Diêu Thiên lúc này mới nhớ tới mục đích lão hữu.
Lôi Tử nói: “Còn không phải là cái tên Hoa Lạc Vân kia, ỷ vào thân phận Võ Trạng Nguyên hơn nữa có người thổi gió bên gối cho tên đó, nhất định giành chuyện luyện thân binh xui xẻo. Ngươi bản tọa cũng biết đây phàm thường đều là công việc của Lôi Vũ, đây không phải là cố tình gây phiền toái cho huynh đệ chúng bản tọa sao!”
Lôi Vũ là đệ đệ của Lôi Tử, tên đó và Lôi Tử đều là bạn tốt của Diêu Thiên. Nhưng lại không giống ca ca, có thể nói là văn võ song toàn, cho nên mới phải vẫn bị phái đi huấn luyện tân binh.
Bọn võ tướng rất chú trọng chuyện xui xẻo luyện tân binh này, thứ nhất có thể mượn cơ hội đề cao thanh danh mình, thứ hai có thể tìm được hạt giống tốt để cất nhắc, cũng coi là cơ hội tìm riêng cho mình cấp dưới tốt.
Cơ hội này tự nhiên huynh đệ Lôi gia sẽ không bỏ qua.
Diêu Thiên nói: “Vậy ngươi bản tọa tới tìm bản tọa ý là?”
Lôi Tử nói: “Cái người này biết rõ còn cố hỏi nha, đối phương cũng biết phía trên nhưng lại rất nghe lời của đối phương, đối phương so với cái lời nói mềm mại bên gối kia tót hơn rất nhiều, chỉ cần một câu nói của đối phương chức vị này nhất định là Lôi Vũ được rồi.”
Diêu Thiên cúi đầu suy nghĩ một chút, điều này làm cho Lôi Tử có chút lo lắng, bởi vì hắn bản tọa hiểu biết rõ vị quốc sư đại nhân này mặc dù trẻ tuổi, nhưng là mọi việc cũng suy tính sâu xa, chẳng lẽ chuyện khó làm như vậy?
“Có thể!”
“Có thể? Vậy thì tốt quá, ta đây đã nói cậu có thể làm. . . . . .” từ phương pháp còn chưa có nói ra, liền nghe quốc sư đại nhân chậm rãi nói tiếp: “Nhưng là chức vị này cũng không dành cho Lôi Vũ, mà là giao cho Lôi Tử cậu.”
Lôi Tử ngẩn ra nói: “Tại sao?”
Diêu Thiên dựa vào phía sau, một đôi tay nắm tay ở trên đùi nói: “Bởi vì giọng Lôi Tử lớn như vậy, không đi huấn luyện tân binh thật đáng tiếc.”
Lôi Tử sửng sốt một hồi lâu, nhìn Kinh Kinh vẫn an tĩnh ở một bên viết chữ, lại nhìn Diêu Thiên, giật giật khóe miệng hung hăng nói: “Cậu…cậu cũng quá độc ác đi. Không phải là làm cho con dâu bảo bối của cậu sợ hãi một chút, có loại dày vò người như thế này sao!”
Diêu Thiên nói: “Đối phương có thể không chấp nhận.”
Cơ hội làm võ tướng khẳng định phải buông tha, vì vậy Lôi Tử cắn răng nói: “Bản vương. . . . . . Bản vương nhận.”
Ba ngày sau, âm thanh lớn nổi danh kinh thành Lôi Tử Tướng quân cổ họng bị khàn, nghe nói là lúc huấn luyện tân binh hét quá to nên bị khàn rồi! ( bi thương! )