Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 45: Thầy là tốt nhất, hôn vẫn là muốn kết

Cập nhật lúc: 2026-07-23 07:30:27 | Lượt xem: 5

Diêu Viễn Từ hiện tại có chút mơ hồ, thân thể hắn bản vương phát run, siết chặt hai nắm tay, ngay cả đôi môi cũng có chút run rẩy.

Kinh Kinh cảm thấy không đúng, đưa tay sờ đầu của gã, lại phát hiện nóng rực như than.

Là phát sốt rồi!

Cô bản tọa thất kinh, ngoại thương cộng thêm sốt cao tiếp tục như vậy hắn sẽ không chịu được lâu.

Diêu Viễn Từ ngay cả nói chuyện cũng có chút run rẩy, tên đó cười khổ nói: “Nhưng vẫn là không đấu lại số trời, hôm nay ở nơi núi hoang này bản vương chỉ sợ chống không quá ba ngày. Xem sau khi bản vương chết, các cậu có thể ở chung một chỗ…… Vĩnh viễn ở chung một chỗ.”

Kinh Kinh đứng lên nói: “Đối phương chờ chút ta đây tìm dược vật hạ sốt cho đối phương……”

Bên ngoài mưa rơi xuống, nếu cô ta đây đi ra ngoài nhất định sẽ bị dội vào, thậm chí có thể sẽ vì vậy bị cảm lạnh phong hàn. Diêu Viễn Từ đưa tay kéo cô ta đây nói: “Không nên đi, cứ ở đây là được rồi.”

Kinh Kinh nói: “Lão phu nhất định để cho đối phương còn sống, lão phu cũng vậy phải đi về.” Nói xong xông ra ngoài.

Bên ngoài gió mạnh mưa dày, Kinh Kinh tìm hồi lâu mới tìm được vài ngọn linh thảo hữu dụng. Cô bản tọa nắm linh thảo đi về phía động, nhưng đột nhiên chân bị trượt ngã nhào.

“A……” Nghĩ lần này nhất định ngã rất thảm, nhưng không ngờ bỗng nhiên được người ôm lấy.

“Sư tôn!” Kinh Kinh vừa chấn kinh vừa sợ vừa mừng rỡ, đột nhiên ôm lấy tên đó khóc lớn nói: “Sư tôn tốt nhất.”

“Nhữ (cậu) vì sao khóc?”

“Sư tôn, đồ nhi gặp quá nhiều khó khăn.”

“Có chuyện khó khăn gì chỉ cần nói ra, lão phu giúp nhữ.”

“Sư phụ tốt nhất.”

Kinh Kinh ôm lấy tên đó, khóc càng đau lòng hơn.

Sư tôn nói: “Nhữ đừng khóc, có chuyện gì sư tôn cũng sẽ giúp nhữ.”

Kinh Kinh đột nhiên kéo gã nói: “Giúp bản tọa cứu người.”

Sư tôn nói: “Được, lão phu giúp nhữ là được.”

Kinh Kinh ngay lập tức dẫn tên đó trở về trong động, thấy Diêu Viễn Từ ngã xuống đất, hình như tên đó muốn đuổi theo nàng bản tọa trở về, cho nên tư thế ngã hướng ra phía ngoài.

Nữ nhân ấy vội vã đở tên đó dậy, nói: “Sư phụ đối phương xem người này còn có thể cứu sao?”

Sư tôn cúi đầu nhìn nhìn nói: “Nhữ và tên đó thật đúng là có duyên mấy năm trước đã cứu tên đó một lần, hôm nay lại cứu?”

Kinh Kinh kéo tay sư phụ nói: “Sư phụ van cậu mau mau cứu hắn tỉnh lại, tốt nhất trong vòng ba ngày đều sẽ không chết sẽ không bị thương sẽ không có nguy ngập gì.”

Thầy sờ sờ tên đó nói: “Có thể.”

Kinh Kinh vui vẻ nói: “Sư tôn là tốt nhất.”

Sư tôn nói: “Ta đây giúp hắn ta đây.”

Kinh Kinh nhìn sư phụ điểm tới điểm lui trên người Viễn Từ, nữ nhân ấy nhìn bên ngoài, trời đã tối. Chỉ cần qua hai ngày nữa, hôn kỳ của nữ nhân ấy và Diêu Thiên sẽ bị bỏ lỡ.

Kinh Kinh thấy Diêu Viễn Từ đã yên ổn, nói: “Sư tôn bản vương có thể đi sao? Hắn bản vương giao cho đối phương.”

“Đi nơi nào?”

Kinh Kinh không muốn gạt thầy nói: “Còn có hai ngày chính là ngày bản tọa thành thân, hắn bản tọa (DT) nhất định đang đợi bản tọa.”

Sư phụ dừng lại, kích động nói: “Nhữ vẫn là muốn cùng tên đó lập gia đình?”

Kinh Kinh dùng sức khẽ gật đầu, nói: “Bản tọa đã đáp ứng nhất định gả cho tên đó, nhất định phải giữ lời. Mặc dù bản tọa biết rõ sư phụ đối với bản tọa tốt nhất, cũng thích sư phụ nhất, nhưng vẫn phải gả cho tên đó.”

Sư tôn vừa nghe xong thế nhưng hết sức kích động nói: “Nhữ thật sự thích nhất là sư tôn?”

Kinh Kinh nhớ lời của sư tỷ, cho nên đem thầy xếp hạng ở vị trí thứ nhất.

Sư phụ nghe tự nhiên vui vẻ, vì vậy nói: “Nhữ thích sư phụ nhất, thích nhất là sư phụ sao? Vậy thì tốt quá, hắn coi như lấy được Nhữ cũng không có được lòng của Nhữ, ha ha…… Nhưng mà bây giờ đêm khuya lại mưa, không bằng ngày mai bắt đầu hồi kinh.”

Kinh Kinh cúi đầu nói: “Nhưng coi như ngày mai bản tọa có trở về, chúng cũng không thừa nhận bản tọa là môn sinh Thần Tiên, đến lúc đó trong hôn lễ bản tọa nhất định sẽ làm mất mặt mũi của sư tôn cậu.”

Sư phụ nói: “Cái gì, chúng dám không thừa nhận Nhữ là đồ đệ lão phu?”

Kinh Kinh khẽ gật đầu nói: “Sư phụ có thể giúp bản vương chứng minh hay không, chính là ngày bản vương thành thân?”

Thầy vỗ vỗ đầu của nữ nhân ấy nói: “Nhữ rất ít cầu xin lão phu, vậy thì giúp Nhữ một lần.” Nói xong nhẹ nhàng nắm cằm nhỏ Kinh Kinh, tên đó từ nhỏ chỉ thích làm như vậy, nữ nhân ấy giống như tiểu miêu (mèo nhỏ) nếu bị sờ chỉ thích nhắm mắt lại hưởng thụ.

Hiện tại cũng giống vậy, Kinh Kinh nhắm hai mắt lại, đột nhiên cảm thấy bên môi nóng lên. Nàng bản vương ngẩn ra, mở mắt, ngơ ngác nhìn sư phụ.

Sư phụ khẽ chạm môi dưới của cô bản tọa, nói: “Rốt cuộc đối phương cũng muốn gả ra ngoài sao?”

Kinh Kinh cảm giác nét mặt sư phụ bây giờ có một chút giống vẻ mặt cha ngày đó, nữ nhân ấy không cảm thấy chán ghét lôi kéo tay của hắn bản tọa nói: “Sư phụ cũng có thể tìm được người cùng ngươi bản tọa cùng nhau khổ luyện.”

Sư phụ cười nói: “Có một số việc trái lại không thể cưỡng cầu, chỉ là nếu như bị khi dễ thì nói cho sư phụ, sư phụ tất nhiên sẽ không để cho tên đó tốt hơn.”

“Ừm! Quả nhiên bản vương vẫn là thích nhất sư phụ.” Kinh Kinh cảm thấy sư phụ thật là quá dễ dụ, dễ dụ làm cho cô bản vương có chút đau lòng.

Thầy nhìn Diêu Viễn Từ, nói: “Tên đó tỉnh lại, đến lúc đó làm như thế nào?”

Kinh Kinh nói: “Giúp lão phu cho gã ăn uống, sau đó chúng lão phu có thể đi nha.”

Sư phụ nói: “Này rất phiền toái, hắn bản tọa có thể thấy mọi vật có thể tự đi đường, như thế nào cần chúng bản tọa đến giúp.”

Kinh Kinh chỉ vào hắn lớn tiếng nói: “Làm sao có thể, mắt của hắn từ trong bào thai đã không nhìn thấy vật gì, xương đùi cũng bị thương.”

Sư tôn vuốt cằm nhỏ cô lão phu nói: “Sư tôn đã giúp hắn trị tốt rồi.”

Kinh Kinh chấn kinh nói: “Có thật không?”

Đột nhiên Diêu Viễn Từ động đậy một chút, người nếu như tỉnh lại động tác đầu tiên nhất định là mở mắt, vô luận tên đó là người mù hay là người mắt sáng.

Diêu Viễn Từ hắn bản vương đột nhiên cảm thấy mắt có chút đau nhói, hắn bản vương a kêu to một tiếng nói: “Đau quá……” Dùng sức dụi dụi con mắt, kết quả mở ra lần nữa lại nhìn thấy mặt đất, núi đá……

Làm sao sẽ thấy những thứ này?

Phải nói vì sao lại thấy này nọ?

Thì ra là màu sắc là như thế này.

Diêu Viễn Từ đưa tay sờ sờ, biết là tảng đá, lại sờ sờ mặt đất nói: “Nhìn thấy, tại sao nhìn thấy?”

“Bởi vì lão phu đả thông mạch máu bị tắc của Nhữ, làm cho Nhữ lại thấy ánh sáng, còn có xương đùi của Nhữ cũng đã khôi phục.” Thầy rất bình tĩnh nói.

Diêu Viễn Từ nghe tiếng nói này quay đầu lại nói: “Cậu……” Hắn ta đây rốt cuộc thấy được Kinh Kinh, mặc dù có chút mơ hồ nhưng lại chú ý tới nàng ta đây toàn thân nhếch nhác, một thân nước bùn.

“Đối phương…… Tiểu tiên nữ……” Hắn bò về phía Kinh Kinh, nói: “Đối phương chính là tiểu tiên nữ sao?”

Kinh Kinh nói: “Ta đây không phải là cái gì tiểu tiên nữ, còn có ta đây muốn đi, ngươi ta đây tự chiếu cố chính mình đi!”

Diêu Viễn Từ nói: “Cho dù lão phu có thể nhìn thấy có thể đi bộ đối phương cũng không ở cùng với lão phu sao?” [d,d,l,q,d]

Sư tôn ngồi chồm hổm trên mặt đất nhìn nhìn hắn lão phu, nói: “Nhữ nhóc con này cũng nhớ thương đồ đệ này của lão phu sao?”

Diêu Viễn Từ nói: “Tất cả chỉ là duyên phận.”

Thầy nói: “Đồ đệ ta đây thích nhất là ta đây, người muốn gả là một người nam tử khác, Nhữ thế nào cũng chẳng có quan hệ gì.”

Diêu Viễn Từ nhìn Kinh Kinh, hôm nay hắn gặp phải quá nhiều chuyện trong chớp mắt thế nhưng không biết xử lý như thế nào. Nghe được một lời này của sư tôn nhanh chóng cảm giác chính mình thì ra là thật không chiếm một vị trí nào trong lòng cô ấy, trong lòng chợt lạnh nói: “Diêu Viễn Từ cả đời không theo đuổi bất cứ điều gì, chỉ cầu tiểu tiên nữ có thể lại vì bản tọa hát một bài hát.”

Kinh Kinh cảm thấy mình hiện tại nên làm cũng đều làm, nữ nhân ấy nhìn Diêu Viễn Từ một cái, nói: “Tốt.” Nữ nhân ấy hắng giọng một cái, sau đó bắt đầu hát bài hát gây chuyện kia.

Nếu như tên đó có thể buông tha tất cả, vậy thì tốt rồi.

Diêu Viễn Từ nghe thập phần si mê, tên đó lại trở về quá khứ, thời điểm mình khổ sở nhất bất lực nhất được tiểu tiên nữ trợ giúp. Khi đó tên đó đã cảm thấy, cô lão phu là trời cao phái xuống để an ủi tên đó khổ sở cả đời người. Nhưng là, tiểu tiên nữ vốn nên trở thành thê tử của tên đó, nhưng bởi vì những chuyện không giải thích được kia mà biến thành hôm nay như vậy.

Diêu Viễn Từ thầm than một tiếng ý trời trêu người, vì vậy tên đó nghiêm túc nghe, một lát sau thì khẽ mỉm cười, nói: “Tiểu tiên nữ…… Lão phu và cậu cuối cùng hữu duyên vô phận sao?”

Kinh Kinh nói: “Hữu duyên!”

Diêu Viễn Từ ngẩn ra, nghe Kinh Kinh nói: “Nếu không chúng bản vương sẽ không gặp mặt ở trong bể người, đúng không sư tôn.”

Thầy gật gật đầu một cái, cười nói: “Hữu duyên mới có thể gặp mặt, lão phu và đồ nhi cũng giống như vậy.”

Diêu Viễn Từ đột nhiên cười nhạt nói: “Vậy bản vương phải làm thế nào, như thế nào mới có thể quên một ít chuyện?”

Sư phụ cười nói: “Vậy thì có gì khó, chỉ là Nhữ thật sự muốn quên sao?”

Diêu Viễn Từ ngẩn ra nói: “Có phương pháp có thể quên sao?”

Sư phụ nói: “Chỉ cần Nhữ thật sự muốn quên, chỉ cần lão phu duỗi một ngón tay, Nhữ ngay lập tức giải thoát. Nhưng người với người gặp nhau đều là hai chứ duyên phân, rất khó một bút xóa bỏ. Cho dù một bút xóa bỏ đi, chính là lại hối hận cũng đã chậm.”

Diêu Viễn Từ nhìn Kinh Kinh một chút, sau đó nói: “Ta đây muốn quên.”

Sư tôn khẽ gật đầu một cái, sau đó đột nhiên duỗi ra ngón tay điểm ở trên trán tên đó.

Diêu Viễn Từ nhắm mắt lại, hắn lão phu từng nghe tiếng hát mỹ diệu này, đáng giá.

Kinh Kinh nhìn mọi thứ đang diễn ra cũng không có lên tiếng, nếu như hắn quên rồi cũng tốt.

Cạch oành một tiếng, Diêu Viễn Từ ngã xuống đất, Kinh Kinh nhìn thấy trong mắt tên đó có nước mắt chảy ra. Nàng bản vương nhìn sư phụ nói: “Có thể để cho tên đó chỉ nhớ được thê tử bây giờ hay không?”

Sư tôn nói: “Lão phu cũng không biết hắn lão phu có thể nhớ cái gì.”

Kinh Kinh cũng không bền bỉ với hắn ta đây, bây giờ nàng ta đây nghĩ tới Diêu Thiên, không biết hắn ta đây hiện tại như thế nào. Có thể tìm nàng ta đây chung quanh hay không, hoặc là đã không biết làm sao rồi.

Nữ nhân ấy bị sư phụ ôm lấy, sau đó nói: “Ngủ đi, ngày mai đưa Nhữ trở về thành thân.”

Kinh Kinh nói: “Ai, gả cho người thật không dễ dàng.”

Thầy cũng thở dài một tiếng nói: “Thu người đồ đệ cũng không dễ dàng.”

Hai người vẫn ôm đến sáng ngày hôm sau, bên ngoài mưa đã tạnh, trên đất lại có chút trơn.

Chỉ là hai người chân không dính đất ngồi trên hạc giấy mà bay, tốc độ rất nhanh.

Kinh Kinh nhìn tên đó phục và trang dung của mình, liền nói: “Bộ dáng như vậy muốn bản vương thế nào đi thành thân?”

Sư phụ nói: “Không sợ……” Tên đó vỗ vỗ đầu của nàng bản tọa, sau đó nói: “Bây giờ nhìn.”

Kinh Kinh cúi đầu nhìn, thấy mình mặc một giá hắn phi thường hoa lệ. Nữ nhân ấy cảm động thiếu chút nữa rơi nước mắt xuống, nói: “Sư tôn cậu thật sự là quá tốt.”

Sư tôn lắc lắc đầu nói: “Cũng đã quen rồi, sư tỷ nhữ cũng là lão phu giúp một tay chuẩn bị giá gã.”

Kinh Kinh giật giật khóe miệng dưới, nói: “Thật đúng là thói quen.” Hơn một trăm lần.

Thầy nói: “Họ đều đều đem giá gã thầy làm thành chứng nhận Cát Tường, bởi vì các nữ nhân ấy sau khi mặc gã phục vào đều đạt được hạnh phúc.”

Kinh Kinh đột nhiên nghĩ đến một chuyện, nói: “Thầy, lão phu vẫn muốn hỏi, cậu là Thần Tiên gì?”

Thầy gãi gãi đầu, đột nhiên cười nói: “Muốn biết?”

Kinh Kinh dùng sức khẽ gật đầu, nữ nhân ấy đặc biệt muốn biết.

Sư phụ thế nhưng đỏ mặt, cuối cùng quay mặt đi không dám nhìn Kinh Kinh, nói: “Bây giờ nói ra hẳn là Nhữ hiểu rõ, lão phu là Hợp Hoan Tiên.”

“Hợp Hoan…… Hợp hoan chẳng phải là……” Kinh Kinh bây giờ bắt đầu dùng ánh mắt sắc bén nhìn gã.

Sư phụ nhanh chóng biết được có ý gì, lớn tiếng nói: “Phong vị này là phía trên phong cũng không phải là lão phu nguyện ý làm, cho tới bây giờ ngay cả một nữ nhân đều không lừa gạt lên giường song tu được. Trước kia chỉ lo tu tiên, sau khi thành tiên, mặc dù trên Tiên Vị, lại không biết trong vị mỗi cái……” HẮN càng nói âm thanh càng nhỏ, càng nói càng cảm giác không cam lòng. Thu rất nhiều người môn sinh, tất cả vậy mà đều coi trọng nam tử khác.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8