Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 47: Hạnh phúc giả dối, cũng là hạnh phúc

Cập nhật lúc: 2026-07-23 07:30:34 | Lượt xem: 7

Sáng sớm ngày hôm sau, Diêu Thiên cau mày hỏi Kinh Kinh, nói: “Chính nữ nhân ấy cởi xuống cũng không được sao?”

Kinh Kinh xé mấy cái nói: “Bản tọa đã thử cởi rồi không được.”

Diêu Thiên vòng vo trên mặt đất hai vòng, cuối cùng hỏi “Rốt cuộc trên người nữ nhân ấy mặc bao nhiêu món?”

Kinh Kinh giơ tay bắt đầu đếm, từ trong ra ngoài đếm một lần nói: “Tất cả bảy cái, không tính cái ngày hôm qua chàng cởi xuống.”

Diêu Thiên Kinh kinh thán hỉ phục nữ nhân phức tạp, tên đó cảm thấy đây là có ý làm khó nam nhân tân hôn. Sớm biết như thế, trước nên nghĩ biện pháp sửa kiểu dáng đồ cưới lại, tránh cho cuối cùng chịu khổ là mình.

Đột nhiên nhìn dưới váy Kinh Kinh, trong đầu tính toán, tên đó cười hắc hắc, Cười đến nỗi phải Kinh Kinh kéo chặt váy lui về phía sau nói: “Chàng muốn làm gì?”

Diêu Thiên ho nhẹ nói: “Không có gì.”

Nhưng vào lúc này có người báo lại, báo là Diêu Viễn Từ hồi phủ rồi.

Diêu Thiên sớm nghe được chuyện từ chỗ Kinh Kinh, tên đó chỉ là không tin, nên nói: “Cho tên đó đi vào.”

Chỉ chốc lát sau, Diêu Viễn Từ đi vào từ bên ngoài. Hiện tại mắt tên đó đã có thể sử dụng tự nhiên, thấy được cha và tiểu mẹ kế mới cưới ở chung một chỗ trong lòng cảm thấy có chút khó chịu. TÊN ĐÓ không biết chính mình vì sao chạy đi, nhưng biết mắt và chân mình là được thần tiên chữa trị tốt, thoải mái nhận định là tên đó mang đi mình.

Hôm nay trở lại, hắn nhẹ nhàng thi lễ nói: “Cha……” Biết rõ phải gọi nữ tử này là nương, thế nhưng miệng không thể mở ra được.

Diêu Thiên thấy trong mắt tên đó thậm chí có chút xa lạ với Kinh Kinh không khỏi hết sức hớn hở, nói: “Trở lại là tốt rồi.” Có thể thấy được mắt tên đó có thể nhìn chân có thể đi càng tốt.

“Ta đây đi thăm Tố Vân một chút.” Thời điểm nói đến Tố Vân trong mắt hắn ta đây thoáng qua một tia dịu dàng, điều này làm cho Kinh Kinh cảm thấy quái dị.

Có lẽ tên đó đối với Tố Vân vốn cũng có tình cảm, chỉ là bị này nọ che mất, cho nên mới không rõ ràng lắm.

“Chờ một chút.” Diêu Thiên nói.

Diêu Viễn Từ đứng lại quay đầu lại nói: “Chuyện gì?”

Diêu Thiên chỉ vào Kinh Kinh nói: “Kêu nương.”

Thân thể Kinh Kinh thiếu chút nữa không ngã từ trên ghế xuống, nhưng nữ nhân ấy vẫn là trấn định lại. Khí thế này không thể yếu kém, kêu một tiếng đã có thể đại biểu thân phận của nữ nhân ấy. Nghĩ tới ngồi xuống, nhìn thẳng Diêu Viễn Từ, thầm nghĩ: kêu đi kêu đi kêu đi……

Nếu không phải Diêu Viễn Từ nhìn thấy được có lẽ đã kêu, nhưng thấy tuổi của nữ nhân ấy và mình không kém nhau nhiều lắm, tiếng nương này kêu rất không được tự nhiên rất khó chịu.

Diêu Thiên lạnh giọng nói: “Lễ không thể bỏ.”

Kinh Kinh giỏi nhất đóng kịch, ngay lúc này đưa tay lấy khăn lụa xoa ở dưới mắt một chút, khóc không ra tiếng: “Lão gia, tên đó…… Tên đó đây là không thích bản vương sao?”

Khóe miệng Diêu Thiên rụt rụt nói: “Phu nhân cũng không phải là như thế, Viễn Từ chỉ là tạm thời chưa thể thích ứng thôi.”

Tiếng khóc Kinh Kinh càng lớn hơn nói: “Vậy sau này người một nhà phải ở chung như thế nào, chính bản tọa là ai hắn bản tọa cũng không rõ ràng. Nếu bọn hạ nhân biết, bản tọa nào còn có uy tín để nói?”

Diêu Thiên cau mày, trên mặt nhìn lại thập phần khó xử.

Diêu Viễn Từ cảm thấy tiểu mẹ kế này thật sự khó đối phó, hôm nay đắc tội cô bản vương ngày sau không thể thiếu được nhiều chuyện rắc rối, tiểu tiên nữ hiện tại mang thai, không thể để cho cô bản vương chịu uất ức gì.

Thì ra là, Diêu Viễn Từ coi Tố Vân trong trí nhớ và Kinh Kinh hai người thành một người, quên mất đem tất cả mọi chuyện về Kinh Kinh đặt tại trên người Tố Vân.

Dĩ nhiên chuyện này cả hắn lão phu và người ngoài đều không biết được.

Hắn bản vương nhíu nhíu mày, sau đó hơi thi lễ nói: “Viễn Từ bái kiến mẹ bản vương……”

Kinh Kinh ngay lập tức mặt mày hớn hở, nói: “Tốt lắm tốt lắm, đều là người một nhà lúc nào gọi đều giống nhau.”

Diêu Viễn Từ lại nói: “Thân mẫu nếu như không có chuyện gì thì bản vương xin phép cáo lui.”

Kinh Kinh cười nói: “Không có chuyện gì không có chuyện gì, cậu lui đi!”

Diêu Thiên nhìn Diêu Viễn Từ rời đi khóe miệng rụt rụt, trước kia làm sao tên đó lại không nhìn được thật ra thì tiểu thê tử của mình rất biết diễn trò, còn tưởng rằng cô ấy là một người hết sức thật thà!

Kinh Kinh lôi kéo cánh tay của gã cười nói: “Toàn bộ viên mãn.”

Diêu Thiên ấn lên trán cô ấy một cái, cười nói: “Sẽ không đơn giản như thế, vì để cho tên đó không nhớ ra chuyện lúc trước nữa, bản tọa cũng cần nói chuyện với Tố Vân một chút.”

Kinh Kinh khẽ gật đầu nói: “Ừ, là phải nói một chút.”

Diêu Thiên nói: “Chuyện sau này bản tọa đều an bài xong.”

Kinh Kinh tựa đầu vào trước ngực của hắn, cười nói: “Bản tọa tin chàng.”

Diêu Thiên vuốt đầu của nàng bản tọa, chuyện cũ đều ngay trước mắt. Tiểu tiểu cô nương này cơ hồ là từng bước từng bước bức mình tới tình cảnh ngày hôm nay, mặc dù thích thú nhưng trong đó cũng khó tránh khỏi rối rắm và chua xót.

Vừa nghĩ tới chuyện hai người ngày trước, cô ấy đột nhiên biến mất, lúc ấy cái loại cảm giác đau đứt ruột vẫn còn bồi hồi trong lòng không tiêu tan.

Ngày sau không thể để cho cô bản vương lại có cơ hội rời đi, nếu không không biết mình sẽ làm ra chuyện điên cuồng như thế nào.

Ban đêm!

Kinh Kinh nhìn Diêu Thiên nói: “Hôm nay cởi cái nào? Bản vương đã hai ba ngày chưa tắm rửa rồi, thầy thật là tên khốn kiếp.”

Diêu Thiên nắm cằm của cô ấy nói: “Sư phụ cô ấy là quá đỗi khốn kiếp, còn là một tên khốn kiếp rất thông minh. Chẳng qua hiện tại ta đây có một biện pháp để phá tan một đời anh minh của tên đó, cô ấy cần phải nói cho tên đó biết đó!”

Kinh Kinh nghiêng đầu, không hiểu ý tứ của tên đó.

Diêu Thiên mỉm cười một cái, gã tự tay nâng bắp chân Kinh Kinh lên nàng bản tọa ngay lập tức cạch oành một tiếng ngã xuống giường. Tiếp gã đưa tay dò vào trong quần, thế nhưng c** q**n lót của nàng bản tọa ra.

Một cái quần màu xanh đậm, phía dưới Kinh Kinh liền □ rồi.

Cô lão phu phát hiện thật ra thì sư tôn rất ngây thơ, tên đó làm sao lại không ngờ nam nhân lại có thể một bước đúng chỗ mà không quan tâm những tên đó phục khác đây?

Cả đêm phong lưu đi qua, hậu quả vô cùng cực chật vật.

Ngày hôm sau Kinh Kinh không thể không ‘chân không’ đi lại ở trong phòng, trong khoảng thời gian thầy sử dụng thuật pháp này, nếu như không cởi toàn bộ tên đó phục ra thì không cách nào cởi ra.

Cũng chính là trong lúc này chỉ cần nữ nhân ấy mặc thêm bất cứ kiện hắn phục nào, cũng phải tính thêm cởi cả kiện đó xuống.

Hiện tại cô lão phu không được ra cửa, bởi vì dưới váy trống không.

Diêu Thiên thật thưởng thức bộ dáng nàng bản vương bây giờ, luôn thỉnh thoảng nhìn xuống phía dưới, hơn nữa cố ý cười cho nàng bản vương nhìn.

Kinh Kinh xấu hổ đến đỏ bừng mặt, đứng trên đất dậm chân.

Diêu Thiên lại có suy nghĩ hết sức tà ác, tối hôm nay muốn cởi cái gì?

Bỗng nhiên hắn bản vương ngược lại vô cùng cực cảm tạ thầy, cho hắn bản vương một tiết mục giải trí đặc biệt như vậy, chủ yếu nhất là thấy Kinh Kinh không dám ra cửa lúc vỗ luôn bối rối, tâm tình thật sự vô cùng cực vui vẻ. ( quốc sư đại nhân, cậu xác định tâm lý cậu không có vấn đề sao?)

Bên Tố Vân kia hắn bản tọa (DT) đã đi cảnh cáo rồi, nữ nhân kia cũng coi là có chút thông minh, rất nhanh hiểu ý. Cô bản tọa sẽ không ở trước mặt Diêu Viễn Từ nhắc tới Kinh Kinh, thậm chí ngay cả người hầu đều không cho nói. Cô bản tọa rất may mắn hắn bản tọa (DVT) biến thành một người phàm thường, hơn nữa đối tốt với cô bản tọa giống như lúc mới vào phủ. [d,d,l,q,d]

Cô ta đây đã nhìn ra, hắn vẫn coi cô ta đây là Kinh Kinh, nhưng điều này không có gì chỉ cần hắn đang quan tâm cô ta đây, quản khỉ gió hắn coi chính mình là người nào?

Trong khoảng thời gian này Tố Vân mang không ít này nọ cho nhà mẹ đẻ, đều là Diêu Viễn Từ cho cô ta đây hoặc là Diêu Thiên thưởng cho.

Trong nhà cũng hớn hở, thời điểm nhiều lần gởi thư đều dụ dỗ cô ấy, coi cô ấy như bảo bối.

Trước kia Tố Vân ở nhà cũng không được mọi người thích, nguyên nhân nàng ta đây là một nữ hài tử, tuy nói có chút tài mạo nhưng là không phải là cái gì tuyệt sắc.

Cho dù là tuyệt sắc, nếu như không lấy được một nhà chồng tốt cũng chỉ là uổng công.

Hiện tại nữ nhân ấy gả cho, tuy nói trước kia bởi vì chuyện gì đó bị Diêu Viễn Từ lạnh nhạt. Nhưng bây giờ cũng thăm dò tính tình của tên đó, đơn giản chính là thích người thanh cao.

Cô ấy chỉ cần để cho hắn ta đây cảm giác chính mình có bao nhiêu không thích những thứ vật hoàng bạch (vàng bạc) kia, không tranh giành không quan tâm gia thế là được rồi. Còn lại, cô ấy thích xử lý thế nào đều được.

Lại nói còn có một tháng chính là ngày sinh dự tính rồi, trong lòng nữ nhân ấy có chút khẩn trương. Chỉ là Diêu Viễn Từ cũng hết sức quan tâm mời mấy bà mụ tới đây, cả ngày giảng giải cho nữ nhân ấy chút chuyện sản phụ cần phải biết.

Mắt thấy sắp cuối đông, bên ngoài rơi xuống một tầng tuyết thật mỏng.

Kinh Kinh đang khoác áo choàng đón bông tuyết, thì nghe có người hầu kêu to chạy tới nói: “Phu nhân không xong, thiếu phu nhân vừa mới vấp ngã sợ là phải sinh non rồi.”

“À?” Kinh Kinh chỉ vào một bên viện nói: “Tìm lão phu làm cái gì, tìm bà mụ.”

Người hầu này nói: “Bà mụ đã tới, nhưng bên kia cũng không có người làm chủ, cho nên……”

Kinh Kinh nghe lời này đã cảm thấy nhức đầu, ban đầu cô bản vương chính là bị chiêu này lừa gạt. Bây giờ có đi hay là không, đây là một vấn đề rất nghiêm trọng.

May mắn lúc này Diêu Thiên trở về sớm, gạt bông tuyết trên người nói: “Cùng nhau đi đi.”

Lúc này Kinh Kinh mới thở phào nhẹ nhõm, cùng Diêu Thiên đến viện của Diêu Viễn Từ và Tố Vân.

Nghe bà mụ nói Tố Vân đã hôn mê, đứa bé vẫn chưa sinh ra được, tiếp tục như vậy nữa người lớn và đứa bé đều có nguy ngập.

Diêu Viễn Từ gấp đến mức đi vòng vo trên mặt đất, thấy cha lão phu đến cuối cùng là cảm thấy có người đáng tin cậy, dù sao vẫn là một chàng trai mười lăm mười sáu tuổi, không có quá nhiều chủ trương.

Diêu Thiên nói: “Truyền lời của ta đây, đến Thái HẮN Viện trong hoàng cung gọi mấy ngự hắn tới đây.” Có người hầu vội vàng cưỡi khoái mã chạy tới Hoàng Thành.

Cho đến buổi chiều, người còn không có tỉnh, đứa bé còn chưa có sinh ra được.

Ngự tên đó cũng đến, đều nói người nếu vẫn chưa tỉnh lại chỉ sợ hai mẹ con đều phải chết.

Diêu Thiên cũng có chút nóng nảy, mà Kinh Kinh lại nói: “Chính là lại để cho Viễn Từ đi vào đánh thức cô bản tọa.”

Ngự gã nói: “Từ xưa nào có nam tử vào bên trong phòng sanh.”

Khóe miệng Kinh Kinh rút rút nói: “Lúc nào rồi còn quan tâm nam tử nữ tử, bên trong không phải thê tử hắn ta đây ư, hắn ta đây còn sợ gì?”

Diêu Viễn Từ vừa nghe xong cũng cảm thấy như vậy, hắn lão phu ngay lập tức bước vào phòng sanh.

Ở vào thời điểm này nữ nhân phàm thường tín nhiệm nhất vẫn là trượng phu mình, cũng không biết Diêu Viễn Từ dùng loại biện pháp nào thật sự kêu người tỉnh.

Chỉ là giày vò đến quá nửa đêm, cuối cùng sinh ra còn là một thai chết, hơn nữa còn là một nam hài.

Sau khi Diêu Viễn Từ đi ra người có chút mất hồn, Diêu Thiên an ủi: “Đối phương cũng không cần quá mức thương tâm, các đối phương còn trẻ tuổi, còn có thể lại sinh.”

Diêu Viễn Từ mờ mịt khẽ gật đầu, nói: “May mắn Tố Vân không sao.”

Diêu Thiên gật gật đầu nói: “Đó chính là vạn hạnh (may mắn) trong bất hạnh.”

Mặc dù Tố Vân nhặt về một cái mạng nhưng cần phải tu dưỡng một khoảng thời gian mới tốt, Diêu Thiên dẫn theo Kinh Kinh trở lại đi sớm về khuya tâm tình cũng không phải hết sức tốt. Thứ nhất hắn lão phu đau lòng tiểu hài tử kia chưa kịp nhìn cuộc đời, thứ hai hắn lão phu nghĩ tới Kinh Kinh.

Tuổi Kinh Kinh và Tố Vân không chênh lệch nhiều, nếu là mang thai sinh con chỉ sợ cũng sẽ có hiểm nghèo tương đương. Hắn ta đây khẽ thở dài trong gió, tuy nói mình rất muốn cùng Kinh Kinh sinh một hài tử, nhưng là vì bình an của cô ta đây vẫn là dùng thuốc hai năm nữa, cho đến khi thân thể của cô ta đây càng thêm khỏe mạnh mới có thể.

Đang suy nghĩ lại nghe Kinh Kinh nói: “Tướng công chàng nói tại sao ta đây vẫn chưa có hài tử đây?”

Diêu Thiên chỉ sợ cô bản tọa hỏi câu này, nhanh chóng nói: “Không vội.”

Kinh Kinh cau mày nói: “Nhưng sư tỷ và tỷ phu có hai rồi, con trai Tố Vân mặc dù đã chết nhưng cũng coi như một. Tại sao, chúng ta đây không có?”

Diêu Thiên ho nhẹ, lời này nghe thế nào cũng giống như đang chỉ trích năng lực của tên đó không mạnh?

Hắn bản vương biết bây giờ không phải là thời điểm cậy mạnh, ngay lập tức nói: “Hài tử phải từ từ mới có, bây giờ thân thể nàng bản vương còn chưa có nẩy nở, đợi……”

Kinh Kinh vô cùng cực buồn bực, nói: “Chúng bản vương cũng đã thành thân bản vương còn không có con, có phải bị bệnh hay không?” Cô bản vương thở dài một tiếng, hoàn toàn đắm chìm trong vực sâu.

Mà hai chữ có bệnh, trong đầu Diêu Thiên xoay chuyển thật nhanh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8