Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 6: Một mình trở lại về nhà mẹ đẻ, lễ vật xếp thành hàng dài

Cập nhật lúc: 2026-07-23 06:15:32 | Lượt xem: 1

Lại nói người nhà bình thường đều là ba ngày lại mặt, đến lượt Kinh Kinh lại kéo dài tới năm ngày, không vì cái gì khác, mà bởi vì hai ngày nay công công đang khuyên Viễn Từ đi lại mặt với cô ấy.

Nhưng thế nào Diêu Viễn Từ cũng không đồng ý, cuối cùng vậy mà nhốt mình lại, ngay cả cơm cũng không ra ngoài ăn.

Không có biện pháp Diêu Thiên bất đắc dĩ hỏi Kinh Kinh: “Bé gái, cậu có thể một mình đi lại mặt không, chỉ là A Cha sẽ không để cho cậu mất mặt, quà tặng cái gì bản vương đều chuẩn bị thỏa đáng, chỉ là. . . . . . Khổ cậu.”

Kinh Kinh nói: “Kinh Kinh không khổ, chỉ là. . . . . .” Cô ấy cũng không ngốc, đã sớm nhìn ra công công đối tốt với mình tất cả đều là bởi vì thương xót mình, cô ấy cũng không tức giận, vừa vặn có thể mượn đề tài để nói chuyện của mình.

Vì vậy len lén bấm chính mình đến rơi lệ, đau thương buồn bã nhào vào trong ngực Diêu Thiên, làm bộ dáng đơn thuần ngốc nghếch, nói: “Chỉ là A Cha không cần tức giận với tên đó, miễn cho chọc tức thân thể.”

Diêu Thiên thầm khen người con dâu này của mình biết quan tâm người khác, vì vậy nói: “Hảo hảo, cậu đi trở về, chậm chút ta đây đi đón cậu.”

Kinh Kinh khẽ gật đầu nói: “Vâng.” Sau đó cầm khăn tay nhỏ vẫy vẫy với Diêu Thiên, sau đó mang theo mười xe ngựa lớn quà tặng đã được chuẩn bị vinh quang trở về nhà.

Lại nói Mễ Tu Nguyên mới nhậm chức không lâu, bất quá chỉ là một quan Ngũ Phẩm nho nhỏ. Hơn nữa tên đó lại là quan thanh liêm cho nên cuộc sống trong nhà cũng hết sức túng quẫn.

Nhưng lần này muội muội lại mặt hoàn toàn thay đổi cuộc sống trong nhà, tuy là hắn vì đẩy muội muội vào hố lửa mà âm thầm tự trách. Thấy cô ấy sau khi trở lại rạng rỡ hoàn toàn không có dáng vẻ ưu thương cũng an tâm, chỉ là với tính tình của cô ấy. . . . . .

Nghĩ vậy Mễ Tu Nguyên nhìn Kinh Kinh đang hết sức vui vẻ, nói: “Kinh Kinh cậu ở quốc sư phủ có gây chuyện hay không.”

Kinh Kinh nhìn thấy người trong nhà nhanh chóng khôi phục bộ dáng ban đầu, đặt mông ngồi ở trên ghế vừa gặm quả táo vừa nói: “Ca ca, tại sao đối phương luôn cho rằng bản tọa sẽ gây chuyện, muội muội đối phương là bản tọa lại rất biết điều, công công tên đó còn khen ngợi bản tọa vừa nghe lời lại hiểu chuyện.”

Mễ lão cha vừa nghe nói thế ngạc nhiên miệng không khép được, nói: “Thật sao, quốc sư tên đó thật sự khen ngợi đối phương?”

Kinh Kinh dùng sức mà khẽ gật đầu nói: “Thật thật, hắn còn nói buổi tối tới nhận bản vương trở về.”

Mễ Lưu thị cau mày nói: “Kinh Kinh ngươi ta đây qua đây a nương có lời muốn nói.”

Kinh Kinh liền chạy tới bên cạnh Mễ Lưu thị, nói: “Có chuyện gì vậy?”

Mễ Lưu thị nhỏ giọng nói: “Tại sao phu quân của cậu không đến đón cậu.”

Kinh Kinh nói: “Hắn lão phu không có phương tiện tới đón lão phu.”

Mễ Lưu thị vừa nghe trong lòng có chút bi thương, nghĩ lúc nữ nhi ở nhà ngây thơ hoạt bát, nhưng bây giờ lại gả cho một người như vậy, đối tính tình của cô ấy chỉ sợ là một loại tôi luyện.

Nhưng là, lại thấy Kinh Kinh lôi kéo nữ nhân ấy cười nói: “A nương cậu không phải biết, A Cha. . . . . . Bản vương nói chính là Quốc sư, A Cha tên đó đưa cho bản vương rất nhiều đồ, cậu nhìn cái trâm này, nghe nói là hoàng hậu ban thưởng, cậu lại nhìn chất vải trên người này, nghe nói là cống phẩm của ngoại quốc.” Nói xong nữ nhân ấy còn xoay xoay hai vòng khoe khoang, gương mặt cười đỏ bừng.

Mễ Lưu thị vừa nghe quốc sư đối tốt với nữ nhân ấy như vậy cũng có chút yên tâm, trong lòng cũng hiểu có lẽ là bởi vì hắn con trai đứa cho nên mới có thể đối tốt với nữ nhi như vậy.

Cô lão phu lại hỏi: “Hai ngày trước nghe người lão phu nói, quốc sư đại nhân thật ra vẫn là một người độc thân, trong hậu viện cũng không có người chủ sự, đối phương có phải chịu cái gì khổ hay là bị hạ người khi dễ không?”

Kinh Kinh khẽ lắc đầu nói: “Bản vương chính là nữ chủ nhân duy nhất trong hậu viện, chúng đều coi bản vương như báu vật. Hơn nữa A Cha cũng nói chờ mấy ngày nữa sẽ cho bản vương quản lý việc nhà.”

Mễ Tu Nguyên nghe vậy giật giật khóe miệng, nói: “Cho ngươi lão phu quản lý? Đừng đem gia nghiệp quốc sư phủ thật đều thua sạch.”

Kinh Kinh làm mặt quỷ với ca ca của nữ nhân ấy nói: “Ngươi ta đây mới thua sạch đấy, A Cha đối tốt với ta đây như vậy ta đây mới không nỡ làm phá sản nhà hắn ta đây.”

Mễ Tu Nguyên nói với cha mình: “A Cha ngươi ta đây nghe đi, bây giờ mới qua cửa mấy ngày đã nói chuyện thay quốc sư phủ, thật là nữ nhi đã gả ra ngoài như bát nước hắt đi mà.”

Mễ lão cha chỉ hy vọng nữ nhi có thể vui vẻ, thấy nữ nhân ấy vui sướng như vậy cũng không them để ý, cười nói: “Tùy nữ nhân ấy đi!”

Nhưng Mễ Lưu thị vẫn không yên tâm, chỉ phân phó bọn hạ nhân chuẩn bị cơm trưa, mình thì kéo Kinh Kinh đến trong phòng của mình len lén nhìn nữ nhi.

Vẫn một dạng giống như lúc trước không có thay đổi gì, bởi vì gả gấp cũng không kịp tìm ma ma dạy nàng ta đây chút chuyện trong phòng, cũng không biết nàng ta đây còn hoàn bích (*còn trinh) hay không.

Vì vậy kéo nữ nhân ấy nhỏ giọng hỏi “Kinh Kinh, đối phương và tướng công có viên phòng hay không?”

Cách nghĩ của Kinh Kinh là, viên phòng ý tứ chính là cùng ngủ trong một gian phòng, vì vậy khẽ lắc đầu nói: “Không có.”

Mễ Lưu thị liền đoán được, nữ nhi trở lại mặc dù có vẻ hết sức hạnh phúc nhưng trên mặt cũng không có vẻ thẹn thùng của tiểu tức phụ, vì thế nghĩ lại mình chuẩn bị không sai.

Cô ấy kéo Kinh Kinh qua, hai mẹ con cởi giày ngồi ở trên giường nói chuyện.

“Kinh Kinh, tình huống tướng công nhà ngươi ta đây không giống nam tử khác, tên đó cũng không có biện pháp phàm thường kéo ngươi ta đây làm. . . . . .”

“Làm cái gì?” Kinh Kinh nghiêng đầu hỏi.

Mễ Lưu thị vì mình nữ nhi hạnh phúc cũng bất chấp mặt mũi, nói: “Làm chuyện nam nữ trong phòng.”

Vừa nghe những thứ này Kinh Kinh đỏ mặt, những lời này cô ấy vẫn biết rõ có ý gì. Trước kia cô ấy đã từng nhìn lén ca ca ôm chị dâu, sau đó thì chị dâu có tiểu bảo bảo. Đến bây giờ, bởi vì đại phu nói phụ nữ trong thời gian ba tháng đầu mang thai không để đi đường dài, cho nên cô ấy không thể lên Kinh mà ở lại quê nhà.

Nghĩ đến cái này không khỏi nghĩ tới trên người công công của mình, nếu là bị hắn bản vương ôm nhất định sẽ cảm thấy hết sức hạnh phúc, nhưng nếu như bị Diêu Viễn Từ ôm, cô ấy đã cảm thấy còn không bằng chạy trốn.

Mễ Lưu thị nhỏ tiếng nói: “Chuyện như vậy thì chỉ có ngươi bản vương chủ động mới được, nếu không cả đời này quốc sư đại nhân cũng đừng nghĩ bồng cháu rồi.”

“Vậy thì không cần ôm.” Kinh Kinh nói.

Mễ Lưu thị khẽ thở dài nói: “Cái người tiểu cô nương này tại sao có thể nói lời như vậy đây? Dòng máu của quốc sư phủ ngày sau cũng chỉ có thể dựa vào chính đối phương, tóm lại a nương trước nói cho đối phương biết phải làm như thế nào.”

Kinh Kinh có chút ngạc nhiên, dù sao cũng là cô gái thanh xuân mặc dù xấu hổ nhưng vẫn là không nhịn được muốn nghe cái vấn đề này. Hơn nữa trong lòng nữ nhân ấy có người, càng thêm muốn biết chuyện bí mật trong phòng này.

Mễ Lưu thị ho nhẹ một tiếng nói: “Hôm nay sau khi ngươi ta đây trở về ngủ cùng giường với trượng phu, để cho tên đó nằm xuống, sau đó. . . . . .”

“Sau đó như thế nào?” Kinh Kinh đem tự động ảo tưởng trượng phu thành công công hỏi.

Mễ Lưu thị nhìn cặp mắt ngây thơ của nữ nhi thật có chút nói không ra được, nói: “Cậu lại đây nhìn cái này.” Nói xong lấy một cái hộp gỗ hình vuông nhỏ từ dưới gối ra, mở cái bao vải bên trong ra, lại mở ra một tấm vải đỏ. . . . . .

Cuối cùng, lấy ra một quyển sách nhỏ đã có ố vàng ra ngoài. Mễ Lưu thị đưa tay lật tới một tờ ở bên trong, đặt ở trên giường cho nữ nhi nhìn.

Kinh Kinh chỉ thấy một hình người giống như nam nhân đang nằm ngửa, một hình người giống như nữ tử cưỡi ở trên hai chân hắn bản vương.

Bàn tay hai người đan xen, trên người hình như không mặc tên đó phục gì cả.

Nàng bản vương tò mò hỏi: “Lũ người kia đang làm gì?”

“Đây cũng là chuyện trong phòng, chân trượng phu của cậu không thể được dùng cái này khụ. . . . . . Tư thế tốt nhất, cậu làm giống như nữ tử này vậy, là có thể. . . . . . Là có thể mang thai bảo bảo.” Mễ Lưu thị thật không dám nói tiếp, chỉ là đỏ mặt giải thích tới đây. ( đồng chí, cậu đây là dạy sai trẻ nhỏ ah. )

Kinh Kinh tò mò cầm quyển sách lên nhìn qua nhìn lại, nói: “Như vậy thì có thể mang thai bảo bảo?” Nếu cô ấy chỉ cần cưỡi lên công công như vậy thì có thể mang thai bảo bảo của tên đó sao?

Càng nghĩ càng thấy mới lạ, không khỏi nhìn lâu thêm vài lần.

Nhìn lâu mới nhìn ra hình như cô lão phu kia ngồi ở vật gì đen đen, về phần vật đó là gì cuối cùng cô lão phu không thấy rõ. Hoặc là sách quá cũ rồi, cho nên bị dính vết bẩn.

Đang suy nghĩ, thì nghe tiểu nha đầu kia phía ngoài nói: “Phu nhân, tiểu thư, ăn cơm.”

Mễ Lưu thị tức thì tranh thủ đoạt lấy quyển sách kia, lại tỉ mỉ bọc kĩ sau đó đặt vào trong hộp gỗ đưa cho Kinh Kinh nói: “Quyển này buổi tối ngươi bản vương mang về, chờ đến khi không có người lại mở ra nhìn, cũng không cần nhìn phương pháp khác, nếu không là tội lớn.”

Kinh Kinh nhìn bộ dáng mẹ ta đây khẩn trương biết là chuyện hết sức nghiêm trọng, vì vậy gật gật đầu nói: “Nữ nhi biết.” Nhưng cô ta đây đối cũng không có hứng thú xem quyển sách này, quan tâm nhất chính là vấn đề tư thế, làm thế nào có thể khiến công công nằm xuống để mình cưỡi lên đây? ( mồ hôi mãnh liệt!©¸®! Mẹ ta đây đại nhân, cậu đến tột cùng dạy nữ nhi thành cái gì rồi! )

Người một nhà ăn xong bữa cơm, đang nói chuyện phiếm hòa thuận vui vẻ, đột nhiên có người bên ngoài báo: “Quốc sư đại nhân đến rồi.”

Kinh Kinh vừa nghe công công tới tự nhiên hết sức mừng rỡ, thiếu chút nữa không có bổ nhào ra ngoài đón người. Nhưng bị Mễ lão cha hung ác trợn mắt nhìn cô lão phu một cái, nói: “Ngươi lão phu hãy thành thật chút.”

Kinh Kinh vừa nghe le lưỡi một cái lại không dám chạy ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, Diêu Thiên được mọi người quây quanh tiến vào đại sảnh.

Kinh Kinh cảm thấy hắn bản tọa hoàn toàn không giống với phàm thường ở trong nhà, lúc này quần áo hết sức rộng rãi thỏa đáng, hơn nữa phong thái và khí thế của bản thân hắn bản tọa cơ hồ đè lại tất cả mọi người tại chỗ.

Lúc này nàng ta đây mới phát giác nguyên lai công công mình là người như vậy, ở nhà dịu dàng và kiên nhẫn hoàn toàn khác biệt với lúc ở bên ngoài mạnh mẽ vang dội.

Chỉ là, Diêu Thiên cảm thấy thua thiệt thân gia mình cho nên có phần hạ thấp tư thái. TÊN ĐÓ uống trà nói: “Khuyển tử hành động có chút không tiện, nhưng tập tục nhất thiết phải có người trong nhà tới đón. Quốc sư phủ ngoại trừ lão phu ra cũng không còn người ngoài, cho nên hai thân gia cũng sẽ không để ý chứ?”

Mễ lão cha vội vàng nói: “Không có, chỉ sợ tính tình tiểu nữ không tốt để cho quốc sư đại nhân ngài bận tâm rồi.”

Diêu Thiên nói: “Đều là thân gia không cần xưng cái gì quốc sư đại nhân, âm thầm gọi ta đây là đệ cũng được.”

Mễ lão cha cười nói: “Vậy cũng đúng, đều không phải là người ngoài.”

Kinh Kinh đã hiểu, âm thầm gọi là đệ, việc công vẫn là việc công. Người công công này hình như không dễ chung đụng giống như cô ấy nghĩ!

Đang suy nghĩ thấy Diêu Thiên nhìn về phía mình bên này, vì vậy liền nở nụ cười thật tươi với tên đó, trong lòng lại nghĩ, không biết khi công công cởi hết nằm ở trên giường sẽ là phong cảnh như thế nào đây?

Cũng may, những người đang ngồi ở đây đều không biết trong lòng cô ấy nghĩ gì, nếu không làm thật đều muốn chạy đi tự sát rồi.

Diêu Thiên chỉ ngồi một lát liền đứng dậy muốn cáo từ, Mễ lão cha vốn định muốn lưu người, nhưng đột nhiên nhớ lời của con trai. Người quốc sư đại nhân này mặc dù quyền cao chức trọng nhưng tính tình có chút cô độc, trong ngày thường đều không thích đi đến nhà nọ nhà kia, bọn tên đó tiểu tiểu môn tiểu hộ (cửa nhỏ, nhà nghèo) vẫn là không nên ép người ở lại thì tốt hơn.

Nghĩ vậy đành dẫn theo nhi tử đưa quốc sư đến cửa lớn.

Ngược lại bọn bé gái đã sớm đưa Kinh Kinh tới cỗ kiệu, mà quốc sư cũng lên xe ngựa, đoàn người lại chậm rãi rời khỏi Mễ gia.

Mễ Lưu thị nhìn sau khi bọn tên đó rời khỏi mới vỗ vỗ lồng ngực của mình nói: “A di đà Phật, người quốc sư đại nhân này thật đúng là không giống người thường, tựa như Thần Tiên, chỉ sợ con tên đó cũng sẽ không quá xấu rồi. Nghĩ đến, Kinh Kinh nhà chúng bản tọa cũng có diễm phúc này.”

Mễ lão cha ho nhẹ nói: “Phu nhân, hai chữ diễm phúc là dùng để hình dung nam tử cưới mỹ nữ.”

Mễ Lưu thị nói: “Nhưng ngay cả nữ nhân chỉ sợ cũng không đẹp mắt bằng quốc sư, nếu không phải thân hình rất cao, khí thế tài trí hơn người như vậy, thật đúng là làm cho người bản tọa tưởng là một đại thiếu nữ đẹp tựa thiên tiên.”

Mễ Tu Nguyên cau mày nói: “A nương lời này của ngươi bản tọa chỉ có thể nói ở trong nhà, cũng đừng có quên rằng, người có đẹp hơn nữa nữa dịu dàng hơn nữa cũng chính là quốc sư năm đó diệt tam vương, bình thiên hạ, tay của hắn cũng không sạch như ngươi bản tọa nghĩ như vậy.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8