Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 9: Tố Vân là khối bối, một tờ thư hòa ly
Editor: tan_hye
Xuân Hỉ làm việc cũng coi như là nhanh, hắn lão phu rất nhanh thì bẩm báo xuất thân của Tố Vân cho Diêu Viễn Từ, cũng nói hiện nàng lão phu đang tạm ở Lôi gia.
Diêu Viễn Từ nói: “Nhanh, đẩy lão phu đi Lôi gia, lão phu muốn gặp nàng lão phu một lần.”
Xuân Hỉ ngay lập tức mày nhăn lại, không nói đến chưa từng thấy thiếu gia kích động như vậy, cho dù thấy rồi cũng không thể cứ như vậy đẩy hắn đi Lôi gia, sau đó nói lão phu tìm biểu tiểu thư nhà các đối phương nói chuyện một chút!
Hắn ta đây khổ bức (đau đớn + bức bách) nhìn thiếu gia, Diêu Viễn Từ thấy hắn ta đây nửa ngày không đẩy bánh xe gỗ vừa nóng lòng vừa tức giận. Tay vỗ cái giá đỡ nói: “Xuân Hỉ. . . . . .”
Lúc này, Xuân Hỉ mới phục hồi lại tinh thần, nói: “Thiếu gia đối phương trước đừng kích động, cho dù bây giờ chúng lão phu đi Lôi gia cũng không nhất định có thể gặp được vị biểu tiểu thư kia, hơn nữa đối phương làm như vậy chỉ sợ khó giải thích cho Lôi tướng quân và Báo thiếu gia.”
Một câu nói nhắc nhở người trong mộng, Diêu Viễn Từ cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
d.d.l.q.d
“Vậy phải làm như thế nào?” Thấy người trong mộng ngay trước mắt, nhưng lại vẫn không có biện pháp gặp mặt.
Xuân Hỉ suy nghĩ một chút nói: “Không bằng, nhờ thiếu phu nhân giúp một tay?” Nói tới chỗ này Xuân Hỉ liền muốn giơ tay lên tát chính mình một cái nói năng không chịu suy nghĩ, thiếu phu nhân vốn là nương tử của thiếu gia, có ngốc cũng không thể hẹn cô gái cho thiếu gia gặp mặt được. Ngộ nhỡ cô gái này vào cửa, đây chẳng phải chính là tình địch sao?
Nhưng Diêu Viễn Từ cũng không suy nghĩ những thứ kia, tên đó suy tư một chút cả quốc sư phủ cũng chỉ còn nữ tử này có thể lợi dụng, vì vậy nói: “Mau đẩy lão phu đi gặp thiếu phu nhân.”
Xuân Hỉ chờ thiếu gia nói những lời này từ khi thiếu phu nhân vào cửa, hôm nay cuối cùng cũng nghe được, nhưng ý nghĩa lại khác nhau rất lớn.
HẮN nặng nề đồng ý một tiếng, hỏi thăm được thiếu phu nhân đang ở thư phòng của quốc sư đại nhân để tập viết liền đẩy thiếu gia tới.
Đến trước cửa thư phòng thấy cửa mở ra, quốc sư đại nhân đang đọc sách mà thiếu phu nhân thì ngồi bên cạnh nghiêm túc viết chữ. Tên đó nhẹ nhàng gõ cửa, nói: “Thỉnh an lão gia, thỉnh an thiếu phu nhân. . . . . .”
Diêu Thiên ngẩng đầu, lại thấy Xuân Hỉ đẩy nhi tử tới, chẳng lẽ là hắn rốt cuộc nghĩ thông suốt muốn hòa hảo với phu nhân của mình? Trong nội tâm vui vẻ, mặt ngoài thì bình tĩnh như thường hỏi “Chuyện gì?”
Xuân Hỉ nói: “Thiếu gia là tới tìm thiếu phu nhân có chuyện.”
Quả nhiên, trong lòng Diêu Thiên hô tốt, ngay cả sách thích xem nhất cũng khép lại.
Mà Kinh Kinh lại cảm thấy hôm nay mặt trời mọc từ phía tây sao, vị Đại Thiếu Gia này tìm cô ấy có chuyện gì? Chỉ chỉ lỗ mũi chính mình nói: “Tìm bản vương?”
Diêu Viễn Từ nói: “Đúng vậy, ngươi bản tọa có thời gian không?”
Diêu Thiên nói: “Có chuyện gì các cậu ở tại chỗ này mà nói, bản tọa. . . . . . Trong phủ còn có chút việc chờ bản tọa xử lý.” Nói xong bình tĩnh đứng lên bình tĩnh đi ra ngoài.
Kinh Kinh im ắng, ý tưởng của công công nàng lão phu sao lại không rõ, đây là cho chúng khoảng không hòa hảo, nhưng nàng lão phu lại không cần loại khoảng không này nha!
Lệ rơi nhìn bóng lưng công công, Kinh Kinh tính toán nếu như có cơ hội nữ nhân ấy nhất định phải báo lại thâm thù đại hận này.
Diêu Viễn Từ nghe được bước chân thân phụ đã đi xa, vội vã vào phòng nói: “Đối phương cũng đã biết vị Tố Vân tiểu thư kia?”
Kinh Kinh nói: “Biết thì biết, cậu có chuyện gì không?”
Diêu Viễn Từ nói: “Đối phương có thể hẹn cô ta đây tới đây được không, hoặc là đi Lôi phủ cũng được.”
Kinh Kinh nghe vậy, vị thiếu gia này đã ba năm cũng không có bước ra khỏi quốc sư phủ một bước, thế nào lại muốn đi Lôi phủ. Nàng bản tọa nhãn châu xoay động (đảo cặp mắt) nói: “Tại sao bản tọa phải giúp cậu, cho bản tọa một lý do đi.”
Diêu Viễn Từ vội vàng nói: “Thê coi phu là trời, bản tọa là trượng phu cậu tức là ông trời của cậu, để cho cậu làm chút chuyện còn cần lý do sao?”
Kinh Kinh không thích chuyện gì cũng phải nghe người khác, vì vậy nói: “Lúc này lại mở miệng nói bản vương là thê tử của cậu, trước kia tại sao lại chưa từng thấy qua cậu thực hiện trách nhiệm của trượng phu.”
Diêu Viễn Từ nghe cô ta đây nói như vậy cũng biết mình đuối lý, nói: “Được rồi, chỉ cần đối phương giúp ta đây ngày sau đối phương muốn cái gì ta đây đều cố gắng lấy cho đối phương là được.”
Kinh Kinh nghe lời này xong cảm thấy còn tương đối lọt tai, nữ nhân ấy chuyển con đối phương nghĩ tới mình muốn cái gì, cuối cùng tầm mắt rơi vào bút trong tay.
Mặc dù cô bản tọa không phải là người thích tính toán tương lai vì mình, nhưng nghĩ tới người mình thích là công công, vô luận xảy ra bất cứ chuyện gì cũng sẽ không thực sự gả cho vị công tử gầy gò trước mắt, như vậy cũng tốt, không bằng sớm một chút để hai người biết lập trường của nhau.
Liên tưởng đến đây cô ta đây hỏi “Cậu biết viết chữ không?”
Diêu Viễn Từ nói: “Biết.”
Không ngờ người mù cũng biết viết chữ, nhưng mà điều này cũng hợp ý Kinh Kinh. Nàng bản vương ý bảo Xuân Hỉ đóng cửa lại, sau đó cười nói: “Là như vậy, bản vương biết rõ đối phương cũng không chào đón bản vương, mà bản vương cũng không muốn cùng đối phương qua một đời. Nhưng là trước mắt cha bản vương đối phương và cha bản vương bản vương cũng sẽ không đồng ý chúng bản vương tách ra, cho nên bản vương nghĩ đến một biện pháp.”
Diêu Viễn Từ vội vàng muốn gặp Tố Vân, liền nói: “Biện pháp gì?”
Kinh Kinh nói: “Đối phương trước viết thư hòa ly cho bản tọa, chẳng qua là bản tọa nhận trước, chờ một ngày nào đó thời cơ đến thì bản tọa sẽ lấy ra. Đến lúc đó ở trước mặt rất nhiều người, đám người kia muốn không thừa nhận cũng không được .”
Diêu Viễn Từ cũng không có tình cảm gì với người thê tử này, mình cũng thật không muốn làm cô ấy rầu rĩ. Vừa nghe cô ấy nói như vậy thì nói: “Cũng tốt.”
Kinh Kinh nghe xong hớn hở, bảo Xuân Hỉ đẩy người đến bên cạnh bàn đọc sách, sau đó lấy ra giấy bút tới trải tốt giấy, sau đó tự mình lấy bút đặt vào trong tay Diêu Viễn Từ.
Thấy tên đó vung bút viết xong, phía trên ý là mình thân bị tàn phế không cách nào chăm sóc thê tử, cho nên không muốn liên lụy nàng bản vương vì vậy Hòa Ly. Phía dưới tên đó viết tên của mình, đưa bút cho Kinh Kinh nói: “Đối phương cũng phải viết của mình lên, như vậy chúng bản vương liền coi như là hai người xa lạ không liên quan tới nhau rồi.”
d.d.l.q.d
Kinh Kinh gật gật đầu nói: “Tốt.” Cô ấy viết tên sau nói: “Còn cần một nhân chứng.” Ngẩng đầu nhìn thấy Xuân Hỉ nói: “Tới, ngươi lão phu cũng viết một chữ lên đi!”
Xuân Hỉ không ngờ hai người hòa ly dễ dàng như vậy, hắn ta đây vừa cảm thán hai người thẳng thắn, vừa cảm thán bản thân sạo lại xui xẻo như vậy lại trở thành nhân chứng cho loại chuyện này.
Chỉ là cũng may, Xuân Hỉ cũng coi như theo thiếu gia mấy năm học được chút chữ, tên của mình vẫn là viết rất quy củ.
Sau khi nhìn xong Kinh Kinh hết sức hài lòng, nàng ta đây tìm phong thư đem thư cất vào bên trong nói: “Nói đi, tại sao muốn gặp Tố Vân tiểu thư?”
Trên mặt Diêu Viễn Từ thế nhưng nổi lên một tầng đỏ ửng, một hồi lâu yết hầu nói một câu: “Nàng bản vương hát rất hay.”
Điểm này Kinh Kinh ngược lại thừa nhận, nữ nhân ấy thấy vẻ mặt Diêu Viễn Từ thì trong lòng đã đoán được tám chín phần, nhỏ tiếng nói: “Ngươi bản tọa là muốn theo đuổi nữ nhân ấy làm nương tử?”
Diêu Viễn Từ vội vàng nói: “Chuyện này. . . . . . Cậu không cần nói bậy, bản tọa chỉ muốn . . . . . Chỉ là hết sức ngưỡng mộ cô bản tọa mà thôi.”
Kinh Kinh chỉ mong sao hắn bản vương theo đuổi người khác, vì vậy nói: “Bản vương giúp ngươi bản vương, chỉ là bây giờ ngươi bản vương ra ngoài hình như cũng không tiện, không bằng bản vương viết thư hẹn nàng bản vương tới đây, cho các ngươi bản vương nói chuyện riêng một chút như thế nào.” Tốt nhất là nam có tình nữ có ý, lưỡng tình tương duyệt nhanh chóng thành thân.
Hơn nữa nàng ta đây rất có lòng tin với Diêu Viễn Từ, đừng nhìn tên đó đường không thể đi mắt không thể nhìn, nhưng chỉ bằng bộ dáng kia chỉ sợ không biết mê chết bao nhiêu mỹ nữ!
“Chuyện này. . . . . . Vậy thì cám ơn cậu.” Diêu Viễn Từ không ngờ Kinh Kinh lại chịu giúp hắn bản vương như vậy, không khỏi sinh lòng cảm kích.
Kinh Kinh cũng nghiêm túc, nhanh chóng cầm bút viết thư sau đó để cho Xuân Hỉ đưa đi Lôi phủ.
Mà lần này Diêu Viễn Từ cũng không cự tuyệt Kinh Kinh nữa, để cho cô ấy đẩy gã về chỗ ở của mình.
Đây là lần đầu tiên Kinh Kinh tới nơi này, phát hiện thật ra thì Diêu Viễn Từ rất hiểu biết về âm nhạc. Trong phòng của gã trừ nhạc khí cũng là nhạc khí, thiên kỳ bách quái (quái lạ) dạng gì cũng có. Cô ấy nhất thời nhìn đến hoa mắt, cười hỏi “Đối phương và Tố Vân thiếu nữ thật đúng là một đôi, đều thích chơi nhạc khí như vậy, ta đây thì cái gì cũng không biết, ngay cả đàn tranh cũng không đàn được.” Nói xong giơ tay lên s* s**ng một cái trên khung cổ cầm nói.
Diêu Viễn Từ nói: “Đó không phải là tranh, bên phải xa hơn một chút mới đúng.”
Kinh Kinh nói: “Dù sao lão phu đều không hiểu, chỉ là về sau hai người các ngươi lão phu một đánh đàn một ca hát cũng tốt.”
Diêu Viễn Từ vuốt nhạc khí nói: “Cho nên ta đây học thông (thông suốt, hiểu rõ) tất cả nhạc khí đều bởi vì cô ấy, nghĩ tới có một ngày cô ấy ca hát còn ta đây thì đánh đàn hoặc là thổi Tiêu. . . . . .”
Nhìn vẻ mặt tên đó hết sức mong đợi, Kinh Kinh nói: “Thì ra là trước kia các đối phương đã từng gặp qua.”
Diêu Viễn Từ gật gật đầu nói: “Bản tọa chỉ từng nghe cô ấy hát. . . . . .”
Suy nghĩ một chút cũng phải, một người trời sinh đã mù chỉ có thể dùng thính giác để hình dung cái nhân gian này.
Kinh Kinh hơi có chút cảm xúc, chỉ là ngay lập tức nghĩ tới mình còn có chuyện làm, nên nói: “Lão phu hẹn nữ nhân ấy ngày mai tới, đến lúc đó A Cha đã vào triều, các cậu chỉ cần ở chỗ này đàn hát đều được.”
“Cám ơn.” Diêu Viễn Từ thật lòng thành ý nói.
Kinh Kinh vỗ vỗ bờ vai của gã, nói: “Cám ơn thì không cần, về sau mời lão phu uống rượu là được.” Nói xong liền quay đầu đi ra ngoài.
Diêu Viễn Từ ngẩn ra, những lời này tựa hồ đã từng nghe qua ở nơi nào rồi, nhưng lại không thể nào nhớ nổi rồi. Tên đó một lòng nghĩ đến chuyện ngày mai có thể gặp Tố Vân, thậm chí có chút kích động không ngủ được.
Gió nhàn nhạt thổi qua, hắn lão phu lại cầm sáo thổi.
Tiếng nói êm dịu lại mang theo chút cảm giác hy vọng.
Diêu Thiên đang ở phía sau núi giả cách đó không xa, nhìn Kinh Kinh từ trong phòng đi ra không khỏi mất mác. Chỉ là nghe được trong tiếng sao của con trai tựa như chứa chút hàm ý mong đợi. . . . . .
Xem ra tất cả không thể quá nóng lòng, phải từ từ!
Dưới ánh trăng, nhìn mình bóng dáng thon dài không khỏi sinh ra một loại cảm giác tịch mịch. Chờ đến khi Nhi tử hòa hảo với con dâu rồi, vợ chồng son đám người kia lại cả ngày gắn bó như keo như sơn, Kinh Kinh cũng sẽ không trở lại tìm tên đó học chữ, càng sẽ không cả ngày đi theo sau tên đó gọi A Cha A Cha rồi.
Đúng vào lúc này, một tiếng nói thanh thúy nói: “A Cha cậu đi nơi nào, cả thư phòng cũng không thấy người của cậu. Phòng bếp hầm Bách Hoa Lộ, nếm thử uống rất ngon.”
Diêu Thiên giật mình, nhìn bóng dáng nho nhỏ đứng ở dưới ánh trăng khẽ mỉm cười nói: “Cũng tốt.”Bách Hoa Lộ này là phương thuốc không biết Kinh Kinh học ở đâu, dùng trăm loại cánh hoa, lá hoa, bông hoa cùng nước đường hầm chung lại, hương vị hết sức ngọt ngào, uống xong mấy ngày sau mùi vị đều không tiêu tan, cũng coi là lưu lại hương thơm trên răng môi rồi.
Gần đây Lôi Tử đều nói hắn, rõ ràng không có nữ nhân thế nào toàn thân cao thấp đều có mùi son phấn.
GÃ không cách nào giải thích, chỉ có thể dùng mặt lạnh mà phòng vệ.
Lôi Tử cuối cùng vẫn là không dám miệt mài theo đuổi, hắn lão phu nhiều lần ngửi mùi vị trên người mình, cũng không thấy ngửi được mùi gì.
Nhưng có lần lướt qua Kinh Kinh, có cổ hương vị như có như không làm cho tên đó thật say mê trong chốc lát. Trong lòng nhanh chóng sáng tỏ, vì sao lúc lâm triều mọi người đều dùng ánh mắt đặc biệt nhìn tên đó.
Bất quá nếu mà uống vào, nhưng mà con dâu đã bảo người làm cho, hắn cũng không tiện cự tuyệt.
Như thế dĩ vãng tên đó đã bình tĩnh, không phải là mùi thơm sao, mặt kệ chúng ngửi thấy đi!