Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc
Yêu thích- Cập nhật 1 tháng trước
- Thể loại Ngôn Tình
- Người đăng admin
- Tác giả Nhất Vạn Vạn
- Lượt xem 13
- Yêu thích 0
- Lượt theo dõi 0 theo dõi
- Trạng thái Hoàn thành
Thể loại: Hiện đạiConverter: ngocquynh520Editor: caoviyen_73 + quacauphale”Có thai với tôi? Tôi cần bằng chứng xét nghiệm. . . . . .” Đoan Mộc Mộc bị người đan ông chất vấn một cách cay nghiệtTại sân bay cô vô ý làm hỏng đại sự, trêu vào một người không nên trêu, làm lỡ việc đính hôn của hắn lão phu, vì vậy, cô phải tự đem thân mình bù đắp. Từ khi sinh ra đến giờ, Lãnh An Thần chưa bao giờ tức giận như vậy.”Mười tháng sau, cô sinh được con, ân oán giữa chúng lão phu xóa bỏ, ” hắn lão phu cười nhạt lẽo như ác quỷ.Đoan Mộc Mộc muốn đập đầu vào tường, cô là một cô gái mới lớn chưa chồng, sao có thể sinh em bé? Đừng nói cho cô mười tháng, ngay cả mười năm cũng không thể.Sau khi cưới, cô tranh đấu với Tiểu Tam, chiến tranh địch – lão phu căng thẳng, trải qua cuộc sống cực kỳ hỗn loạn, cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi. . . . . .****”Đoan Mộc Mộc, bào thai trong bụng cô là của ai?” Ngày nào đó, hắn lão phu cầm kết quả kiểm tra thai của cô, gào thét như sấm.Cô cười xinh đẹp quyến rũ, “Trên cõi đời này, đàn ông không phải chỉ có một mình anh. . . . . .”Giây phút đó, sự ganh ghét như thuốc súng bùng lên nóng rực tâm can Lãnh An Thần . . . . . .Giữa màn đêm đen như mực, hắn lão phu không đếm xỉa đến việc cô nghi ngờ có thai, cưỡng chế cô nằm xuống phía dưới, cuối cùng máu tươi nhuộm đỏ drap giường trắng như tuyết.****Di chúc về tài sản hơn một nghìn tỷ được công bố, nội dung lại là: chỉ khi Đoan Mộc Mộc và người chồng họ Lãnh cùng sinh em bé mới có tư cách thừa kế.Từ đó cô bị đưa ra nơi đầu sóng ngọn gió, đối mặt với những âm mưu tính toán, tình ý giả tạo, Đoan Mộc Mộc trải qua những tháng ngày không yên ả.Mờ ám, hắn lão phu buộc cô: “Bà xã, sinh cho anh một đứa con!”Cô cười, “Được! Nhưng tôi có một điều kiện. . . . . . Ký tên ly hôn!”Giây phút đó, lòng hắn lão phu chấn động đớn đau!Thì ra là,Có vài người, một khi đã gặp mặt, thì nhớ đến vạn năm;Có chút động lòng, một khi đã bắt đầu, thì gương vỡ khó lành. . . . . .