Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 17: Nghịch Đạo Cơ

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:32:22 | Lượt xem: 8

CHƯƠNG 17: NGHỊCH ĐẠO CƠ

Gió ở rìa Vong Xuyên Hà không mang theo hơi ấm của nhân gian, mà chỉ có cái lạnh thấu xương của những linh hồn không thể siêu thoát. Những sợi sương mù xám xịt lờ lững trôi trên mặt nước đen ngòm, thỉnh thoảng lại vặn vẹo thành những hình thù kỳ quái, than khóc trong hư vô.

Lâm Khuyết ngồi xếp bằng trên một mỏm đá nhô ra phía dòng sông tử khí. Thiên Linh Thảo sau khi bị hắn hóa giải đã biến thành một luồng khí tức màu tím sẫm, quấn quýt quanh người hắn như một con giao long nhỏ bé đang tìm đường phá kén. Luồng linh khí này cực kỳ thuần khiết, nhưng dưới sự dẫn động của *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết*, nó dần bị nhuốm một màu đen sương khói của sự tàn lụi và hồi sinh.

"Lâm đại ca… khí tức này…" Lục Trầm đứng cách đó mười trượng, thanh kiếm trên lưng hắn không ngừng run rẩy. Hắn cảm nhận được một nỗi sợ hãi bản năng, giống như đứng trước một vực thẳm có thể nuốt chửng cả linh hồn.

Vân Hi đứng bên cạnh Lục Trầm, đôi mắt thanh cao thường ngày giờ đây tràn đầy sự lo âu. Nàng cảm thấy linh khí xung quanh Lâm Khuyết không hề hòa hợp với đất trời, mà ngược lại, chúng đang bị cưỡng ép, bị tước đoạt, và bị cải tạo thành một thứ gì đó hoàn toàn xa lạ với thế giới này.

“Lục Trầm, canh chừng cho kỹ. Bất cứ sinh vật nào bước vào phạm vi mười trượng, giết không tha.” Giọng Vân Hi lạnh lùng nhưng đầy kiên định. Nàng biết, giây phút này đối với Lâm Khuyết là sinh tử đại sự.

Bên trong thức hải của Lâm Khuyết, Thanh Lão – tàn hồn cổ xưa – đang hiện ra với khuôn mặt nghiêm trọng chưa từng thấy.

“Lâm Khuyết, ngươi chắc chắn chứ? Bình thường tu sĩ Trúc Cơ là thuận theo ý trời, mượn linh khí của đất trời để đúc thành đạo đài. Nhưng ngươi lại muốn dùng khí của Luân Hồi để đúc nên Nghịch Đạo Cơ. Đây không phải là tu hành, đây là đóng một cây đinh vào trái tim của Thiên Đạo. Nó sẽ đau, và nó sẽ tìm cách nghiền nát ngươi ngay lập tức!”

Lâm Khuyết không mở mắt, nhưng tâm niệm của hắn vang vọng trong thức hải, lạnh lẽo như băng: “Nếu ta thuận theo nó, ta sẽ mãi là một quân cờ trong vòng lặp này. Kiếp trước ta đã là Cửu Luân Chân Tiên, đứng dưới một người nhưng trên vạn người, cuối cùng vẫn chỉ là một liều đan dược cho Thái Thượng Thiên Tôn. Kiếp này, ta không mượn linh khí của trời, ta mượn mạng của chính mình để thành đạo!”

“Được! Gan dạ lắm! Để lão phu giúp ngươi một tay!” Thanh Lão quát lớn, tàn hồn tỏa ra một luồng ánh sáng vàng nhạt, bao bọc lấy tâm mạch của Lâm Khuyết.

Lâm Khuyết bắt đầu vận chuyển công pháp. Thiên Linh Thảo rốt cuộc hoàn toàn tan biến, biến thành một luồng sức mạnh cuồng bạo xông vào đan điền. Nếu là tu sĩ bình thường, luồng linh lực này sẽ hóa thành chất lỏng, tụ lại thành linh hải. Nhưng Lâm Khuyết lại làm điều ngược lại. Hắn dùng ý niệm cực mạnh của mình, cưỡng ép luồng linh lực đó nén lại, rồi xoay tròn theo chiều ngược với quy luật tự nhiên.

“Nghịch!”

Hắn gầm nhẹ một tiếng. Toàn bộ huyết dịch trong người Lâm Khuyết như bị thiêu đốt. Những tiếng "rắc rắc" vang lên từ trong xương cốt, đó là dấu hiệu của việc cơ thể phàm trần không chịu nổi áp lực của quy luật luân hồi.

Trên bầu trời vốn đang yên tĩnh của Vong Xuyên Hà, mây đen đột nhiên kéo đến che lấp cả ánh trăng đỏ. Một luồng áp lực khổng lồ từ hư không giáng xuống, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Lâm Khuyết. Thiên Đạo dường như đã cảm nhận được một thực thể không thuộc về quy luật đang cố gắng bám rễ.

“Thiên Phạt? Đến sớm hơn ta tưởng!” Lâm Khuyết nhếch môi cười nhạt.

Một đạo lôi điện màu tím nhạt, không phải màu xanh thông thường, xé toạc màn đêm lao xuống. Đây là U Minh Chi Lôi, loại sấm sét chuyên đánh vào linh hồn của những kẻ phản nghịch.

“Phá cho ta!”

Lâm Khuyết đột ngột mở mắt. Trong đôi mắt ấy, một bên là sinh cơ bừng bừng, một bên là tử khí trầm trầm. Hắn không né tránh, mà đưa tay lên, một đạo kiếm khí màu xám trắng từ ngón tay bắn ra, va chạm trực diện với đạo lôi điện.

*Oành!*

Dư chấn thổi bay những tảng đá xung quanh. Lục Trầm phải cắm thanh kiếm xuống đất để giữ cho mình không bị hất văng đi. Hắn kinh hãi nhìn về phía Lâm Khuyết: “Đột phá Trúc Cơ mà lại đưa tới Thiên Phạt? Lâm đại ca rốt cuộc đang tu luyện cái quái gì vậy?”

Vân Hi không trả lời, nàng siết chặt thanh trường kiếm trong tay, ánh mắt chưa từng rời khỏi bóng dáng gầy gò nhưng kiên định kia. Nàng nhìn thấy máu bắt đầu chảy ra từ lỗ tai và khóe mắt của Lâm Khuyết, nhưng tư thế ngồi của hắn vẫn vững như bàn thạch.

Trong đan điền của Lâm Khuyết, một sự biến đổi kinh hoàng đang diễn ra. Khí tức của Thiên Linh Thảo kết hợp với sát khí từ Vong Xuyên Hà, dưới áp lực của Thiên Phạt, dần dần cô đặc lại thành một phiến nền màu đen kịt. Phía trên phiến nền đó, có những văn lộ mờ ảo luân chuyển không ngừng, giống như chứa đựng hàng vạn kiếp sống chết.

Đó không phải là Đạo Đài của phàm nhân, mà là một mảnh vỡ của sự hỗn loạn – Nghịch Đạo Cơ.

“Thêm một chút nữa!” Thanh Lão hét lên. “Lâm Khuyết, hãy dùng Nhất Niệm để trấn áp nó! Nếu ngươi không khống chế được Nghịch Đạo Cơ, nó sẽ nuốt chửng ngươi trước khi Thiên Đạo ra tay!”

Lâm Khuyết nghiến răng đến bật máu. Ý chí của hắn như một thanh đao sắt lẹm, chém đứt mọi sự xao nhãng. Hắn nhớ lại kiếp trước, khi hắn đứng trên đỉnh cao nhìn sư phụ của mình – Thái Thượng Thiên Tôn – bình thản xóa sổ một tinh cầu để lấy tinh huyết luyện đan. Hắn nhớ lại nỗi đau khi nhìn Vân Hi ở kiếp trước tan biến thành cát bụi ngay trước mắt mình.

Nỗi phẫn nộ đó, sự không cam lòng đó, chính là chất xúc tác mạnh nhất cho "Nhất Niệm".

“Luân hồi vạn năm, một niệm phá vỡ! Ta là Đạo, Đạo phải theo ta!”

Hắn gầm lên một tiếng xé toạc màn đêm. Đan điền nổ tung một luồng sức mạnh vô hình, đánh bật toàn bộ mây đen trên bầu trời. Một cột ánh sáng màu xám tro từ đỉnh đầu Lâm Khuyết phóng thẳng lên tận tầng mây, khuấy động cả một vùng không gian rộng lớn.

Ngay khoảnh khắc đó, linh khí trong vòng trăm dặm quanh Vong Xuyên Hà bỗng nhiên ngưng trệ, rồi điên cuồng đổ xô về phía Lâm Khuyết như thể vạn triều bái kiến vị vua mới của chúng.

Trúc Đạo Cơ, thành!

Sức mạnh trong người Lâm Khuyết không ngừng tăng trưởng. Từng sợi kinh mạch được gia cố bằng khí Luân Hồi, cứng cáp và bền bỉ hơn gấp hàng chục lần so với tu sĩ cùng cấp. Cảm quan của hắn mở rộng ra, hắn có thể nghe thấy tiếng thì thầm của những linh hồn dưới đáy sông, thấy được những sợi tơ nhân quả mỏng manh đang quấn quýt trên người Vân Hi và Lục Trầm.

Lâm Khuyết đứng dậy, mỗi bước chân hắn dẫm xuống đất đều để lại một dấu chân cháy sém bởi tử khí. Khí tức của hắn lúc này đã hoàn toàn khác trước. Nếu trước đó hắn là một thanh kiếm sắc ẩn trong bao, thì giờ đây, hắn chính là một vị ma thần vừa bước ra từ cửu u.

Lục Trầm há hốc mồm, cảm giác áp bách khiến hắn suýt chút nữa thì quỳ xuống: “Lâm… Lâm đại ca? Huynh là Trúc Cơ hay là… Hóa Thần vậy?”

Vân Hi bước tới, dù nàng cũng cảm thấy áp lực, nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ vui mừng: “Chúc mừng huynh, rốt cuộc cũng bước ra bước đi đầu tiên của Nghịch Đạo.”

Lâm Khuyết nhìn vào lòng bàn tay mình, cảm nhận luồng sức mạnh cấm kỵ đang cuộn trào. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười không có hơi ấm: “Đây mới chỉ là nền tảng. Nghịch Đạo Cơ đã thành, Thiên Đạo chắc chắn đã ghi dấu ta vào danh sách tử vong. Từ giờ trở đi, mỗi giây chúng ta sống đều là đi ngược lại ý trời.”

Đột nhiên, từ phía xa chân trời, một hồi chuông vang lên trầm mặc nhưng đầy sát khí. Tiếng chuông xuyên thấu mây xanh, khiến cho linh hồn của những tu sĩ bình thường phải run rẩy.

Sắc mặt Vân Hi đại biến: “Đó là… Thiên Đạo Tuần Tra Lệnh! Chúng ta bị phát hiện sớm hơn dự kiến rồi!”

Thanh Lão từ trong nhẫn cũng nghiêm giọng: “Tiếng chuông này phát ra từ Cửu Tiêu Thánh Vực. Có ít nhất ba tên Thiên Đạo Tuần Tra Giả cấp bậc Kết Đan Cảnh đang hướng về đây. Lâm Khuyết, Nghịch Đạo Cơ của ngươi tuy mạnh, nhưng hiện tại đối đầu với Kết Đan là tự sát!”

Lâm Khuyết ngẩng đầu nhìn về phía hướng có tiếng chuông, ánh mắt lạnh lẽo không một chút sợ hãi. Hắn cầm lấy chuôi của Trảm Thần Kiếm (kiếm gãy) trên lưng. Thanh kiếm như cảm nhận được Nghịch Đạo Cơ của chủ nhân, bắt đầu rung lên bần bật, những vết rỉ sét bong ra, để lộ những hoa văn u ám.

“Kết Đan sao?” Lâm Khuyết nhếch môi. “Đúng lúc ta cần máu để hiến tế cho Nghịch Đạo Cơ vừa mới sinh ra. Đi thôi, Vong Xuyên Hà chính là mồ chôn tốt nhất dành cho bọn chúng.”

Hắn xoay người, tà áo đen tung bay trong gió tử khí. Vân Hi và Lục Trầm không do dự, lập tức đi theo phía sau. Trên bầu trời, ba đạo hào quang rực rỡ mang theo khí tức "hợp đạo" đang xé tan màn đêm lao tới.

Cuộc đối đầu chính thức giữa kẻ phá vỡ quy luật và kẻ thực thi pháp tắc đã bắt đầu ngay từ những bước chân đầu tiên trên con đường Trúc Cơ. Đêm nay, nước sông Vong Xuyên chắc chắn sẽ chuyển sang màu đỏ. Một niệm sinh, một niệm tử, vạn cổ luân hồi cũng không thể ngăn cản bước chân của kẻ đã thấu hiểu chân lý thực sự của Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8