Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 23: Vân Hi bị vây hãm
**CHƯƠNG 23: VÂN HI BỊ VÂY HÃM**
Hắc Phong Lĩnh, nơi được mệnh danh là "Răng quỷ của đại địa", quanh năm bị bao phủ bởi lớp chướng khí màu xám xịt đậm đặc. Những rặng núi nhấp nhô như những chiếc xương sườn gãy nát của một sinh vật khổng lồ thời tiền sử, đâm thẳng vào bầu trời âm u. Nơi đây linh khí hỗn loạn, cuồng phong gào thét như tiếng than khóc của hàng vạn u hồn lạc lối.
Sâu trong hang ổ của Huyết Sát Ma Giáo, một tế đàn khổng lồ được xây dựng bằng xương người trắng ởn đang rực cháy những ngọn lửa xanh biếc đầy tà dị. Mùi máu tanh nồng nặc quyện cùng mùi nhang trầm quái đản tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.
Ở tâm điểm của tế đàn, một bóng hình thanh khiết như đóa sen tuyết giữa đầm lầy đang bị xiềng xích bởi bốn sợi xích lớn đen ngòm. Đó là "Sát Thần Tỏa" — thứ ma khí chuyên dùng để phong tỏa tu vi và cắn nuốt linh hồn.
Vân Hi, vị Thánh nữ cao ngạo của Dao Trì, lúc này gương mặt trắng bệch không còn giọt máu. Chiếc váy lụa trắng vấy đầy vết máu khô, nhưng ánh mắt của nàng vẫn giữ nguyên vẻ thanh lãnh như băng tuyết vạn năm. Dù cơ thể đang phải chịu đựng sự dày xé của ma khí cắn nuốt, dù kinh mạch đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim châm vào, nàng vẫn không thốt ra nửa lời rên rỉ.
"Vân Hi Thánh nữ, đừng phí sức vô ích."
Một giọng nói khàn khàn, như tiếng kim loại rỉ sét chà xát vào nhau vang lên. Từ trong bóng tối của điện thờ, một lão giả lưng còng, đôi mắt đỏ ngầu như hai hòn than lửa chậm rãi bước ra. Lão chính là Huyết Sát trưởng lão — một kẻ tàn ác nức tiếng với tu vi đã đạt tới bán bước Hóa Thần.
Lão liếm môi, đôi mắt dâm tà đảo qua thân hình mảnh mai nhưng đầy khí chất của nàng: "Cửu U Linh Thể… quả thực là vật tế tuyệt vời nhất mà Thiên Đạo hứa hẹn. Ngươi có biết không? Chỉ cần rút cạn tinh huyết và linh căn của ngươi, cánh cổng dẫn đến 'Trường Sinh Lộ' sẽ mở ra cho giáo chủ của ta. Mà lão phu, cũng sẽ được hưởng chút dư vị từ thần hồn của một Thánh nữ."
Vân Hi khép hờ mắt, giọng nói tuy yếu ớt nhưng chứa đựng uy nghiêm không thể xâm phạm: "Thần Điện Thái Thượng dùng chúng sinh làm con tốt, Ma giáo các ngươi lại cam tâm làm chó săn cho chúng. Thật là nực cười cho cái gọi là cường giả Ma đạo."
"Hừ! Miệng lưỡi thật sắc bén!" Huyết Sát trưởng lão giận dữ vung tay, một luồng huyết khí cuồn cuộn đánh thẳng vào ngực Vân Hi.
"Phốc!"
Vân Hi phun ra một ngụm huyết tươi, sắc mặt càng thêm thảm hại, nhưng đôi môi nàng lại khẽ cong lên một nụ cười khinh miệt. Nàng không sợ chết, nàng chỉ cảm thấy tiếc nuối. Trong khoảnh khắc đối diện với bóng tối cận kề, hình ảnh một thiếu niên với đôi mắt sâu thẳm, người đã nhìn nàng tại bờ sông Vong Xuyên năm ấy, bất chợt hiện về rõ nét trong tâm trí.
*Lâm Khuyết… cuối cùng ta cũng không đợi được ngươi sao?*
"Bắt đầu hiến tế!" Huyết Sát trưởng lão hét lớn.
Hàng trăm Ma đồ xung quanh đồng loạt quỳ xuống, lầm rầm những lời chú ngữ cổ xưa bằng một ngôn ngữ quái đản. Tế đàn rung chuyển, những sợi xích Sát Thần Tỏa bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực, bắt đầu hút lấy sức sống cuối cùng từ trong cơ thể Vân Hi. Hào quang thanh khiết bao quanh nàng đang dần tắt lịm, nhường chỗ cho sự hôi thối của tử vong.
"ẦM!!!"
Đúng vào lúc sự tuyệt vọng phủ bóng lên toàn bộ tế đàn, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ cửa vào Hắc Phong Lĩnh.
Luồng dư chấn mạnh đến mức khiến cả tòa điện thờ rung rinh, bụi đá rơi xuống lã chã. Những Ma đồ đang niệm chú bị chấn động đến mức nôn máu tại chỗ.
"Kẻ nào?!" Huyết Sát trưởng lão giật mình quay lại, luồng sát khí trong mắt bốc lên ngùn ngụt.
Từ trong lớp chướng khí dày đặc bên ngoài, một bóng người chậm rãi bước vào. Mỗi bước chân của người đó dẫm lên mặt đất đều tạo ra một vết nứt sâu hoắm, đi kèm với tiếng sấm rền từ hư không.
Đó là một thiếu niên khoác hắc bào, tay cầm một thanh kiếm gãy nham nhở. Tuy thanh kiếm không có mũi, nhưng sát khí phát ra từ nó lại khiến cho không gian xung quanh dường như bị đông cứng lại. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như vạn cổ băng phong, dường như có thể xuyên thấu cả linh hồn kẻ đối diện.
Lâm Khuyết đến.
Hắn nhìn thấy Vân Hi bị xiềng xích trên tế đàn, nhìn thấy những vết thương rỉ máu trên vai nàng, và nhìn thấy khuôn mặt hốc hác của người con gái mà hắn đã thề phải bảo vệ bằng cả vạn kiếp luân hồi.
Trong nháy mắt đó, toàn bộ Hắc Phong Lĩnh dường như ngừng thở.
"Hóa ra là một tên tiểu tử nhân loại." Huyết Sát trưởng lão thở phào một hơi, rồi cười lạnh: "To gan lắm! Chỉ một mình ngươi mà dám xông vào đây? Để lại mạng cho ta!"
Lão phất tay, lập tức có mười mấy gã ma tu cường độ Pháp Tắc Cảnh lao ra. Những luồng ma khí hóa thành những con mãng xà khổng lồ, há cái mồm đầy răng nanh lao về phía Lâm Khuyết.
Lâm Khuyết không thèm liếc nhìn những kẻ đang lao tới. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa thanh kiếm gãy lên ngang tầm mắt.
"Nhất Niệm… Chém."
Chỉ hai từ ngắn gọn, thanh kiếm gãy bỗng nhiên phát ra một đạo kiếm quang đen kịt. Đạo kiếm quang này không hề nhanh, nhưng nó mang theo một loại quy luật vạn cổ không thể né tránh. Nó dường như không phải chém vào nhục thân, mà là chém vào "sự tồn tại" của kẻ thù.
*Xoẹt!*
Toàn bộ những gã ma tu đang lao tới khựng lại giữa không trung. Không có tiếng gào thét, không có máu bắn tung tóe. Thân thể bọn hắn bắt đầu tan biến như những hạt bụi trong gió, từng mảng từng mảng một, ngay cả nguyên thần cũng bị nghiền nát thành hư vô.
Huyết Sát trưởng lão kinh hãi lùi lại một bước, đôi đồng tử co rụt: "Đây là… quy luật gì? Ngươi không dùng linh lực?!"
Lâm Khuyết vẫn lầm lũi tiến bước, mỗi bước chân lại gần tế đàn hơn một chút. Tiếng nói của hắn trầm thấp, vang vọng như tiếng phán xét từ chín tầng trời: "Các ngươi… chạm vào nàng bằng tay nào, ta sẽ chặt tay đó. Nhìn nàng bằng mắt nào, ta sẽ móc mắt đó. Kẻ nào dùng nàng làm vật tế, ta sẽ khiến kẻ đó đời đời kiếp kiếp không được nhập luân hồi."
"Cuồng vọng! Cho dù ngươi có yêu thuật gì, ở đây là lãnh địa của ta!" Huyết Sát trưởng lão gầm lên, lão phun ra một búng máu chân nguyên vào không trung: "Huyết Sát Vạn Hồn Trận, khởi cho ta!"
Mặt đất bên dưới Lâm Khuyết đột ngột biến thành một vũng máu đỏ tươi, hàng ngàn bàn tay xương xẩu từ dưới vũng máu trồi lên, bám chặt lấy chân hắn. Những tiếng gào thét của oan hồn vang lên bên tai, muốn làm lung lay đạo tâm của hắn.
Cùng lúc đó, Huyết Sát trưởng lão hóa thành một luồng huyết quang khổng lồ, lao trực diện về phía Lâm Khuyết, bàn tay lão biến thành một chiếc vuốt quỷ sắc lẹm nhắm thẳng vào trái tim hắn.
Lâm Khuyết đứng yên, không né cũng không tránh.
Hắn nhắm mắt lại. Trong thức hải, hai mảnh vỡ Luân Hồi bỗng nhiên cộng chấn dữ dội.
*Nếu thiên địa này là một cái lồng, ta sẽ là kẻ phá lồng. Nếu vạn vật là nô lệ của vòng lặp, ta sẽ là kẻ bẻ gãy vòng lặp.*
"Nhất Niệm… Vô Ngã."
*OÀNG!!!*
Một luồng uy áp đáng sợ chưa từng có từ trong cơ thể Lâm Khuyết bùng nổ. Không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo, sụp đổ. Những bàn tay xương xẩu nổ tung thành mảnh vụn. Huyết quang của trưởng lão bị chặn đứng lại bởi một bức tường vô hình khi chỉ còn cách Lâm Khuyết một tấc.
Lâm Khuyết mở mắt, đôi mắt bây giờ hoàn toàn trở nên đen kịt, không thấy tròng trắng, chỉ thấy một sự hư vô vô tận.
Hắn vươn tay ra, bóp chặt lấy cổ của Huyết Sát trưởng lão. Vị cường giả bán bước Hóa Thần này, ở trong tay Lâm Khuyết lúc này lại giống như một con gà con yếu ớt, không cách nào phản kháng.
"Ngươi… ngươi không phải người… Ngươi là quỷ…" Huyết Sát trưởng lão ú ớ, nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trên gương mặt nhăn nheo.
"Ta không phải quỷ." Lâm Khuyết lạnh nhạt nói: "Ta là người đòi nợ."
*Răng rắc.*
Lâm Khuyết bẻ gãy cổ lão, rồi tùy tiện ném xác lão vào đống lửa xanh trên tế đàn. Toàn bộ các Ma đồ khác nhìn thấy cảnh này thì hồn xiêu phách lạc, bắt đầu bỏ chạy thục mạng. Nhưng Lâm Khuyết không cho bọn hắn cơ hội đó.
Hắn vung thanh Trảm Thần Kiếm gãy ra một vòng tròn.
Nghịch Thiên Kiếm Ý tuôn ra như đại hồng thủy, biến thành hàng ngàn sợi tơ đen li ti, xuyên qua lồng ngực của mọi gã ma tu trong hang ổ. Tiếng thét vang trời dậy đất rồi đột ngột im bặt.
Bầu không khí trở lại tĩnh lặng một cách đáng sợ. Chỉ còn lại tiếng lửa cháy lách tách và tiếng xích sắt va vào nhau.
Lâm Khuyết chậm rãi bước lên tế đàn. Hắn đứng trước mặt Vân Hi.
Vân Hi nhìn hắn, đôi mắt nàng đẫm lệ. Nàng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng lại khô khốc. Nàng nhìn thấy sự mệt mỏi ẩn giấu sau vẻ lạnh lùng của hắn, nhìn thấy những vết thương chưa lành trên tay hắn.
"Ta đến muộn rồi." Lâm Khuyết khẽ nói, giọng nói lạnh lùng bỗng chốc trở nên dịu dàng đến cực điểm.
Hắn vươn tay, chạm vào sợi xích Sát Thần Tỏa. Thứ ma khí có thể thiêu cháy linh hồn bất kỳ ai này, khi chạm vào tay Lâm Khuyết lại run rẩy như gặp phải thiên địch.
"Phá!"
Một niệm ý phát ra, bốn sợi xích sắt vỡ vụn thành trăm mảnh.
Vân Hi mất đi điểm tựa, cơ thể nàng đổ về phía trước. Lâm Khuyết nhanh chóng đưa tay đón lấy nàng, ôm nàng vào lòng.
Hơi ấm từ lồng ngực Lâm Khuyết khiến Vân Hi run rẩy. Nàng vùi đầu vào vai hắn, bao nhiêu kiên cường, bao nhiêu lạnh lùng của một Thánh nữ trong khoảnh khắc này đều tan biến sạch sành sanh. Nàng chỉ còn là một cô gái nhỏ đang tìm thấy sự che chở sau cơn giông bão.
"Ngươi… thực sự đã đến." Nàng thì thầm, nước mắt làm ướt một mảng áo của hắn.
Lâm Khuyết không nói gì, chỉ ôm nàng chặt hơn. Cảm nhận được nhịp tim yếu ớt nhưng còn tồn tại của nàng, tảng đá đè nặng trong lòng hắn suốt dọc đường đi cuối cùng cũng hạ xuống.
"Vân Hi, kiếp này, cho dù là Thiên Đạo cũng không thể mang ngươi đi khỏi ta một lần nữa." Lâm Khuyết thề nguyện trong lòng.
Hắn quay người lại, nhìn về hướng bắc — nơi Thần Điện Thái Thượng tọa lạc. Ánh mắt hắn tràn đầy sự khiêu khích và căm hận.
Bất chợt, từ trên bầu trời của Hắc Phong Lĩnh, một con mắt khổng lồ được tạo thành từ những đám mây sấm sét từ từ mở ra. Áp lực kinh thiên động địa từ "Thiên Đạo" đang quan sát hạ giới. Có vẻ như việc Lâm Khuyết giết quá nhiều người và phô diễn sức mạnh vượt tầm kiểm soát đã thu hút sự chú ý của Thần Điện.
Vân Hi cảm nhận được uy áp đó, nàng sợ hãi bấu chặt lấy tay áo Lâm Khuyết: "Lâm Khuyết… là chúng… chúng tìm tới rồi."
Lâm Khuyết ngẩng đầu nhìn con mắt khổng lồ kia, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười ngạo nghễ. Hắn vung kiếm, chỉ thẳng lên trời.
"Thái Thượng Thiên Tôn! Ngươi nhìn cho kỹ!"
"Hôm nay ta giết Ma, ngày sau… ta sẽ chém đứt đầu ngươi!"
Hắn bế thốc Vân Hi lên, thân hình hóa thành một đạo cầu vồng đen kịt, lao vút đi từ trong đống đổ nát của Huyết Sát Ma Giáo. Phía sau hắn, con mắt sấm sét gầm thét, trút xuống những tia sét màu đỏ đầy giận dữ, nhưng không cách nào đuổi kịp tốc độ của kẻ đã nắm giữ một phần quy luật Luân Hồi.
Dưới ánh trăng mờ mịt của Hắc Phong Lĩnh, bóng dáng hai người dần tan vào bóng đêm. Một hành trình mới đã chính thức bắt đầu, một hành trình đẫm máu, nghịch thiên, nhưng cũng tràn đầy sự gắn kết không thể chia lìa.
Trong vòng tay của Lâm Khuyết, Vân Hi cuối cùng đã thiếp đi vì kiệt sức. Trên gương mặt nàng không còn vẻ lo âu, chỉ còn sự bình yên chưa từng có.
Nàng biết, chỉ cần có hắn ở đây, dù trời có sập xuống, nàng cũng sẽ không phải cô đơn một mình đối mặt nữa.
Mảnh vỡ Luân Hồi trong thức hải Lâm Khuyết lúc này bất chợt lóe lên một tia sáng trắng kỳ lạ. Dường như, việc cứu được Vân Hi đã kích hoạt một thứ gì đó bị chôn giấu sâu trong ký ức của hắn. Một mảnh nhân quả mới đang được viết lại, vượt xa khỏi sự tính toán của Thiên Đạo vạn cổ.