Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 25: Thiên Đạo Tuần Tra Giả xuất hiện**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:37:58 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 25: THIÊN PHÁN GIÁNG LÂM**

Trên chín tầng mây của Cửu Tiêu Thánh Vực, nơi linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù vĩnh cửu, có một tòa cung điện lơ lửng giữa hư không. Tòa điện ấy không có tên, nhưng bất kỳ ai trong Thánh Vực nhìn thấy cũng phải quỳ lạy, bởi đó là nơi ngự trị của Ý Chí Thiên Đạo.

Trong chính điện mênh mông, những sợi tơ vàng rực rỡ đan xen vào nhau như mạng nhện, mỗi sợi tơ đại diện cho vận mệnh của một sinh linh tại Thương Khung Giới. Đột nhiên, ở một góc tối thuộc về hạ giới, sợi tơ đại diện cho Vân Hi – Thánh nữ Dao Trì – bỗng nhiên đứt đoạn, rồi bị một luồng khí đen kịt nhuộm đẫm, hòa nhập vào một sợi tơ đỏ máu đầy rẫy sự cuồng bạo và nghịch lý.

Sự biến đổi này khiến toàn bộ mạng lưới vận mệnh rung chuyển.

Từ sâu trong đại điện, một giọng nói khàn đặc, già nua nhưng chứa đựng uy áp khiến không gian nứt vỡ vang lên:

“Biến số… Biến số lại xuất hiện. Vòng lặp Luân Hồi vạn năm một lần, tuyệt đối không cho phép sai sót. Đi đi, tìm lấy kẻ Nghịch Đạo, mang linh hồn nó về nộp cho Thiên Đạo hỏa thiêu.”

Trong bóng tối, một bóng người cao lớn, mặc giáp bạc rực rỡ, hông đeo một thanh trường đao có hình dáng giống như một mảnh trăng khuyết, từ từ quỳ một gối xuống. Trên mặt hắn đeo một chiếc mặt nạ không có ngũ quan, chỉ khắc một chữ "Thiên" (天) duy nhất màu đỏ thẫm.

Đây chính là Thiên Đạo Tuần Tra Giả — kẻ thực thi ý chí của trời cao, nỗi khiếp sợ của tất cả những ai có ý định chống lại mệnh trời.

“Tuân lệnh Thái Thượng.”

Vừa dứt lời, không gian trước mặt hắn bị một bàn tay vô hình xé toạc. Hắn bước vào vết nứt, biến mất khỏi Thượng giới.

Tại hạ giới, cách xa Hắc Phong Lĩnh vạn dặm về phía Đông, trong một thung lũng yên bình có tên là Lạc Diệp Cốc.

Ánh trăng nhạt nhòa trải dài trên mặt hồ, tạo nên một khung cảnh thanh bình đến lạ thường. Lâm Khuyết đang ngồi khoanh chân trên một mỏm đá nhô ra mặt nước, thanh Trảm Thần Kiếm gãy đặt nằm ngang trên đùi. Những luồng khí tức đen nhạt từ cơ thể hắn thoát ra, như những con rồng nhỏ đang vờn quanh kiếm thân, chầm chậm tu sửa lại những vết nứt vạn cổ.

Ở phía sau, Vân Hi đang đứng luyện tập khống chế sức mạnh. Đôi tay ngọc ngà của nàng thỉnh thoảng lóe lên những luồng tử quang thần bí. Kể từ khi thức tỉnh Cửu U Linh Thể, khí chất của nàng đã hoàn toàn thay đổi. Nếu trước kia nàng là một đóa sen trắng thanh cao thoát tục, thì giờ đây nàng như một đóa bỉ ngạn nở rộ giữa màn đêm, u uất, lạnh lẽo nhưng lại mang một mị lực kinh người.

“Lâm đại ca, dường như luồng linh lực này không thuộc về thế giới này.” Vân Hi nhẹ nhàng nói, nàng thu lại đạo khí trong lòng bàn tay, bước đến gần hắn.

Lâm Khuyết không mở mắt, giọng nói trầm ổn truyền ra: “Đúng vậy. Linh khí của thế giới này là để ‘nuôi dưỡng’, còn linh lực của Cửu U là để ‘hủy diệt’. Thiên Đạo coi chúng sinh như dược thảo, kẻ nào càng mạnh, trái càng chín, cuối cùng sẽ bị thu hoạch. Cửu U Linh Thể của ngươi chính là chất độc có thể khiến cỗ máy thu hoạch đó bị tê liệt.”

Vân Hi ngồi xuống cạnh hắn, tựa đầu vào vai Lâm Khuyết. Sự gắn kết từ "U Minh Chi Khế" khiến nàng có thể cảm nhận được nhịp tim và thậm chí là nỗi cô độc sâu thẳm trong thần hồn của hắn. Nàng khẽ hỏi: “Chúng ta sẽ luôn phải chạy trốn sao?”

Lâm Khuyết lúc này mới mở mắt, đôi đồng tử ánh lên một tia kiếm ý sắc lạnh: “Không phải chạy trốn, mà là chờ đợi. Chờ một thời cơ để ta chém đứt cái lồng sắt này.”

Đột ngột, sắc mặt Lâm Khuyết đại biến. Hắn bật dậy, một tay kéo Vân Hi ra sau lưng, tay kia nắm chặt chuôi Trảm Thần Kiếm.

“Đến rồi!”

Bầu trời vốn dĩ đầy sao của Lạc Diệp Cốc đột nhiên bị một đạo lôi điện màu vàng kim xé rách. Mây đen từ đâu kéo đến, cuồn cuộn đổ sụp xuống như muốn đè nát cả thung lũng. Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên đặc quánh, nặng nề đến mức cỏ cây vạn vật đều bị ép xuống mặt đất, không thể ngẩng đầu.

Từ trong khe nứt không gian trên bầu trời, Thiên Đạo Tuần Tra Giả bước ra. Từng bước chân của hắn dẫm lên hư không tạo ra những tiếng nổ như sấm rền.

Chiếc mặt nạ chữ "Thiên" tỏa ra một thứ ánh sáng lạnh lùng, giọng nói của hắn vô cảm như một cỗ máy:

“Lâm Khuyết, tội đồ vạn cổ. Ngươi đáng lẽ đã tan biến trong luân hồi mười vạn năm trước, nay lại dám mượn xác trọng sinh, cưỡng cầu mệnh số. Theo lệnh Thái Thượng, ta đến để ban cái chết.”

Lâm Khuyết cười lạnh, Nghịch Thiên Kiếm Ý trong cơ thể hắn bắt đầu bùng phát, đối chọi trực diện với uy áp từ trên cao: “Chó săn của Thiên Đạo? Mười vạn năm trước Thái Thượng không giết nổi ta, ngươi tưởng một cái bù nhìn như ngươi làm được sao?”

“Càn rỡ!”

Tuần Tra Giả quát khẽ, thanh trường đao bên hông hắn bật ra khỏi vỏ. Một đạo đao quang rộng hàng trăm trượng, mang theo sức mạnh pháp tắc kim hệ cứng rắn nhất, chém thẳng xuống mỏm đá nơi Lâm Khuyết đang đứng.

Hư không dọc đường đao đi qua đều bị nghiền nát. Đây không phải là sức mạnh của tu sĩ hạ giới, mà là lực lượng của Quy luật.

“Lùi lại!” Lâm Khuyết đẩy Vân Hi ra xa, bản thân hắn không né tránh mà tiến lên một bước.

“Nhất Niệm – Phá Thiên!”

Lâm Khuyết đâm thẳng kiếm gãy về phía trước. Không có linh khí dạt dào, không có chiêu thức cầu kỳ, chỉ có một ý niệm duy nhất: Đâm thủng vạn vật!

Một tia kiếm mang màu đen kịt, mỏng như sợi tóc nhưng lại chứa đựng sự căm phẫn tích tụ qua hai kiếp người, trực tiếp va chạm với đạo đao quang khổng lồ kia.

*OÀNG!*

Sóng xung kích nổ tung, nước hồ Lạc Diệp bị hất văng lên trời rồi bốc hơi ngay lập tức. Toàn bộ thung lũng rung chuyển như sắp sụp đổ.

Lâm Khuyết bị lùi lại mười bước, mỗi bước chân đều dẫm nát mặt đá, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đỏ tươi. Tu vi của hắn hiện tại chỉ là Trúc Đạo Cơ đỉnh phong, so với Tuần Tra Giả có sức mạnh tương đương Pháp Tắc Cảnh ở hạ giới, sự chênh lệch là quá lớn.

“Lâm đại ca!” Vân Hi lo lắng định xông tới, nhưng một đạo xích sắt vàng óng đột ngột hiện ra từ hư không, quấn chặt lấy tay chân nàng.

“Vật tế, không được can thiệp.” Tuần Tra Giả lạnh lùng thốt lên.

Nhìn thấy Vân Hi bị khống chế, sát ý trong mắt Lâm Khuyết bùng lên rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sâu trong linh hồn mình, mảnh vỡ Luân Hồi thứ nhất đang rung động dữ dội.

“Muốn thu hoạch chúng ta? Ngươi còn chưa đủ tư cách!”

Lâm Khuyết ném thanh kiếm gãy lên trời, hai tay bắt quyết nhanh đến mức để lại tàn ảnh: “Vay mượn vạn kiếp, Nghịch Đạo Luân Hồi! Mở cho ta!”

Phía sau lưng Lâm Khuyết, một vòng xoáy đen khổng lồ hiện ra, trong vòng xoáy đó, vô số hình bóng mờ ảo của hắn ở các kiếp trước đồng loạt thét gào. Khí tức của hắn bắt đầu tăng vọt một cách điên cuồng: Trúc Cơ… Hóa Thần… Pháp Tắc…

Mái tóc của Lâm Khuyết trong chớp mắt bạc trắng, đây là cái giá của việc "vay mượn" sức mạnh từ chính tương lai và quá khứ.

Tuần Tra Giả cảm nhận được mối đe dọa thực sự, mặt nạ của hắn run rẩy: “Ngươi… ngươi dám tiêu hao thọ nguyên để đánh đổi sức mạnh cấm kỵ? Điên rồi!”

“Với ta, tự do đáng giá hơn mạng sống!”

Lâm Khuyết nắm lại chuôi kiếm, lúc này thanh kiếm gãy đã được bao phủ bởi một tầng lửa đen hư ảo. Hắn biến mất tại chỗ, tốc độ nhanh đến mức vượt qua cả giới hạn của thời gian.

*Keng! Keng! Keng!*

Chỉ trong một nhịp thở, hàng ngàn va chạm nổ ra trên không trung. Lâm Khuyết như một bóng ma điên cuồng tấn công vào các tử điểm của Tuần Tra Giả. Mỗi nhát kiếm của hắn không chỉ cắt vào da thịt, mà là cắt vào sợi dây pháp tắc đang duy trì cơ thể của đối phương.

“Trảm Thần thức thứ nhất: Đoạn Nhân Quả!”

Lâm Khuyết vung kiếm từ dưới lên trên. Một đường kiếm hình bán nguyệt mang theo quy luật nhân quả đảo lộn, trực tiếp chém đứt cánh tay đang cầm đao của Tuần Tra Giả.

“A!!!”

Lần đầu tiên, kẻ thực thi thiên đạo phát ra tiếng kêu thảm thiết của con người. Máu của hắn không có màu đỏ, mà là một thứ chất lỏng màu vàng nhạt đầy rẫy năng lượng.

Lâm Khuyết không dừng lại, hắn xông đến, bàn tay trái tụ lực, một chưởng vỗ thẳng vào ngực Tuần Tra Giả.

“Nhất Niệm – Vĩnh Hằng!”

Một luồng lực lượng xám xịt xâm nhập vào cơ thể Tuần Tra Giả, khiến thời gian trong người hắn bị đóng băng ngay lập tức. Toàn thân hắn bất động giữa hư không, mặt nạ chữ "Thiên" nứt ra một vết dài.

Lâm Khuyết thở hổn hển, mái tóc bạc trắng bay trong gió loạn. Hắn bước đến, nắm lấy sợi xích vàng đang trói buộc Vân Hi và gầm lên một tiếng, dùng tay không giật đứt nó.

“Đi mau… Ta chỉ có thể cầm chân hắn trong chốc lát.” Lâm Khuyết nói, giọng nói đã lộ rõ vẻ suy kiệt. Sử dụng "Vay mượn vạn kiếp" đã khiến hắn kiệt quệ tận cùng.

Vân Hi đỡ lấy cơ thể đang lảo đảo của hắn, đôi mắt nàng đỏ hoe nhưng đầy quyết liệt: “Chúng ta cùng đi!”

Hai người biến mất vào rừng sâu ngay khi hiệu lực đóng băng thời gian vừa hết.

Trên bầu trời Lạc Diệp Cốc, Thiên Đạo Tuần Tra Giả hồi phục lại khả năng di động, hắn quỳ sụp xuống không trung, nhìn cánh tay đã biến mất hoàn toàn của mình – thứ không thể tái tạo lại được vì bị tổn thương bởi lực lượng nhân quả.

Hắn ngước nhìn về hướng Lâm Khuyết vừa chạy trốn, hơi thở hồng hộc đầy sự nhục nhã: “Lâm Khuyết… Ngươi trốn không thoát đâu. Một khi ta đánh dấu được khí tức của ngươi, toàn bộ chín tầng trời này sẽ là mồ chôn của ngươi.”

Bầu trời từ từ khép lại, trả lại sự im lặng đến rợn người cho thung lũng hoang tàn. Nhưng tin tức về một Tuần Tra Giả bị trọng thương ở hạ giới bởi một tu sĩ phế tích đã nhanh chóng truyền về Thượng giới, báo hiệu cho một cơn bão kinh hoàng sắp sửa quét qua toàn bộ Thương Khung Giới.

Cuộc săn lùng chân chính, bây giờ mới thật sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8