Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 27: Chuẩn bị cho Đại lễ Thăng Tiên**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:39:13 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 27: CHUẨN BỊ CHO ĐẠI LỄ THĂNG TIÊN**

Trời xanh của Phàm Trần Tứ Châu trong những ngày này dường như được dát lên một lớp lân quang óng ánh, đẹp đến mức hư ảo. Những dải mây tím vắt ngang bầu trời, linh khí từ Thượng giới tràn xuống theo từng kẽ nứt của không gian, khiến vạn vật như được gột rửa. Khắp các ngõ ngách, từ hoàng cung của các vương quốc phàm trần đến các tông môn ẩn sâu trong núi thẳm, tiếng chuông đồng vang lên không dứt, báo hiệu một sự kiện mà vạn năm mới có một lần: Đại lễ Thăng Tiên.

Hàng triệu tu sĩ quỳ rạp dưới chân các đài tế, đôi mắt họ đỏ rực sự sùng bái và cuồng nhiệt. Họ tin rằng, khi cánh cổng Thiên môn mở ra, kẻ may mắn nhất sẽ được bước vào Cửu Tiêu Thánh Vực, thoát khỏi kiếp phàm trần thấp kém, bước vào con đường trường sinh bất tử.

Nhưng trong mắt của một người, khung cảnh rực rỡ đó không khác gì một nhà xác được trang hoàng lộng lẫy bằng những dải lụa hoa mỹ.

Tại một hang động ẩn khuất phía sau thác nước gầm thét của Thiên Nam dãy núi, Lâm Khuyết ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng. Toàn thân hắn bọc trong một luồng khí tức hỗn loạn, nửa vàng kim chói lọi của Thiên Đạo Ấn Ký, nửa đen kịt u minh của Nhất Niệm Luân Hồi Quyết. Mồ hôi thấm đẫm chiếc áo bào rách nát, mỗi lỗ chân lông trên da thịt hắn đều đang rỉ máu, rồi ngay lập tức được linh lực cường đại chữa lành, tạo nên một vòng lặp đau đớn đến tận cùng.

“Ngưng!”

Lâm Khuyết đột ngột quát khẽ. Trong thức hải của hắn, mảnh Thiên Đạo Ấn Ký cướp được từ Tuần Tra Giả đang vùng vẫy dữ dội như một con thú bị dồn vào đường cùng. Hắn không định hấp thụ nó theo cách thông thường của những tu sĩ “Thuận Thiên”, mà hắn muốn nghiền nát nó, biến những quy luật của trời cao thành chất dinh dưỡng cho cái tôi riêng biệt của mình.

Nhất Niệm Luân Hồi, vạn pháp quy tông.

Phải mất thêm ba canh giờ, luồng sáng vàng kim kia mới chịu phục tùng, hòa tan vào trong gốc rễ của Nghịch Đạo Cơ. Lâm Khuyết từ từ mở mắt, đôi đồng tử của hắn dường như sâu thẳm hơn, bên trong ẩn chứa những vòng xoáy nhân quả luân chuyển không ngừng. Hắn đưa tay ra, một thanh kiếm gãy bám đầy rỉ sét hiện ra trong lòng bàn tay. Trảm Thần Kiếm rung nhẹ, dường như cảm nhận được chủ nhân của nó vừa tiến thêm một bước dài trên con đường Nghịch Đạo.

“Ngươi đã tỉnh rồi?” Một giọng nói thanh tao, vương chút ưu tư vang lên từ phía sau.

Vân Hi đứng đó, tà áo trắng tung bay trong gió lùa từ thác nước. Ánh sáng từ những mảnh linh khí Thượng giới lọt vào hang động chiếu lên người nàng, khiến nàng trông giống như một nữ thần không thuộc về thế gian này. Nhưng đôi mắt nàng lại chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, loại nỗi buồn của một kẻ biết mình sắp được mang đi hiến tế cho một vị thần tối cao.

Lâm Khuyết đứng dậy, cảm giác cơ thể tràn trề sức bộc phá, nhưng khi nhìn về phía Vân Hi, ánh mắt hắn dịu lại: “Ấn ký đã ổn định. Ta đã nhìn thấu một phần cách vận hành của Thiên môn sắp tới.”

Vân Hi bước tới gần, đưa bàn tay mềm mại chạm nhẹ vào vai hắn, giọng run run: “Lâm Khuyết, bên ngoài kia… tất cả đều đang điên cuồng. Dao Trì của ta cũng vậy. Sư tôn và các trưởng lão đã chuẩn bị sẵn bộ thánh y tế lễ cho ta. Họ nói rằng, được trở thành một phần của Thiên Đạo là vinh dự lớn nhất đời người. Nhưng mỗi khi nhìn vào bộ váy đó, ta chỉ thấy nó là một bộ liệm bằng tơ tằm.”

Lâm Khuyết cầm lấy tay nàng, đôi bàn tay hắn thô ráp và vấy máu, nhưng vô cùng vững chãi: “Thế giới này là một cái lồng. Đại lễ Thăng Tiên thực chất là ngày ‘cắt tiết’ những sinh linh ưu tú nhất. Họ lấy tu vi của tu sĩ để rèn luyện đan dược, lấy linh căn của thiên tài để duy trì vĩnh hằng cho kẻ ở Thượng giới. Vân Hi, ta sẽ không để họ chạm vào nàng. Nếu trời cao muốn nàng chết, ta sẽ khiến trời cao không còn một mống nào sống sót.”

Vân Hi tựa đầu vào ngực hắn, nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của người đàn ông này. Nàng biết, lời hứa này nặng nề hơn cả chín tầng trời.

“Nhưng Diệp Phàn… hắn đã được Thiên Đạo ban phúc,” nàng thầm thì. “Ta nghe nói, hắn đã đột phá lên bán bộ Luân Hồi Cảnh, khí vận mạnh đến mức bước chân đi đến đâu, đất nứt ra hoa quý đến đó. Hắn được chọn làm ‘Người dẫn dắt’ trong buổi lễ lần này.”

Ánh mắt Lâm Khuyết lóe lên một tia khinh miệt: “Diệp Phàn chẳng qua chỉ là một con rối bằng giấy, được Thiên Đạo dán lên chút bụi vàng mà thôi. Khi mưa máu của sự thật rơi xuống, hắn sẽ là kẻ tan rã đầu tiên. Khí vận của hắn vốn không phải của hắn, đó là thứ hắn đi vay mượn từ sinh mệnh của hàng vạn tu sĩ khác dưới danh nghĩa ‘Phúc lành’.”

Đúng lúc này, không gian trong hang động khẽ dao động. Một lão già tàn hồn mờ ảo chui ra từ chiếc nhẫn cổ trên ngón tay Lâm Khuyết. Đó là Thanh Lão.

Lão nhìn ra phía cửa hang, hướng về chân trời phía đông đang rực sáng, giọng nói khàn khàn đầy căm hận: “Tiểu tử, thời gian không còn nhiều. Ngửi thấy không? Mùi hương linh dược trong gió thực chất là mùi hương phấn trang điểm trên mặt một xác chết. Thái Thượng Thiên Tôn đang bắt đầu khởi động vòng xoáy thanh trừng. Đừng nhìn đám tu sĩ ngoài kia cười nói vui vẻ, chỉ ba ngày nữa thôi, cả Hạ Giới sẽ là một biển máu.”

“Ta hiểu,” Lâm Khuyết siết chặt kiếm gãy. “Thanh Lão, kế hoạch chuẩn bị thế nào rồi?”

“Những mảnh vỡ luân hồi cuối cùng ở Hạ Giới đã được ta xác định vị trí,” Thanh Lão gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị. “Chúng ẩn giấu ngay dưới chân Đài Thăng Tiên của thánh địa Dao Trì. Muốn lấy được chúng, ngươi phải ra tay ngay lúc linh lực của hai giới giao thoa mạnh nhất. Khi đó, sự giám sát của Thiên Đạo sẽ có một khoảnh khắc mù lòa ngắn ngủi.”

Vân Hi giật mình: “Dưới chân đài tế? Đó là nơi các đại trưởng lão canh phòng nghiêm ngặt nhất, ngay cả con ruồi cũng không bay qua được!”

Lâm Khuyết nở một nụ cười lạnh: “Bình thường thì đúng là vậy. Nhưng vào lúc Đại lễ diễn ra, họ sẽ mải mê đón chào ‘Tiên nhân’ giáng thế, mải mê nhìn về phía Thiên môn mà quên mất dưới chân mình đang có gì. Đó chính là sơ hở của những kẻ tham lam – khi họ nhìn vào miếng mồi ngon phía trước, họ sẽ quên mất hố sâu ngay dưới bàn chân.”

Nói đoạn, Lâm Khuyết bước ra cửa hang, đối mặt với thác nước hung bạo. Hắn vung một kiếm, ý niệm từ trong tâm phát ra, hóa thành một đạo kiếm mang đen kịt xé toạc dòng thác đang đổ xuống, khiến dòng nước bị chặn đứng trong ba hơi thở.

Hắn quay lại, nhìn Vân Hi: “Nàng hãy quay về Dao Trì, cứ làm theo những gì họ yêu cầu. Hãy mặc bộ thánh y đó vào. Nhưng nhớ kỹ, khi nghe thấy tiếng chuông thứ chín ngân lên, hãy nhắm mắt lại và chỉ nghĩ về một mình ta. Đó là ‘Nhất Niệm’ của nàng, cũng là sợi dây nhân quả duy nhất giữ mạng cho nàng giữa biển máu.”

Vân Hi nhìn hắn sâu sắc, nàng gật đầu, bóng dáng hóa thành một đạo cầu vồng, lặng lẽ biến mất về phía chân trời.

Chỉ còn lại Lâm Khuyết và Thanh Lão.

“Tiểu tử, ngươi định làm thật sao?” Thanh Lão trầm ngâm. “Tự bạo thần hồn kiếp trước để trọng sinh là chuyện điên rồ nhất ta từng thấy. Nhưng lần này, ngươi còn định làm chuyện điên rồ hơn: lấy thân thể phàm trần này để ‘vay mượn’ sức mạnh của Cửu Luân Chân Tiên từ dòng thời gian đã mất? Nếu không cẩn thận, ý niệm của ngươi sẽ vỡ vụn trước khi kịp rút kiếm.”

Lâm Khuyết nhìn vào lòng bàn tay, nơi những đường chỉ tay dường như đã biến mất, thay vào đó là những ký hiệu luân hồi mờ ảo.

“Vạn cổ tới nay, ai nấy đều cầu mong Thiên Đạo gia trì. Nhưng họ không biết rằng, cái ‘Đạo’ của chính mình mới là thực. Ta từng đứng trên đỉnh cao, từng thấy sự tàn khốc của trật tự thế gian. Nếu cái giá của tự do là sự vỡ vụn, vậy thì hãy để ta vỡ vụn cùng cái lồng này.”

Hắn ngồi xuống, bắt đầu tiến vào trạng thái nhập định cuối cùng trước khi cuộc đại chiến bắt đầu. Xung quanh hắn, đất đá bắt đầu lơ lửng, thời gian dường như ngưng đọng lại trong bán kính mười trượng. Đây chính là khởi đầu của “Nhất Niệm Luân Hồi”, là sự chuẩn bị lặng lẽ nhất nhưng cũng đáng sợ nhất cho một cơn bão sắp sửa cuốn phăng cả chín tầng trời.

Trong khi đó, tại trung tâm của Phàm Trần Tứ Châu, Đài Thăng Tiên khổng lồ cao vạn trượng đã được hoàn thành. Diệp Phàn đứng trên đỉnh cao nhất, khoác trên mình bộ kim giáp rực rỡ, đón nhận những tia nắng đầu tiên. Hắn hít sâu một hơi, cảm giác quyền lực tuyệt đối đang chảy trong huyết quản, ánh mắt kiêu ngạo nhìn xuống chúng sinh đang quỳ lạy bên dưới.

“Lâm Khuyết… dù ngươi có bò dậy từ cõi chết bao nhiêu lần, thì ngày hôm nay, ngươi cũng chỉ là một hạt cát dưới chân ta mà thôi,” Diệp Phàn lẩm bẩm, miệng nở một nụ cười đắc ý. “Trời đã chọn ta, ta chính là Thiên mệnh!”

Nhưng hắn không hay biết rằng, ở một góc tối nào đó của không gian, một thanh kiếm gãy đang phát ra tiếng ngân đầy khát máu, và một thiếu niên đang nhắm mắt kia, chính là tử thần đang đếm ngược thời gian cho toàn bộ trật tự của hắn.

Gió lạnh bắt đầu thổi qua Phàm Trần, báo hiệu ngày tàn của một kỷ nguyên và sự trỗi dậy của một con đường mới: Con đường của kẻ Nghịch Đạo.

Ba ngày sau, Đại lễ Thăng Tiên chính thức bắt đầu.

Cả bầu trời chuyển sang màu đỏ rực như lửa, nhưng không ai sợ hãi. Họ reo hò, họ nhảy múa, họ khóc vì hạnh phúc khi thấy cánh cổng vàng kim giữa chín tầng mây dần dần hé mở. Những tiếng hô vang “Thái Thượng vô biên, Thiên Đạo trường tồn” vang động đến tận trời cao.

Lâm Khuyết lặng lẽ đứng trong đám đông tu sĩ phía dưới đài tế của Dao Trì, khoác một chiếc áo choàng xám che khuất gương mặt. Ánh mắt hắn nhìn lên bục cao, nơi Vân Hi đang đứng, tỏa sáng lộng lẫy trong bộ thánh y mạ vàng nhưng gương mặt nàng trắng bệch như tuyết.

Tiếng chuông thứ nhất ngân lên… vang vọng khắp hoàn cầu.

“Trò chơi… bắt đầu rồi.”

Lâm Khuyết nhẹ nhàng chạm vào chuôi kiếm gãy. Một luồng sát ý âm thầm, lạnh lẽo lan tỏa từ dưới chân hắn, bắt đầu luồn lách vào những vết nứt của Đài Thăng Tiên, tìm đến những mảnh vỡ luân hồi đang ngủ yên vạn năm.

Bầu trời đang rung chuyển, và thế gian sắp sửa được chứng kiến một nhất niệm có thể phá vỡ mọi quy luật của sinh tử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8