Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 36: Gặp lại Thanh Lão

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:45:02 | Lượt xem: 7

CHƯƠNG 36: GẶP LẠI THANH LÃO

Hắc Ám Phong, ngọn núi được mệnh danh là “Tủy xương của Trung Giới”, đêm nay cuồng phong gào thét như tiếng oán than của vạn cổ linh hồn. Những cơn gió đen mang theo tử khí cắt vào da thịt, dù là tu sĩ Thể tu mạnh mẽ nhất cũng phải run rẩy trước cái lạnh thấu tận linh hồn này.

Lâm Khuyết lê từng bước chân nặng nề lên vách đá dựng đứng. Thân hình hắn lúc này cực kỳ thê thảm, huyết nhục trên bả vai bị móng vuốt của Man Ngưu xé toạc, để lộ ra khung xương trắng hếu nhưng lờ mờ ánh lên sắc vàng nhạt của Nghịch Thiên Thể. Mỗi lần hắn hô hấp, lồng ngực lại phát ra tiếng động lạch cạch như những bánh răng khô khốc đang cố vận hành. Trọng lực ở đây đã đạt đến một mức độ phi lý, dường như mỗi lỗ chân lông của hắn đều đang phải gánh chịu sức nặng của một tảng đá ngàn cân.

Hắn tìm thấy một hang động hẹp ẩn sau một phiến đá lớn đã bị xói mòn bởi tuế nguyệt. Vừa bước vào bên trong, Lâm Khuyết liền khuỵu xuống, hơi thở dồn dập kéo theo những ngụm máu bầm đen sẫm.

“Khặc…”

Hắn nhổ ra một ngụm máu đông, ánh mắt lại bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn ngồi xếp bằng, hai tay bắt ấn, vận chuyển *Nghịch Thiên Luân Hồi Quyết*. Trong cái thế giới Vô Linh Vực không có một chút linh khí này, hắn không thể dùng linh thạch, không thể mượn lực thiên địa, chỉ có thể vắt kiệt tiềm lực của chính huyết tủy để tái tạo cơ năng.

Đúng lúc này, chiếc nhẫn đen sẫm, cũ kỹ bám đầy rỉ sét trên ngón tay trỏ của hắn chợt rung động. Một luồng khói xanh lờ mờ từ mặt nhẫn lượn lờ bay ra, dần dần ngưng tụ thành hình hài một ông lão với râu tóc trắng xóa, đôi mắt ẩn chứa sự tinh quái nhưng lại mang một nỗi buồn sâu thẳm nhìn thấu vạn năm.

Thanh Lão hiện thân, liếc nhìn bộ dạng thảm hại của Lâm Khuyết, rồi hừ lạnh một tiếng:

– Tiểu tử, lão phu chỉ mới chợp mắt một lát, ngươi đã tự biến mình thành cái miếng thịt băm này rồi sao? Cửu Luân Chân Tiên lừng lẫy kiếp trước nếu thấy ngươi bây giờ, chắc chắn sẽ uất ức mà tự bạo thêm lần nữa.

Lâm Khuyết không mở mắt, giọng nói khản đặc vì thiếu nước nhưng vẫn đầy vẻ ung dung:

– Thanh Lão, ông tỉnh lại đúng lúc lắm. Nếu còn ngủ nữa, ta sợ rằng sau khi ta chết, chiếc nhẫn này sẽ bị con Man Ngưu kia nuốt chửng, và ông sẽ phải sống phần đời còn lại trong bụng một con súc vật đấy.

Thanh Lão vuốt râu, nhìn quanh hang động một lượt, sắc mặt chợt trở nên nghiêm trọng. Ông bước đi lơ lửng trên mặt đất, đôi bàn tay ảo ảnh chạm vào vách đá đen kịt:

– Hắc Ám Phong… Hóa ra ngươi đã mò đến tận đây. Tiểu tử, ngươi có biết nơi này là gì không?

Lâm Khuyết chậm rãi mở mắt, một tia tử điện xẹt qua đồng tử hắn:

– Một cái nhà tù? Hay là một bãi rác của Thiên Đạo?

– Cả hai. – Thanh Lão thở dài, thanh âm vang vọng trong hang động u tối – Ngươi thấy những khói đen ám ảnh này không? Chúng không phải là tự nhiên sinh ra. Đây chính là oán niệm của một Kỷ Nguyên bị xóa sổ.

Ánh mắt Lâm Khuyết nheo lại. Khái niệm “Kỷ Nguyên bị xóa sổ” đối với hắn không hề xa lạ, nhưng nghe chính miệng một kẻ tồn tại từ thời cổ xưa như Thanh Lão nói ra, ý nghĩa vẫn hoàn toàn khác biệt.

– Kiếp trước, ta từng nghe nói về “Đại Thanh Trừng”, nhưng vẫn luôn cho rằng đó chỉ là những cuộc chiến giữa các tộc nhằm tranh giành khí vận. – Lâm Khuyết trầm giọng nói.

Thanh Lão bật cười, tiếng cười chứa đựng sự mỉa mai tột độ:

– Tranh giành khí vận? Ha ha! Lâm Khuyết, ngươi vẫn còn nhìn Thiên Đạo một cách quá lương thiện rồi. Thế giới này, từ khi Thái Thượng Thiên Tôn đoạt lấy ý chí của vạn vật, nó đã không còn là một vũ trụ tự nhiên nữa. Nó là một cái lu. Còn chúng sinh, chỉ là mầm đậu được gieo vào.

Ông lão ngồi xuống hư không đối diện Lâm Khuyết, bắt đầu kể lại với một tông giọng u linh:

– Có một Kỷ Nguyên, gọi là Kỷ Nguyên Vĩnh Hằng. Ở thời đại đó, con người không tu luyện linh khí, họ tu luyện “Trí Tuệ”. Họ chế tạo ra những binh khí có thể xé rách không gian, tạo ra những linh dược có thể khiến phàm nhân thọ ngang trời đất mà không cần vượt qua thiên kiếp. Họ không cần quỳ lạy thần linh, không cần hiến tế linh hồn cho Thiên Đạo.

Lâm Khuyết lắng nghe, lòng bàn tay vô thức siết chặt.

– Và rồi sao? – Hắn hỏi.

– Và rồi, họ quá mạnh. Mạnh đến mức Thái Thượng Thiên Tôn cảm thấy sợ hãi. – Ánh mắt Thanh Lão rực lên ngọn lửa căm hờn – Một đêm duy nhất. Chỉ trong một cái búng tay của Thiên Đạo, vạn dặm sơn hà của Kỷ Nguyên Vĩnh Hằng sụp đổ. Thái Thượng Thiên Tôn đã dùng “Luân Hồi Thanh Trừng” xóa sạch toàn bộ ký ức của thế gian về họ. Toàn bộ công trình, toàn bộ con người, toàn bộ đạo pháp của họ bị nghiền nát, biến thành những tro bụi đen kịt này.

Thanh Lão chỉ tay ra ngoài hang động, nơi những cơn gió đen đang gào thét:

– Ngọn núi Hắc Ám Phong này, thực chất là một phần thi thể của một vị thủ lĩnh ở Kỷ Nguyên đó. Hắn đã dùng toàn bộ sinh mệnh để hóa thành ngọn núi này, nhằm che giấu một bí mật cuối cùng khỏi mắt của Thiên Đạo. Vì vậy, ở đây mới không có linh khí, vì linh khí chính là tai mắt của lão tặc Thái Thượng!

Lâm Khuyết nhìn ra màn đêm mênh mông. Hắn cảm thấy dưới chân mình, ngọn núi như đang nhịp thở. Không phải là sự sống, mà là một ý chí bất khuất vắt ngang qua dòng thời gian hàng triệu năm để truyền đến cho hắn.

– Tại sao ông lại kể cho ta những điều này vào lúc này? – Lâm Khuyết hỏi.

Thanh Lão nhìn thẳng vào mắt hắn, vô cùng nghiêm túc:

– Vì ngươi đang đi trên con đường của họ. Ngươi đang tu luyện Nghịch Thiên Thể. Ngươi không mượn linh khí thiên địa, mà tự tạo ra sức mạnh từ bên trong. Điều này có nghĩa là, một khi ngươi bước ra khỏi Hắc Ám Phong này, ngươi sẽ là một “virus” trong hệ thống của Thiên Đạo. Lão tặc kia sẽ không để ngươi lớn mạnh như kiếp trước đâu.

Thanh Lão dừng lại một chút, lấy trong tay ra một đóa hoa tàn lụi, héo úa nhưng vẫn tỏa ra một chút ánh sáng màu xám nhạt:

– Đây là một mảnh vỡ Luân Hồi mà lão phu đã giữ kín bấy lâu nay. Nó chứa đựng “Tâm Ma Luân Hồi” của Kỷ Nguyên Vĩnh Hằng. Nếu ngươi có thể hấp thụ nó, nhục thân của ngươi sẽ tiến hóa lên tầng thứ hai của Nghịch Thiên Thập Trọng Thiên. Nhưng nếu ngươi thất bại, linh hồn ngươi sẽ bị vạn vạn năm oán niệm của họ đồng hóa, trở thành một cái xác không hồn vĩnh viễn lang thang trên ngọn núi này.

Lâm Khuyết nhìn mảnh vỡ lấp lánh màu xám, không một chút do dự, hắn đưa tay ra đón lấy.

Thanh Lão có chút sững sờ:

– Ngươi không cân nhắc sao? Cái giá phải trả có thể là sự tồn tại của ngươi!

Lâm Khuyết nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ vốn có của một vị Chân Tiên tôn quý nhất:

– Thanh Lão, từ lúc ta chọn tự bạo ở kiếp trước, sự tồn tại của ta đã không còn thuộc về Thiên Đạo nữa rồi. Nếu một chút oán niệm của kẻ thất bại mà ta cũng không chịu nổi, thì lấy cái gì để đòi đối đầu với Thái Thượng?

Hắn nắm chặt mảnh vỡ, lập tức, một luồng năng lượng lạnh lẽo cuồng bạo như thác lũ tràn vào đại não.

*Ầm!*

Không gian xung quanh Lâm Khuyết vỡ vụn. Hắn thấy mình đứng giữa một đại dương lửa. Một thành phố khổng lồ với những tòa kiến trúc chọc trời đang sụp đổ. Tiếng khóc than, tiếng nổ từ những binh khí lạ lẫm, và trên bầu trời, một con mắt khổng lồ không có tròng đen đang nhìn xuống với vẻ vô tình lạnh lẽo.

“Trở về đi… hãy tan biến vào hư vô…” Những giọng nói thì thầm vang lên bên tai hắn, kéo trì trệ ý chí của hắn xuống vực thẳm.

Lâm Khuyết thấy da thịt mình bắt đầu tan chảy, linh hồn như bị xé rách bởi hàng triệu sợi tơ li ti. Nỗi đau này còn kinh khủng hơn vạn lần việc bị Man Ngưu xé xác.

– Nhất niệm sinh, vạn cổ diệt. Nhất niệm tử, luân hồi phá! – Lâm Khuyết gầm lên trong tâm thức.

Hắn không chống lại oán niệm, mà mở rộng linh hồn để bao dung lấy nó. Hắn cảm nhận được nỗi đau của những người dân Kỷ Nguyên Vĩnh Hằng, cảm nhận được sự uất ức của vị thủ lĩnh đã hóa thân thành núi.

– Các ngươi muốn phục thù? Vậy hãy cho ta mượn sức mạnh của các ngươi! Ta không phải là kẻ cứu thế, ta là kẻ sẽ đập nát cái lồng này để tất cả chúng ta cùng được giải thoát!

Lời nói của Lâm Khuyết như một liều thuốc định thần. Những luồng khói đen oán niệm bắt đầu ngừng gào thét, chúng quấn quýt lấy hắn, chui vào từng lỗ chân lông, rèn luyện vào từng đốt xương.

Bên ngoài, Thanh Lão nhìn thấy cơ thể Lâm Khuyết phát ra những tiếng nổ kinh người. Lớp da đồng cổ của hắn bắt đầu nứt ra, rụng xuống như vỏ kén, để lộ ra một lớp da mới mịn màng như ngọc nhưng lại mang một độ cứng cáp khiến không gian xung quanh phải vặn vẹo.

Xương cốt của hắn từ màu trắng chuyển sang màu đen tuyền ánh kim, tỏa ra một áp lực khiến ngay cả Thanh Lão dù ở trạng thái linh hồn cũng cảm thấy ngạt thở.

Sau ba canh giờ hành hạ chết đi sống lại, Lâm Khuyết mở mắt.

Một luồng kình khí từ người hắn phát ra, thổi bay toàn bộ lớp bụi bặm trong hang động. Ánh mắt hắn giờ đây không chỉ có sự quyết đoán, mà còn mang theo một sự trầm mặc của những kẻ đã chứng kiến sự kết thúc của một thế giới.

– Thành công rồi? – Thanh Lão run run giọng hỏi.

Lâm Khuyết đứng dậy. Lúc này, áp lực trọng lực của Hắc Ám Phong dường như đối với hắn đã trở nên vô nghĩa. Hắn khẽ nắm tay lại, một tiếng nổ lớn vang lên ngay trong lòng bàn tay do không khí bị ép đến nổ tung.

– Tầng thứ hai: Hóa Cốt. – Lâm Khuyết bình thản nói – Hiện giờ, dù không dùng linh lực, một quyền của ta cũng đủ để đập nát một vị Kim Đan cao thủ mà không cần tốn chút sức lực nào.

Thanh Lão vuốt râu cười lớn, giọt nước mắt ảo ảnh lờ mờ nơi khóe mắt:

– Tốt! Tốt lắm! Kỷ Nguyên Vĩnh Hằng tuy diệt vong, nhưng ý chí của họ đã tìm thấy người thừa kế. Tiểu tử, Hắc Ám Phong này không còn gì có thể làm khó ngươi nữa. Đỉnh núi đang ở ngay trên đầu, nơi đó có mảnh vỡ thứ hai của Trảm Thần Kiếm.

Lâm Khuyết nhìn lên phía trên, nơi sấm sét vẫn đang dày đặc. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn máu và lửa, nhưng giờ đây, bên cạnh hắn đã có thêm sức mạnh của một kỷ nguyên đã mất.

– Thái Thượng Thiên Tôn… – Lâm Khuyết lẩm bẩm tên kẻ thù – Vòng lặp này, sẽ do chính tay ta chấm dứt.

Hắn bước ra khỏi hang động, đối mặt với cuồng phong. Một bước chân dẫm xuống, mặt đất Hắc Ám Phong lún sâu tạo thành một vết chân sâu hoắm. Hắn không còn leo núi nữa, mà là đang tiến công.

Tiến công vào bầu trời dối trá kia.

Thanh Lão thu mình lại vào trong chiếc nhẫn, khóe miệng khẽ nhếch lên. Ông đã nhìn thấy rất nhiều người thử nghịch thiên, nhưng ở Lâm Khuyết, ông thấy một thứ mà không ai có được.

Đó là sự tàn nhẫn đối với chính bản thân mình.

Kẻ có thể bước qua nỗi đau của vạn kiếp mà không đổi sắc mặt, kẻ đó chính là ác mộng của Thiên Đạo.

Trên đỉnh Hắc Ám Phong, mảnh vỡ của thanh kiếm cổ chợt rung lên bần bật, như thể nó đã cảm nhận được hơi thở của người chủ nhân chân chính của mình đang đến gần. Cuộc gặp lại giữa Lâm Khuyết và Thanh Lão không chỉ là sự trùng phùng của thầy trò, mà là sự bắt đầu của một liên minh vượt thời gian để lật đổ trật tự vạn cổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8