Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 43: Thần Điện Thái Thượng ra tay**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:50:06 | Lượt xem: 7

CHƯƠNG 43: THẦN ĐIỆN THÁI THƯỢNG RA TAY

Vô Linh Vực, một vùng đất vốn đã khô cằn và bị lãng quên bởi linh khí trời đất, giờ đây lại bao trùm trong một bầu không khí u ám đến nghẹt thở. Trên bầu trời vốn chỉ có một màu xám xịt của cát bụi và những tầng mây tích tụ vạn năm không tan, đột nhiên xuất hiện một vết rạn nứt vàng óng, rực rỡ nhưng đầy rẫy sát cơ.

Vết nứt ấy kéo dài hàng dặm, như một con mắt khổng lồ của vị thần đang khinh khỉnh nhìn xuống lũ kiến hôi dưới mặt đất. Từ trong khe nứt, âm thanh kèn hiệu cổ quái vang lên, trầm hùng mà thê lương, mỗi một tiếng vang đều làm chấn động tâm can của những kẻ đang trú ngụ tại đây.

Lâm Khuyết đứng trên đỉnh của một mỏm đá mồ côi, mái tóc đen tung bay trong gió lốc. Đôi mắt hắn híp lại, nhìn sâu vào luồng ánh sáng hoàng kim đang dần bao phủ cả vùng trời Đông phía xa. Thanh Lão trong nhẫn khẽ thở dài, giọng nói mang theo sự trầm trọng chưa từng có:

– "Lâm Khuyết, chúng tới nhanh hơn lão phu tưởng. Khí tức này… là người của Thần Điện Thái Thượng."

Lâm Khuyết không nói gì, đôi bàn tay hắn siết chặt vào chuôi Trảm Thần Kiếm gãy nát. Hắn có thể cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng lên vai mình. Đó không đơn thuần là áp lực từ tu vi, mà là sự áp chế của quy luật, của một thứ quyền năng mang tên "Thiên Định".

Tại Vô Linh Vực, những kẻ vốn đã bị tước đoạt quyền tu luyện linh lực, chỉ dựa vào nhục thân rèn luyện để tồn tại, giờ đây đang ngửa mặt lên trời với vẻ mặt đầy kinh hãi. Tại một tòa thành trì bằng đá xám cách đó không xa, hàng vạn người dân và những Thể tu đang run rẩy.

– "Đó là gì? Thần linh giáng thế sao?" Một lão già run rẩy quỳ xuống, đôi mắt mờ đục đẫm lệ.

– "Không phải thần linh…" Một tráng hán với cơ bắp cuồn cuộn, là thủ lĩnh của đội vệ binh thành, nghiến răng căm phẫn: "Đó là đồ tể! Là những kẻ luôn coi chúng ta như rác rưởi!"

Giữa tầng mây, một chiếc chiến thuyền khổng lồ rực rỡ ánh vàng dần hiện ra. Trên mũi thuyền, một nam tử trung niên mặc trường bào thêu hình mặt trời và những sợi xích vắt ngang – biểu tượng của sự trừng phạt. Hắn chính là Thiên Khu Giả, một trong những thống lãnh của Thiên Đạo Tuần Tra Quân thuộc Thần Điện Thái Thượng.

Thiên Khu Giả đứng chấp tay sau lưng, ánh mắt vô tình lướt qua mặt đất như đang nhìn một đống bùn đất dơ bẩn. Hắn khẽ mở môi, giọng nói được khuếch đại bởi pháp tắc, vang vọng khắp hàng ngàn dặm:

– "Phụng ý chỉ Thái Thượng Thiên Tôn, Vô Linh Vực chứa chấp mầm mống nghịch đạo, nhiễu loạn luân hồi. Nay thực hiện 'Thanh Trừng Kỷ Nguyên'. Vạn vật trong vòng ba nghìn dặm, không lưu một sinh linh."

Lời vừa dứt, hàng ngàn chiến binh mặc giáp trụ bạc từ trên chiến thuyền lao xuống như những cơn mưa sao băng. Mỗi một "sao băng" ấy đều mang theo sức mạnh của Pháp Tắc Cảnh, thứ sức mạnh mà ở cái nơi không có linh khí như Vô Linh Vực này chính là tuyệt vọng tuyệt đối.

– "Giết!"

Một tiếng hô ngắn gọn vang lên, và địa ngục chính thức bắt đầu.

Một chiến binh bạc rơi xuống ngay giữa quảng trường tòa thành đá xám. Hắn không nói lời nào, chỉ vung tay lên. Một đạo kiếm khí dài hàng chục trượng rực lửa vàng chém xuống.

"Oành!"

Tiếng nổ vang trời, tòa thành vốn kiên cố trước những bão cát hàng trăm năm, nay chỉ trong một kiếm đã sụp đổ một nửa. Hàng trăm người dân vô tội thậm chí còn không kịp hét lên một tiếng đã tan thành tro bụi. Sự tàn khốc của Thượng Giới đối với Hạ giới và Trung giới luôn là như vậy: lạnh lẽo, nhanh chóng và triệt để.

Lâm Khuyết đứng từ xa, nhìn thấy những cột khói đen bắt đầu bốc lên, nhìn thấy những sinh linh đang quằn quại trong đau đớn. Trong đầu hắn, ký ức kiếp trước lại hiện về như thủy triều. Cũng là những bộ giáp này, cũng là những luồng ánh sáng đạo đức giả này, đã từng dẫm nạp lên xương máu của bằng hữu và đệ tử của hắn.

– "Chỉ vì một mình ta, mà các ngươi sẵn sàng đồ sát cả một vùng lãnh thổ?" Lâm Khuyết trầm giọng, sát ý trong mắt hắn cô đặc lại thành những sợi chỉ đỏ.

– "Lâm Khuyết, bình tĩnh!" Thanh Lão vội vàng cảnh báo: "Bọn chúng làm vậy là muốn ép ngươi lộ diện. Kẻ đứng đầu trên chiến thuyền kia, Thiên Khu Giả, đã đạt tới đỉnh cao của Pháp Tắc Cảnh, chỉ còn nửa bước là chạm vào Luân Hồi. Ở trạng thái hiện tại của ngươi, đối đầu trực diện với hắn là tự sát!"

– "Bình tĩnh sao?" Lâm Khuyết cười lạnh, nụ cười mang theo sự điên cuồng của kẻ đã từng một mình chống lại cả trời xanh: "Thanh Lão, nếu ta cứ trốn tránh, thì cái gọi là 'Nhất Niệm' của ta chẳng qua cũng chỉ là một lời nói đùa. Nếu ta không thể bảo vệ ngay cả những người qua đường không quen biết này, làm sao ta có thể phá vỡ vòng lặp vạn cổ kia?"

Hắn không bay, vì Vô Linh Vực không có linh khí để phi hành. Hắn bắt đầu chạy. Mỗi một bước chân đạp xuống mặt đất đều khiến nham thạch nứt toác. Với nhục thân đã được rèn luyện qua bao tầng khảo nghiệm và Nghịch Đạo Cơ, tốc độ của hắn lúc này còn nhanh hơn cả ánh sáng thần thông.

Tại tòa thành đang bốc cháy, thủ lĩnh vệ binh đang dùng thân mình chắn trước một nhóm trẻ em. Hắn cầm một thanh đại đao bằng sắt nguội, hét lớn lao về phía chiến binh bạc. Chiến binh kia khinh miệt cười một tiếng, ngón tay chỉ vào hư không:

– "Kiến hôi thì mãi là kiến hôi."

Một mũi tên bằng ánh sáng xuyên thủng lồng ngực tráng hán, đóng đinh hắn vào bức tường thành đổ nát. Khi chiến binh bạc chuẩn bị vung kiếm kết liễu những đứa trẻ, một bóng đen đột nhiên xuất hiện như quỷ mị ngay sát sườn hắn.

– "Ngươi nói ai là kiến hôi?"

Giọng nói lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục truyền đến. Chiến binh bạc kinh hãi xoay người, nhưng đã quá muộn. Một bàn tay thô bạo túm lấy cổ họng hắn, lực đạo kinh hồn khiến bộ giáp cấp bảo khí nứt vụn.

Lâm Khuyết không dùng kiếm, hắn dùng tay không. Hắn gầm lên một tiếng, vận chuyển *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết*. Một luồng sức mạnh huyền bí từ thần hồn hắn trào ra, bao phủ lấy chiến binh bạc. Trong nháy mắt, kẻ vừa mới cao ngạo kia chợt thấy đồng tử co rút, hắn thấy mình đang rơi vào một vòng lặp của hàng ngàn lần cái chết đau đớn nhất.

"Rắc!"

Lâm Khuyết bóp gãy cổ kẻ đó, rồi ném xác hắn xuống đất như ném một bao rác dơ bẩn.

Sự xuất hiện của Lâm Khuyết ngay lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ chiến binh Thần Điện quanh đó. Sáu, bảy tên chiến binh bạc lập tức bỏ qua con mồi hiện tại, đồng loạt lao về phía hắn, tạo thành một trận pháp bao vây.

– "Mục tiêu số hiệu 0 xuất hiện! Vây giết!"

Ánh sáng vàng từ các thanh kiếm đồng loạt bùng nổ, tạo thành một lồng giam ánh sáng giam hãm Lâm Khuyết. Đây là *Thiên Đạo Trị An Pháp Tắc*, có tác dụng đóng băng linh lực và làm suy yếu nhục thân của kẻ địch.

Nhưng bọn chúng đã lầm. Lâm Khuyết không tu linh lực bình thường. Hắn tu "Nghịch Đạo".

– "Cút cho ta!"

Lâm Khuyết hét lớn, thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát trong tay hắn đột ngột rung động mãnh liệt. Dù chỉ là một mảnh vỡ, nhưng khi được ý chí của Lâm Khuyết rót vào, nó bùng phát ra một đạo kiếm mang màu đen thẫm, mang theo sự phẫn nộ của kẻ nghịch thiên.

*Nghịch Thiên Kiếm Ý: Nhất Niệm Đồ Thần!*

Một vòng tròn kiếm khí màu đen lan tỏa. "Xoạt! Xoạt! Xoạt!"

Bảy vị chiến binh bạc, những kẻ đủ sức quét sạch một tông môn ở Hạ Giới, lúc này lại giống như những cây cỏ khô bị lưỡi liềm gặt qua. Cơ thể bọn họ bị kiếm khí đen cắt thành từng mảnh, thậm chí ngay cả thần hồn cũng bị luồng kiếm ý u tối kia nuốt chửng, không thể tiến vào luân hồi.

Cái chết của những tuần tra viên này ngay lập tức chấn động đến Thiên Khu Giả trên chiến thuyền. Đôi lông mày của hắn nhíu lại, trong ánh mắt vô hồn bắt đầu xuất hiện một tia hứng thú:

– "Hóa ra đây chính là kẻ mà Thái Thượng Thiên Tôn đặc biệt dặn dò? Quả nhiên có chút cổ quái. Trong vùng đất Vô Linh này mà vẫn có thể bộc phát sức mạnh cấp độ này, xem ra hắn nắm giữ một loại bí pháp cực cấp."

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi mạn thuyền, chân đạp vào không trung như bước trên những bậc thang tàng hình. Mỗi bước đi của hắn, trời đất xung quanh như đều cúi đầu xưng thần. Áp lực khổng lồ từ đỉnh phong Pháp Tắc Cảnh tỏa ra, khiến toàn bộ cư dân trong thành đang lầm lũi chạy trốn đều phải quỵ xuống đất, máu tươi ứa ra từ thất khiếu.

– "Sâu bọ phương nào, dám giết người của Thần Điện Thái Thượng?" Thiên Khu Giả nhìn Lâm Khuyết từ trên cao, giọng nói đầy uy nghiêm.

Lâm Khuyết đứng giữa đống xác chết, máu của kẻ thù văng đầy trên mặt hắn, càng làm tăng thêm vẻ hung thần ác sát. Hắn ngẩng đầu, mũi kiếm gãy chỉ thẳng vào mặt vị thống lãnh kia:

– "Ngươi hỏi ta là ai? Vạn năm trước, ngay cả sư phụ ngươi còn không dám đứng cao hơn ta mà nói chuyện. Một con chó săn của Thần Điện, lấy tư cách gì hỏi tên ta?"

– "Ngông cuồng!" Thiên Khu Giả giận quá hóa cười: "Ở trước mặt Thiên Đạo, mọi vinh quang quá khứ đều là phù vân. Ngươi muốn nghịch trời, vậy ta sẽ cho ngươi thấy, trời cao bao nhiêu!"

Thiên Khu Giả vung tay phải ra phía trước, năm ngón tay xòe rộng: "Pháp Tắc: Vạn Trọng Thẩm Phán!"

Ngay lập tức, hàng vạn thanh giáo ánh sáng ngưng tụ trên không trung, mỗi một thanh đều chứa đựng sức mạnh tiêu diệt một vị Hóa Thần Cảnh đỉnh phong. Chúng đồng loạt lao xuống nhắm vào vị trí của Lâm Khuyết.

Lâm Khuyết biết rõ nhục thân mình dù mạnh đến đâu cũng khó lòng chống lại hàng vạn đòn tấn công từ quy luật. Hắn nhắm mắt lại, trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh dường như chậm lại.

Trong thức hải của hắn, mảnh vỡ Luân Hồi bắt đầu xoay chuyển. Hắn cảm nhận được nhân quả của hàng vạn người đang chết đi dưới chân thành này, hắn cảm nhận được nỗi oán hận đang bốc lên ngùn ngụt.

– "Nhất Niệm… Phá Sát!"

Hắn không né tránh. Hắn vung kiếm, một động tác đơn giản nhưng dường như chứa đựng cả dòng chảy thời gian. Thanh kiếm gãy vẽ ra một quỹ đạo kỳ lạ, khiến không gian xung quanh hắn đột ngột vặn vẹo.

Những thanh giáo ánh sáng khi chạm vào vùng không gian vặn vẹo kia thì đột ngột mất đi phương hướng, quay ngược lại bắn thẳng về phía chiến thuyền khổng lồ trên bầu trời.

– "Cái gì?!" Thiên Khu Giả biến sắc. Đây không phải là sức mạnh của tu vi, đây là sự thao túng quy luật ở cấp độ cao nhất. "Ngươi dám dùng sức mạnh Luân Hồi?"

– "Ta không dùng Luân Hồi, ta đang phá hủy nó!"

Lâm Khuyết dậm chân mạnh một cái, cả người hóa thành một tia hắc quang, ngược dòng thác giáo ánh sáng, lao thẳng về phía Thiên Khu Giả.

Hai bóng người va chạm mạnh giữa không trung. Một bên là ánh sáng hoàng kim rực rỡ đại diện cho trật tự vĩnh hằng, một bên là bóng tối sâu thẳm đại diện cho sự phản kháng điên cuồng.

Tiếng nổ từ vụ va chạm mạnh đến mức đánh tan toàn bộ mây đen trong vòng vạn dặm, để lộ ra khoảng không xanh thẳm của bầu trời phía sau. Sóng xung kích quét qua chiến thuyền, khiến các chiến binh bạc đứng trên đó đều phải lùi lại, có kẻ thậm chí còn bị chấn vỡ kinh mạch.

Thiên Khu Giả lùi lại ba bước, cánh tay hắn run rẩy, trong lòng tràn ngập sự kinh hãi. Hắn nhận ra, dù tu vi hắn cao hơn, nhưng Đạo của hắn đang bị áp chế. Kiếm ý của Lâm Khuyết giống như một loại axit, đang không ngừng ăn mòn Pháp tắc ánh sáng mà hắn vẫn tự hào.

– "Không thể nào… Ngươi chỉ là một tàn hồn trọng sinh, linh căn bị tước đoạt, sao có thể…"

– "Vì ngươi chỉ là nô lệ của trời, còn ta…" Lâm Khuyết tiến thêm một bước, áp sát đối phương, giọng nói thầm thì như tử thần gọi tên: "… ta là kẻ sẽ kết thúc giấc mộng của các ngươi."

Đúng lúc này, từ bên trong chiến thuyền, một hơi thở còn mạnh mẽ và tà ác hơn gấp bội đột ngột thức tỉnh. Một bóng người già nua bước ra từ khoang thuyền, mỗi bước đi đều làm hư không rên rỉ.

– "Thiên Khu, lui xuống đi. Hắn không phải là kẻ mà ngươi có thể đối phó."

Thanh Lão trong nhẫn đột ngột hét lên: "Lâm Khuyết! Chạy mau! Đó là một trong những Phán Quan của Thần Điện, thực lực ít nhất là Luân Hồi Cảnh sơ kỳ!"

Lâm Khuyết đồng tử co rút lại. Luân Hồi Cảnh! Đó là một khoảng cách vạn dặm so với Pháp Tắc Cảnh. Ở cấp độ này, kẻ địch không còn đánh bằng sức mạnh nữa, mà chúng có thể trực tiếp tác động vào sinh mệnh của ngươi qua dòng chảy luân hồi.

Vị lão giả kia nhẹ nhàng đưa tay ra, không gian quanh Lâm Khuyết đột ngột bị khóa cứng lại như thạch cao. Hắn không thể nhúc nhích dù chỉ một đầu ngón tay.

– "Lâm Khuyết, ta đã đợi ngươi từ rất lâu." Lão giả mỉm cười, nụ cười hiền lành nhưng lạnh đến thấu xương. "Ngươi có biết tại sao Thần Điện lại cho phép ngươi sống sót đến tận Vô Linh Vực này không? Bởi vì nơi đây chính là nơi chôn cất hoàn hảo nhất cho 'Biến số' cuối cùng."

Lão giả gõ nhẹ vào không trung một cái: "Luân Hồi Điểm Chỉ!"

Một đạo sáng u ám phóng tới, nhắm thẳng vào ấn đường của Lâm Khuyết. Đây không phải đòn sát thương vật lý, mà nó nhắm thẳng vào linh hồn, muốn lôi kéo thần hồn hắn ra khỏi thể xác để ném vào vũng bùn luân hồi đời đời kiếp kiếp không được siêu sinh.

Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc ấy, trong lòng Lâm Khuyết chợt lóe lên hình bóng của Vân Hi, hình bóng của người thiếu nữ đang bị giam lỏng nơi Dao Trì lạnh lẽo. Nỗi nhớ thương hòa quyện với lòng hận thù vạn năm tạo thành một ngọn lửa bùng phát ngay từ trong sâu thẳm đạo tâm của hắn.

– "Muốn ta luân hồi? Để ta cho ngươi thấy… thế nào là phá vỡ Luân Hồi thực sự!"

Lâm Khuyết không lùi mà tiến, hắn gào thét, toàn bộ Nghịch Đạo Cơ trong cơ thể nổ tung ra sức mạnh khủng khiếp nhất. Mảnh vỡ Luân Hồi trong tay hắn bỗng nhiên phát ra một luồng sáng chói lòa, màu sắc của nó không đen, không trắng, mà là một màu trong suốt của sự tự do tuyệt đối.

"Choang!"

Không gian đóng băng vỡ tan tành. Lâm Khuyết dùng kiếm ý bảo vệ thần hồn, trực tiếp đánh bật ngón tay của vị Phán Quan Luân Hồi.

Nhân lúc quân địch còn đang sững sờ vì sự phản kháng ngoài dự tính, Lâm Khuyết phun ra một ngụm máu tinh huyết, thi triển cấm thuật bí truyền: *Nhất Niệm Độn Không*.

Toàn bộ thân ảnh của hắn biến mất ngay tại chỗ, chỉ để lại một câu nói vọng lại giữa những tàn tích của Vô Linh Vực:

– "Thần Điện Thái Thượng! Các ngươi nghe rõ đây! Nợ máu hôm nay tại Vô Linh Vực, ngày sau ta sẽ dùng cả Thượng Giới để trả lại!"

Lão giả Phán Quan đứng lặng trên không trung, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía Lâm Khuyết vừa biến mất. Lão không đuổi theo, vì lão biết, ở nơi Vô Linh Vực đầy rẫy bẫy rập và cấm chế cổ xưa này, việc tìm kiếm một kẻ nắm giữ bí pháp không gian là rất khó khăn.

– "Đại nhân, vì sao không tiếp tục truy bắt?" Thiên Khu Giả tiến đến, cung kính hỏi.

Lão giả hừ lạnh, khóe miệng chảy xuống một sợi chỉ máu nhỏ. Rõ ràng, đòn phản công lúc nãy của Lâm Khuyết đã làm lão bị thương nhẹ.

– "Hắn đã thức tỉnh một phần sức mạnh của 'Mảnh vỡ chân chính'. Việc thu hoạch hạt giống này… không thể nóng vội. Thông báo cho tất cả các Thiên Đạo Tuần Tra Giả, phong tỏa toàn bộ lối ra của Trung Giới. Ta muốn hắn phải sống trong nỗi sợ hãi tột cùng trước khi bị hiến tế cho Thiên Đạo."

Trên mặt đất, khói lửa vẫn mù mịt. Những người sống sót của tòa thành đá nhìn lên bầu trời vừa mới lặng sóng, lòng đầy bàng hoàng. Bọn họ không biết vị thanh niên vừa cứu họ là ai, nhưng trong thâm tâm của những kẻ bị ruồng bỏ tại Vô Linh Vực này, một tia hy vọng mỏng manh bắt đầu nảy nở.

Lần đầu tiên trong hàng vạn năm, "người của trời" đã đổ máu tại đây.

Trong khi đó, tại một hang động tối tăm nằm sâu dưới lòng một thung lũng chết, Lâm Khuyết ngã gục xuống sàn đá, hơi thở hổn hển. Lồng ngực hắn nát bét, máu nhuộm đỏ cả một khoảng lớn.

– "Tiểu tử… ngươi điên quá rồi." Thanh Lão hiện thân từ trong chiếc nhẫn, khuôn mặt mờ nhạt lộ rõ vẻ lo lắng. "Nếu không có mảnh vỡ kia hộ mệnh, một ngón tay vừa rồi đã xóa sổ ngươi hoàn toàn."

Lâm Khuyết gắng gượng ngồi dậy, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ngạo nghễ:

– "Thanh Lão… không có điên cuồng, sao gọi là Nghịch Thiên? Ta đã cảm nhận được… mảnh vỡ tiếp theo… nó đang ở rất gần đây."

Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển công pháp chữa thương. Những vết thương đáng sợ trên người hắn bắt đầu khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Sự hiện diện của Thần Điện Thái Thượng không làm hắn sợ hãi, mà ngược lại, nó khiến hắn nhận ra thời gian của mình không còn nhiều.

Thiên Đạo đã chính thức bắt đầu thu lưới. Cuộc săn đuổi vĩ đại nhất lịch sử vạn cổ đã chính thức khai màn. Và Lâm Khuyết, từ một con mồi, đang âm thầm mài sắc những móng vuốt của mình để trở thành kẻ thù lớn nhất mà thế giới này từng chứng kiến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8